Nương Tử, Xin Nhẹ Chút

Chương 47: Thực hiện kế hoạch



Được cho phép, Đường Thải Nhi không nhiều lời, Lăng Dạ Tầm cũng không hỏi nhiều, dường như vô cùng tín nhiệm y thuật của nàng. Sau khi ăn xong Đường Thải Nhi đứng ở trong tiểu viện của mình, quỳ gối ngồi trên lan can đình, chớp mắt nhìn hoa sen tàn trong hồ cùng lá sen và củ sen khô vàng bên bờ.

Lăng Dạ Tầm gần như không tiếp cận Đường Thải Nhi lại rất hiểu rõ nàng, Đường Thải Nhi khẽ cau mày: "Đã từng điều tra ta, hay là. . . . . . Ai? Có cá nha!" Suy nghĩ bị cá vàng trong hồ nước nhảy lên cắt đứt. Đường Thải Nhi nắm chặt hai tay vào lan can, cúi người xuống nhìn, nước trong biếc, có ba, bốn con cá vàng bơi lội tung tăng, Đường Thải Nhi nhìn rất vui vẻ.

Ngoảnh đầu nhìn xung quanh, từ trên bàn đá trong đình cầm lên điểm tâm, chia thành hai nữa, tung vào trong nước, đám cá lập tức tranh nhau vọt tới.

Đang cho cá ăn, lỗ tai Đường Thải Nhi giật giật, quay đầu híp mắt nhìn về phía xa, sâu trong cánh rừng có hai người đi tới, đang tán gẫu gì đó. Nội lực của Đường Thải Nhi không kém, loáng thoáng có thể nghe hai từ “Vũ cơ” “Muội muội của Thượng Thư“. Nhớ lại đêm qua ở ngoài cửa, đoạn đối thoại giữa Thủy nhi và Chiêu nhi, nàng đã nghe hết toàn bộ.

Hiện giờ nàng cười bĩu môi, không quan tâm đến việc người khác bình luận như thế nào về mình. . . . . .

"Nghe nói Đường phi nương nương của chúng ta là một mỹ nhân tuyệt sắc, đêm qua tới múa gần như khiến tất cả mọi người mê mẩn tại chỗ! Chả trách Vương gia chúng ta cũng động phàm tâm, nạp nàng làm phi."

À, khen nàng đây! Khóe miệng Đường Thải Nhi cong lên, ừ, tuy nàng không quan tâm lắm, nhưng được người ta khen, nghe nhiều một chút cũng có lợi cho mình. Nàng nhảy xuống lan can, bưng cái đĩa trốn đằng sau cây cột, nghe lén.

"Ngươi chỉ biết một mà không biết hai. Ta nghe nói, không phải Vương gia chủ động cầu phi, mà là Tứ hoàng tử và Hoàng thượng tranh giành, mà Hoàng thượng sợ mất thể diện, mới đem Đường phi ban cho Vương gia của chúng ta."

"Xuỵt, ngươi không muốn sống nữa sao, lời như thế ngươi cũng dám nói được."

"Nơi này thường ngày không có ai, ngươi sợ cái gì chứ?"

"Chỉ sợ vạn nhất. Thật muốn trông thấy Đường phi nương nương, nhưng mà sáng nay, mọi người gặp mặt nàng ấy đều chỉ nói tướng mạo của nàng ấy bình thường thôi. . . . . ."

"Ai a, chẳng lẽ đêm qua làm mị thuật gì đó quyến rũ Hoàng thượng và Hoàng tử sao?"

Đường Thải Nhi vội vàng che miệng lại, thiếu chút nữa bật cười. Sau đó nhịn được, hướng ánh mắt mang dao về phía hai người ở phía xa kia, hơi giật giật ống tay áo, vừa muốn phóng độc chỉnh lưỡi hai người này một chút, nhưng cuối cùng tự mình lắc đầu phủi bay ý niệm trong đầu.

Nói thế nào thì hiện tại cũng là phi tử rồi, cũng coi như là nửa chủ tử, sao có thể hẹp hòi như vậy chứ.

- - - - - - - - - - - -- - - -

Một nơi khác, trong phủ Thái tử.

Lăng Thiên Mịch ngồi trong thư phòng, lật xem quyển binh thư cầm trong tay. Chén trà bên cạnh, nước trà đã lạnh từ lâu. Hắn vừa muốn đưa tay lấy uống, một đôi tay trắng nõn, non mịn đã cầm trước, đồng thời giọng nói dịu dàng, dễ nghe truyền đến: "Trà này đã lạnh, chàng quá nhập tâm rồi."

Chân mày Lăng Thiên Mịch nhướng lên, cặp mắt dời khỏi quyền sách, nhìn mỹ nhân trước mắt, khóe miệng nhếch lên, khuỷu tay mở ra, kéo mạnh một cái, mỹ nhân lọt vào trong ngực. Mỹ nhân vững vàng đến ngực, một tay cầm chén trà không chút đung đưa bởi động tác bất thình lình kia.

"Đã lâu không thấy nàng." Lăng Thiên Mịch đè thấp giọng, khẽ thì thầm bên tai mỹ nhân trong ngực.

Nàng nhẹ giọng cười, cười yêu mị: "Nhớ sao?"

"Đương nhiên rất nhớ."

"Nhớ cơ thể ta, hay là muốn ta giúp chàng?"

Lăng Thiên Mịch ôm chặt khuỷu tay nàng, môi mỏng khẽ nhếch, ngậm vành tai nàng: "Đều muốn, thì như thế nào?"

Mỹ nhân cười càng vui vẻ: "Đều theo ý chàng."

“Bộp” “Choang” Chén trà rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ ”Loảng xoảng” Thanh thúy, Lăng Thiên Mịch đã ôm mỹ nhân đặt ở trên bàn sách từ lâu, hai tay đỡ hai bên tai nàng, mắt nhìn xuống dung nhan tuyệt mỹ của nàng.

"Nghe nói nàng biết rất nhiều trò hay."

"Thật hổ thẹn, nếu hay, sao bọn họ cho về chứ?" Mỹ nhân nheo ánh mắt kiều mị lại, trong lời nói không hề có ý áy náy.

Lăng Thiên Mịch nâng một tay lên, chậm rãi vén váy nàng lên, thăm dò vào bên trong ngực, khiêu khích như có như không, khiến nàng yêu kiều rên rỉ, thở dài: "Nàng không hoàn thành nhiệm vụ, xem ta phạt nàng như thế nào."

Mỹ nhân nâng hai cánh tay lên, áo trượt xuống, lộ ra cánh tay tuyết trắng, vòng qua cổ Lăng Thiên Mịch, cánh môi dán vào nhau: "Vậy chàng liền phạt đi ~" bốn chữ nhẹ nhàng, cũng dấy lên dục hỏa trong người.

- - - - - - - - - - - - - - -

"Này, Vương gia ở đâu vậy?" Đường Thải Nhi chơi một mình chán ngấy, bắt lấy một nô bộc hỏi.

Nô bộc trước tiên cúi đầu nói: "Tiểu nhân ra mắt Đường phi nương nương. Bây giờ Vương gia đang ở thư phòng đọc sách."

"A, ta đi tìm hắn." Đường Thải Nhi nhấc váy rời đi, nô bộc vội vàng ngăn cản: "Nương nương! Nương nương không được!"

Đường Thải Nhi vừa đi nhanh, vừa nhìn người phía sau nhíu mày hỏi: "Tại sao không được." Cước bộ càng chạy càng nhanh.

"Vương gia có dặn dò, người không thể rời biệt viện." Nô bộc chạy đến đằng trước Đường Thải Nhi, yêu ớt ngăn nàng lại giải thích.

Đường Thải Nhi mới nhớ tới, buổi sáng Dạ Nhi đúng là đã nói như vậy. Nhưng mà, hắn không đến nhìn mình, mình lại không thể ra ngoài, đây chẳng phải giống một đôi uyên ương có số khổ sao? !

Đường Thải Nhi híp mắt nhìn về phía nô bộc trước mắt, gật đầu một cái: "Được, ta không đi nữa."

Nô bộc thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn mời Đường Thải Nhi trở vào viện, lại thấy thân hình nàng chợt lóe, giây tiếp theo đã biến mất không thấy nữa. Nô bộc kinh hãi, cho là mình gặp phải ma quỷ, vội vàng hốt hoảng nhìn xung quanh hô to: "Nương nương? ! Nương nương!"

Trên ngọn cây, Đường Thải Nhi mặc một thân áo trắng, cười cực kỳ rực rỡ: "Ta đi tìm Vương gia ~" Dứt lời, mũi chân mượn lực một chút, thân thể nhẹ nhàng bay về phía cây cao nơi xa, không vì bao lâu đã biến mất trước mắt tên nô bộc.

"Nàng. . . . . . Nàng biết võ công. . . . . ."

Đường Thải Nhi dựa theo trí nhớ, trong phút chốc đã đến tẩm cư của Lăng Dạ Tầm, nghĩ rằng thư phòng của hắn cũng có thể ở xung quanh nơi này, vừa giống như con khỉ ở trên cây nhảy ra, vừa tìm thư phòng.

Bên cạnh từ từ truyền đến tiếng ồn ào, có người bắt đầu hô to, "Có thích khách!" "Tiểu tặc đừng chạy!" Tiếng đe dọa các loại. Sống lưng Đường Thải Nhi cứng đờ, đu trên cành cây không dám xuống.

Chẳng lẽ mình vừa xông loạn, bị thị vệ tưởng là thích khách? Không phải chứ! Đã gây họa sao?

Nhánh cây dưới chân trầm xuống, bên tai vang lên tiếng sột soạt của quần áo, Đường Thải Nhi quay đầu nhìn lại, cặp mắt lập tức căng thẳng: "Ngươi là ai? !"

"Xuỵt. . . . . ." Nam hồ ly trước mặt nheo mắt lại, ngón tay thẳng đứng ở trước môi: "Hai ta là một nhóm mà."

Đường Thải Nhi mang biểu tình hoảng hốt, nhìn từ trên xuống dưới người tới vài lần, trong đầu tìm tòi nhớ lại, trong nháy mắt cặp mắt trợn to: "Ngươi là người lần trước đùa giỡn Dạ Nhi!"

Thượng Quan Linh cười ha ha, thân thể trong nháy mắt hơi ngửa về phía sau, cả người té xuống, Đường Thải Nhi vừa định đưa tay kéo hắn, lại thấy thân thể hẳn linh động treo ngược ở trên cành cây, hai mắt rũ xuống, nhìn Đường Thải Nhi: "Ngươi còn nhớ ta sao, aizz, so với tiểu Tầm Tầm có tình có nghĩa hơn nhiều."

Đường Thải Nhi vừa muốn đặt câu hỏi, ánh mắt chợt căng thẳng, nắm cổ chân của Thượng Quan Linh, dùng sức kéo lên, kéo cổ áo hắn nhảy lên cành cây cao hơn. Thượng Quan Linh còn chưa hoàn hồn, đã thấy Đường Thải Nhi cúi đầu, nhìn thị vệ đi tuần đang tìm người khắp nơi.

Người ngoài đi rồi, Đường Thải Nhi mới mở miệng: "Thích khách mà bọn họ nói có phải là ngươi hay không?"

"Phốc. . . . . ." Thượng Quan Linh cười một tiếng, "Làm sao có thể? ! Là ngươi thì có."

Đường Thải Nhi xấu hổ trừng mắt nhìn, dùng lỗ mũi nói chuyện: "Ta là nửa chủ nhân của phủ đệ này , ta là nương nương, tại sao có thể là thích khách, buồn cười! Ngươi là ai?"

"Ta hả. . . . . ." Thượng Quan Linh híp mắt lại, "Ta và tiểu Tầm Tầm có quan hệ không minh bạch, cũng coi là nửa chủ nhân của nơi này nha."

Đường Thải Nhi lập tức treo lên loại vẻ mặt như ăn phải phân: "Ngươi. . . . . . Chẳng lẽ là nam sủng?"

"Hai vị ở phía trên tán gẫu thật thoải mái?"

Nhưng vào lúc này, dưới tàng cây truyền đến giọng nói không chút gợn sóng.

Hai người đồng thời nhìn xuống dưới, Lăng Dạ Tầm với gương mặt lạnh lùng, chắp tay đứng, ngửa đầu nhìn trên cây.

Chẳng qua là lúc này, hai người lại không có ai định xuống, hai chân tiếp tục dính trên nhánh cây, cùng người phía dưới mắt đối mắt.

Đường Thải Nhi liếc Thượng Quan Linh một cái, hướng về phía phu quân phía dưới nói: "Ha ha, trùng hợp nhỉ."

"Xuống." Lăng Dạ Tầm lạnh lùng ra lệnh.

Thượng Quan Linh dùng cùi chỏ thúc Đường Thải Nhi một cái, cằm chỉ chỉ Lăng Dạ Tầm: "Ngươi xuống đi."

Đường Thải Nhi đánh trả hắn một cái, khinh bỉ nói: "Sao ngươi không xuống? Ngươi sợ cái gì?"

"Ngươi sợ cái gì? !"

"Ta đâu có sợ, hắn là tướng công của ta, ta sợ cái gì chứ."

"Ha ha ha." Thượng Quan Linh cười mỉa mấy tiếng, nghĩ thầm lần trước mình thừa dịp hắn ngu ngốc mà khi dễ hắn. Hiện tại lại không biết người này là quên thật hay giả bộ quên, vì vậy, không nên mạo hiểm đi xuống.

"Thượng Quan Linh." Lăng Dạ Tầm hai mắt trống rỗng, tầm mắt khóa trên người Thượng Quan linh, giống như một loại dao sắc bén cắm trên người của hắn, khiến cho cả người Thượng Quan Linh cứng đờ, "Xuống đây, chúng ta nên ôn lại chuyện xưa."

Xí, tin ngươi mới là lạ. Thượng Quan Linh nở nụ cười sáng lạn: "Ai nha, tiểu Tầm Tầm, ta biết ngươi rất nhớ ta, nhưng mà hiện tại ta không có thời gian đâu, hôm khác, ta nhất định để ngươi nhìn ta đầy đủ." Nói xong vẫn không quên hướng về phía Lăng Dạ Tầm đá lông nheo. Đường Thải Nhi nhìn thấy cả người nổi da gà run lên.

Thượng Quan Linh vừa nói xong, liền mượn lực nhảy đi, khinh công chạy trốn. Bởi vì hắn rời đi quá mức thình lình, dùng lực quá lớn, khiến cành cây dưới chân rung mạnh, làm cho Đường Thải Nhi đang ngồi xổm ở trên cũng xao động theo: "A a a" Đường Thải Nhi vô thức kêu lên, bất đắc dĩ đành phải nhảy từ cành cây xuống, sức lực có phần yếu đi, không ổn định rơi xuống đất, chân đạp vài cái, dáng vẻ hết sức bất nhã.

Lăng Dạ Tầm cúi đầu nhìn Đường Thải Nhi, cũng không đuổi theo người hắn muốn ôn chuyện, mà không nặng không nhẹ nói: "Bổn vương đã nói với ngươi, không được Bổn vương cho phép, ngươi không thể rời khỏi biệt viện nửa bước."

Đường Thải Nhi nhìn trời, quyết định bắt đầu áp dụng kế hoạch quyến rũ, trong đầu còn đang lục lại kỹ viện mình từng dạo qua, những kiểu mà các tỷ tỷ đều làm.

Trong lòng hạ quyết tâm, cặp mắt liền dâng lên hơi nước, u oán nhìn Lăng Dạ Tầm, sau đó lại sợ sệt cúi đầu thưa dạ nói: "Thiếp. . . . . . Thiếp nhớ chàng. . . . . ."

Lời vừa ra khỏi miệng, ngàn vạn da gà trên cánh tay Đường Thải Nhi liền lả tả nổi lên.

Lăng Dạ Tần có lẽ cũng không nghĩ tới Đường Thải Nhi sẽ phản ứng thế này, thân thể không khỏi cứng đờ, sắc mặt tối hơn phân nửa.

Đường Thải Nhi di chuyển cước bộ đến bên cạnh Lăng Dạ Tầm, nắm chặt cánh tay Lăng Dạ Tầm: "Chúng ta nói thế nào cũng xem như phu thê mới cưới, sao chàng nhẫn tâm lạnh nhạt với thiếp như thế?"

"Đường Thải Nhi." Lăng Dạ Tầm không động đậy, không đẩy nàng ra cũng không chấp nhận nàng, "Nếu ngươi muốn về sau được sống an nhàn một chút, Bổn vương khuyên ngươi hãy ngoan ngõan đợi ở biệt viện của ngươi, đừng ra ngoài là được." Dứt lời, phất ống tay áo, hất Đường Thải Nhi ra, xoay người trở lại thư phòng.

Đường Thải Nhi mím môi, nhíu mày nhìn về phía bóng lưng lạnh lùng mà xa cách của Lăng Dạ Tầm, trong lòng cố gắng lấp kín hoảng sợ.

Tại sao không có tác dụng chứ!

Đường Thải Nhi xoay người hung hăng hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, lại xoay người, nở một nụ cười rực rỡ trên mặt, cũng không quản nhiều, chậm rãi đi vào thư phòng.

"Ra ngoài." Lăng Dạ Tầm ngồi trên ghế khắc hoa, cúi đầu nhìn sách, cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái.

Trong lòng Đường Thải Nhi có chút tư vị không đúng, nhưng lập tức liền không chú y tới khổ tâm trong lòng mình nữa, cười nói: "Ngươi có mệt hay không? Nghỉ ngơi một chút đi, ta đi. . . . . . Đi sắc thuốc cho ngươi Uống....uố...ng!"

"Không cần, đi ra ngoài."

"Vậy ta có chuyện muốn nói với ngươi."

"Nói." Lăng Dạ Tầm để sách xuống, ngẩng đầu nhìn về phía nàng.

Đường Thải Nhi có chút tức giận nói: "Bệnh mắt của Doanh nhi cần một vị thuốc quan trọng."

Trong mắt Lăng Dạ Tầm có độ ấm, hỏi: "Là cái gì?"

"Nam Vân Linh nhãn."

Lăng Dạ Tầm cau mày, hiển nhiên cũng đã nghe qua loại thuốc này, ngón tay thon dài cầm bút lông lên, chấm mực viết lên trên giấy bốn chữ cứng cáp: "Thuốc này trong sách xưa có ghi lại, chẳng qua là, chưa có ai từng gặp qua, trên đời thật sự có tồn tại loại thuốc này hay không, vẫn là vấn đề chưa có lời giải."

Đường Thải Nhi đứng mỏi chân, liền ngồi xuống cái ghế bên cạnh, "Có, ta đã thấy. Ngày mai ta lên đường, đi lấy thuốc."

"Thuốc ở đâu?"

Đường Thải Nhi chống hai má nhìn về phía Lăng Dạ Tầm, lắc đầu lắc đầu nói: "Không có cách nào nói, nhưng ta biết."

Thuốc này đối với Đường Thải Nhi mà nói cũng không hiếm lắm, Đường gia cư trú ở hẻm núi, nơi đó thảo dược trân quý gì cũng có tất, bởi vì cả hẻm núi chỉ có ba người Đường gia ở, cho nên rất nhiều thảo dược đều may mắn có thể bảo tồn tiếp. Như là mấy loại thảo dược trân quý trong sách xưa, cha Đường càng dốc lòng chăm sóc. Đường Thải Nhi nhớ rõ, lúc nhỏ nàng chơi đùa đã nhổ các loại cây cỏ trân quý của cha nàng để xào làm đồ ăn. Từ đó, cha Đường vì trừng phạt nàng, buộc nàng cõng hơn bốn trăm sách thuốc cổ. Chẳng qua nhớ lại cũng chỉ là hồi ức, chuyện trước khi sáu tuổi, Đường Thải Nhi đã không còn nhớ rõ.

Nói về bây giờ, Đường Thải Nhi thấy cặp mắt Lăng Dạ Tầm cực kỳ thâm trầm đang nhìn chăm chú vào mình, biết có một số chuyện phải giải thích một chút, liền mở miệng nói: "Chỗ ta ở khi còn nhỏ có loại thảo dược này, nhưng mà, cụ thể nơi nào không thể nói cho người khác biết. Yên tâm, thuốc ta nhất định sẽ lấy về, hơn nữa sẽ hết sức cẩn thận, ta sẽ đi nhanh về nhanh."

Lăng Dạ Tầm im lặng không lên tiếng, lại ngoài dự đoán mở miệng nói: "Ta và ngươi cùng đi."



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.