Ôm Ấp Yêu Thương (Phần 2)

Chương 14-2



Trong phòng chat, biểu tượng tên đó lại sáng lên, tuôn ra một câu: "Mj nó, đồ giả mạo mày dám đốt ổ cứng tao" Quỷ Ảnh Thạch Đầu phát nét mặt le lưỡi.

Thạch Nam kết luận, giả mạo mình nhất định là một cô gái. Hai tay của Thạch Nam bay thật nhanh trên bàn phím, ở trên net truy xét tung tích cô gái kia.

Cô gái đó rất thông minh, anh đuổi theo, cô chạy trốn. Thạch Nam phá dịch nhiều bức chắn, tốn sức phí lực mới khóa được mục tiêu, nhưng trong nháy mắt, người đó lại trốn không còn bóng dáng. IP đổi lại đổi, một lát Toronto, một lát Philadelphia, một hồi lại là Bỉ. Không ai có thể thoát được nhanh như vậy ở dưới sự truy tìm của anh, Thạch Nam không dùng hết toàn lực truy kích, mục tiêu phạm vi khóa đến Tokyo, đang từng bước thu nhỏ phạm vi thì Hạ Thiệu Nhiên đẩy cửa đi vào, làm ra động tĩnh rất lớn.

Sợi tóc mảnh khảnh được Hạ Thiệu Nhiên đặt ở đầu ngón tay đưa tới trước mặt Thạch Nam, Hạ Thiệu Nhiên nói: "Trước hừng đông, tôi muốn kết quả DNA."

Mắt thấy điểm đỏ đó bị khóa định, Thạch Nam hận lúc này anh không có ba cái tay, cau mày nói: "Không có nhìn thấy tôi đang bận sao!"

Hạ Thiệu Nhiên nhíu mày, ba một tiếng tắt các đồng hồ đo nguồn điện, nói: "Bận rộn không?" Màn hình đen! Á!

Thạch Nam khó chịu, tức giận nắm tóc, vỗ lên bàn, giọng điệu không tốt: "Đây là tóc của ai?"

Hạ Thiệu Nhiên lạnh lùng liếc anh ta một cái, nói từng câu từng chữ: "Tiểu Anh, có vấn đề sao?"

Nhiệt độ bên trong phòng chợt giảm xuống, Thạch Nam chỉ cảm thấy gió lạnh sau cổ, cười đùa biến sắc mặt, run như cầy sấy cầm túi đựng tóc."Thì ra là Tiểu Anh, ha ha...! Không thành vấn đề!" Hạ Thiệu Nhiên trừng mắt liếc anh ta một cái, xoay người rời đi.

"Á!" Thạch Nam cắn răng nghiến lợi siết chặt túi trong suốt, trong miệng nói lẩm bẩm: "Thiếu chút nữa đã bắt đến được cô rồi, còn kém một chút như vậy! Người dám giả mạo Thạch Nam tôi, bị tôi bắt được không phải bạo cúc hoa của cô thôi đâu!" Túi trong suốt bị nắm chặt đến biến hình, Thạch Nam tỉnh táo lại, tự hỏi người nào có bản lãnh lớn như vậy, có thể tránh né được truy tìm của anh, hơn nữa còn biết chuyện anh thay BLACK đi trộm bảo vật ở Kiev.

Một cái tên hiện lên trong đầu, Thạch Nam sải bước xông vào phòng ngủ của Lý Khuynh Tâm, nắm lấy cô đang say giấc mộng, chất vấn: "Có phải người đàn ông của cô đến Nhật Bản rồi không?"

Bị nhiễu mộng đẹp, Lý Khuynh Tâm đặc biệt nóng tính, cau mày hỏi: "Phát thần kinh gì đó?"

Thạch Nam hỏi tới: "Rốt cuộc anh ta có tới hay không? Một mình hay dẫn người tới?"

"Tôi làm sao biết." Lý Khuynh Tâm giận: "Cút đi, tôi muốn đi ngủ."

Lý Khuynh Tâm lần nữa nằm xuống, nửa giây sau phát hiện người còn chưa đi, nắm Glock 26(1) trên đầu giường lên, lạnh giọng nói: "Cút hay không cút?" Đều ăn thuốc súng đúng không, người này nóng nảy còn hơn người kia, Thạch Nam hếch lỗ mũi một cái, nhấc chân đi.

. . . . . .

Ban đêm không có một âm thanh, ánh trăng nhạt nhẽo.

Cánh tay bên trái bị gậy đánh sưng đỏ, Mỹ Tuyết chỉ có thể nghiêng thân thể ngủ. di0en-da14n.le9.quy76.d00n Đêm nay, ác mộng lần nữa xuất hiện. Đứa bé mềm mại ngủ an tĩnh, da thịt vai phải lộ ra, mũi nhọn đâm vào da thịt non nớt, đứa trẻ ngủ yên ổn, người phụ nữ ôm lấy nó rời đi. Chưa tới mấy phút, người đàn ông cầm súng đi vào phòng.

"Á --" Sư phụ xâm hình hét thảm một tiếng, máu tươi phun đầy trên bức tường.

Bỗng dưng, một đôi mắt tràn đầy ác độc xuất hiện ở trước mắt, trên ngón cái giống như cành khô mang theo chiếc nhẫn đầu lâu bằng bạc, quanh thân người phụ nữ khoác một cái áo màu đen. Từ trong miệng cô ta nói ra lời nguyền rủa tàn nhẫn: "Vận rủi sẽ vĩnh viễn đi theo con của cô, tôi nguyền rủa cô không có được hạnh phúc, cuộc đời này không được an bình, cho đến ngày chết đi. . . . . . Ha ha ha ha!"

"Ha ha ha ha. . . . . ." Quái nhân áo choàng đen, đong đưa đầu sọ, tiếng cười quái dị, "Ha ha ha ha!" Tiếng cười kinh khủng đó làm cho chân tay người ta như nhũn ra, cột sống toát ra khí lạnh.

Tiếng cười bén nhọn, chói tai, kích thích màng nhĩ của người khác. Đằng Nguyên Mỹ Tuyết đột nhiên mở mắt, mắt to hoảng sợ nhìn chung quanh một chút. Đèn bàn vẫn mở, phát ra ánh sáng ấm áp, người chồng Quân Nhất còn đang ngủ say, bàn tay khoác lên trên cánh tay của bà, chỉ sợ bà bị ác mộng làm tỉnh lại. Mỹ Tuyết giơ tay lên lau đi mồ hôi lạnh đầy ở sau đầu, nhẹ nhàng dời đi cánh tay của chồng, lật người, đổi tư thế. Trên người sưng đỏ đau đớn, bà ngồi dậy, nhỏ giọng xuống giường.

Thường có người bí mật nghị luận, Đằng Nguyên Quân Nhất rất ôn hòa và có nhiều sự nhẫn nại, chịu đựng phu nhân Mỹ Tuyết bị ác mộng quấn thân hơn hai mươi năm. Nhưng không ai biết phu nhân Mỹ Tuyết vì Đằng Nguyên Quân Nhất trả giá cái gì, lại chịu đựng cái gì. . . . . .

Đây tuyệt đối là một đêm khá dài, đêm tối dài đằng đẵng có thể xảy ra vô số chuyện, đêm tối dài đằng đẵng cũng có thể tìm ra rất nhiều chân tướng.

Trang viên Đằng Nguyên lành lạnh, yên tĩnh, quỷ dị. Một đạo bóng đen chạy dưới ánh trăng, chạy thẳng tới tầng hai biệt thự màu đen. Vóc người uyển chuyển, động tác người phụ nữ che mặt màu đen rất nhanh nhẹn, giẫm vách tường, bay người lên trên ban công lầu hai, lẻn vào bên trong phòng. Thời gian chỉ bốn phút, người phụ nữ xuất hiện ngoài ban công, trở về đường cũ, chính mình trở lại gian phòng, lấy mặt nạ xuống, là Ma Lý.

Ma Lý ngồi ở trên giường, lấy điện thoại di động từ đầu giường, soạn một cái tin nhắn, "Hành động thất bại." Vứt điện thoại di động qua một bên, lại lấy ra một điện thoại di động ở dưới giường, soạn một cái tin nhắn khác, "Đầu mối sai lầm, xem cô rồi." .

Nhà Đằng Nguyên dưới màn đêm, chỉ có phu nhân Đằng Nguyên phát ra tiếng khóc lóc thật thấp. Gió đêm khẽ vuốt ngọn cây, lại một cánh hoa nhỏ yếu ớt rơi từ trên không trung xuống đất.

Trong phòng tối đen, Lương chợt mở mắt, đứng dậy, xuống giường, kéo từ dưới giường ra một cái rương thật dài ở tận cùng bên trong. Mở rương ra, bên trong đặt một thanh trường đao màu đen. Một cây đao chứa đựng linh hồn của võ sĩ, được người thợ chế tác tinh mỹ, cảm giác vô cùng nghệ thuật. Lương lấy Trường Đao ra, nắm cán đao, nhờ ánh trăng từ từ kéo ra. Ánh sáng sắc bén nhanh chóng hiện ra, nhưng ánh sáng lạnh lẽo kinh người hơn chính là sát ý khát máu hiện lên nơi đáy mắt của Lương.

Không ai biết Hắc Trạch Lương súng không rời người lại là võ sĩ phái đao lưu.

"Vèo" Lương đóng Trường Đao võ sĩ lại, thay toàn thân áo đen, buộc khăn che mặt lên, nắm bảo đao, nhảy ra từ cửa sổ, đón ánh trăng chạy băng băng. Bản tính cương liệt, Lương không cách nào nhịn được khi người phụ nữ mình yêu thích bị người đàn ông khác khi dễ, nếu không phải là trúng thuốc mê thì đã kết liễu mạng chó Sâm Xuyên Minh Trí ở nhà Sâm Xuyên.

Ban đêm, biệt thự Sâm Xuyên còn âm trầm kinh khủng hơn nhà Đằng Nguyên, nhánh cây giương nanh múa vuốt ở dưới bầu trời đen tối, động vật về đêm nào đó đứng ở trên ngọn cây, phát ra tiếng "cô cô" , hình như ngay cả trong không khí cũng nổi lên hơi thở quỷ mị.

Lương một thân quầo áo dạ hành nhảy từ trên cây to đến trong tường viện, đứng ở trên cỏ quan sát chung quanh. Đột nhiên, Lương thấy một đạo bóng đen nhanh chóng leo lên biệt thự Sâm Xuyên, mặt nạ màu bạc trên mặt đạo bóng đen kia phản chiếu ánh trăng lạnh như băng. Là hắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.