Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Chương 117: Lễ mừng năm mới (2)



Cũng đã đến giờ, Diệp Huệ Đức nhìn thấy mọi người đã đến đông đủ liền sắp xếp mọi người ngồi vào vị trí, chuẩn bị mang thức ăn lên.

Ba bàn tròn lớn, tuy không có người chỉ dẫn cụ thể nhưng hình như mọi người đều biết vị trí của mình.

Diệp Dĩ Kiều đi theo ba mẹ, ông bà ngồi ở bàn bên trái, Tống Hạo, Diệp Tư Dĩnh và con gái Hoan Hoan ngồi cùng bọn họ.

Diệp Tư Dĩnh khách khí trò chuyện với Lưu Mãn Song, Tống Hạo bắt chuyện với bác Cả Diệp Huệ Tường và Diệp Tư Hòa đang trầm mặc. Anh ta nhỏ giọng hỏi: "Gần đây sức khỏe của anh như thế nào?"

Diệp Tư Hòa hơi ngẩn ra, trả lời: “Rất tốt."

"Vậy thì tốt." Tống Hạo vỗ vỗ vai anh ta, trong lòng rầu rĩ, chàng trai phóng khoáng ngông ngênh năm đó hôm nay đã là một người đàn ông trung niên gần bốn mươi tuổi, trải qua chuyện năm đó, Diệp Tư Hòa đã sớm bỏ đi tính cách phách lối cuồng ngạo, thái độ làm người khiêm tốn kín kẽ hơn rất nhiều. Hình phạt cho anh ta quá nghiêm khắc, bây giờ thân thể vẫn không được tốt lắm, mười mấy năm qua chưa bao giờ ngừng uống thuốc, lúc này mặt mũi cũng có chút tiều tụy, đáy mắt ảm đạm không ánh sáng, chỉ khi cúi đầu nhìn Diệp Dĩ Kiều ngây thơ bên cạnh thì trên mặt mới lộ ra một nụ cười.

Mọi người khách khí nói mấy câu rồi nâng chén động đũa, không khí cũng không được tốt lắm. Tống Hạo ngẩng đầu nhìn hai bàn khác, hình như chỉ có ở bên kia mới có thể cảm nhận được một chút không khí vui vẻ của lễ mừng năm mới.

Vợ chồng Diệp Huệ Hành, vợ chồng Diệp Huệ Đức và vợ chồng Diệp Huệ Cầm ngồi cùng bàn với ông cụ Diệp, Diệp Huệ Cầm phụ trách chăm sóc Đông Đông, Hà Đường không chăm lo được hai đứa bé, dù sao cô còn phải chăm sóc Tần Lí.

Ông cụ Diệp mắt mờ lảng tai, hành động bất tiện nhưng đầu óc vẫn rất thanh tỉnh, nhìn thấy bốn người con của mình và các cháu đều tới thì trong lòng vui mừng không dứt, vừa ăn cơm vừa bắt đầu càu nhàu chuyện đã qua, lúc nhớ lại bạn già liền rơi nước mắt. Diệp Huệ Đức ở chung nên hiểu rõ tính tình của ông cụ, ngay lập tức tìm cách thay đổi không khí, mọi người rối rít chúc tết chúc phúc ông cụ, nói lời may mắn cuối cùng cũng khiến cho ông cụ Diệp vui vẻ trở lại.

Bàn bên phải là bàn náo nhiệt nhất, ba gia đình trẻ tuổi nhét chung một chỗ, cộng thêm Tây Tây và Diệp Tư Viêm, khoảng chừng 11 người, bọn họ cũng không ngại chen chúc với nhau, cười cười nói nói, ăn một bữa cơm cực kỳ vui vẻ. Mấy đứa bé còn nhỏ tuổi, sau khi ăn được nửa tiếng liền đứng ngồi không yên, quậy ầm ĩ muốn đi chơi.

Tính khí Tần Kỳ giống như Tề Phi Phi, hoạt bát nói nhiều, dưới mông giống như bôi dầu, một lát chạy đến bên cạnh Tần Lí, làm nũng với "Ba A Lí", một lát lại chạy tới bên cạnh Diệp Tư Viễn, quấn lấy "ba Tư Viễn" làm nũng, Tần Miễn đau cả đầu rồi nhìn đứa con trai Tần Phấn ngược lại rất quy quy củ củ ngồi ở bên cạnh, lắc chân, ngoan ngoãn ăn thức ăn ba đút.

Trần Kết rất vui vẻ, kéo tay áo Diệp Tư Viễn nói: "Anh xem bộ dạng nghiêm túc của Phấn Phấn giống A Miễn chưa này!"

Diệp Tư Viễn cũng cười: "Kỳ Kỳ giống mẹ."

"Linh Đang của chúng ta cũng giống anh." Trần Kết nói xong dựa đầu vào vai Diệp Tư Viễn, chân của anh đã thả xuống khỏi bàn, sau khi ăn xong mọi người bắt đầu tán gẫu.

Diệp Tư Viễn tiến tới sát bên tai cô, nói khẽ: “Nếu chúng ta có con gái khẳng định là giống em, chẳng qua từ nhỏ nên dạy nó con gái phải làm cao, nói chuyện yêu đương cũng không thể giống mẹ, dễ dàng bị con trai lừa đi."

"Ghét! Anh có ý gì đây!" Trần Kết ảo não đẩy anh một cái, nghĩ đến chuyện xảy ra lúc mình mới quen Diệp Tư Viễn, cô hơi thất thần, thực sự rất vui vẻ, cũng đã hơn mười năm rồi.

Bên kia, Tần Lí đang xem tiết mục biểu diễn của Tần Kỳ, Kỳ Kỳ cũng rất hào phóng, vừa ca hát vừa nhảy múa, giọng hát của cô gái nhỏ hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của mọi người ở hai bàn bên cạnh, biểu diễn xong, mọi người rối rít vỗ tay, Diệp Tư Viêm bắt đầu ồn ào lên, bảo cháu nhỏ Diệp Dĩ Đình cũng phải biểu diễn một chút.

Diệp Dĩ Đình nhỏ hơn Tần Kỳ một tuổi, Trần Kết đẩy nó ra ngoài: "Linh Đang, hát cho mọi người nghe một đoạn cũng được."

Diệp Dĩ Đình cũng không nhăn nhó, hát lên, trong nhà trẻ nó được học rất nhiều nhạc thiếu nhi, một lát lại hát con thỏ nhỏ có cái tai vẫy tới vẫy lui, một lát lại hát mèo hoa lớn, kêu meo meo, sau khi hát xong, mọi người khen không ngừng khiến Diệp Dĩ Đình có chút xấu hổ, chạy tới bên cạnh Diệp Tư Viễn, chôn khuôn mặt nhỏ bé ở trên đùi của ba.

Diệp Tư Viễn cúi đầu nhìn nó, cưng chiều trong ánh mắt hoàn toàn không che giấu được.

Diệp Dĩ Kiều ngơ ngác nhìn tất cả, nó nghiêng đầu nói với Lưu Mãn Song: "Mẹ, những bài bọn họ hát con đều biết hát ."

"Ừ." Lưu Mãn Song sờ sờ đầu của nó.

"Con còn biết các bài nhạc thiếu nhi khác nữa." Diệp Dĩ Kiều vừa cắn bánh gạo, vừa nói nghiêm túc.

Nhưng mà không có ai gọi nó lên biểu diễn tiết mục, nó cảm thấy rất mất mát.

Rốt cuộc Tề Phi Phi cũng đồng ý dẫn Tần Kỳ đang ngồi không yên đi ra ngoài chơi, thấy thế Diệp Dĩ Đình cũng nhảy lên: "Con cũng muốn đi!"

"Đi đi, con và chị Kỳ Kỳ cùng ra bên ngoài chơi đi." Tề Phi Phi dắt hai đứa bé đi ra ngoài, Tần Phấn ngẩng đầu nhìn ba, nói: "Ba, con cũng muốn đi."

Tần Miễn khẽ mỉm cười: "Đi đi."

Tần Phấn lập tức bò xuống ghế, đuổi theo.

Tần Miễn dặn dò Tề Phi Phi: "Phi Phi, trông chừng bọn nó nha."

"Yên tâm ————"

Khách sạn này rất lớn và xa hoa, kinh doanh tiệc tất niên cũng rất tốt, lui tới đều là khách, nhân viên phục vụ cũng bừng đồ qua lại không nhừng. Tề Phi Phi sợ bên ngoài lạnh nên không dẫn ba đứa nhỏ đi ra ngoài, chỉ thả cho bọn nó chơi ở khoảng trống bên ngoài đại sảnh lầu hai.

Nơi đó có một cái ghế sa lon, Tề Phi Phi ngồi ở chỗ đó, mở điện thoại di động lên đọc tin tức, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ba đứa bé đang chạy tới chạy lui, dặn dò bọn nó cẩn thận một chút, chú ý an toàn. Những đứa trẻ đều có thể tự tìm niềm vui riêng, không có đồ chơi thì bọn nó cũng có thể sáng tạo ra trò chơi thuộc về mình.

Tần Kỳ nghiễm nhiên là chị lớn, nó và Diệp Dĩ Đình đứng ở cầu thang xoắn ốc, chơi kéo búa bao, người thắng được đi lên trên một bước, xem ai là người tới điểm cuối trước.

Dù là một trò chơi nhàm chán như vậy nhưng hai đứa trẻ vẫn chơi cực kỳ vui vẻ, Tần Phấn còn chưa biết nhiều, chỉ chui tới chui lui chung quanh hai anh chị, nhìn hai người chơi đùa.

Sau khi chơi được một lát, Diệp Dĩ Đình cảm giác có người đang nhìn bọn nó, nó ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang, thì ra là Diệp Dĩ Kiều, không biết từ lúc nào thằng bé cũng đã chạy tới đây.

Diệp Dĩ Đình nhìn anh họ chằm chằm, đột nhiên phát hiện lúc trước người anh họ này nhìn thấy ống tay áo của ba mình thì vẻ mặt rất sợ hãi làm cho nó không thoải mái cho nên nó quyết định không thèm để ý.

Tần Kỳ cũng chú ý tới Diệp Dĩ Kiều, ngược lại kêu to lên: "Này, cậu có muốn chơi với bọn mình không?"

Diệp Dĩ Kiều nhìn Diệp Dĩ Đình một chút, lại nhìn Tần Kỳ một chút, nhẹ nhàng gật đầu một cái, Tần Kỳ chạy lên kéo nó xuống.

"Trước kia mình đã gặp cậu rồi. Mình tên là Tần Kỳ, cậu tên là gì?" Cô hỏi.

“Mình tên là Diệp Dĩ Kiều"

Tần Kỳ rất kinh ngạc: "Tên của cậu rất giống tên của Linh Đang."

"Hả?" Diệp Dĩ Kiều không hiểu.

Tần Kỳ lôi kéo tay Diệp Dĩ Đình nói: "Đây là em của mình, nó tên là Diệp Dĩ Đình, tất cả mọi người đều gọi nó là Linh Đang. Năm nay mình 6 tuổi, Linh Đang 4 tuổi rưỡi, cậu bao nhiêu tuổi?"

Diệp Dĩ Kiều lắc lắc ngón tay, ngoan ngoãn trả lời: "Mình cũng 6 tuổi."

"Hả? Vậy cậu lớn hơn mình hay nhỏ hơn mình?"

"Không biết." Diệp Dĩ Kiều thật sự không biết, thấy Diệp Dĩ Đình vẫn nghiêm mặt trừng nó, nó cũng không để ý: "Các cậu đang chơi cái gì vậy?"

"Kéo búa bao! Cậu biết chơi không?" Tần Kỳ nói cho nó quy tắc trò chơi, nó lập tức hiểu.

"Biết." Diệp Dĩ Kiều cười lên: "Mình cũng muốn chơi."

Ván đầu tiên của trò chơi, Tần Kỳ chơi với Diệp Dĩ Kiều, Diệp Dĩ Kiều thắng.

Ván thứ hai của trò chơi, vẫn là Tần Kỳ chơi với Diệp Dĩ Kiều, Diệp Dĩ Kiều vẫn thắng như cũ.

Diệp Dĩ Đình và Tần Phấn đứng ở một bên xem cuộc chiến, lúc này có chút không nhìn nổi, luôn kêu la om sòm bảo Tần Kỳ nghĩ kế, Tần Kỳ cũng không giận, dứt khoát đổi người, bảo Diệp Dĩ Đình tới chơi.

Tề Phi Phi vẫn chú ý tình huống trên cầu thang, tất nhiên là cô thấy Diệp Dĩ Kiều nhưng từ trước đến giờ cô luôn rộng rãi, cũng không hiểu rõ ràng ân oán của nhà họ Diệp nhiều năm trước nên không cảm thấy có gì không ổn.

Diệp Dĩ Đình bắt đầu với tranh tài với Diệp Dĩ Kiều, ván đầu tiên, hai bé trai gần như hòa nhau, gần kết thúc thì Diệp Dĩ Kiều thắng 2 lần cho nên là người bước lên bậc thang cuối đầu tiên.

Nó thật sự vui mừng, thắng Tần Kỳ và Diệp Dĩ Đình ba ván liền, dĩ nhiên là hả hê.

Diệp Dĩ Đình cũng không chịu phục, lôi kéo Diệp Dĩ Kiều chơi lại, lần này vận số của nó tốt hơn, thắng cuộc.

Lúc này, Tần Kỳ có chút buồn tiểu, chạy lên cầu thang đến ghế sa lon tìm mẹ, Diệp Dĩ Đình và Diệp Dĩ Kiều bắt đầu ván thứ ba của trò chơi.

Chơi được một nửa thì Diệp Dĩ Kiều vượt lên, nó thắng 2 lần, cách điểm cuối chỉ có ba bậc thang, còn Diệp Dĩ Đình thì ở sau nó 4 bậc thang.

Hai đứa trẻ đều tập trung tinh thần nhìn đối phương, trong miệng kêu "Kéo búa bao", một lần rồi một lần giống như đang ở một cuộc thi rất quan trọng.

Vì vậy không có ai chú ý tới Tần Phấn.

Một mình Tần Phấn ở trên bậc thang chạy lên chạy xuống, lúc này nó chạy đến bên cạnh Diệp Dĩ Đình, ba đứa bé đứng chung một chỗ với nhau ở giữa cầu thang bộ.

Tần Phấn kéo tay áo Diệp Dĩ Đình, nói: "Anh Linh Đang, em muốn đi tiểu."

Diệp Dĩ Đình đang suy nghĩ ván sau phải ra kéo hay ra bao, có chút thiếu kiên nhẫn nói: "Đi tìm mẹ em đi."

Còn đẩy nhẹ Tần Phấn xuống.

Thân thể nhỏ bé của Tần Phấn run run, muốn nhấc chân bước lên bậc thang, nó kìm nén đến có chút nóng nảy rồi, đi đứng cũng không ổn định, bước một bậc thang liền lảo đảo một chút, tiếp đó thân thể nhỏ bé ngã xuống.

Diệp Dĩ Đình sợ hết hồn, đưa tay phải ra, Diệp Dĩ Kiều đứng ở phía trên ba bậc thang cũng lao xuống, gọi một tiếng: "Cẩn thận ————"

(Tóm tắt đoạn này cho ai không hiểu lắm: Bé Phấn mót quá muốn đi tiểu nhưng mà bé Đình bận chơi nên không quan tâm, cuối cùng bé Phấn nhịn không được nên hụt chân té xuống. Bé Đình giơ tay ra kéo lại nhưng không kịp rồi cũng hụt chân luôn cuối cùng hai anh em cùng lăn xuống lầu. Tóm lại là bé Kiều vô tội.)

Nhưng vẫn là không kịp, Diệp Dĩ Kiều trơ mắt nhìn Diệp Dĩ Đình và Tần Phấn cùng nhau lăn xuống cầu thang. Sau một hồi ở chỗ rẽ cầu thang vang lên tiếng khóc tê tâm liệt phế của hai đứa bé, Tề Phi Phi lập tức nhận ra tiếng của con trai, cô lảo đảo vọt tới, chỉ thấy Diệp Dĩ Kiều đứng ngơ ngác ở giữa cầu thang, Diệp Dĩ Đình và Tần Phấn đã ngã ở khoảng trống dưới bậc thang, hình như Diệp Dĩ Đình rất bối rối, Tần Phấn cũng nằm ở nơi đó, khóc lớn.

"Phấn Phấn! Linh Đang!" Tề Phi Phi hốt hoảng vọt xuống dưới, Tần Kỳ cũng ngu người, cô bé lập tức chạy về phòng kêu người lớn, rất nhanh, tất cả mọi người đều chạy tới.

Trần Kết vọt tới bên cạnh Diệp Dĩ Đình, nhìn con trai đang ngơ ngác ngồi dưới đất, một chút sức lực cũng không có, cô cẩn thận từng li từng tí vuốt gò má của con trai, tóc, lại kiểm tra tay chân của nó, giọng nói run rẩy: "Linh Đang, con nói cho mẹ nghe con có đau ở đâu hay không?”

Diệp Tư Viễn cũng ngồi chồm hổm xuống ở bên cạnh bọn họ, anh cẩn thận quan sát con trai, lại ngẩng đầu nhìn cầu thang, từ chỗ cao như vậy té xuống, ai cũng không thể bảo đảm sẽ không có chuyện gì.

"Linh Đang, Linh Đang, ba đây." Anh tiến tới bên cạnh Diệp Dĩ Đình, dịu dàng kêu tên nó, rốt cuộc Diệp Dĩ Đình cũng có phản ứng, thấy ba mẹ ở bên cạnh, nó mới bắt đầu cảm thấy trên người rất đau, cái miệng nhỏ nhắn trề ra, khóc lớn tiếng.

Tần Miễn ôm lấy Tần Phấn chuẩn bị đi bệnh viện, trên đầu Tần Phấn bị trầy một mảng nhỏ, chảy không ít máu, lúc này mặt đang khóc đến tím bầm, Tề Phi Phi tự trách không dứt, cũng không ngừng rơi nước mắt.

Diệp Tư Viêm đến bãi đậu xe lấy xe, Trang Văn Linh đứng ở bên cạnh Trần Kết, nhìn Diệp Dĩ Đình trong ngực cô, trên mặt vẫn còn hoảng sợ, bà ngẩng đầu nhìn sang phía mấy người Diệp Tư Hòa, đột nhiên hỏi Diệp Dĩ Đình: "Linh Đang, nói cho bà nội nghe, có phải có người đẩy con và Phấn Phấn hay không?"

Diệp Dĩ Đình mờ mịt trợn tròn mắt, không trả lời, Diệp Tư Viễn và Trần Kết cũng rất nóng nảy.

"Mẹ, đừng nói như vậy!" Diệp Tư Viễn nhìn chằm chằm Trang Văn Linh, giọng nói nghiêm túc.

"Hừ." Trang Văn Linh nhìn về phía Diệp Tư Hòa, lại nhìn anh ta đang ôm Diệp Dĩ Kiều: "Không ai đẩy, làm sao Linh Đang có thể té xuống lầu."

Một câu nói làm tất cả mọi người ở đó nín thở.

Mẹ của Diệp Tư Hòa – Vương Vị Hồng là người thứ nhất nhảy dựng lên: "Trang Văn Linh, cô có ý gì? !"

"Có ý gì, trong lòng các người phải rõ ràng hơn chứ." Trang Văn Linh không mặn không lạt ném một câu nói, không lên tiếng nữa.

Diệp Tư Hòa và Lưu Mãn Song đứng ở nơi đó, nhìn tầm mắt của mọi người như dao bắn tới trên người bọn họ, đột nhiên Diệp Tư Hòa nhăn mày lại, anh ta thả Diệp Dĩ Kiều xuống đất, hỏi nghiêm túc: "Có phải là con đẩy hay không? !"

Diệp Dĩ Kiều chưa từng thấy qua ba nó tức giận như thế, nó bị dọa sợ, nước mắt chảy xuống, lắc đầu liên tục, nói: "Con không có..."

"Còn dám nói láo!" Diệp Tư Hòa đánh một bạt tai, "Chát" một tiếng, bên trái khuôn mặt béo mập của Diệp Dĩ Kiều liền in một cái dấu tay, nó cũng không nhịn được nữa, gào khóc lên.

Lưu Mãn Song vội vã ngăn trước mặt con trai: "Tư Hòa, hỏi rõ ràng đã!"

"Tránh ra!". Diệp Tư Hòa không có dừng tay, đẩy Lưu Mãn Song ra, anh ta tóm lấy Diệp Dĩ Kiều, hung hăng đánh vài cái lên mông, Vương Vị Hồng khuyên nhủ nhưng anh ta đẩy ra, Lưu Mãn Song ôm thân thể anh ta, kéo anh ta lại, anh ta cũng không để ý.

Trong lúc nhất thời những người khác cũng không biết nên làm sao, chỉ nhìn bàn tay Diệp Tư Hòa đánh từng cái từng cái lên mông nhỏ của Diệp Dĩ Kiều, sức lực rất lớn.

Đứa bé có chạy cũng chạy không thoát, khóc đến khàn cả giọng, trong miệng kêu la: "Con không có đẩy mấy cậu ấy! Con không có đẩy! Ô ô ô ô... Mẹ, con không có đẩy cậu ấy! ..."

Diệp Dĩ Đình nhìn tình cảnh này thì rối bời, không biết tại sao Diệp Dĩ Kiều lại bị đánh, nó núp ở trong ngực Trần Kết, theo ba mẹ, ông bà đi xuống lầu, mãi cho đến lầu dưới vẫn còn có thể nghe được tiếng thét chói tai của Diệp Dĩ Kiều, tiếng hét phẫn nộ của Diệp Tư Hòa và tiếng đánh đòn.

Diệp Dĩ Đình không nhịn được vuốt vuốt cái mông nhỏ của mình, ba của nó chưa từng đánh nó, đánh mông như vậy nhất định là rất đau, nó nghĩ.

Rốt cuộc cũng an tĩnh lại, Diệp Dĩ Kiều khóc đến tắt tiếng, Diệp Tư Hòa đưa đứa bé cho Lưu Mãn Song, chết lặng nhìn mấy người ở lại, cuối cùng ánh mắt tập trung đến trên người Tần Lí.

Anh ta đi tới trước mặt Tần Lí, cúi đầu nhìn Tần Lí, thở thật sâu, trầm giọng nói: “Xử lí như vậy mấy người đã hài lòng chưa?"

Tần Lí ngồi ở trên xe lăn, nhìn nét mặt có chút dữ tợn của Diệp Tư Hòa, anh thở dài, cất cao giọng nói: "Tư Hòa, anh cần gì phải như vậy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.