Oan Gia Biến Thân Gia

Chương 10



Quán cà phê Gluck

Tuy rằng giờ hẹn là 6 giờ rưỡi, nhưng Phạm Ý Hân đến sớm hơn, ngồi ở góc yên lặng, nàng nắm chặt hai tay, nội tâm hoảng loạn.

Cho dù đã hạ quyết tâm, nhưng sợ hãi của nàng vẫn chưa biến mất……

Ở trong lúc nàng miên man suy nghĩ, kẻ đầu sỏ làm cho nàng phiền não rốt cục xuất hiện.

“Thật có lỗi.” Trầm Văn Tề cười yếu ớt ngồi xuống ở đối diện nàng.“Em chờ có lâu không?”

“Không có, tôi cũng vừa mới đến.” Phạm Ý Hân thuận miệng đáp, suy tư về việc nên mở miệng như thế nào.

Sau khi gọi đồ uống, Trầm Văn Tề lập tức đề cập đến chủ đề chính “Em hôm nay tìm anh, là muốn nói với anh chuyện gì?”

“Tôi……” Nàng cúi đầu, quấy trên mặt cà phê, muốn nói lại thôi.“Anh có nhớ, có một lần anh cùng tôi nói qua, chúng ta làm bằng hữu so với làm địch nhân tốt hơn hay không?”

“Anh nhớ rõ.” Hắn nheo mắt lại, không dấu vết quan sát nàng.

“Từ lúc nhỏ đến giờ, chúng ta nhận thức hơn mười năm, lúc trước luôn ầm ỹ đến ầm ỹ đi, bất quá, gần đây từ kẻ địch biến thành bằng hữu, thay đổi rất lớn……” Nàng căn bản không dám ngẩng đầu nhìn hắn, cảm thấy tim mình đập thật nhanh, rất nhanh, trong đầu cũng loạn rừng rực.

Hắn khơi mào mi, chuyên chú nhìn nàng, chờ mong nàng nói ra lời nói hắn muốn nghe.“Cho nên?”

“Tôi không biết nên nói như thế nào mới tốt……” Cho dù cúi đầu, nàng cũng có thể cảm nhận được tầm mắt của hắn chăm chú nhìn trên người mình, khiến cho nàng khẩn trương không biết nên làm cái gì bây giờ mới tốt.

Xong rồi, nàng nói không nên lời…… Rõ ràng đã hạ quyết tâm, nhưng…… Nàng nói không thành lời!

“Em làm sao vậy? Có việc gì cứ nói.” Hắn thử dẫn đường nàng.

Phạm Ý Hân nhíu mày, môi hồng nhuận mím quá chặt chẽ.

Không biết vì sao, thái độ hòa hoãn cùng miệng của hắn, đột nhiên làm nàng tức giận.

Đáng giận! Vì sao nàng lại yêu thương hắn? Khi nàng phiền não đến đòi mạng, vì sao hắn còn có thể bình tĩnh như vậy?

Nàng ngẩng đầu, bất mãn nhìn chằm chằm hắn.“Không có việc gì, chuyện gì cũng không có.” Lại cẩn thận ngẫm lại, nàng cảm thấy…… Hắn căn bản là không thích nàng, nếu hắn cũng thích nàng, hẳn sẽ giống nàng bất an mới đúng.

Một khi đã như vậy, vậy nàng làm sao muốn dễ dàng đem tâm ý chính mình nói thành lời?! Nàng tình nguyện trước mắt duy trì tình trạng làm bằng hữu như trước, sau đó chậm rãi tìm kiếm phương pháp làm cho hắn yêu thương nàng.

Trầm Văn Tề nhíu mày, dễ dàng nhìn ra biểu tình biến hóa của nàng.“Em đang tức giận?”

“Không có.” Phạm Ý Hân miễn cưỡng bài trừ mỉm cười.

“Em rõ ràng đang tức giận, rốt cuộc làm sao vậy?”

“Tôi nói không có việc gì.” Cho dù có cũng không nói cho hắn! Nàng hiện tại lại đột nhiên cảm thấy, hắn thật sự là người đáng ghét nhất toàn thế giới!

“Thật sự không có việc gì?” Hắn một chút cũng không tin tưởng.

“Thật sự không có việc gì!” Nàng đáp chắc chắn.

Trầm Văn Tề yên lặng nhìn nàng, sau đó thở dài.“Được rồi, vậy đến lượt anh có việc.”

Từ ngôn hành và thái độ gần đây của nàng, hắn có thể khẳng định, nàng chính là như hắn đã hy vọng yêu thích hắn, hắn cũng không hy vọng bởi vì sự lùi bước của nàng, khiến cho khoảng cách hai người thật vất vả kéo tới gần lại càng lúc càng xa.

“Anh có việc?” Phạm Ý Hân trừng lớn mắt.

Hắn ôn nhu cười, vẻ mặt thật sự.“Đúng, anh cũng có chuyện rất trọng yếu muốn nói với em.”

Nếu nàng nói không nên lời, vậy để hắn đến nói thay nàng.

“Nói đi.” Nàng lại nhíu mày, cảm thấy số lần nhíu mày gần đây của mình gia tăng từng ngày, nếp nhăn đều nhanh chóng xuất hiện.

“Được.” Hắn đột nhiên cầm tay nàng đang đặt trên mặt bàn, đôi mắt tối tăm nhìn thẳng nàng, thổ lộ bằng giọng điệu chân thành “Anh yêu em, anh hy vọng có thể lấy kết hôn làm điều kiện quyết định để kết giao với em, em nguyện ý làm bạn gái anh không?”

Những lời này từ trước khi xuất ngoại vẫn giấu ở trong lòng hắn, hôm nay, rốt cục có thể chính miệng nói cho nàng.

Phạm Ý Hân ngây ngẩn cả người, tay cứ để cho hắn nắm như vậy, ngây người 5 giây. Sau khi nàng lấy lại tinh thần, lập tức thu hồi tay mình, vừa sợ vừa giận.“Gạt người!”

Trầm Văn Tề sớm đoán trước được nàng sẽ có phản ứng này, hơi hơi cười khổ.“Anh không có lừa em, chúng ta nhận thức lâu như vậy, cãi nhau thì cãi nhau, nhưng anh cho tới bây giờ chưa từng lừa gạt em, trước kia đã không, hiện tại cũng không, tương lai lại càng không.”

Ai, lần đầu đối với người ta thông báo, đổi lấy đáp án lại là chỉ trách hắn gạt người? Thật sự là khiến người ta thương tâm!

“Không…… Không có khả năng, anh làm sao có thể yêu em? Chúng ta luôn ầm ỹ đến ầm ỹ đi, hơn nữa khi anh xuất ngoại còn cố ý gạt em, trong lúc ở nước ngoài học, cũng chưa từng liên lạc với em……” Nàng trong đầu loạn thành một đống, các loại cảm xúc hỗn tạp, không thể tự hỏi.

“Anh trước đó từng nói qua với em, yêu hoặc không yêu, có khi chỉ là một loại cảm giác, không có lý do gì. Từ tiểu học đến đại học, chúng ta vẫn đối lập, anh thường bị em làm tức giận đến chết khiếp, cảm thấy em thực phiền, thực chán ghét, nhưng nhìn thấy bộ dáng em tức giận, lại cảm thấy thực đáng yêu.

“Anh nghĩ…… Anh hẳn là thật lâu trước kia đã yêu thích em, chính là vẫn không phát hiện, đến khi anh chuẩn bị xuất ngoại du học, mới đột nhiên nghĩ đến, nếu ra nước ngoài tỏ vẻ chúng ta sắp phải tách ra, anh sẽ có một đoạn thời gian rất dài không thể gặp mặt em……” Hít một hơi thật dài, thần sắc hắn có chút ảo não.“Khi đó anh đột nhiên cảm thấy rất khó khăn, thực luyến tiếc, mới hiểu được anh đã yêu thương em –”

“Nói bậy!” Phạm Ý Hân đột nhiên đánh gãy hắn, sắc mặt nàng phiếm hồng, tâm tình lộn xộn.“Nếu anh thích em, luyến tiếc xa cách em, vì sao khi đó không nói cho em biết tâm ý của anh?”

Nghe thấy hắn nói hắn yêu nàng, nàng đương nhiên thực vui vẻ, nhưng có càng nhiều hoài nghi và không tin, bởi vì ngôn từ cùng hành vi của hắn căn bản làm người ta thấy mâu thuẫn!

“Anh trước khi xuất ngoại không phải có đi sang nhà em sao? Lần đó anh vốn đã định nói cho em tâm ý của anh, nhưng khi đó em thực chán ghét anh, anh sợ em không tin anh, cự tuyệt anh, huống hồ, cho dù em nguyện ý chấp nhận anh, anh vẫn như cũ muốn xuất ngoại du học, chúng ta vẫn phải chia cách…… Đối với anh mà nói, đã rất thống khổ, anh không muốn khiến em giống anh phải chịu loại dày vò này.” Hắn khẩn thiết giải thích, hy vọng có thể khiến cho nàng tin tưởng lời nói của hắn.

“Anh nói là thật sao?”

“Đương nhiên là thật, em hẳn là so với anh hoàn hiểu rõ, tình hình đối lập của chúng ta lúc trước có bao nhiêu nghiêm trọng, không phải sao?”

“ Đúng vậy……” Nàng không thể không thừa nhận. Xác thực, lúc trước nàng đối với Trầm Văn Tề trình độ phản cảm rất nhiều, nếu hắn đột nhiên thổ lộ, nàng nhất định sẽ nghĩ hắn cố ý chọc nàng, chẳng những không tin tưởng, ngược lại lại càng thêm chán ghét

“Em không biết được, khi anh ở nước ngoài du học, ngoại trừ cố gắng làm nghiên cứu, chính là lo lắng cho em.” Chỉ cần có chút không gian, hắn sẽ nhớ tới nàng, bao gồm bộ dáng nàng tức giận, bộ dáng vui vẻ, lần lượt xoay quanh ở trong đầu hắn.

“Lo lắng em cái gì?” Sự thông báo chân tình của hắn, dần dần rút đi ngờ vực vô căn cứ của nàng, khiến cho lòng của nàng không hề bố trí phòng vệ, bắt đầu tin tưởng hắn.

“Lo lắng em yêu thích nam nhân khác. May mắn, ba năm này em vội vàng công tác, không có thời gian kết giao bạn trai. Em biết không? Khi anh về nước, rất hy vọng có thể nhìn thấy em tới đón máy bay, nhưng em không tới…… Cho nên anh biết, em nhất định vẫn thực chán ghét anh……” Con ngươi đen xuất hiện một tia bi thương, thanh âm của hắn chuyển thấp.

Nhìn thấy vẻ mặt hắn như vậy, Phạm Ý Hân tâm thu nhanh, nhịn không được đem oán hận chất chứa trong ba năm tất cả đều nói hết ra “Còn không phải là anh không tốt, ai bảo anh lúc đó xuất ngoại cũng không nói với em trước một tiếng, em nghĩ rằng anh cố ý gạt em, chọc giận em, hại em tâm tình thật không tốt, mới có thể càng chán ghét anh.”

“Thực xin lỗi……” Hắn lại cầm tay nàng, ôn nhu thỉnh cầu “Tha thứ cho anh được không?”

“Hiện tại đã biết nguyên nhân, em sẽ không tiếp tục tức giận.” Lúc này đây, nàng không hề bỏ tay khỏi hắn.“Bất quá, em muốn anh nói lại lần nữa……”

“Cái gì?”

Mặt nàng đỏ như đắc tượng phiên gia*.“Lời anh vừa thổ lộ với em…… Nói lại lần nữa được không?” (* có thể là đỏ giống như quan công hay như người VN mình hay nói là giống như gấc zậy )

“Đương nhiên được.” Hắn nở nụ cười, đáy mắt sủng nịch cùng yêu say đắm không bao giờ cần che giấu nữa.“ Anh yêu em, anh hy vọng có thể lấy kết hôn làm điều kiện quyết định để kết giao với em, em nguyện ý làm bạn gái anh không?”

“Được……” Nàng cúi đầu, mặt vừa đỏ vừa nóng, tâm tình hạnh phúc và thỏa mãn trước nay chưa từng có.

**********

Khi về nhà, hai người không lái xe, mà lựa chọn đi xe điện ngầm, lại cùng nhau đi trở về nhà.

Hai người sóng vai đi tới, Trầm Văn Tề tự nhiên nắm cả người Phạm Ý Hân, thập phần thân thiết.

“Hân, anh có việc muốn hỏi em.” Trong lòng hắn vẫn có nghi vấn chưa được giải đáp.

“Chuyện gì?”

“Em trước kia đến cuối cùng là vì nguyên nhân gì chán ghét anh?”

“Cái gì!” Phạm Ý Hân ngây người một chút, đô khởi cái miệng nhỏ nhắn.“Nguyên lai anh thật sự không nhớ rõ.”

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Kỳ thật cũng không phải chuyện gì lớn lắm.” Nàng ngượng ngùng cười cười.“Anh có nhớ tình hình lần đầu tiên chúng ta gặp mặt hay không?”

“Ân, anh nhớ rõ khi đó nhà anh vừa chuyển đến bên cạnh nhà em, ba mẹ em mang theo em tới nhà anh làm quen, đúng không?”

“Đúng vậy, ngày đó mẹ em nướng một quả táo phái làm lễ gặp mặt, ba mẹ anh cùng ba mẹ em nói chuyện phiếm tán gẫu thật sự khoái trá, quả táo phái kia để tự hai tiểu hài tử chúng ta phân chia, nhớ rõ không?”

“Anh nhớ ra rồi, là do anh chỉ trích em một mình ăn hết quả táo phái kia sao?”

“Đó là do anh nói anh không thích ăn đồ ngọt, em mới một mình ăn hết.” Nhớ tới chuyện cũ, nàng vẫn căm giận bất bình.“Kết quả anh sau đó cư nhiên ở trước mặt ba mẹ chúng ta cười em là quỷ tham ăn, hại em quá mất mặt!”

Trầm Văn Tề đầu tiên là sửng sốt, lập tức bật cười.“Nguyên lai vì chuyện nhỏ như vậy, em lại ghi hận lâu tới vậy?”

Khi đó hắn cũng không phải cố ý cười nàng, chính là nhìn nàng một cô gái kiều nhỏ đáng yêu như vậy, cư nhiên một mình có thể giải quyết hết toàn bộ quả táo phái, với người đối đồ ngọt không hứng thú gì như hắn, thật sự hoảng sợ, mới có thể vui đùa một chút, cũng không có ác ý, không nghĩ tới sẽ làm nàng tức giận như vậy.

“Cái gì việc nhỏ, chuyện đó liên quan tự tôn một nữ hài tử, thực nghiêm trọng!” Phạm Ý Hân bất mãn chủy hắn một chút.“Anh chính là như vậy, mới có thể thường chọc em tức giận, ngu ngốc!”

Hắn phóng thấp tư thái, ôn nhu nhận lỗi “Tốt lắm, là anh không đúng, anh làm bị thương tâm của em, thực xin lỗi, tha thứ cho anh được không?”

Nàng tà nghễ hắn “Anh thật sự biết sai rồi?”

“Ân, thực xin lỗi, tha thứ anh đi?” Hắn thành tâm thành ý, chỉ hy vọng nàng có thể không tiếp tục giận hắn.

“Vậy cũng còn được.” Phạm Ý Hân nghĩ nghĩ, quyết định cũng thẳng thắn nói ra tâm ý chính mình “Kỳ thật, em hôm nay hẹn anh, là muốn nói cho anh biết…… Em thích anh…… Bất quá, vừa thấy anh lại nói không nên lời, hoàn hảo anh đã mở miệng trước, bằng không, em không biết được tới khi nào thì mới dám thông báo với anh.”

Hắn đã đem tâm ý chính mình đều nói cho nàng, nếu nàng gạt hắn, có lẽ rất không công bằng với hắn.

“Anh đã sớm biết.” Hắn nhẹ nhàng cười, không chút nào kinh ngạc.

Nàng mở to mắt.“Anh có biết?”

“Ân, từ trước khi xuất ngoại, anh đã biết được mình yêu thương em, cho nên, sau khi anh về nước nhiệm vụ hàng đầu, chính là cố gắng thay đổi quan hệ đối địch của chúng ta, hy vọng em cũng có thể yêu thương anh.”

“Vậy anh đối với em tốt như vậy, săn sóc như vậy, đều là vì khiến cho em không hề chán ghét anh?” Nàng hồi tưởng tình hình hai người ở chung gần đây, rốt cục bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn cười đắc ý.“Đúng vậy, nhưng anh mất rất nhiều công phu.”

“Di?” Phạm Ý Hân có chút bất mãn.“Vậy Tạ Di Thanh tới tìm anh, anh nói em là bạn gái của anh, cũng là cố ý đem em liên lụy vào?”

“Không, đó là đúng dịp.” Miệng hắn bất giác giơ lên, tươi cười luôn luôn tao nhã trở nên có chút quỷ tà. “Bất quá, nói thật ra, anh rất cảm tạ nàng, bởi vì nhờ nàng, anh mới có cơ hội tiếp cận với em.”

Ngày đó khi ở trước mặt Tạ Di Thanh đem nàng lâu nhập trong lòng, hắn dường như muốn hướng Tạ Di Thanh nói lời cảm tạ, càng muốn nhân cơ hội hiếm có tỏ rõ nỗi lòng, chính là thời cơ chưa tới, chỉ có thể cố gắng nhẫn nại.

Có trời biết, một khắc khi buông nàng ra, hắn luyến tiếc cỡ nào!

“Thực quá đáng!” Nàng chu miệng lên, nói lời thầm oán, lại càng giống như làm nũng.

“Đừng nóng giận, anh làm như vậy cũng là vì khiến em chấp nhận anh.” Hắn kề sát vào nàng, hơi thở ấm áp mơn man trên vành tai của nàng.“Em hẳn cũng biết được dụng tâm lương khổ của anh chứ?”

*****

“Em hiểu được……” Phạm Ý Hân hai má nóng lên, khẽ cắn môi đỏ mọng, không quá tự tại.

“Em thật đáng yêu.” Bộ dáng của nàng làm lòng Trầm Văn Tề rung động, nhịn không được hôn trộm hai gò má mềm mại của nàng một chút.

Nàng hoảng sợ, trực giác muốn tách khỏi, động tác của hắn lại nhanh hơn, một phen ôm thắt lưng của nàng, khiến cho nàng không thể động đậy.

“Hân……” Hắn ở bên tai nàng nỉ non “Đừng trốn anh.”

Nàng thẹn thùng cúi đầu, thanh âm trở nên rất nhỏ “Em…… Em không phải muốn trốn, chỉ là……”

Chán ghét, may mắn trong ngõ nhỏ không có những người khác, nếu để cho người ngoài thấy, sẽ có nhiều lời bàn tán.

“Em thẹn thùng?” Hắn thưởng thức bộ dáng nàng ngượng ngùng, chỉ cảm thấy giờ phút này nàng đẹp quá, rất động lòng người, khiến cho hắn nhịn không được lại muốn âu yếm.

“Ân……” Nàng đỏ mặt gật gật đầu.

“Đừng thẹn thùng, chúng ta đã là người yêu.” Trầm Văn Tề đem nàng lâu nhập trong lòng, nhẹ nàng hôn tóc đen dài mượt của nàng, thở dài thỏa mãn.“Anh chờ ngày hôm nay đã đợi hơn ba năm, anh yêu em, rất yêu, rất yêu, yêu đến không thể tự kềm chế được.”

Phạm Ý Hân ôm lưng rộng lớn của hắn. “Em cũng yêu anh……”

Hắn nâng cằm của nàng lên, lẳng lặng nhìn chăm chú vào nàng, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi mềm mại của nàng.

Bất quá, hắn chỉ thoáng đụng chạm một chút liền rời đi, không nghĩ quá mức táo bạo khiến nàng sợ hãi.

Nàng đem mặt chôn ở trong lòng hắn.“Tim của em đập rất nhanh……”

“Anh cũng vậy.” Hắn chậm rãi vuốt ve tóc dài của nàng, thanh âm do dục vọng mà hơi hơi khàn khàn “Có muốn…… Cho tim em đập nhanh hơn một chút nữa không?”

“Di?” Nàng hoang mang ngẩng đầu, đang muốn hỏi rõ ràng hàm nghĩa trong lời hắn nói, hắn lại đột nhiên hôn trụ nàng.

Lúc này không phải chỉ là môi cùng môi chạm nhau, mà là càng sâu nhập, càng hôn kịch liệt.

Lưỡi của hắn linh hoạt tách môi nàng ra, tham nhập trong đó liếm, hút, khiêu khích cảm quan của nàng, khi thì ôn nhu, khi thì cuồng liệt, khiến cho nàng khó có thể chống cự, chậm rãi, nàng bắt đầu thử đáp lại hắn, không hề chỉ là người bị động.

Gắn bó giao tiếp, tất cả thâm tình đều được gửi hết qua nụ hôn này, không cần ngôn ngữ, cũng có thể đem tình ý đầy ngập nhắn gửi cho đối phương.

Giống như đã lâu, hai người rốt cục tách ra, Phạm Ý Hân đầu óc có chút choáng váng, chỉ có thể tựa vào trong lòng hắn nhẹ nhàng thở.

“Đi thôi, nhanh về nhà.” Mang theo tươi cười thỏa mãn, hắn ôm nàng theo hướng trở về nhà.

Phạm Ý Hân lại đột nhiên dừng cước bộ, chần chờ không quyết.

“Làm sao vậy?” Trầm Văn Tề tràn đầy quan tâm hỏi nàng.

“Em suy nghĩ…… Nên nói chuyện của chúng ta cho ba mẹ biết như thế nào……”

“Yên tâm, anh dám cam đoan, bọn họ vừa nghe thấy chúng ta quen nhau, nhất định cao hứng vô cùng, nói không chừng còn có thể lập tức thúc giục chúng ta kết hôn.” Cha mẹ hai nhà vẫn luôn hy vọng hai người có thể kết giao, hiện tại như bọn họ mong muốn, bọn họ khẳng định sẽ vui ngất trời.

Phạm Ý Hân buồn rầu nhíu mày.“Em chính là lo lắng việc này……”

“Em không muốn kết hôn với anh?” Hắn cũng nhíu mày, tâm tình nhất thời từ vui sang buồn.

“Không phải không muốn.” Nàng vội vàng giải thích, trên hai má xinh đẹp nhiễm màu hồng.“Chỉ là…… Chúng ta vừa mới bắt đầu kết giao, em hy vọng có thể để tự chúng ta quyết định.”

Hắn mỉm cười gật đầu.“Anh hiểu được.”

“Anh thật sự hiểu được?”

“Đương nhiên, anh với em ý nghĩ giống nhau. Bất quá, anh cảm thấy em không cần lo lắng quá độ, bởi vì ba mẹ chúng ta đều rất tâm lý, tuyệt đối sẽ không bắt buộc chúng ta làm chuyện chúng ta không muốn làm.”

Phạm Ý Hân nghĩ nghĩ, thoải mái nở nụ cười.“Anh nói đúng, là em suy nghĩ quá nhiều.”

“Anh cùng em về nhà hướng Phạm bá bá, Phạm bá mẫu báo cáo chuyện chúng ta đang kết giao, em lại theo theo anh về nhà, nói một tiếng với ba mẹ anh, được không?”

“Được……” Mặt của nàng càng đỏ hơn, trong lòng lại thập phần cao hứng.

Hắn có thể hiểu hết ý nghĩ của nàng, tỏ vẻ hắn để ý nàng, tôn trọng nàng, có thể yêu thương hắn, cùng hắn ở cùng một chỗ, thật tốt.

*******************

Năm năm sau quán cà phê Gluck

Góc ghế sô pha, một đôi người yêu ôm nhau.

Trầm Văn Tề ôm nữ nhân âu yếm, ôn nhu nói nhỏ “Hân, hôm nay công việc như thế nào?”

“Hoàn hảo, anh thì sao? Nghiên cứu phát triển hệ thống mới có phải mệt muốn chết hay không?” Phạm Ý Hân tựa vào trong lòng nam nhân âu yếm, thể xác và tinh thần hoàn toàn thả lỏng, những vất vả do công tác ban ngày đã biến mất không dấu vết.

“Không đâu, anh đã quen.” Hắn vuốt ve tóc đen bóng loáng của nàng, cười khẽ.“Hơn nữa có em ở bên cạnh anh, anh một chút cũng không mệt.”

“Lại dỗ em.” Nàng cười nhéo nhẹ mũi hắn.

“Như vậy đã cho là dỗ em?” Trầm Văn Tề một tay ôm nàng, một tay từ trong túi tiền lấy ra một cái hộp nhỏ màu đỏ cột đoạn dây tinh xảo.“Vậy có phải kêu anh nên hối lộ em?”

“Cho em sao?” Phạm Ý Hân tiếp nhận hòm, tò mò xem kỹ.

Đáy mắt hắn cất giấu một chút khẩn trương.“Đúng, bởi vì hôm nay là ngày rất trọng yếu.”

“Ngày rất trọng yếu?” Nàng hoang mang trừng mắt nhìn, muốn nhanh chóng mở hòm.

Trầm Văn Tề vội vàng ngăn cản nàng “Không được, em trước hãy đoán xem hôm nay là ngày gì, đoán đúng rồi mới có thể mở ra.”

“Hôm nay là ngày gì?” Nàng bắt đầu cố gắng suy tư.“Sinh nhật của em? Không đúng, sinh nhật em còn ba tháng nữa mới đến…… Kỷ niệm ngày chúng ta kết giao? Cũng không đúng, một tuần nữa mới đến……”

Trái lo phải nghĩ, nàng tại sao vẫn không thể nghĩ ra hôm nay là ngày gì.

“Ai, ngày trọng yếu như vậy em cũng không nghĩ ra……” Trầm Văn Tề lắc đầu, thở dài, thất vọng từ trong tay nàng cầm lại hòm.“Nếu không thể đoán ra, anh đành phải thu hồi lại lễ vật vậy.”

“Đợi chút!” Nàng muốn cướp lại hòm.

Hắn lại đem hòm giơ lên cao, khiến cho nàng lấy không được.“Không thể, em đoán không được vốn không có lễ vật.”

“Nhưng em thật sự không nhớ được.” Nàng chu miệng lên, rầu rĩ không vui.

Kỳ quái, hôm nay rốt cuộc là ngày gì, vì sao nàng lại không thể nhớ được? Nếu là ngày rất trọng yếu, nàng không có khả năng không nhớ rõ!

“Nếu thật sự không thể nhớ được……” Trầm Văn Tề mỉm cười, ánh mắt chớp động một chút thâm ý.“Được rồi, vậy để anh nói cho em biết tốt hơn.”

“Nói mau!” Nàng thập phần nóng vội.

“Hôm nay……” Hắn còn thật sự nhìn nàng, thong thả mà kiên định tuyên bố “Là ngày kỷ niệm anh hướng em cầu hôn.”

Trong mắt nàng đầy kinh ngạc, hắn mở hòm ra, bên trong lộ ra nhẫn kim cương xinh đẹp lóe sáng. “Hân, em có nguyện ý gả cho anh không?”

“Em……” Phạm Ý Hân kinh ngạc nhìn hắn, kinh hỉ nảy ra, vừa muốn cười lại vừa muốn khóc.“Em đương nhiên nguyện ý!”

“Thật tốt quá!” Trầm Văn Tề lấy nhẫn ra đeo cho nàng, sau đó nhẹ nhàng mà hôn xuống lưng tay nàng.“Hôm nay là ngày anh hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất trong đời.”

Nàng lắc đầu, khóe mắt mang theo nước mắt vui sướng “Không đúng, hôm nay không phải ngày hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất của chúng ta.”

“Không phải sao?”

“Không phải, bởi vì sau này mỗi một ngày, chúng ta sẽ càng hạnh phúc, khoái hoạt hơn.” Nàng mỉm cười, ôm chặt hắn, gương mặt xinh đẹp động lòng người ánh đỏ ửng.“Em yêu anh.”

Hắn hôn lên môi mềm mại của nàng, khi nụ hôn triền miên nồng nhiệt qua đi, hắn ở môi nàng nỉ non nói lời yêu thương chân thành “Anh cũng yêu em, cả đời cũng thế, thẳng đến vĩnh viễn.”

Giờ đây, bọn họ đã không phải là oan gia đối lập tranh cãi ầm ĩ, mà sắp trở thành vợ chồng cả đời, hạnh phúc, đang chờ bọn họ sáng tạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.