Nương Tử, Xin Nhẹ Chút

Chương 40: Tịch Thanh khuynh tình



Kinh thành, Lẫm vương phủ.

Bên trong phòng ngủ lớn, mười mấy nha đầu bận ra bận vào. Nước nóng, khăn, tập y (áo lót mặc bên trong), trà nóng và chén thuốc từng tốp từng tốp bưng vào bưng ra. Lâm Mục đứng ở cửa phòng, nhắm hai mắt dặn dò kẻ dưới.

Mùi hương đặc biệt bay tới, Lâm Mục mở mắt nhìn người đến, cung kính khom người, "Vân Thường công chúa."

Nữ tử được gọi là Vân Thường công chúa mặc một thân cẩm y hoa lệ, rườm rà. Lụa mỏng như nước làm nổi thân thể kiêu kỳ, làn da trắng noãn như trứng gà bóc, tóc dài mềm mại búi thành búi lỏng. Trâm cài bằng ngọc trĩu xuống, làm tôn lên khuôn mặt tuyệt mỹ kia. Váy dài phất pha phất phới, hương thơm thấm vào lòng người. Đôi mắt như nước nhìn phía trước lại không có tiêu cự, bên cạnh, nha hoàn mặc lục y cẩn thận đỡ nàng, chỉ sợ có gì sơ xuất.

Người này là Ngũ công chúa Lăng Tiêu Doanh, cùng một mẹ sinh ra với Lẫm vương gia.

"Đứng dậy đi, Lâm đại ca." Lăng Tiêu Doanh hướng về phía giọng nói, cười hòa nhã. Vươn tay, vừa vặn chạm phải ống tay áo Lâm Mục.

Lâm Mục có chút xấu hổ trả lời: "Công chúa, tại hạ tên Lâm Mục, còn gọi là Lâm tổng quản."

Lăng Tiêu doanh cười nhạt, đổi đề tài, "Hắn chưa tỉnh sao, các ngươi tìm thấy Vương huynh ở đâu vậy?"

"Ở Hồn thành."

"Mặc kệ thế nào, trở về thì tốt, làm phiền ngươi rồi." Lăng Tiêu Doanh cười điềm đạm. Đôi mắt động lòng người nhưng không có thần sắc thật sự làm người ta muốn thở dài. Lâm Mục nhìn khuôn mặt nghiêng của Lăng Tiêu Doanh, mặc dù không khuynh thành tuyệt sắc nhưng cũng khiến lòng người rung động.

"Công chúa nghiêm trọng rồi, bảo vệ Lẫm vương vốn là bổn phận của vi thần." Lâm Mục khom người chắp tay nói.

"Công chúa! Công chúa! Vương gia tỉnh rồi!" Một nha hoàn nhấc váy chạy vọt ra, nôn nóng hô.

Lăng Tiêu Doanh vui mừng, rất nhanh lắc lắc bàn tay đang đặt lên cánh tay của nha hoàn, "Thanh Lục! Mau, đỡ ta vào trong!"

"Vâng.”

Lăng Dạ Tầm mở hai mắt khô khốc ra, nhìn mọi thứ quen thuộc xung quanh, không khỏi buồn bực, ho nhẹ hai tiếng, phiền muộn trong ngực từ từ lan ra.

"Ca ca!" Thanh Lục đỡ Lăng Tiêu Doanh đi tới bên giường, "Ca ca, ca đã tỉnh chưa?"

Tiêu Doanh lần tìm, cảm nhận được một bàn tay ấm áp nắm bàn tay mình, không khỏi hài lòng cười một tiếng, chầm rãi ngồi xuống giường.

Lăng Dạ Tầm nhìn Tiêu Doanh không mở miệng nói gì, chỉ từ từ đứng lên, ngồi ở trên giường nhìn tập y sạch sẽ trên người mình, cau mày hướng Lâm Mục hỏi: "Bổn vương ngủ bao lâu rồi?"

Lâm Mục chắp tay khom người, "Bẩm vương gia, một ngày một đêm rồi."

"Ca ca. . . . . ."

"Ta không sao, Doanh nhi đừng lo lắng."

Tiêu Doanh ngây ngốc cười, "Ca ca còn nói không sao nữa, giọng nói đã khàn rồi kìa."

Lăng Dạ Tầm vỗ vỗ mu bàn tay Tiêu Doanh, tùy tâm mà nở nụ cười dịu dàng, "Ừ, vậy Doanh nhi đi nấu cho ca ca một chén canh Băng Liên, sở trường của muội đi?"

"Vâng! Được ạ! Doanh nhi sẽ đi ngay, ca ca đừng vội." Tiêu Doanh vui mừng mò tìm cánh tay Thanh Lục. Thanh Lục vội vàng đi đến đỡ lấy nàng, "Thanh Lục, đưa ta tới phòng bếp."

Lăng Dạ Tầm nhìn bóng lưng Tiêu Doanh biến mất trước mắt, mới nhắm mắt điều chỉnh hô hấp, xoa cái trán đau, lại mở mắt ra. Ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Mục, "Thượng Quan Linh đâu?"

"Hắn?" Lâm Mục có chút không hiểu tại sao Lăng Dạ Tầm đột nhiên hỏi vậy, nhưng cũng không dám nhiều lời, cúi đầu trả lời, "Vi thần không biết, tách ra ở Hồn châu."

"Vương gia, mấy ngày nay, người đã đi đâu?"

Lăng Dạ Tầm nắm chặt chăn, thổn thức, "Bổn vương không nhớ rõ, giúp Bổn vương thay quần áo."

Lâm Mục có chút kinh ngạc hỏi: "Vương gia, thân thể người vừa mới bình phục, muốn đi đâu sao?"

"Vào cung." Lăng Dạ Tầm xốc chăn lên, thân hình cường tráng đứng trên mặt đất. Hai cánh tay giơ lên đợi nô bộc hầu hạ.

Bọn nha hoàn đã cầm quần áo và trang sức phù hợp, đứng ở một bên. Nha hoàn bên người Lăng Dạ Tầm là Trụy Nhi, cầm quần áo lên, mặc vào cho hắn.

"A?" Trụy Nhi sửa sang lại quần áo của Lăng Dạ Tầm, đúng lúc nhìn thấy dây chuyền trên cổ hắn, "Vương gia, đây là?"

Lăng Dạ Tầm cúi đầu liếc mắt nhìn, giơ tay lên sờ sờ sợi dây chuyền, khẽ nhíu mày, "Tiếp tục đi."

Trụy Nhi cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ đành phải đồng ý nói: "Vâng.”

--------------

Khách điếm trong Phong thành.

Tịch Thanh ngồi xổm trước bếp, lau bụi than vì không cẩn thận mà dính trên mặt, tiếp tục cầm Bồ Diệp phiến quạt lửa. Đoán chừng đã được rồi, mới cầm miếng vải bố quấn lấy quai ấm, đổ nước thuốc ra chén.

"Công tử, chuyện nhỏ như vậy cứ để tiểu nhân." Một tiểu nhị đi ngang qua, nhìn thấy khách quan đang đun thuốc, không khỏi nhiều lời nói một câu.

Tịch Thanh khoát khoát tay, bưng chén thuốc lên, "Khỏi phiền." Dứt lời, xoay người đi về phía phòng khách.

Tiểu nhị vắt khăn vải trong tay lên vai, bất đắc dĩ lắc đầu, "Vị cô nương kia chính là nương tử của hắn sao, liều mạng chăm sóc như vậy."

Tịch Thanh đẩy cửa phòng ra, nhìn Đường Thải Nhi hôn mê bất tỉnh nằm ở trên giường, nhướng mày, đóng cửa phòng lại, đi tới ngồi xuống bên giường.

Nhìn Đường Thải Nhi mấy lần, liền ghé sát vào nàng, ôm vào trong lòng mình, nâng cằm của nàng bắt đầu mớm thuốc.

Một ngụm nước thuốc, nàng chỉ nuốt vào một ít, còn lại thì theo khóe miệng chảy xuống.

Một tay Tịch Thanh cầm khăn không ngừng lau cằm cho nàng, một tay cầm thìa sứ đút từng chút một.

Uống xong thuốc rồi, sẽ uống nước quả, sau đó là nước lọc.

"Ngươi rốt cuộc tới lúc nào mới tỉnh lại đây. . . . . ." Tịch Thanh ôm Đường Thải Nhi tựa vào thành giường thấp giọng lẩm bẩm.

Mấy ngày nay, gương mặt hắn đã sớm tiều tụy. Mắt đầy tơ máu, nhưng Đường Thải Nhi vẫn chưa tỉnh, cứ im lặng mà ngủ.

Tịch Thanh đặt chén sứ lên một chiếc bàn con, giọng trách cứ, "Ngươi không tỉnh. . . . . . Ta thật mệt chết đi được."

"Mau tỉnh dậy đi, ngươi cứ im lặng như vậy, ta không quen chút nào. Ta muốn nghe ngươi gọi ta là Tịch huynh, muốn nghe ngươi mắng ta ngu ngốc, muốn cãi nhau với ngươi. . . . . . Ngươi rõ ràng đã đồng ý với ta, sẽ kiên trì, không buông xuôi. . . . . . Cho nên, Thải Nhi, tỉnh lại đi." Hai mắt Tịch Thanh đỏ quạch, nhưng không dám dùng sức lay người trong ngực, sợ sẽ khiến nàng đau. Nàng lúc này, một chút kiên cường cũng không có, giống như một thứ đồ sứ dễ vỡ, có vỡ cũng không gắn lại được.

Tịch Thanh từ giữa cổ của Đường Thải Nhi ngẩng đầu lên, nhìn Thắng Tà kiếm và Trạm Lô kiếm để ở một bên, ánh mắt toát ra vẻ phức tạp. Hai mắt không có tiêu cự, không biết đang suy nghĩ gì.

Ngón tay cứng ngắc khẽ động, Tịch Thanh nhạy cảm nhận thấy động tác của Đường Thải Nhi, vội vàng ngồi thẳng lên, vỗ vỗ gương mặt của nàng, "Thải Nhi? Thải Nhi? !"

Phảng phất như có giọng nói từ nơi xa xôi truyền đến, rất xa, hư ảo như thế.

Đường Thải Nhi khẽ cau mày, muốn nắm lấy cái gì đó, nhưng tất cả mọi thứ đều có vẻ hư vô.

Cố gắng giãy giuạ, nhưng dù thế nào cũng không thể nhúc nhích. Nàng nghe thấy tiếng của Tịch Thanh, thấy được ánh mắt lo lắng của Tịch Thanh, nhưng nàng lại không cử động được, không mở miệng được.

Tịch Thanh nhìn Đường Thải Nhi khẽ động hai mắt, không khỏi mừng rỡ, "Ngươi đã tỉnh, ngươi đã tỉnh rồi phải không?"

Miệng giật giật, nàng phát ra âm tiết đơn giản, giọng khàn đến cực điểm, "Tịch. . . . . ."

"Thải Nhi! Khát không? Ta. . . . . . Ta. . . . . . Ta lấy nước cho ngươi này!" Tịch Thanh hoảng loạn, chậm chạp bưng chén nước bên cạnh, run run đưa nước đến miệng nàng, "Uống chút nước trước đi, đừng vội mở miệng nói chuyện."

Khóe miệng Đường Thải Nhi hé mở, nuốt nước xuống.

"Cám ơn ngươi." Đường Thải Nhi nằm trên đầu vai Tịch Thanh, ngửa đầu nhìn cằm hắn, giọng nói không được vui vẻ như trước.

Tịch Thanh bưng chén, ý thức được mình đang ôm nàng, gương mặt không khỏi đỏ lên, giọng nói có chút lắp bắp, "Cái đó. . . . . . Đường. . . . . . Đường huynh, ta. . . . . ."

Đường Thải Nhi nhìn bộ dáng của hắn liền muốn cười phá lên, nhưng không ngờ động tới miệng vết thương, đau đớn tê tâm liệt phế khiến cho nàng kêu rên một tiếng.

"Làm sao vậy?" Tịch Thanh đưa tay nắm mu bàn tay Đường Thải Nhi, khẩn trương hỏi.

Đường Thải Nhi cắn môi dưới, hít sâu mấy lần, "Không sao. . . . . ." Nói xong, hai mắt có chút hoảng hốt tìm kiếm khắp phòng, khóe mắt run rẩy.

Tịch Thanh biết nàng đang tìm cái gì, mấp máy miệng không biết giải thích thế nào.

Đường Thải Nhi nhắm hai mắt lại, tay ở trên giường không khỏi từ từ nắm chặt, "Chúng ta đang ở đâu? Hồn châu sao?"

"Ở Phong thành."

"Làm sao cứu ta?"

"Sao?" Tịch Thanh có chút lo lắng không yên, nhìn Đường Thải Nhi trong ngực, cúi đầu không biết trả lời thế nào. Nàng đang hỏi mình vì sao phải cứu nàng hay là cứu nàng như thế nào. . . . . .

"Làm sao ngươi biết ta ở chỗ nào?" Đường Thải Nhi ngẩng đầu lên, nhìn Tịch Thanh.

"A. . . . . . Là, là một thiếu niên nói cho ta biết."

Đường Thải Nhi có chút không hiểu, "Một thiếu niên? Tên gì?"

"Ta không biết tên của hắn, hắn chỉ tới tìm ta, bảo ta tới rừng cây phía tây Hồn châu mà thôi. Lúc ấy ta cũng không biết hắn có mục đích gì, nhưng vẫn đi."

Đường Thải Nhi cau mày suy nghĩ một lát, "Chắc là hắn. . . . . ."

Nam tử đó tự nói biết Dạ Nhi . . . . . .

Nói cách khác, Dạ Nhi, thật sự bị bọn họ mang đi.

Hắn tới nói cho Tịch Thanh, là thương hại cho tính mạng của nàng hay là ý của Dạ Nhi?

Nhức đầu ôm trán, trong đầu Đường Thải Nhi là một đống hỗn độn, cảm giác choáng váng lại ập tới. Tiếng gọi của Tịch Thanh ở bên tai càng ngày càng xa xôi, nàng híp mắt dựa vào vai Tịch Thanh, cố gắng ổn định tâm tư của mình, "Tịch Thanh, ta muốn nằm một lát. . . . . ."

"Ừ." Tịch Thanh ôm Đường Thải Nhi, nhẹ nhàng đặt nàng ở trên giường. Động tác dịu dàng nhưng cũng có chút lúng túng, "Cái đó. . . . . . Vậy ngươi nghỉ ngơi một chút, ta đi nấu cho ngươi chút cháo, ngươi nhất định đói bụng rồi?"

Đường Thải Nhi nhắm mắt lại, ngắn gọn ừ một tiếng.

---------------

Trong phủ Thái tử.

Lăng Thiên Mịch ngồi trong vườn uống trà, mi mắt rũ xuống, cầm chén trà lên, nghiêng ấm trà. Nước trà chậm rãi đổ vào trong chén, miệng chén từ từ bốc lên hơi nóng.

"Đại ca biết Minh nhi tới?" Lăng Phong Minh cười sang sảng, bước thật nhanh vào trong đình, bộ dạng phong trần mệt mỏi.

"Ngươi quá ồn ào, không cần hạ nhân thông báo đã có thể biết ngươi đến rồi." Lăng Thiên Mịch cười nhạt.

"Đại ca tốt, tại sao còn ngồi ở đây? Tam ca đã trở lại rồi! !"

"Lăng Dạ Tầm đã trở lại?" Lăng Thiên Mịch cười thong thả, trên mặt không có bất kỳ vẻ tức giận hoặc bất an nào.

Lăng Phong Minh nhìn bộ dáng tỉnh táo của Lăng Thiên Mịch không khỏi càng nóng nảy hơn, "Thái tử gia! !"

"Vội cái gì, nếu hắn trở lại, chúng ta còn có thể lập tức đi giết hắn sao."

"Nhưng mà nhưng mà. . . . . ."

Lăng Thiên Mịch giương mắt lên, ánh mắt có chút lạnh thấu xương, "Chẳng qua là. . . . . . Muốn đối phó thì có chút khó khăn. . . . . ."

"Ta nói chính là cái này! Sao mệnh của Tam ca lại lớn như vậy, không ngờ có thể hoàn hảo vô khuyết quay về." Lăng Phong Minh phẫn hận cảm khái.

"Nghe nói Liễu Sanh đã chết?" Lăng Thiên Mịch nhíu mày nhìn về phía Lăng Phong Minh.

"Ừ, người ở Tây quận hồi báo, Trương Hằng cũng đã chết. Lần này chúng ta tổn thất nghiêm trọng. . . . . ."

Ánh mắt Lăng Thiên Mịch ảm đạm, không nói gì nữa, mà cầm bình trà lên tiếp tục rót cho mình một chén trà thơm.

"Bệnh của Tam ca là do một người tên Đường Cảnh trị khỏi."

"Thiên hạ đệ nhất độc y?"

"Ừ, sợ rằng, bọn họ đã kéo nhân tài này về phía mình."

"Có lẽ, hắn không phải đã từng phái người đi tìm Đường Cảnh sao, vì đôi mắt của Vân Thường công chúa."

"Tại sao ta không biết chuyện này?"

"Hừ ~" Lăng Thiên Kiếm Mịch cười nhạt vẫn chưa trả lời. Thái tử không giải thích, Lăng Phong Minh cũng không tiện nói gì, chẳng qua là buồn bực ngồi ở một bên, cùng uống trà thơm, nhưng không có mùi vị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.