Ổ Buôn Người

Chương 2



Trụ sở Đồn 35 nằm một góc khuất cuối đường Điện Biên Phủ. Một địa chỉ ít được chú ý từ khi được thành lập năm 1997 bởi sự ra đời của nó cũng hoàn toàn lặng lẽ. Đây một cơ quan điều tra độc lập được tách ra từ sở cảnh sát Thăng Long, nơi tập trung những thám tử chuyên nghiệp và những trinh sát trẻ đầy tiềm năng. Những thành viên ưu tú trên được tuyển từ các sở cảnh sát các nơi về nhằm đối phó với những loại tội phạm mới như bắt cóc, khủng bố và ám sát đang có xu hướng bùng nổ trên toàn quốc trong những năm qua.

Thủ lĩnh đồn 35 là cựu chiến binh Trung Đoàn Đặc Công 429 từng đóng tại Battambang, đại úy đặc nhiệm Trần Phách. Tuy đã sang tuổi 43 nhưng nhanh nhẹn và bền bỉ như một vận động viên điền kinh. Một con người nóng nảy nhưng có bộ óc sắc bén dấu dưới mái đầu hoa râm và cặp mắt cáo vàng xám tinh quái. Một con người nổi tiếng trong lực lượng trinh sát đặc nhiệm của quân tình nguyện từng tham gia truy lùng thủ lĩnh pôn-pốt tại Anlong Veng. Khi qua tuổi sung sức nhất của cơ bắp và tích lũy khá nhiều kinh nghiệm, ông được ra quân và về mở văn phòng thám tử tư. Tuy nhiên, những vụ án nhỏ lẻ và đơn đặt hàng nghèo nàn của khách hàng không phải là đất dụng võ. Đôi khi bên lực lượng cảnh sát ' san sẻ' những vụ án quá hóc búa hoặc qúa tải và cần sự hỗ trợ của ông, viên đại úy lại sung mãn lao vào cuộc bằng cả nguồn năng lượng dồi dào nhất. Sau vài chiến công chớp nhoáng, ông lại được điều vào biên chế ngành công an. Để cho ông tự do phát huy tính sáng tạo và hành động nhằm đánh nhanh, đánh mạnh các nhóm tội phạm nên Tổng Cục Cảnh Sát đã lập ra Đồn 35 và tôn ông làm thủ lĩnh. Trong tình huống khẩn cấp, ông có mọi quyền hành động trước khi báo cáo cấp trên. Chính sự ưu ái của cấp trên và thói quen ‘’tiền trảm hậu tấu’’ của mình đôi lúc đã đẩy ông đi quá xa một vài giới hạn cho phép. Cái chuỗi hành động khẩn trương không khoan nhượng TÌMBẮTDIỆT được ông truyền vào máu nhân viên như một thứ khẩu hiệu sống, tuy nhiên vế thứ ba là điều không ai muốn.

Khi một nhóm tội phạm hay một tên đầu sỏ nào bị ông thọc mắt vào, cuộc sống của chúng chỉ có cách đếm lùi. Chỉ mới nổi lên sau vụ giải thoát con tin tại Bách Hóa Tràng Tiền, cái tên Trần Phách hay ' Đồn 35' đã trở thành khắc tinh và gieo rắc bao nỗi hoang mang khiếp đảm cho giới giang hồ và cả ... sắp sửa giang hồ. Tại số 45 Điện Biên Phủ, một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập. Hàng chục cặp mắt chăm chăm nhìn vị chủ soái có cặp mày rậm như lưỡi mác mọc xếch trên cặp mắt màu vàng ệch sát khí của ông. Giọng Trần Phách vang lên làm căn phòng 150m2 như rung chuyển:

- Thật không thể tin nổi! Lái xe qua đèo Hốc mà cả gan sàm sỡ phụ nữ! Bằng kinh nghiệm nghề nghiệp, tôi cho đây là vụ giết người trá danh. Chắc chắn trên xe trước lúc xảy ra vụ tai nạn không chỉ một mình anh ta, ít nhất một phụ nữ đã hiển hiện trong màn kịch đó. Sau thảm kịch cô ta biến mất một cách bí hiểm. Vậy cô ta là ai? Cái tên ' Phan thị Hà Vi' chúng ta sẽ phải làm rõ ngay. Trước khi đưa ra những phương án điều tra tối ưu nhất, tôi muốn nghe lần lượt ý kiến của các đồng chí. Nào, anh Long! xin mời anh. - Trần Phách chìa bàn tay gân gốc về viên thiếu úy vẻ như đang nôn nao bài phát biểu sở trường.

Trần Phách chưa kịp đặt mông xuống thì người thanh niên trẻ trạc 25, mình cao lớn, trán rộng, có ánh mắt quen nhìn thẳng không né tránh đã đứng dậy tự lúc nào. Hai tay anh chống xuống bàn người hơi nhô về phía trước đầy nhiệt huyết. Tất cả những cặp mắt dồn về anh ta chờ đợi.

- Báo cáo sếp! Hiện tại tôi chưa có gì để báo cáo đâu. - Có tiếng phì cười đâu đó.

- Nhưng tôi tin rằng vài giờ nữa thôi chúng ta sẽ có thêm thông tin và tôi sẽ nói ý kiến của tôi. Tôi phải đi tìm nhân chứng ngay bây giờ. - Anh ta vội vã chạy ra ngoài một cách khó hiểu trong ánh mắt ngỡ ngàng của Phách và các trinh sát.

- Đứng lại! Đang họp! - Phách gầm lên nhìn theo viên trinh sát chỉ đáng tuổi em út đã lẻn ra đến hành lang.

- Sẽ kỉ luật! Bây giờ đến lượt đồng chí Lương cho ý kiến! - Ông quay sang người thanh niên vẻ thư sinh, tóc tai cắt ngắn nhuộm hoe vàng, cặp mắt như muốn ríu lại sau một đêm không ngủ. Nhưng anh này xin khất ý kiến của mình. 4

Sau một vòng lấy ý kiến từng người, thực ra là cuộc thử IQ cho bọn trinh sát mới vào nghề. Rốt cuộc phương án ' tối ưu' của ông đã được chuẩn bị sẵn trong chiếc cặp da cá sấu hiệu samsonite đen nhánh. Ông trang trọng đặt chiếc cặp lên bàn rồi nhìn toàn thể anh em lần nữa để chắc rằng đây là thời gian của ông. Sau khi trình bày và thảo luận ngắn, nhóm trinh sát được tung theo những mũi hướng khác nhau.

- Long! Có nhặt nhạnh được thêm gì nữa không? - Đại úy Phách chủ động làm lành khi Long chân ướt chân ráo từ ngoài bước vào. Ông nhận ngay ra anh ta vừa trở về từ đèo Hốc qua đám cỏ may găm xiên xẹo đầy hai ống quần kaki.

- Báo cáo anh. Em vừa lần theo địa chỉ L23 Thái Hà. Khổ thế ! đó là cái nhà

giữ trẻ. Chả có cô Hà Vi Hà Veo nào sất. Sau đó em tạt qua thăm anh em thu dọn hiện trường mang về để giám định thêm. Các anh bên đội thợ lặn đã được điều đến để mò xác, nhưng đến 13 giờ hôm nay vẫn chưa mò được gì dưới cái lòng sông sâu đến 35m chết tiệt kia.

- Hãy tìm cách liên hệ ngay với công an Hưng Yên và Thái bình hỗ trợ đi. Nếu có, cái xác ấy sắp trôi ra cửa biển rồi còn gì!

- Chắc thế! ... Nhưng nếu cô ta không chết trôi thì sao nào?

- Khổ quá! Chúng ta đang đi theo hướng cô ta đã bị trôi sông, mà rơi từ vực cao như vậy đến cả tôi ... À mà nếu cô ta chưa chết thì càng hay ho đấy. Một là cô ta gây ra hoặc trù tính được vụ tai nạn. Hai là cô ta nhanh chân nhảy ra ngoài và ... bỏ trốn. Lạ đấy, nhưng hai trường hợp này đều nói lên đây là một đối tượng khôn lường và tôi đã phái một đội biệt kích để ' đón' cô ta về. Riêng việc của cậu cứ như tôi đã giao không gì thay đổi. Hiện bộ trang phục kia đã xác minh là của hãng mỹ phẩm Chanel trang bị cho nhân viên. Như vậy người phụ nữ mất tích kia chắc là nhân viên của hãng?

Long nhìn trân trân viên cựu đội trưởng đội đặc nhiệm. Quả ông ta tính xa hơn suy nghĩ của anh một nước. Nhưng không sao. Anh ngầm biết điểm yếu của ông ta là chưa qua một trường đại học nào. Và sở thích dùng vũ lực và sức mạnh đôi khi thừa thãi sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy khôn lường. Sẽ có ngày đẹp trời nào đó, cái chức giám đốc Đồn 35 sẽ rơi vào tay mình cho mà xem. Còn bây giờ thì ... Long mau lẹ đáp:

- Vâng thưa thủ trưởng! Tôi đã liên hệ với họ, cụ thể là đại lí trưởng hãng Chanel Việt Nam tại Hà Nội, bà Lorel Stéphannie. Cả nước chỉ có 3 thành phố có đại lí hãng. Hà Nội, TP Hồ Chí Minh và Nha Trang. Riêng ở Hà Nội có tới 7 địa điểm bán hàng ạ.

- Họ xác nhận là ai đã mất tích không?

- Chưa, một số nhân viên của hãng ví dụ như nhân viên tiếp thị thường đi làm theo hợp đồng, thậm chí có khi huy động cả sinh viên làm thêm nữa và mỗi tuần chỉ ba lần đến giao ban tại công ty. Trước mắt, họ chưa liên lạc hết với những người đó.

- Cậu liên tục theo sát cô tung tích cô gái mang tên Hà Vi, và không chỉ có ở Hà Nội. Kể cả một nhân viên tại Bangkok mất tích thì cũng phải soi nó là ai. Cứ tóm lấy viên tổng đại diện mà truy. Hãy giục họ thống kê lại toàn bộ nhân viên, có ai khả nghi báo ngay. - Phách hất hàm về phía sau:

- Cậu Khất! Chuẩn bị xe đưa tôi xuống bệnh viện Việt Đức để gặp cái xác chết kia ngay!

- Rõ.

Chiếc Land Cruiser ' Made in Vietnam' khạc một cuộn khói đen ngòm rồi lao về phía bệnh viện Việt Đức. Ngả người trên chiếc đệm da dày cộp, Trần Phách băn khoăn không biết liệu các bác sỹ pháp y ở đó có biết rằng trên chiếc bàn mổ tử thi của họ là một doanh nhân đình đám nhất trên sàn chứng khoán hay không. Cái chết của ông ta đã gây cú sốc cho hơn 7 triệu dân Hà Nội. Sự nổi tiếng của ông ta đã vượt ra khỏi Việt Nam. Nguyên nhân cái chết và lai lịch tên tội phạm sẽ được báo chí và công chúng theo dõi sát sao. Và tất nhiên, họ sẽ đặt câu hỏi liệu có phải đại úy Trần Phách sẽ đích thân phá án vụ này hay không. Liệu có ai xứng đáng hơn ông để nhận trọng trách này? Một áp lực vô hình đã đè lên đôi vai ông, và dù muốn dù không tên tuổi ông lại trở nên nổi tiếng bất chấp ông thành công hay thất bại vụ này. Điều đó không quan trọng, với đà tội phạm đang phát triển hiện nay và tuổi đời đang độ sung sức của ông. Cái tên Trần Phách biết đâu sẽ là một Sherlock holmes của lịch sử Việt Nam đương đại. Và hơn thế, ngoài tài phá án bằng mưu không ai được phép quên rằng ông là một tay bắn tỉa cự phách của lực lượng đặc nhiệm. Sau 20 phút luồn lách trong những khu phố chật ních Hà thành, chiếc xe 7 chỗ màu đen rẽ vào phố Triệu Quốc Đạt rồi nhẹ nhàng đỗ trước cổng phụ bệnh viện, cạnh khu nhà xác. Trần Phách rút chiếc thẻ màu đỏ dơ trước mắt gã bảo vệ rồi phăm phăm tiến thẳng vào sân trong. Trước dãy nhà cấp bốn lợp tôn đỏ, một vị bác sĩ trong bộ áo Blu trắng đang đứng đợi. Nhìn thấy viên sỹ quan đúng như vị giám đốc bệnh viện mô tả cách đó nửa tiếng. Ông ta vội chủ động tiến ra bắt tay.

- Ông đại úy nhiệt tình quá! Tôi là bác sỹ Chương. Trưởng khoa giám định pháp y bệnh viện Việt Đức. Chúng tôi cũng vừa mổ xong khâu cuối, hiện đang chờ xét nghiệm lại máu khô nữa là xong.

- Bác sỹ vất vả quá! Thế các ông để anh ta ở đâu? - Cặp mắt Phách dáo dác nhìn quanh.

- Sau này, mời ông qua xem.

Viên bác sỹ trạc ngoài 60 có cặp kính cận trễ sát sống mũi và hiếm khi ông phải nhìn qua cặp kính dày của mình. Ông dẫn trần Phách qua hai hành lang vắng rồi dừng lại trước một căn phòng kính, bên trong có ánh nến lờ mờ, lạnh lẽo. Viên đại úy sững lại nhìn quanh, không còn thấy một ai xung quanh ngoài viên bác sỹ khắc khổ bên cạnh. Đồng hồ đeo tay chỉ 5 giờ 30 chiều nhưng dưới tán cây xà cừ rậm rạp không gian tối và lạnh hơn trong chiếc xe Land Cruiser rất nhiều. Phách mở cánh cửa kính bên cạnh viên bác sỹ. Bất chấp một luồng khí lạnh nặng mùi hóa chất ùa ra, ông hăm hở định lao tới chiếc bàn mổ duy nhất đang phủ một lớp khăn trắng nằm cuối phòng.

- Ấy ấy! Ông đại úy cứ bình tĩnh, khoác chiếc áo Blu này vào, đeo khẩu trang rồi ta vào xem. Trong ấy khá lạnh đấy. - Bác sỹ Chương vội kéo tay ông ta lại hướng sang một dãy tủ cạnh đó.

Vốn là cảnh sát thiên về hành động, ông ghét nhất những gì gọi là quy định và thủ tục. Trần Phách miễn cưỡng khoác vội chiếc áo trắng dài và ngoàng nhanh chiếc khẩu trang vào tai. Vị bác sỹ mỉm cười nhìn viên đại úy đang hừng hực trong bộ đồ trắng phau. Viên chỉ huy cảnh sát giờ đây cũng giống hệt một vị bác sỹ nhân ái, tất nhiên trừ cặp mắt cáo tinh quái đang nhìn chòng chọc vào căn phòng. Viên bác sỹ già quay sang 6 ngăn kéo lấy tập hồ sơ bệnh án thì ông giật mình khi tiếng cạch cửa vang lên. Trần Phách lại luồn vào trong tự lúc nào. Ông bác sỹ hoảng hốt đuổi theo để ngăn lại nhưng đã muộn. Sau vài sải chân, Trần Phách đã tiến sâu vào căn phòng và chỉ cách chiếc giường đúng một bước chân.

- Dừng lại, khoan đã! - Viên bác sỹ hốt hoảng gọi với theo nhưng vô ích. Trần phách lật phắt tấm ga trắng, một khuôn mặt bạc thếch đến kinh hãi hiện ra ngay trước mắt ông. Viên đại úy rùng mình giật lùi vài bước rồi nhìn lại khuôn mặt thi thể. Nó không hề giống khuôn mặt xác chết tại hiện trường mà ông tận mắt nhìn thấy sáng nay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.