Nương Tử, Xin Nhẹ Chút

Chương 30: Lão nhân quái dị là sư phụ



"Ơ kìa, còn do dự cái gì. Ngươi bái ta làm sư phụ không được sao?" Lão nhân quái dị dẫu môi, vẻ mặt không vui. Còn nhớ năm đó lão từng là bậc tiền bối có tiếng tăm lưng lẫy trên giang hồ nha, võ công có thể nói là thiên hạ đệ nhị, có bao nhiêu người cầu xin được đi theo để làm đệ tử của lão.

Dạ Ngu Ngốc: "Sư phụ không thể nhận bừa được, ta muốn suy nghĩ thật kỹ, chờ nương tử tỉnh lại, nàng đồng ý rồi hãy nói tiếp."

"Ngươi!" Lão nhân quái dị chỉ chỉ Dạ Ngu Ngốc, sau đó khóc than, hết lắc đầu rồi lại giậm chân, "Đồ sợ vợ ơi là đồ sợ vợ, tại sao cái gì ngươi cũng nghe nàng vậy!"

"Nàng là nương tử của ta nha ~" Dạ Ngu Ngốc thấy hạnh phúc lại cười thỏa mãn.

Lão nhân quái dị hừ một tiếng, ngồi lại trên đất, "Tùy ngươi, tùy ngươi, chờ nương tử của ngươi tỉnh lại. A ~~~ hí hí. . . . . .Thật không tệ, gà quay ngon lắm."

Dạ Ngu Ngốc sờ sờ cái bụng xẹp lép của mình, buồn buồn nhìn lão nhân quái dị.

"Ha ha, đói bụng không ~~ cho ngươi nè." Lão nhân quái dị vừa nói vừa bẻ một cái đùi gà xuống đưa tới tay Dạ Ngu Ngốc.

Dạ Ngu Ngốc cầm đùi gà, hai mắt vẫn nhìn lão nhân quái dị.

Người kia sửng sốt, "Sao ngươi không ăn đi?"

"Muốn cái nữa."

"Ăn hết cái trong tay ngươi đi rồi hãy nói."

"Một đùi gà nữa." Dạ Ngu Ngốc mím môi, hai mắt nhìn chằm chằm vào một cái đùi gà khác của lão nhân quái dị.

Lão nhân quái dị nhe răng trợn mắt, "Trong tay ngươi có một cái đùi rồi, còn muốn một cái khác sao."

"Đùi gà ~~" Dạ Ngu Ngốc làm một bộ dạng đáng thương, thật làm cho người ta thấy đau lòng, cho dù lão nhân quái dị đã hơn sáu mươi tuổi cũng không thể chịu được, vô thức đưa đùi gà trong tay tới trước mặt hắn.

Dạ Ngu Ngốc vui vẻ cười một tiếng, nhận lấy đùi gà, "Ha ha ~~ đùi này của Dạ Nhi, đùi này giữ lại cho nương tử ~~"

Lão nhân quái dị quay lại, lập tức dựng râu trợn mắt, "Khá lắm! Ngươi thiên vị nương tử của ngươi đi! Để sư phụ ngươi đói chết cũng được!"

"Lão còn chưa phải là sư phụ của ta đâu, hơn nữa chỗ lão cầm còn nhiều như vậy, ta chỉ lấy có hai cái đùi gà mà thôi nha." Dạ Ngu Ngốc cười híp mắt, dáng vẻ rất xảo quyệt.

Ăn cơm trưa xong, Đường Thải Nhi vẫn chưa tỉnh lại, Dạ Ngu Ngốc liếm liếm ngón tay, nhìn một cái đùi gà khác trong tay, trợn trừng hai mắt.

Vì vậy, trong đầu của hắn không có ý nghĩ gì khác ngoài há mồm không chút khách khí mà cắn cái đùi gà, ăn lần nữa.

Lão nhân quái dị vào rừng hái được ít quả dại đã trở lại, vừa vặn nhìn thấy một màn Dạ Ngu Ngốc đang gặm xương gà, chẳng biết tại sao, ngực lại có chút khó chịu, "Không phải, ngươi nói muốn để giành cho nương tử ngươi sao? !"

"Chờ nương tử tỉnh, đùi gà sẽ lạnh, ăn không ngon." Dạ Ngu Ngốc liếm liếm ngón tay, lại liếm môi một cái, hướng về phía lão nhân quái dị cười ha ha hai tiếng.

Đường Thải Nhi mơ mơ màng màng, cảm giác lưng mình có chút đau nhưng không dám mở mắt. Trong đầu toàn là suy nghĩ “Ta chết rồi sao? Tại sao chết còn cảm giác được đau đớn vậy? ?”

Tiếng động bên tai ngày càng rõ ràng, khi Đường Thải Nhi nghe được giọng nói vui vẻ của Dạ Ngu Ngốc, giây tiếp theo liền lập tức mở hai mắt ra, nhìn nham thạch màu xám tro trên đỉnh đầu, "Đây là đâu? !" Nói xong tự mình ngồi dậy, nhìn hai người ngồi khoanh chân cách đó không xa, nàng cười một tiếng, "Ta chưa chết nha ~"

"Nương tử! !" Dạ Ngu Ngốc thấy Đường Thải Nhi tỉnh lại, hưng phấn để quả dại xuống chạy tới ôm chặt lấy nàng, "Nương tử rốt cuộc đã tỉnh ~"

Đường Thải Nhi vỗ vỗ lưng của Dạ Ngu Ngốc, "Tỉnh rồi, mau cho ta nhìn mặt của ngươi."

Dạ Ngu Ngốc cười khúc khích ngồi thẳng lưng lên, quay mặt về phía Đường Thải Nhi, "Nè! Nương tử nhìn đi ~"

Đường Thải Nhi nhìn vết máu đã đông lại trên mặt hắn, giơ tay lên vuốt ve gương mặt này, "Ngốc lắm, còn đau không?"

Dạ Ngu Ngốc lắc đầu một cái, "Một tí cũng không đau, nương tử đói không? Dạ Nhi đi bắt gà rừng cho nàng ăn!"

Đường Thải Nhi bật cười, "Ngươi thật đúng là có tinh thần, a, vị kia là. . . . . ." Nàng nhìn Lão nhân quái dị đang ngồi ở xa, ngẫm nghĩ chốc lát, mới chợt nhớ lại, "Là lão tiền bối mà chúng ta gặp hôm trước."

Dạ Ngu Ngốc gật đầu một cái, "Đúng nha, lão nói lão gọi là cái gì. . . . . .Điên tiên nhân, là lão đã cứu nương tử với ta á ~"

"Ngươi nói lão là điên tiên nhân? Tốt lắm, đây chính là đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ!" Hai mắt Đường Thải Nhi phát ra tinh quang, hận không được đập bàn tán thưởng, ngày đó mình thật là con mẹ nó sáng suốt, nàng cũng biết, người ăn mặc như vậy tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản.

Dạ Ngu Ngốc trợn tròn hai mắt, quay đầu lại ngoắc điên tiên nhân. Điên tiên nhân cầm bầu rượu hồ lô cười đến khoa trương, đi tới.

"Tiểu nương tử của Dạ Nhi tỉnh rồi sao? ~" Điên tiên nhân trêu nhọc hỏi.

Đường Thải Nhi: "Lão tiền bối đừng gọi ta như vậy, gọi là Thải Nhi thì được rồi. Thái nhi lần nữa đa tạ ơn cứu mạng của lão tiền bối."

"Ai ~ Ta đây không phải cứu ngươi, mà đang trả lại cái ơn mà ngày đó ngươi đã thưởng rượu cho ta, không cần để ở trong lòng, ha ha! Ta với ngươi huề nhau rồi!" Lão nhân quái dị cười sảng lãng.

Đường Thải Nhi mỉm cười, trong lòng cảm khái, thì ra tác phong của đại nhân vật đều hào sảng như vậy.

Lão nhân quái dị vuốt vuốt râu, đôi mắt nhỏ nhìn Dạ Ngu Ngốc đứng sau lưng Đường Thải Nhi, "Ta nói Thải Nhi này."

"Tiền bối có gì chỉ giáo ạ?"

"Ta muốn thu tướng công nhà ngươi làm đồ đệ ah ~" Lão nhân quái dị làm bộ bí hiểm, ánh mắt nhìn Đường Thải Nhi và Dạ Ngu Ngốc không rời.

Hai mắt Đường Thải Nhi sáng lên, "Được ạ được ạ!" Vừa nói ánh mắt cũng không chuyển vị trí, trực tiếp đưa tay kéo Dạ Ngu Ngốc đến trước mặt lão nhân quái dị, "Này, của lão!"

Dạ Ngu Ngốc ngẩn người, cặp mắt ngây ngốc cùng nhìn lão nhân quái dị.

"Ha ha ha ~ Thải Nhi thẳng thắn như vậy, thật làm cho lão nhân ta cảm thấy vui vẻ nha. Dạ Nhi ngoan, bái ta làm thầy đi." Lão nhân quái dị cười híp mắt, lão giống như một đứa trẻ bướng bỉnh.

Trải qua trắc trở, Dạ Ngu Ngốc vẫn quay về với số mệnh, bái điên tiên nhân làm sư, giống như lúc bái đường, cũng lạy ba lạy. Vốn bái sư phải dâng trà, nhưng bởi vì ba người đang ở trong rừng hoang núi sâu, hai cái ly cũng không có chớ đừng nói là có trà, vì vậy dâng trà đổi thành dâng quả.

Dạ Ngu Ngốc quỳ trên mặt đất, cầm quả dại cầm trong tay dâng lên trước mặt điên tiên nhân, "Mời sư phụ ăn quả ~"

Điên tiên nhân vui vẻ nhận quả dại, cắn một miếng, "Đồ đệ ngoan, ha ha ha ha!"

Đường Thải Nhi vỗ tay, cảnh thầy trò yêu nhau thật là quá cảm động, "Thật tốt, thật quá tốt."

Điên tiên nhân vui vẻ vuốt ria mép của mình, "Lão hủ rốt cuộc cũng có một đồ đệ ~"

Đường Thải Nhi hoạt bát đi tới bên cạnh hai người, "Lão tiền bối, nhanh dạy Dạ Nhi chút gì đi." Miệng thì nói vui sướng, mong đợi, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác. . . . . .Đó chính là học lén. . . . . .

Điên tiên nhân nhìn Đường Thải Nhi khẽ mỉm cười, "Đừng nóng vội, lão hủ muốn dạy ái đồ duy nhất của ta cẩn thận." Vừa nói vừa bắt cổ tay Dạ Ngu Ngốc đi sâu vào trong cánh rừng.

Đường Thải Nhi nóng nảy, níu điên tiên nhân lại, "Lão. . . . . . Lão muốn làm gì?"

"Truyền giáo nha!"

"Không được! Lão không thể cùng Dạ Nhi ngây ngô ở với nhau!" Đường Thải Nhi nóng nảy, liều chết túm vạt áo của điên tiên nhân không thả.

Điên tiên nhân thổi ria, trừng hai mắt, "Nha đầu này, gấp cái gì, ta có thể ăn thịt tướng công nhà ngươi hay sao? !"

"Nói không chừng, dáng dấp của Dạ Nhi nhà chúng ta nhìn ngon miệng như vậy, lão nổi lên ác ý thì biết làm sao!" Đường Thải Nhi trừng lại, hoàn toàn không có bộ dạng tôn sư trọng đạo như vừa rồi.

Dạ Ngu Ngốc ăn quả dại trong tay, liếc nhìn hai người, quyết định không tham dự vào trận cải cọ này.

"Nha đầu này, ngươi. . . . . . Ta từng này tuổi rồi, còn có thể nổi ác ý nữa sao!" Điên tiên nhân gắt gỏng, sau đó tay giơ lên, nhanh như chớp điểm vào huyệt đạo của Đường Thải Nhi.

Dạ Ngu Ngốc nhìn Đường Thải Nhi không động đậy được, cũng không nói chuyện được nữa, không khỏi lệch đầu ra, sau đó nhìn một nửa quả dại trong tay mình, vẻ mặt luyến tiếc đặt vào tay Đường Thải Nhi, "Nương tử, cho nàng ăn nè."

Điên tiên nhân cười ha ha, lôi cánh tay Dạ Ngu Ngốc, "Đi, Dạ Nhi, sư phụ dạy tuyệt thế võ công cho ngươi ~" dứt lời, mang theo Dạ Ngu Ngốc biến mất trong tầm mắt của Đường Thải Nhi.

Đường Thải Nhi không nhúc nhích được đành nhìn ra xa, gào thét trong lòng, con bà nhà lão, giải huyệt đạo cho ta! !

Mặt trời lặn đằng tây, lại nhớ, bên tai truyền đến tiếng nước chảy, Đường Thải Nhi giữ nguyên động tác đã gần ba canh giờ, lại vẫn không có chút dấu hiệu huyệt đạo được khai giải, nàng khóc thét trong lòng, huyệt bị điểm thế nào vậy, không ngờ có thể khiến nàng đứng lâu như vậy.

Đôi mắt vừa chuyển, nhìn chằm chằm vào nửa quả dại vẫn mắc kẹt trong tay mình, đáy lòng phức tạp.

Trong đầu toàn là cảnh đẫm máu, điên tiên nhân bị xé nát, sau những suy nghĩ tàn nhẫn, Đường Thải Nhi lại khóc than, các ngươi nhanh trở lại đi ~~~

Trước khi trời tối, rốt cuộc cũng nhìn thấy điên tiên nhân vừa đi chầm chậm vừa nói cái gì đó với Dạ Ngu Ngốc.

"Nương tử đang chờ Dạ Nhi sao?" Dạ Ngu Ngốc bỏ lại điên tiên nhân, vừa chạy vừa nhảy tới trước mặt Đường Thải Nhi, lại nhìn thấy quả dại trong tay nàng, "Ủa? Sao nương tử không ăn đi?"

Hai mắt Đường Thải Nhi dời về phía Dạ Ngu Ngốc, nháy mắt nháy mắt nháy mắt.

Điên tiên nhân cười ha ha, giơ tay lên giải khai huyệt đạo cho Đường Thải Nhi.

Máu trong người Đường Thải Nhi chợt lưu chuyển, thân thể tê dại, xoay người nhìn điên tiên nhân, tính khí nóng nảy không thể kiềm chế tiếp, nâng quả đấm lên vừa muốn hung hăng đánh xuống, thân thể lại một lần nữa bị cố định. . . . . .

Điên tiên nhân uống một hớp rượu, cười cười nhìn Dạ Ngu Ngốc, "Dạ Nhi này, đi, sư phụ dẫn ngươi đi bắt mấy con gà rừng về."

Dạ Ngu Ngốc vui vẻ gật đầu, "Ừ, Được á!" Thấy điên tiên nhân xoay người đi trước, Dạ Ngu Ngốc cười thầm, ghé sát mặt Đường Thải Nhi, "Nương tử, Dạ Nhi muốn hôn, hôn ~"

Hôn con bà nhà ngươi!

Vẻ mặt Đường Thải Nhi vẫn duy trì dử tợn, ánh mắt phẫn nộ nhìn Dạ Ngu Ngốc. Người kia lại hoàn toàn không biết gì, chu miệng ra, hôn đánh chụt trên má Đường Thải Nhi một cái, sau đó mới xoay người vui vẻ rời đi.

Đường Thải Nhi gào thét trong lòng, a a a giết ta đi. . . . . . Giết ta đi. . . . . .

Một lúc lâu sau.

Dạ Ngu Ngốc và điên tiên nhân rốt cuộc cũng trở lại, thầy trò hai người vừa nói vừa cười, vui vẻ hòa thuận. Ngươi một tay cầm một con gà, ta một tay cầm một con thỏ, vui vui mừng mừng quay về nhà.

"Sư phụ, nương tử đang đợi chúng ta trở lại, ha ha, nhất định là đói bụng lắm rồi, nương tử." Dạ Ngu Ngốc cười nói.

Điên tiên nhân đưa con gà đang cầm trên tay cho Dạ Ngu Ngốc, "Dạ Nhi, mang vào động nhóm lửa trước đi."

"A ~"

Thấy Dạ Ngu Ngốc đã vào sơn động, điên tiên nhân mới cười cười đi tới bên cạnh Đường Thải Nhi, hắn thật sự cảm thấy khi dễ tiểu nha đầu này rất thú vị, "Ta nói, nha đầu này, đã biết lỗi chưa?"

Hai mắt Đường Thải Nhi chuyển qua nhìn điên tiên nhân, hung hăng nháy mắt hai cái, sau đó ánh mắt đầy cầu khẩn.

"Ta sẽ giải huyệt cho ngươi, ngươi cũng không nên làm loạn nữa ~"

Lại nháy mắt.

Điên tiên nhân hài lòng gật đầu một cái, giơ tay lên nhanh chóng giải huyệt.

Đường Thải Nhi im lặng vận động cơ thể, sau đó thì dữ tợn giống như con cọp mẹ, "Lão nha! Lão nhân chết tiệt này! ! ! Dám khi dễ ta! Ta phải nhổ hết râu của lão! !"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.