Oan Gia? Không, Chủ Nợ!

Chương 56: Kết hôn 1




́t hôn 1

Mới canh năm Đồng nhi đã bị Tam nương Tứ Nương Ngũ nương Lục nương Thất Nương lôi dậy rồi – . –

Tiện thể còn đem Nghiêm Tín Triệt đuổi ra ngoài, quần áo cũng ném ra bên ngoài, cửa chính khép lại: ” Trước khi bái đường không thể gặp cô dâu!”

Nghiêm Tín Triệt nhìn đầy trời sao sáng muốn khóc, lúc này mới mấy giờ ah ! !

Thanh Đồng bên kia đang chìm trong mộng đẹp, mơ mơ màng màng bị người từ trong chăn nhấc lên đến ném tới thùng tắm lớn, ngâm cánh hoa cùng hương liệu, giày vò cả buổi mí mắt cũng không mở ra được! Miễn cưỡng ghé vào bên thùng tắm: “Ta rất buồn ngủ!” Ô ô…

“Không được! Không thể ngủ!” Trăm miệng một lời!

Ngươi đã biết ba bà thành cái chợ, huống chi bây giờ là năm cái nữ nhân, uy lực không phải nói!

Thất Nương không ngừng thả cánh hoa vào trong nước, nói như vậy có thể ngâm ra một loại tuyệt thế kỳ hương, Tam nương ở một bên cùng giỏ trúc chuẩn bị khăn cô dâu hỉ phục, Cửu nương vừa sinh ra hài tử bất tiện không đến được, phái người đưa tới thiệt nhiều châu báu đồ trang sức, rất nhiều trong số đó là suốt đêm làm cho Thanh Đồng, nhưng vô cùng tinh tế, tuyệt không giống như là làm gấp, nghe nói Cửu nương tay nghề chế châu báu là thiên hạ đệ nhất, hôm nay có thể nói đại khai nhãn giới rồi, trong đó còn có trâm cài tóc Phượng Hoàng kim Thanh Đồng yêu nhất!

Bên cạnh còn có một đám tiểu nha đầu theo chủ tử của mình ở chỗ này líu ríu hỗ trợ, cái gì rất đẹp mắt, bộ này rất hợp, nghe được Thanh Đồng sau tấm bình phong càng mệt nhọc, trời còn chưa sáng, các nàng như thế nào có tinh thần như vậy! Nữ nhân thật sự là động vật đáng sợ! !

Nghiêm Tín Triệt bên kia cũng không khá hơn, sau khi bị đá ra còn nghĩ đến thư phòng ngủ bù, nào biết mới đi không có vài bước đã bị Thất trưởng lão kéo đi.

Thần thần bí bí “Lần trước dược Thất thúc đưa cho ngươi dùng được không?”

Gật đầu! “Thế nhưng dùng sắp hết rồi!”

Nhìn hắn như nhìn ngựa giống “Tiểu tử ngươi kiềm chế một chút, ngươi chịu được ranh con còn nhỏ chịu sao nổi!”

Mặt già khó được đỏ lên, gãi gãi đầu.

Lại tới, từ trong lòng ngực móc ra cái bình nhỏ “Mới điều chế, dùng rất tốt!”

Nghiêm Tín Triệt nghe xong hai mắt liền toé sáng, lẹ tay cất đi, lần sau nói Thất thúc làm mùi thuốc lá đi!

“Các ngươi nói cái gì đó?” Một cái béo lão đầu ngẩng đầu bước tới.

“Không có gì” Chột dạ cười “Lục thúc sao ngươi lại tới đây?” Nhìn lại còn có Ngũ trưởng lão Bát trường lão Cửu trưởng lão.

“Ah, không có gì, Lục nương nói, để cho chúng ta đến trông coi ngươi thay quần áo!”

“Thay quần áo?” Làm cái gì “Tự ta thay là được rồi.”

“Ha ha, chúng ta đây có thể bớt việc rồi!” Dứt lời, xuất ra một kiện hỉ bào đỏ thẫm!

Là đỏ đấy! “Tam nương không phải nói làm màu đen cho ta sao!” Chính mình lúc nào nói mặc màu đỏ ah!

“Ai, không đúng, nào có ai kết hôn mặc màu đen đâu!”

“Thế nhưng mà…”

“Nhưng mà cái gì!” Ngũ trưởng lão vẫy tay một cái “Hội bạn già, lên!”