Ôm Bảo Bảo Chơi Đùa Mạt Thế

Chương 36: Huyễn hoặc đáng gờm



Hai đội khác nhận được thông tin từ đội của nàng đưa tới có chút không tin nhưng vì bốn vị đội trưởng lại rất tin tưởng vàolời nói của nàng nên mọi người nhanh chóng lái xe đến nơi tập trung.

Nơi tập trung này là vị trí được Triệu Hàng chọn, đây là giao lộ ngã tư đường có một công viên nhỏ ở gần đây, xung quanh có vài cửa hàng bách hóa và chung cư.

Điều đặc biệt là công viên nhỏ chỗ này hoàn mỹ quá mức. Cỏ cây nơi này không phát triển thành hoang dại hay khô cằn gì cả mà nó vẫn như thường, Cầu trượt hay các dụng cụ tập thể dục vẫn còn y nguyên.

Hai đội đến nơi tập trung sớm hơn đội của nàng. Đến khi những thành viên khác bắt đầu nổi cáu thì chiếc xe thứ ba mới xuất hiện. Nàng cùng với những người khác ở trên xe quan sát tình hình một lúc lâu mới xuống xe. Những người khác thấy như vậy có chút khó chịu trong lòng, cảm thấy mình bị khinh thường nhưng họ vẫn không lên tiếng.

-Mọi người đã phát hiện điều gì?

-Chị Thiên Di đã phát hiện…

-Thiên Di em đã nhìn thấy gì?

-Nơi này thật lạ mọi người không thấy sao?

Đúng vậy, thật lạ nhưng so sánh với sự giết chóc, mùi thối rữa và nhưng cái xác không hồn thì họ lại tin vàokhung cảnh yên bình quá mức này.

-Chỉ hơi yên bình quá đáng và vắng vẻ thôi mà.

-Mọi người có thấy mọi thứ gì đó còn sống ở thành phố này không?

-Không.

-Thiên Di em định nói gì?

-Nơi này là một mê trận ảogiác.

-Cô định nói gì vậy, đừng nói lung tung chứ.

-Em nói rõ đi, anh không hiểu gì cả.

-Nơi này là một mê trận, từ khi chúng ta gặp được gốc cây khô phía trước cổng chàothành phố phát ra mùi lạ là chúng ta bắt đầu bị vây tại mê ảotrận này rồi.

-Vậy đây không phải là thành phố N.

-Nếu tôi không đoán sai thì đó đúng là vậy?

-Vậy phải làm sao bây giờ?

-Phá trận.

Mọi người hoang mang nhìn xung quanh, nơi này trong thật bình yên vậy mà cũng chỉ là một mê ảotrận thôi. Nhưng mọi người nhanh chóng thức tỉnh lại, không có nơi nàolà bình yên khimạtthếđến cả.

Những người khác tản ra tìm kiếm xung quanh có gì đặc biệt không nhưng phạm vi bán kính không quá 50m. Hai người một nhóm, khoảng cách giữa các nhóm không quá xa nhau.

Nàng cùng với Âu Dương Hạođi cùng một nhóm, nàng đi lâu lâu ngồi xuống xem xét. Nàng nắm một nắm đất lên xem, rồi đưa cho Âu Dương Hạocùng nhìn. Âu Dương Hạokhông nén nổi tò mò hỏi nàng:

-Em thấy đất này có quan hệ gì với trận này không?

-Rất quan trọng.

-Anh nói mọi người tập trung tìm một cây đặc biệt có thể tỏa ra mùi hương. Tốt nhất nếu ngửi thấy có mùi lạ thì không nên hít nhiều, có thể sẽ chết.

Mọi người nghe thấythếthì các hoảng sợ hơn, các cô gái đi cùng thì run sợ nắm lấy vạt áocủa người bên cạnh.

Mọi người chia nhau ra tìm nhưng dường như là vô ích bởi vì nhưng cây cối mà họ bắt gặp phải đều tan biến khi đụng phải nhưng nó lại dễ dàng trở lại như thường khi mà họ không đụng chạm nữa.

Mọi người thật sự rất hoang mang nhưng nhìn khuôn mặt bình tĩnh của nàng và các vị đội trưởng khác thì tự an ủi trong lòng không phải sợ gì cả.
Bỗng nghe tiếng An Hân thét lên…AAAAAAAAAAAA

Mọi người chạy lại tới chỗ cô thì thấy trước mặt của cô là những chùm dây leo khô bò ngay sát mặt đất. chúng đang run rẩy do cú va chạm của An Hân gây ra. An Hàm chạy lại nắm lấy tay An Hâm kéocô ra khỏi nơi này, hai cô chạy ra đứng sau những người khác.

Mọi người đều nhìn nàng xem nàng phản ứng ra sao nhưng họ cũng chỉ thấy nàng cầm nhành cây này lên quan sát, ngửi. cành cây co rút lại dường như nó đang bỏ chạy.

-Đi theo nó.

Mọi người đi theo nhánh cây, đi từ đoạn này đến đoạn khác, mùi hương của nhánh cây phát ra không đủ làm mọi người hôn mê nhưng mọi người cũng biết nó là mùi thơm nguy hiểm.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.