Oan Gia? Không, Chủ Nợ!

Chương 62: Hài tử



“Ai ôi!!! Chậm một chút chậm một chút.” Kéo tay của nàng “Đã như vậy còn khắp nơi chạy loạn!” Tam nương giả vờ giận.

“Mỗi năm đều đến, năm nay không tới trong lòng lại khó chịu!” Cười đi xuống xe ngựa, Ba Mộc bên cạnh luôn dìu nàng, con mắt đều không rời đi bụng Mộng La.

“Mộng La tỷ tỷ!” Từ trong nội viện chạy vội ra “Ngươi đã tới!”

Tam nương ngăn lại hắn “Ai ôi!!! Tiểu tổ tông chậm một chút, vội gì chứ!”

“Ta không đụng ta không đụng!” Tả hữu né tránh Tam nương “Ta muốn nhìn!”

Tạ Mộng La bật cười, kéo tay của hắn “Sờ sờ cũng không sao.”

“Thật sự!” Như được ban ân, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ bụng lớn doạ người.

Nhét một đứa bé vào bụng còn không đến mức lớn như vậy, Ba Mộc nói vợ mang thai vất vả nên mỗi ngày đều bồi bổ rất nhiều, uy đến uy đi là được như vậy…

Nghiêm Tín Triệt nghe nói Tạ Mộng La muốn ăn món ăn dân dã, mới sáng sớm liền dẫn người lên núi đi săn.

Buổi tối đó là cái gì chim bay cá nhảy, nấm núi dã khuẩn cái gì cần có đều có!

“Ta nhớ được khi đó Đồng nhi mặc quần áo màu hồng nhạt, thực cho rằng hắn là nữ nhi gia đây này!”

Mọi người cười to, vây quanh ở lò lửa bên cạnh, nhao nhao nhớ lại tràng cảnh năm trước.

“Mấy bộ quần áo phí hết một buổi tối của ta đó!” Tam nương cầm khăn “Làm hại ta đến bây giờ đều có mắt quầng thâm!”

“Còn có lần kia Đồng nhi ra ngoài trở về ” Lục nương nói tiếp “Cho tới trưa làm vỡ bao nhiêu trứng gà của ta!”

Mọi người lại là một hồi cười vang, đem một năm Thanh Đồng kỳ tích lý thú đều tung ra, hảo hảo đem hắn toàn bộ phơi bày!

“Triệt Triệt, ngươi xem bọn hắn!” Chui vào trong lồng ngực “Bọn hắn cười ta!”

“Đúng đúng, các ngươi sao có thể cười Đồng nhi!” Ôm chặt “Mấy ngày trước hắn tè dầm ta đều chưa kể đâu!”

“Ha ha ha…” Mọi người cười đến chén rượu đều lật ra, Thanh Đồng cả khuôn mặt hồng thấu hận không thể ăn tươi Nghiêm Tín Triệt ! !

Việc này cũng nói! Còn nói che chở chính mình! Cặn bã! Hỗn đản! Vương bát đản! !

“Đúng rồi ” Tạ Mộng La nắm tay Thanh Đồng “Ngươi cùng Nghiêm đại ca kết hôn cũng hơn nửa năm rồi, như thế nào chưa có hài nhi?”

Lời vừa ra khỏi miệng, mọi người lập tức liền an tĩnh, nguyên bản Thanh Đồng đang đùa giỡn cũng nhất thời không nói.

“Ah, mọi người nếm thử súp chim bồ câu ta hôm nay làm, tốn rất nhiều sức lực đó!” Nhị nương bận rộn múc ra bát.

Mọi người cũng đều nhao nhao lấy, ăn canh! Ăn canh!



Một chén canh vào trong bụng, Ba Mộc quệt quệt mồm, lại nhìn Thanh Đồng, vừa nhấc cái cằm, ngây ngô, “Thế nào không sinh à?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.