Ôm Bảo Bảo Chơi Đùa Mạt Thế

Chương 23-1: Biến cố



Ai cũng không thể ngờ được giữa ban ngày mà cũng có tang thi tấn công. Thương thì tang thi chỉ lựa chọn tấn công ban đêm mà thôi. Đoàn xe dừng chân ở đây cũng vì sợ đi tiếp sẽ tiến vào trong khe núi có thể sẽ bị động vậ và thực vật biến dị tấn công vào ban đêm.

Triệu Hàng, Âu Dương Hạo, Âu Dương Minh, Ngô Lâm, An Thế Kiệt nhanh chóng chạy ra ngoài. Khi đến nơi mới thấy các bé cũng đang ở theo sau nhưng khuyên các bé thế nào thì các bé cũng không chịu quay lại xe. Các anh cũng muốn phát hỏa nhưng mà không có tác dụng. Các anh đành phải để các bé ngay bên cạnh mình để tiện bảo vệ. mới gặp đã thế này rồi, không biết về sau thế nào đây.

Trước mặt mọi người nhìn thấy được là một đàn rắn biến dị, con nào con nấy to như trăn vậy á. Các dị năng giả của đoàn đội tập trung dùng di năng tấn công vào nhưng con rắn này nhưng có vẻ lực tấn công này không tạo thành tổn thương gì cho lũ rắn cả. Đường Nhiên và Đường Hiên cũng ở đây. Hai anh sử dụng dị năng không ngừng tấn công vào lũ rắn. Nhưng hỏa hệ của Đường Nhiên tấn công vào lũ rắn chỉ có sức giết chết nhưng con rắn cấp thấp và tạo tổn thương cho lũ rắn cấp cao. Còn với Đường Hiên, những lưỡi phong đao anh ném ra cũng giết được lũ rắn nhưng không tạo thành tổn thất gì so với lũ rắn khổng lồ này. Cuộc chiến đang nghiêng phần thắng về phía lũ rắn. có vài di năng giả bị rắn cắn rồi, chắc chắn không tránh khỏi cái chết. Nọc độc lũ rắn phun ra có khả năng ăn mòn mọi thứ mà nó chạm vào.

Bọn người Triệu Hàng cũng lao vào chiến đấu nhưng lũ rắn quá nhiều khiến bọn họ chống đỡ cũng phải cố hết sức. Nhìn thấy chiếc đuôi của một con rắn lớn sắp đập vào lung thì những người nhìn thấy đều hét lớn lên.

“Đường Hiên! Cẩn thận”

“Đội trưởng! Cẩn thận”

Đường Hiên nhìn thấy cái đuôi rắn đang lao nhanh tới chỗ mình, nếu tránh cũng không kịp anh chuẩn bị tinh thần cho một cú đập đau điếng nhưng điều đó lại không hề xảy ra. Trước mặt anh là một cành cây to lớn đã kéo anh khỏi cú đập của co rắn. Cành cây này màu huyết đỏ, nó đưa anh ra một khu vực anh toàn rồi lấy một tốc độ chóng mắt mà lớn lên. Những cành cây này tạo ra những cái lưới siết chặt lại những con rắn mà nó bắt được rồi hút khô máu cho đến khi những con rắn chết mới thôi. Anh nhớ là những hạt mầm của anh chẳng thể có sức mạnh to lớn được như thế đâu. Nhìn theo đám lây leo này anh thấy, có một nhánh dây leo tạo bệ đứng cho một đứa trẻ đứng trên cao, đứa trẻ ấy không ngừng tạo những mũi tên bằng kim loại bắn vào lũ rắn. Nhưng điều đặc biệt là đứa trẻ đó rất giống anh a. Đứa trẻ đó bỗng quay lai cười với anh khiến anh cảm giác mình thấy phiên bản hồi nhỏ của mình thì phải. Anh nghĩ sau khi tiêu diệt lũ rắn xong anh có việc phải làm rồi.

Bên Triệu Hàng cũng vậy, anh thật sự bất ngờ với sức chiến đấu kinh khủng của con mình. Những sợi dây leo màu xanh như múa may không ngừng, chúng luôn cứu giúp anh khi anh sắp bị nguy hiểm. Ngọc Hàn cũng giống Ngọc Ân đứng trên một cành dây cố định mà phóng tên về mấy con rắn. Hai cha con anh phối hợp rất ăn ý khiến xác rắn dưới chân hai người càng ngày càng nhiều.

-Diên Nhi, mau thả Bento và Lang ra.

-Dạ.

Hai con thú được thả ra, hai bé nhanh chóng nhảy lên cưỡi trên lung hai con thú. Hai người hai thú kết hợp rất ăn ý nên lũ rắn cũng không mạnh mẽ tấn công nhóm tổ hợp này.

Ngô Lâm thấy con gái thi triển kỹ năng hệ thủy nhuần nhuyễn không kém gì anh thì rất tự hào, anh sử dụng dị năng của mình làm vùng đất ở trung tâm lũ rắn bị sa hóa. Âu Dương Minh và những người khác thấy động tác của Ngô Lâm thì cũng hiểu ý đồ của anh. Bọn họ tấn công lũ dồn lũ rắn vào vùng đất đã bị Ngô Lâm sa hóa. Những con rắn cấp thấp đã bị tiêu diệt rất nhiều nhưng lũ rắn cao cấp lại còn rất nhiều.

Những dị năng giả trong đoàn xe thấy các bé chiến đấu còn mạnh hơn mình thì cảm thấy xấu hổ nên càng ra sức hơn. Nhờ những nhánh cây của Ngọc Hàn và Ngọc Ân bảo vệ nên tổn thất của đoàn xe giảm xuống đáng kể.

Ngọc Nhã cũng tham gia vào trận chiến này. Lúc nghe tin này thì cô ta đang ở cùng với mẹ mình, hai mẹ con cô ta đang bàn cách xử lỹ việc những đứa trẻ ở đâu ra. Cô ta cho răng mình đã bỏ ra rất nhiều công sức thì ít nhất cũng phải là thiếu phu nhân của một gia tộc nào đó. Mà người cô ta nhắm đến là Triệu Hàng vì anh là người có tiếng nói nhất trong đoàn xe. Nhưng những đứa trẻ xuất hiện khiến cô ta hoang mang. Lúc chiến đấu cô ta như cố ý hay vô tình lại gần Triệu Hàng để diễn màn “anh hùng cứu mỹ nhân” là “anh hùng sánh vai cùng mỹ nhân” nhưng kế hoạc của cô ta chẳng thể thực hiện được vì Triệu Hàng chẳng để ý gì đến cô ta cả.

Cuộc chiến giờ đã đảo ngược được tình thế. Những con rắn đã bị đẩy lùi về phía vũng cát nhưng bất thình lình một con rắn màu đỏ to nhất trong lũ bật lên ha cái miệng to đùng về phía Ngọc Diên, tuy bé tránh được đòn công kích của nó một hai lần nhưng nó lợi dụng thân hình của mình mà cầm chân được Bento nên chỉ có bé có thể tạo những đòn công kích đến nó. Nhưng dường như nó có ý định liều chết, sau một loạt tấn công nhắm vào nó khiến bé không để ý rằng có một con rắn đang lao nhanh như chớp về phía bé. Nhưng chỉ có Ngọc Hàn là nhìn thấy mà thôi, khi bé kêu lên “ Diên tỷ, cẩn thận” và đưa một nhánh dây leo về phía Ngọc Diên nhưng tốc độ không thể nhanh bằng con rắn kia được. Ngọc Diên cũng đã nhìn thấy nhưng bé không kịp rat ay chăn lại được. Ai nhìn cũng đều hết sức lo lắng, đặc biệt là Ngô Lâm, anh không dám tương tượng chuyện gì sẽ xảy ra sau đó nữa. Đúng là ngàn cân treo sợ tóc mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.