Oan Gia! Làm Bạn Gái Tôi Nha!

Chương 2: Đụng mặt




Nó bị Nhi hám trai kéo đi xem, đành bất lực đi theo...

Bọn người đó đang bu quanh 1 chiếc Lamboghini đen bóng nhoáng. Trong xe là 1 thằng đàn ông khoảng 18 - 19 tuổi (người ta mới có 17 thôi pà nội!).

Nó nghĩ " lại mấy thằng cậy đẹp trai mà kiêu căng chứ j? lạ đâu nữa..."

Trên xe bước xuống 1 anh chàng rất chi là đẹp trai, anh ta vẫy vẫy tay "chào" những "fan" của mình. Còn những cô nàng "mai trê" thì hét ầm lên như tìm thấy mỏ vàng...nào là:

- AAAA...ah Phong đẹp trai quá đi à...

-Ước gì em có bạn trai giống như anh nhỉ?

- Người đâu mà đẹp y thiên thần vậy!..

......

Nó nghe mà muốn ói ra luôn.

Nhìn nét mặt hắn ta...có chút gì đó...lạnh lùng và...kiêu ngạo!

Nó cười đểu:" Biết ngay mà, cậy có tí nhan sắc mà kiêu căng sao? Ta khinh!"

Nó quay sang nhìn con bạn thân, ôi mẹ ơi, xác nó ở đây mà hồn nó bay tận phương trời nào rồi..!!

Nó huých nhẹ cánh tay Nhi, cô nàng giật mình tỉnh mộng. Nó kéo con bạn đi, không thương tiếc mặc cho Nhi kêu í ới...

Lúc đi qua hắn, nó nhếch môi khi thấy đám "fan" quá ồn ào muốn lủng màng nhĩ:

- Hừ! Bình hoa di động!_ Nó nói rồi đi luôn.

hắn đang chìm đắm trong tiếng khen, tiếng xuýt xoa, nghe nó nói thì giật mình...hả?? Ai là bình hoa di động??

Hắn quay phắt người lại, đập vào mắt là 2 cô bé con nít ( 16 tuổi rồi thưa anh), hắn ko biết ai vừa kêu mình, bèn hét to:

- Cô đứng lại ngay cho tôi!

Mọi người tròn mắt nhìn Bảo Nhi...

Bảo Nhi quay người lại...cười cười với hắn, mắt còn chớp chớp...( èo ghê quá...)

Hắn nhìn thấy Nhi thì khinh khỉnh "Hời...cũng mê trai như nhau thôi, được ta chú ý 1 chút là..."

Nhưng khi nghe Nhi nói, hắn thất thần:

- Anh Phong bảo gì em ạ?

Hắn há hốc mồm...đây...không pải là giọng vừa nãy...vậy là...nhầm người sao?

Nó vẫn ko quay đầu lại, nói lạnh:

- Nhi! Đi thôi!

Hắn chột dạ " đây...đúng là người đó...Bình hoa di động...hừ xem cô là ai?!"

Nó đang kéo Nhi thì hắn lại gọi với lại:

- Cô kia! Đứng lại đó!

Nhi lại quay lại:

- Anh bảo gì em ạ?

hắn lắc đầu:

- Tôi gọi cô gái đi cạnh cô kìa!

Nhi bĩu môi ghen tị, mặt hếch lên gọi nó:

- Ê Khánh!

Nó bây giờ mới quay mặt lại, mặt đen sì, đầu bốc khói:

- Cái gì?

Hắn nhìn nó: cô bé có mái tóc đen dài, đôi mắt đen ẩn dưới cặp kính cận đen xinh xinh. Nét mặt lạnh lùng, môi...không hề cười!

Hắn ngạc nhiên vì...trước giờ hắn chưa gặp cô gái nào có thái độ đó trước mặt hắn cả...

Nhưng rồi, hắn vẫn nhớ ra cái vấn đề chính, hắng giọng:

- Cô vừa gọi tôi là gì?

Nó nghe thấy thế hơi khó hiểu...Hả? Gọi? Gọi à?...Mình có gọi hắn đâu nhỉ??

Rồi...aaa...thì ra...cái bình hoa di động!

- Anh nhìn đẹp trai thế mà tai lại có vấn đề à? Ôi đúng là phí đời trai đẹp!_ Nó châm chọc

Còn hắn thì tức xì khói...hỗn láo quá mà...

- Cô gọi tôi là bình hoa di động?_ hắn gầm lên

- Phải! Ý kiến gì?_ Nó khiêu khích

- Cô..._Hắn bí họng

- Cô đây con! Có chuyện gì? Ais lại tè dầm hả? Lớn rồi mà còn..._ Nó lại châm chọc

Hắn tức lắm rồi:

- Cô muốn chết hả???

Nó vẫn thản nhiên trả lời:

- Ôi anh hiểu tôi nhất thôi đấy! Đúng tôi đang muốn chết đây...anh có thể đưa tôi đến Âm Phủ được ko?

- Aisss...đồ...con...lợn khó ưa!_ Hắn nghĩ mãi mới ra.

Nó tắt ngấm nụ cười sảng khoái trên môi, nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn...

- Cái gì? Đồ thần kinh?

Hắn trợn mắt nhìn nó:

- Cô gọi tôi là đồ thần kinh?

- Phải! Ở đây có anh với tôi, ko gọi anh chả lẽ gọi c-hó à?_ Nó ngây thơ như con nai tơ giẫm nát cả rừng mơ...

Hắn điên rồi đấy nhé! Tự nghĩ" Hừ, cái đồ điên, ta đây ko thèm chấp!"

- Đồ điên, cô biến đi! Tôi chả thèm chấp loại trốn trại như cô!_ Hắn gằn giọng

- Anh tưởng tôi thích ở đây lắm chắc?! Xớ ai gọi tôi đứng lại thế? Hừ!_ Nói xong nó ngún nguẩy đi luôn.

Hắn ở phía sau mặt đằng đằng sát khí:" tôi mà gặp lại cô há...cô ko yên với tôi đâu đồ rắc rối!"

Nghĩ xong hắn hết tâm trạng lên trường rồi, lái xe quay về biệt thự.

____Hết chap 2___