Oan Gia? Không, Chủ Nợ!

Chương 12: Tô ngữ đường



Tô Ngữ Đường là nam phi đương kim Hoàng Thượng sủng ái nhất, mỹ mạo, thông minh, lòng dạ rất sâu, Thanh Đồng lần này trốn ra được hắn cũng giúp không ít, thế nhưng mà ở đây tại sao có thể lại có bức họa của hắn.

“Là người ta đã từng yêu nhất bị Hoàng Thượng mang đi.”

Nhàn nhạt một câu cả kinh Thanh Đồng thiếu chút nữa ngồi sụp xuống, không phải là vì ‘Người Hoàng Thượng mang đi’ mà là ‘người ta đã từng yêu nhất’.

“Ta cùng hắn thuở nhỏ cùng nhau lớn lên, hắn tập văn ta tập võ, ta thích hắn, không biết từ lúc nào bắt đầu, nhưng là ta ngoại trừ võ công bên ngoài cái gì cũng không có, thậm chí đều nuôi không nổi hắn, cho tới bây giờ cũng không dám cùng hắn nói ra. Cứ như vậy một mực đi qua thật nhiều năm, có một ngày hắn nói hắn ưa thích nam nhân, ta cao hứng không thôi.”

Thanh Đồng vẫn nhìn người trước mắt, ánh mắt trong veo.

“Hắn nói, Nghiêm Tín Triệt , ngươi có thể cùng ta đi sao, không bao giờ trở lại Mục Phong Bảo nữa, ta cự tuyệt, ta cho dù rất yêu hắn, nhưng nếu như ta rời khỏi Mục Phong Bảo vậy người trong đó làm sao bây giờ, những hài tử cùng lão nhân không chỗ nương tựa làm sao bây giờ. Sau này, từ biệt mấy năm ta không có tin tức của hắn, thẳng đến năm trước, bức họa phi tử mới của Hoàng Thượng xuất hiện trong thành, ta mới lại gặp được hắn. Sau đại hôn của Hoàng Thượng, là ta cả đêm vào cung lấy một đoạn tóc đặt ở trên bàn Hoàng Thượng.” Nghiêm Tín Triệt xoay đầu lại, có lẽ là cười khổ, có lẽ là bất đắc dĩ.

Thanh Đồng còn nhớ rõ ngày đó thần sắc sợ hãi của Hoàng huynh khi thấy một nắm tóc cùng một tờ giấy, trên đó viết, nếu như đối xử không tốt, ngươi sẽ giống như đoạn tóc này.

“Cho nên.” Thanh Đồng cố gắng khắc chế thanh âm của mình không run rẩy.

Ngươi là người bên cạnh Hoàng Thượng, ta không muốn cùng người của triều đình có bất kỳ quan hệ nào.

Một khỏa nước mắt to tròn no đủ rốt cục rơi xuống, “Ta đã biết.” Xoay người chậm rãi đi ra cửa, “Ngươi yêu thích ta đúng không.”

Nghiêm Tín Triệt nhất thời ngơ ngẩn, hắn cho rằng Thanh Đồng sẽ cứ vậy mà đi, ở trên xe ngựa nhìn hắn ngủ say suy nghĩ không biết bao nhiêu khả năng, duy chỉ có thật không ngờ hắn sẽ nói những lời này.

Chậm rãi xoay người, “Cho nên, để ta trả hết nợ cho ngươi đã, được không.” Từng khỏa nước mắt chảy xuống, trong vài phút, Thanh Đồng thậm chí hô hấp cũng không dám, thẳng đến khi Nghiêm Tín Triệt nhẹ gật đầu. Nguồn :

Nghiêm Tín Triệt cười nhạo mình đều không còn trẻ rồi, vậy mà còn ở chỗ này mất nước mắt, vì một cái tiểu quỷ như vậy. Mà khi quay đầu lại trông thấy Thanh Đồng vịn cửa lẳng lặng khóc, hắn không muốn suy nghĩ nhiều cứ như vậy liều lĩnh tiến lên ôm hắn, giống như là lần hắn bị đụng đầu khi trước, dỗ hắn vỗ về hắn.

Nhưng là bây giờ Nghiêm Tín Triệt không dám đi, từ khi bắt đầu nhảy ra ý nghĩ kia hắn liền không hề dám tiếp cận, thậm chí muốn cứ để hắn như vậy, chỉ có thể đứng xa xa nhìn, xem hắn khóc mệt, nhìn hắn đến tận khi tối trời.

Bắt được tay Nghiêm Tín Triệt Thanh Đồng mới dám ngủ thật say.

Cặn bã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.