Oan Gia? Không, Chủ Nợ!

Chương 10: Bích yên lâu



Quả nhiên chiêu bán manh đáng thương luôn là tốt nhất, một tiếng đương gia toàn bộ OK ~

Hai ngày này ra ngoài mặc dù không có tự tại như ở Mục Phong Bảo, nhưng là được ăn no ngủ đủ, không được tự nhiên cũng trách không được người khác, còn không phải Thanh Đồng của chúng ta muốn trốn Phùng đại nhân sao. Mục Phong Bảo coi như là Phùng Tự Thư đã biết cũng không dám tùy tiện mạnh tay, nhiều năm như vậy, người của Mục Phong Bảo mặc dù nhiều lần dùng thân phận thương nhân hành tẩu giang hồ, nhưng ai cũng không dám trêu chọc nó, thời điểm mấy năm trước rung chuyển cũng không phải không có người muốn chiếm đoạt nó, nhưng cuối cùng không có một nhà nào thành công, trái lại mang về cho mình không ít phiền toái, cho nên về sau mọi người liền truyền lưu ở bên trong Mục Phong Bảo có tuyệt thế cao thủ, có thể một địch trăm.

Lần trước “con vịt” đến miệng rồi Phùng Tự Thư lại để mất dấu, Hoàng Thượng là mặt rồng giận dữ, những ngày này thủ vệ nội thành cũng kiểm tra chặt hơn, có thể thấy được rõ ràng cảm tình của Hoàng Thượng đối với người này.

Thanh Đồng trên đường có thể không xuống xe liền không xuống xe, mỗi ngày cho hắn ăn điểm tâm gì đó, là hắn có thể vui vui vẻ vẻ ăn một ngày, ở trong mắt hắn xem ra, những thứ này so với trong hoàng cung tốt hơn nhiều.

Ăn mệt liền nằm ở trên đùi Nghiêm Tín Triệt, xe ngựa tuy không gian không lớn, nhưng có một điểm Thanh Đồng thích nhất, đó là có thể tùy tiện lách vào, dù sao Nghiêm Tín Triệt cũng không có chạy chỗ khác được.

“Đương gia, ta còn đi đâu nữa?”

“Thuận tiện đi một chuyến đến Bích Yên Lâu.”

“Được rồi!”

“Bích Yên Lâu? Là nơi nào?” Điểm tâm này ăn thực ngon.

“Dĩ nhiên là nơi tốt.”

“Thật sự? Ta cũng đi ta cũng đi.” Nếm thử , ah ah, cũng ngon lắm.

Lát nữa đừng có hối hận.

“Ah ah ah, cứu mạng ah! Thả ta ra, thả ta ra!” Giãy dụa, giãy dụa!

“Ai ôi!!! Đương gia bằng hữu của ngài…”

“Nghiêm Tín Triệt ! Đây là địa phương quỷ quái gì, Nghiêm Tín Triệt ! !”

Con mắt tà tứ cười cười “Phòng lớn.”

“Được rồi, phòng lớn cho đương gia!”

Tiến vào gian phòng Thanh Đồng cũng mặc kệ y phục trên người đều xộc xệch, chỉ hầm hừ đứng trên đất, chỉ vào Nghiêm Tín Triệt mắng to, ngươi thật đúng là gia đại nghiệp đại, sinh ý loại nào ngươi cũng làm! Thanh lâu ngươi cũng khai mở! ! Ta ta ta, tức chết ta rồi!

Cũng đúng thôi, bình thường gặp nhiều nữ nhân đứng đắn, thình lình một đám đến uốn éo trên người cũng rất dọa người.

“Thế nào, có muốn thử một chút hay không?”

“Ta phi, thử cái đầu ngươi. Ta phải đi về! !”

Nghiêm Tín Triệt uống cạn chén rượu, “Trở về? Trở lại Mục Phong Bảo, hay là hoàng cung?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.