Nương Tử, Vi Phu Muốn Ăn Thịt

Chương 9



Giờ sửu canh ba, mây đen đã che kín vầng trăng không còn kẽ hở.

Trên đường phố yên tĩnh, cũng chẳng còn. Bóng tối sâu thẳm như hình với bóng lan tới nơi xa hơn, bí hiểm khiến lòng người thêm nặng nề.

Uông Vân Phong cảm thấy lồng ngực bị đè ép vô cùng khó chịu, hắn không còn sức lực, ho khan hai tiếng.

Quyển Thư giật chén rượi trong tay hắn: "Lão gia, nên về thôi."

Bạch Nghiên đứng trước cửa khách điếm, khoanh hai tay với nhau, cười nhạo: "Đừng về, trực tiếp thuê một gian phòng ở trong này, ôm mỹ nhân ở trong mộng nghỉ tạm là được rồi."

Uông Vân Phong hoảng hốt, lại nghĩ tới dáng vẻ của Hạ Lệnh Mị khi ở trong ngực mình, không biết trên mặt mình, trắng nhiều hơn hay là hồng nhiều hơn nữa.

Quyển Thư đứng ở bên cạnh, ưỡn ẹo hai lần: "Nếu lão gia không thích mỹ nữ, ôm Quyển Thư cũng được."

Bạch Nghiên bóp chặt bầu rượu ở trong tay, lôi cổ Quyển Thư, nói với ám vệ: "Đưa lão gia về phủ."

Uông Vân Phong nấc hai cái, toàn mùi rượu, mơ mơ màng màng, mở mắt, nhìn cầu thang ở nơi xa, nửa ngày mới nói: "Vài người theo ta về là được, những người còn lại, ở đây bảo vệ phu nhân."

Hai mắt Quyển Thư phóng lửa: "Ta sẽ đưa lão gia về phủ, Bạch Nghiên, ngươi ở đây bảo vệ phu nhân, á!"

Bạch Nghiên đánh một quyền vào đầu Quyển Thư, nói nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi có muốn bảo vệ lão gia luôn ở trên giường không?"

Quyển Thư cười nói: "Ý kiến này cũng không tệ." Sau đó, hắn thổ lộ với dáng vẻ thẹn thùng, "Thật ra, ta thầm mến lão gia thật lâu rồi."

Theo bản năng, ám vệ đứng ngoài cửa xoa xoa da gà đang nổi lên khắp người.

Bạch Nghiên trực tiếp đạp một phát vào mông hắn, để cho đối phương đang đứng ở cửa lao xuống, cút dưới gầm xe ngựa: "Ngươi cứ ngồi mà nằm mơ, lão gia là của ta."

...... =))!!!!!

Mắt của ám vệ đứng ngoài cũng không nhịn được mà trợn trợn, tự động để lại một nửa tiếp tục bảo vệ Hạ Lệnh Mị, một nửa đỡ Uông Vân Phong đang nửa say tỉnh vào trong xe ngựa. Trong lúc Quyển Thư và Bạch Nghiên đang líu ríu 'tranh thủ tình cảm', xe ngựa đã chậm rãi chạy mất theo đường đêm, hướng về bóng tối.

"Cô nương, Uông đại nhân đi rồi." Chỉ chừa một khe cửa sổ nhỏ để nhìn ra ngoài, Tụ Ngọc quay đầu lại, nói với Hạ Lệnh Mị đang nằm trên giường, nhắm mắt mà không ngủ.

Huỳnh Thạch đem cốc nến duy nhất đặt lên trên bàn nhỏ ở bên cạnh giường, thấy mí mắt Hạ Lệnh Mị kích động giật nhẹ, thở dài, dém chăn cho nàng: "Thời gian còn sớm, chờ Uông đại nhân đi xa một chút, sau đó chúng ta lại lên đường."

Hạ Lệnh Mị thở một hơi mong manh, coi như chấp nhận lý do của đối phương.

Lúc trưa, nàng phát hoả một trận thật lớn với Uông Vân Phong, mắng tới mức miệng đắng lưỡi khô, đánh tới mức gan bàn tay phát đau, đợi tới khi phát tiết xong, sau khi tỉnh táo lại, mới phát hiện Uông Vân Phong thương tích đầy mình, bộ dạng lung lay như sắp đổ. Trong thời gian ngắn, nàng không biết bản thân mình thấy sung sướng hay đau khổ nhiều hơn nữa. Hai người đối mặt với nhau, nặng nề ngồi với nhau một buổi chiều, không nói một câu.

Uông Vân Phong không tìm một lý do hợp lý nào giải thích cho sự quấn quít làm phiền của hắn, đối với sự nổi giận của bản thân, Hạ Lệnh Mị cũng không tìm lý do giải vây cho mình.

"Ta không muốn nhìn thấy ngươi." Lúc hạ trường tiên xuống, nàng lẳng lặng nói: "Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào... Cuộc đời này, đến đây, một dao cắt đôi."

Ban đầu, là nàng cố gắng coi nhẹ sự đau đớn của hắn, ép hắn phải cưới nàng; năm đó, là nàng coi nhẹ sự tuyệt vọng của hắn, tự mình xoay người; lúc này, lại vẫn là nàng, coi thường sự thâm tình của hắn, tuyệt tình chặt đứt tất cả.

Lòng nàng đã không còn cảm giác, không còn cảm nhận được bất cứ sự đau đớn nào.

Nàng chỉ có thể trốn ở nơi tha hương nhỏ bé như khách điếm này, tự mình ôm chặt bản thân, dựa vào hai bàn tay ấm áp của mình, nuốt nước mắt vào trong.

Giờ dần, Hạ Lệnh Mị đứng dậy, tự mình mặc quần áo, chờ sau khi đồng hồ nước kêu vang khắp mọi nơi, mới nói khẽ: "Đi thôi."

Tụ Ngọc nói: "Có muốn Hắc Tử dụ ám vệ của Uông đại nhân tới nơi khác không ạ?"

"Không cần." Hạ Lệnh Mị nói, "Bây giờ, chúng ta sẽ đi ra ngoài một cách quang minh chính đại."

Tụ Ngọc và Huỳnh Thạch liếc nhau nhìn nhau, cầm theo tai nải quý giá, đi theo Hạ Lệnh Mị ra cửa lớn. Đối với hành vi công khai chạy trốn lần này của nữ chủ nhân, ám vệ Uông gia tỏ vẻ vô cùng nghi ngờ và lo lắng. Mấy năm nay, thủ lĩnh ám vệ vô cùng thân quen với Hắc Tử, hắn lặng yên không tiếng động nhảy tới bên cạnh Hắc Tử, kéo cánh tay đối phương, hỏi: "Lần này, phu nhân chuẩn bị chạy đi đâu?"

Hạ Lệnh Mị ngẩng đầu, quay người, nói với tên thủ lĩnh đang đứng ở dưới mái hiên: "Hơn một nửa lãnh thổ của vương triều Đại Nhạn ta cũng chạy qua rồi, Tiểu Bạch Tử có đề nghị gì mới không?"

Thủ lĩnh ám vệ - - Bạch Tử, gãi gãi đầu: "Đề nghị thì không thể nói rõ, nhưng người đừng chạy nơi đến không có tiền trang là được. Nếu không tiền tiêu vặt hàng tháng không có cách nào tới tay chúng ta đúng hạn được đâu, thuộc hạ sẽ lười biếng."

Hạ Lệnh Mị vô ý hỏi: "Nhiều năm như vậy, tiền tiêu vặt hàng tháng của các ngươi có tăng không?"

Bạch Tử lập tức tỏ vẻ uất ức: "Không có. Đại nhân bận rộn nhiều việc, chắc quên luôn rồi."

"Ừ, nhưng mà ngược lại, tiền tiêu vặt hàng tháng của Hắc Tử lại tăng không ít, vài năm nữa chắc cũng nên tăng thôi."

Hắc Tử tựa vào Bạch Tử, vỗ vai an ủi hắn: "Huynh đệ, các ngươi làm việc bán

mạng, nhớ phải moi thêm tiền tiêu vặt hàng tháng chứ."

"Không phải!" Bạch Tử kêu đau, "Vậy, chúng ta muốn đi trước, bàn bạc về chuyện tiền tiêu vặt hàng tháng với đại nhân một lúc, sau đó quay lại bảo vệ phu nhân, được không?"

Hắc Tử rộng lượng vỗ vào vai đối phương: "Đi đi, kiểu gì ta cũng để lại dấu hiệu cho ngươi mà. Khi tiền tiêu vặt hàng tháng được tăng lên, nhớ nhanh chóng đuổi theo, mời các huynh đệ uống rượu."

Thiện lương, đầy nghĩa khí, đám anh em ảnh vệ Hạ gia vẫy tay, nhìn từng ám vệ Uông gia chạy vào bóng tối, nhanh chóng hướng tới con đường mà chủ nhân của bọn họ vừa đi để đòi tăng lương, trên mặt nở nụ cười sáng lạn, vô cùng thuần lương.

Hạ Lệnh Mị xoa trán: "Bạch Tử vẫn trong sáng như hồi bé mà Hắc Tử nhà chúng ta vẫn đen tối như cũ." Hắc Tử xấu hổ, Hạ Lệnh Mị tiếp tục nói: "Giờ ta mới biết, nhiều năm nay, ta chưa từng thoát khỏi ám vệ của Uông gia, nguyên nhân là do có nội gián."

Hắc Tử cười ngây ngô: "Cô nương tha mạng. Nếu Tiểu Bạch không đi theo chúng ta, sớm hay muộn cũng bị những người giang hồ gian trá ăn tới mức xương cốt cũng không còn."

Nói đùa một hồi, cuối cùng, tâm trạng của Hạ Lệnh Mị cũng thoải mái hơn một chút, nhanh chóng cưỡi lên con ngựa đã được chuẩn bị từ trước, đi về hướng ngược lại với hướng Tiểu Bạch vừa đi.

Nửa đêm, trên đường phố, ngoại trừ hai ngọn đèn được treo trên cửa của những gia đình lớn, nhìn tới đâu cũng chỉ còn màu đen. Ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy những con chuột giống như những quả cầu chạy trên ngã tư, sau đó là tiếng mèo kêu meo..meo, tiếng chó sủa gâu gâu, cùng với tiếng vó ngựa lộc cộc lộc cộc gõ trên nền đá xanh, giống như âm thanh nơi địa ngục, khiến người ta cảm thấy tiêu điều và rùng mình.

Nằm ở trong lòng nàng, thỉnh thoảng, chú chó ngao Tây Tạng bé bỏng lại vươn đầu ra nhìn trái nhìn phải, cái mũi ươn ướt ngửi tới ngửi lui, thỉnh thoảng gầm gừ, uy hiếp vài tiếng với con chuột đang bận rộn, sau đó lại ru rú ở trong lòng chủ nhân, làm nũng đòi khen ngợi.

Bây giờ không cần trốn chỗ nọ chỗ kia như trước, cho nên đội ngũ đi không nhanh không chậm, mãi đến kia Hắc Tử đi phía trước mở đường bất ngờ ngừng lại.

Tụ Ngọc và Huỳnh Thạch đi lên trước hai bước, chia nhau, đem Hạ Lệnh Mị kẹp vào giữa để bảo vệ, nàng hỏi nhẹ nhàng: "Sao vậy?"

"Có xe ngựa ở phía trước."

Hạ Lệnh Mị giật giật: "Nhà ai?"

Ảnh vệ giục ngựa tiến lên phía trước nhìn nhìn, nhanh chóng đi vòng về, trong đêm tối, vẻ mặt dường như hiện lên ánh sáng mà xanh nhạt, hơi dọa người. Hắc Tử nói với đối phương vài câu, sau đó Hắc Tử nói với Hạ Lệnh Mị: "Chúng ta đổi đường khác thôi."

Không nói là nhà của ai, cũng không nói đối phương có bao nhiêu người, vô cùng kỳ lạ.

Qua vai mọi người, từ phía xa, Hạ Lệnh Mị quay đầu nhìn lại, cảm thấy hình dạng của chiếc xe ngựa rất kỳ lạ, đèn treo trên xe cũng không giống treo một bên, ngược lại giống như ngôi mộ bốc lên ngọn lửa âm ty, lóe sáng yếu ớt, lúc sáng lúc tối. Gió đêm thổi tới, mọi người chỉ cảm thấy lạnh da đầu, dường như ngửi thấy mùi máu tanh.

Hắc Tử biết Hạ Lệnh Mị nghĩ nhiều, chỉ giải thích: "Chắc là trả thù, chúng ta tránh đi thì tốt hơn."

Báo thù cũng có rất nhiều loại. Hạ Lệnh Mị tiếp xúc với rất nhiều vụ ám sát ở trong cung, còn có những nhà quan lại dùng quyền thế để chèn ép, mấy năm nay đi lại trên giang hồ, ngược lại, lại nhìn thấy nhiều chuyện trả thù trên giang hồ. Phần lớn là bọn họ chọn cách né tránh, không muốn rước họa vào thân.

Mọi người quay đầu ngựa, Hắc Tử đi trước mở đường, mở ra một nhánh đường mới, Hạ Lệnh Mị được mọi người bảo vệ ở bên trong, toàn bộ yên lặng tới mức vô cùng quỷ dị, chỉ có chú chó ngao nhỏ Tây Tạng bất an ngọ nguậy.

Hạ Lệnh Mị ôm chặt nó, nghe thấy tiếng sủa non nớt vang lên, một lát sau, dường như có tiếng mèo kêu mềm mại từ xa truyền tới.

Nhóm ảnh vệ bắt đầu chia làm mấy vòng, vòng ngoài chia nhỏ ra để ảnh vệ quan sát, người ở vòng trong thì tập trung khấ nhiều, đứng không nhúc nhích, canh giữ bên cậnh Hạ Lệnh Mị, Tụ Ngọc và Huỳnh Thạch rút trường kiếm ra.

Lại thêm tiếng mèo kêu, một nhóm bóng đen nho nhỏ ngã từ trên cây xuống. Tiếng ngựa hí vang lên, dưới ánh trăng, đao kiếm loé lên ánh sáng lạnh lẽo. Chó ngao Tây Tạng bé nhỏ dường như đáp lại tiếng mèo kêu meo meo, tiếng sau nguy cấp hơn tiếng trước, ngẫu nhiên run rẩy khóc hu hu.

Ảnh vệ dùng trường thương lôi con mèo nhỏ tới gần, đưa tới trước mặt Hắc Tử. Mèo con rất nhỏ, mới hơn ba tháng, trên bốn bàn chân có một vòng lông trắng, cái đuôi dài lắc lắc, lông ở đỉnh mũi cong cong khiến mọi người chú ý, nhìn hơi quen thuộc.

"Là con mèo con của Uông đại nhân." Tụ Ngọc nói.

"Bảo vệ cô nương quan trọng hơn, chúng ta quay lại khách điếm thôi."

Vừa mới thoát được, sao có thể trở về. Tất cả mọi người đều có thắc mắc, nhưng cuộc sống ảnh vệ nhiều năm khiến họ biết cái gì mới là quan trọng nhất. Lúc này, ngay cả Hạ Lệnh Mị cũng hiểu rằng ra khỏi thành không an toàn. Bên ngoài tường thành cao vút này là nơi hoang dã, đối với người trong võ lâm mà nói nó là nơi dễ dàng ẩn thân để đánh lén, còn không bằng ở trong khách điếm, lấy tĩnh để chế động.

"Xe ngựa của ai?" Hạ Lệnh Mị hỏi Hắc Tử.

Chắc đối phương không dám lừa gạt nàng, nhiều lắm là im lặng.

"Là Uông Vân Phong, đúng không?"

"Trong xe ngựa chỉ có thi thể của người đánh xe ngựa và người cầm đèn, không thấy Uông đại nhân." Hắc Tử dừng một chút, "Uông đại nhân có người bảo vệ, chắc đã thoát khỏi nguy hiểm từ lâu rồi."

Như vậy coi như đã gián tiếp trả lời vấn đề của Hạ Lệnh Mị.

Nàng do dự hai lần, ngựa đen nôn nóng, bốn chân của nó chao một vòng, phì phì tung hơi thở.

"Con đường không thông tới Uông phủ."

"Chắc là tới nha môn. Uông đại nhân về muộn, chắc là sợ muộn giờ mão ngày mai, nên trực tiếp tới nha môn."

Mấy ngày nay, Hạ Lệnh Mị bị Uông Vân Phong làm phiền tới mức không chịu được, chỉ biết rằng trợn mắt nhắm mắt cũng đều không muốn thấy hắn lượn trước mặt mình, đuổi mà cũng không đuổi được, còn tưởng rằng Uông Vân Phong không có chuyện để làm, thì ra tin tức đã được đưa tới nha môn từ trước rồi. Nàng cũng không biết, bình thường, những chuyện quan trọng trong ngày, hắn xử lý thế nào.

Đúng lúc đang định quay đầu ngựa, mặt đất bắt đầu rung chuyển, có rất nhiều ngựa đang lao nhanh, chạy tới đây, chú mèo nhỏ sợ tới mức người lạnh lẽo, núp dưới bụng chó ngao Tây Tạng run cầm cập.

Hắc Tử gương mẫu lao lên phía trước, đổi trường kiếm thành trường thương, đứng chặn ở giữa đường.

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, như gió bão cuốn sóng biển, tiếng động thật dọa người.

Người đứng đầu ở phía đối diện lao thẳng về phía trước, nói với Hắc Tử đứng cách đó không xa: "Giao đại nhân nhà chúng ta ra đây!"

Hắc Tử sửng sốt: "Bạch Tử?"

"Lão Hắc?"

Bạch Tử thở hồng hộc: "Nhìn thấy đại nhân nhà chúng ta không?"

"Không phải người về Uông phủ hay sao?"

"Ta đi nhầm đường, nửa đường bỗng nhận được tin cầu cứu, lúc đó, ta mới biết Uông đại nhân tới nha môn."

Tụ Ngọc đã chạy tới: "Lấy tin ra nhìn đi." Bạch Tử lưỡng lự một lúc, lấy từ trong ống tay áo một tờ giấy.

Tụ Ngọc đưa cho Hạ Lệnh Mị, trên đó chỉ có một chữ 'Ba' .

Hạ Lệnh Mị sờ chữ, đầu ngón tay đặt lên trên chóp mũi để ngửi: "Dụng máu viết."

Mấy người biến sắc, Tiểu Bạch nói: "Đây là tin tức của nhóm thứ ba, còn hai nhóm kia, cho đến lúc này vẫn chưa có tin tức."

"Xem ra, Uông Vân Phong được nhóm người đó bảo vệ." Hạ Lệnh Mị cầm tờ giấy, tay run lẩy bẩy, nhìn chữ bằng máu ngưng kết lại mà không nói lên nổi những lời nguy hiểm: "Hắn đi một canh giờ, lúc này, nói không chừng..."

Tiểu Bạch gào lên một tiếng: "Ta muốn đi cứu lão gia." Dứt lời, giục ngựa chạy như điên, ở phía sau, ám vệ của Uông gia vẫn luôn đi theo.

Hạ Lệnh Mị nhìn đường phố đã khôi phục lại sự yên tĩnh, trầm mặc không nói.

"Cô nương, chúng ta đi trước đi." Mặc kệ Uông đại nhân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.