Ôn Nhu Nhất Đao [Luận Anh Hùng]

Chương 56: Rác rưởi



Lúc hai người bọn họ bị ném vào nhà giam, trông giống như hai đống rác.

Con người đôi khi cũng giống như rác rưởi, có điều hai chữ này có lúc là nói về con người bọn họ, có lúc lại ám chỉ thứ mà đầu óc bọn họ suy nghĩ.

Đối với Đường Bảo Ngưu và Trương Thán, rác rưởi là chỉ bề ngoài hiện giờ của bọn họ.

Nói về ngoại hình, Đường Bảo Ngưu trông giống như một đống “rác lớn”, còn Trương Thán lại như một đống “rác nhỏ”, bởi vì vóc người Đường Bảo Ngưu lớn hơn.

Có thể cũng vì nguyên nhân này, cổ tay và mắt cá chân của hai người đều bị xích sắt khóa lại nối với một quả tạ lớn, nhưng trên cổ Đường Bảo Ngưu còn được “khuyến mãi” thêm một chiếc gông sắt.

Gông sắt này nặng bảy mươi ba cân, nếu không phải là Đường Bảo Ngưu, e rằng người khác có muốn đi cũng không nổi.

Trương Thán sở dĩ không bị chụp thêm một chiếc gông, có lẽ là vì hắn trông ít có vẻ uy hiếp hơn so với Đường Bảo Ngưu, hơn nữa hắn thật sự đã bị hành hạ đến không còn giống hình người.

Đường Bảo Ngưu nhìn Trương Thán cả buổi, mới thở ra một hơi nói:

- Không ngờ đêm nay hai người chúng ta lại biến thành rác rưởi.

- Ngươi khá giống đấy.

Trương Thán vẫn còn có thể nói đùa, Đường Bảo Ngưu vốn cho rằng hắn nói được đã là kỳ tích:

- Ngươi vừa thối vừa bẩn, so với ta đúng là giống như rác rưởi.

- Ta còn tưởng rằng ngươi sắp rời khỏi nhân thế rồi.

Đường Bảo Ngưu kinh ngạc nói:

- Không ngờ ngươi đã chết bảy tám phần nhưng cái miệng vẫn còn mạnh như rồng như hổ.

- Đúng. Trước giờ ta đều là lưỡi còn người còn, lưỡi đứt người vong. Ngươi không thấy vừa rồi tên quỷ bệnh lao kia nói muốn cắt lưỡi của ta, ta liền im thin thít sao?

Trương Thán nói:

- Không có lưỡi thì sống thế nào? Ta có một huynh đệ kết nghĩa gọi là Trương Thán, cũng thiếu mất đầu lưỡi.Ta không muốn sống như hắn chút nào.

Đường Bảo Ngưu gật đầu nói:

- Ta hiểu rồi.

Trương Thán hỏi:

- Ngươi hiểu cái gì?

Đường Bảo Ngưu nói:

- Người tốt trước giờ đều sống không lâu, còn loại vô tình vô nghĩa, vô pháp vô thiên, tự tư tự lợi, tự đại tự phụ như ngươi e rằng một giờ ba khắc cũng không chết được.

- Ngươi nói đúng, cho nên ngươi có chết thì ta cũng không chết.

Trương Thán cười nói:

- Ta còn phải chờ phát tang giúp ngươi. Ngươi chưa nghe nói sao? Có loại người bình thường rất yếu ớt, động một tí là kêu trời kêu đất, nhưng so với nhiều kẻ mạnh còn dẻo dai hơn, còn sống lâu hơn.

Đường Bảo Ngưu đảo mắt nói:

- Chúng ta ở chỗ này, vào lúc này còn nói chuyện yêu đương sao?

- Nói chuyện yêu đương?

Trương Thán nhướng cặp lông mi bị cháy một nửa, nghiêng chiếc cổ bị trật:

- Chúng ta à?

Đường Bảo Ngưu nói:

- Chúng ta thì không bằng cả nói chuyện yêu đương. Chúng ta là đang chờ chết, đang thảo luận xem ai chết trước.

Trương Thán cười khổ nói:

- Không nói mấy chuyện này thì nói chuyện gì? Chẳng lẽ tìm cách chạy trốn? Ngươi cho rằng bị nhốt vào đây còn có thể trốn đi sao?

Lúc này có hai tên lính canh ngục đi tuần ngang qua. Một tên mặt mày dữ tợn, đưa chân đá vào lưng Trương Thán một cái, nổi giận mắng:

- Đồ chết tiệt! Dám nói đến chuyện chạy trốn, xem ta đá chết ngươi!

Hắn còn chưa thu chân về, Đường Bảo Ngưu đã hét lớn nhào tới. Bởi vì bị thương không nhẹ, hành động bất tiện, xiềng xích trên tay chân lại quá nặng, cho nên hắn không thể chụp được đối phương, đành dùng sức lực toàn thân đè xuống. Chỉ nghe một tiếng “rắc” vang lên, hóa ra chân của tên lính canh ngục kia đã bị đè gãy.

Tên lính canh ngục kia đau đớn kêu lên. Một tên lính canh mặt rỗ khác vội dùng gậy công sai đánh vào đầu và lưng Đường Bảo Ngưu. Trương Thán liền nhào đến dùng cả tay chân kẹp lấy cây gậy, kêu to:

- Hai vị đại gia, tha cho chúng ta đi!

Tên lính canh ngục kia đánh một hồi cũng đã bớt giận, quát lên:

- Còn không buông tay, muốn bị đánh nữa sao?

Trương Thán vội buông tay ra. Tên lính canh ngục kia liền thừa cơ dùng gậy đâm vào ngực hắn một cái. Trương Thán chỉ cảm thấy ngực khó chịu, cổ họng phát ngọt, thiếu chút nữa đã nhổ ra một ngụm máu tươi.

Đường Bảo Ngưu vừa thấy lại hét lớn lao lên. Tên lính canh ngục mặt rỗ kia vội vàng thu gậy lui ra phía sau, khiến Đường Bảo Ngưu không có đất dụng võ. Hắn hung hăng nói:

- Xem gia gia của ngươi sau này làm thế nào giải quyết ngươi!

Lúc này vụ huyên náo đã khiến mấy tên lính canh ngục khác chú ý, đều chạy đến kéo tên lính canh ngục mặt mày dữ tợn bị Đường Bảo Ngưu đè gãy chân ra ngoài. Một tên đội trưởng lại chạy đến khuyên nhủ tên lính canh mặt rỗ kia:

- Trư Bì Đản, bỏ đi! Chu lão tổng còn muốn thẩm vấn hai tên này, đợi Nhâm đại gia tra hỏi đến khi chỉ còn máu thịt, ngươi có đem bọn chúng nuốt cả da lẫn xương vào bụng cũng không ai quản.

Nói xong liền kéo hắn đi. Những tên canh ngục khác đều đề phòng hơn, đứng phía xa nhìn chằm chằm vào hai người.

Đường Bảo Ngưu náo loạn một hồi cũng mệt đến thở hồng hộc. Vừa rồi khi hắn giằng co với đám lính canh, những tù phạm trong phòng giam khác cũng gây nên một trận hỗn loạn, lúc này đều bình tĩnh lại.

Trương Thán bỗng nổi hứng dùng cùm sắt trên tay gõ vào vách đá. Một gã lính canh ngục răng hô nổi cáu, liền vớ lấy cây côn muốn chạy đến đánh thêm một trận, tên đội trưởng bỉ ổi kia lại ngăn cản:

- Kệ bọn chúng đi! Đợi tra khảo xong sẽ cho ngươi đã ngứa.

Trương Thán cứ gõ một chút rồi lại ngừng một chút. Đường Bảo Ngưu không thể nhịn được nữa, mắng:

- Đồ thỏ đế chết tiệt, gõ cái gì vậy? Ngươi muốn chết thì dùng đầu mà gõ, đừng ồn ào làm phiền lão tử.

Trương Thán cười nhẹ một tiếng, vuốt vết thương nơi cổ, thấp giọng nói:

- Nghe đi!

Đường Bảo Ngưu chẳng nghe thấy gì khác, chỉ nghe được tiếng xiềng xích và rên rỉ của đám tù phạm tại mấy gian phòng cách đó.

- Nghe gì?

Đường Bảo Ngưu quét khẽ:

- Nghe cái rắm!

Trương Thán nhỏ giọng nói:

- Đừng mắng! Ngươi không nghe được sao?

Đường Bảo Ngưu thấy hắn làm bộ làm tịch, đành ghé tai lắng nghe, mới phát giác bên kia cũng có tiếng gõ vào tường đá.

Hắn khẽ nói:

- Gặp quỷ rồi, bệnh điên cũng truyền nhiễm sao.

Trương Thán nói:

- Ngươi có biết tại sao vừa rồi ta luôn nói chuyện lung tung, tán hươu tán vượn không?

Đường Bảo Ngưu không tình nguyện đáp:

- Ngươi nói chuyện trước giờ đều như thế.

- Nói nhảm! Đó là vì vừa rồi có người ở phòng giam bên cạnh nghe lén chúng ta nói chuyện.

- Ngươi làm sao biết?

Đường Bảo Ngưu nửa tin nửa ngờ.

- Bởi vì lúc nghe lén, nếu người nghe nội lực không cao thì nhất định phải dán tai vào vách tường, nín hơi cẩn thận lắng nghe, giống như ngươi vừa rồi vậy.

- Như vậy thì sao? Ngươi nghe được có người nghe lén à?

- Khi kề tai sát tường, tiếng máu lưu động và huyết mạch rung động cũng xuyên qua vách tường truyền tới…

- Chẳng trách ngươi lại hứng thú với lỗ tai của tên quỷ bệnh lao kia như vậy.

Đường Bảo Ngưu vẫn không phục:

- Hóa ra ngươi vốn có nghiên cứu về lỗ tai.

Trương Thán không để ý tới lời hắn:

- Lúc một người nín hơi, hô hấp tự nhiên cùng khác với người thường, chỉ cần để ý sẽ rất dễ phân biệt được.

Đường Bảo Ngưu hỏi:

- Bây giờ còn ai nghe lén không?

- Trải qua chuyện vừa rồi, bọn chúng đều cho rằng chúng ta chỉ nói hưu nói vượn, hiện giờ lại bị đánh đến thất điên bát đảo, cho dù có nói được cũng giống như miệng chó chẳng mọc được ngà voi.

- Ngươi là miệng chó, còn ta là ngà voi.

- Đúng, ngươi còn có mũi voi nữa. Có nhận hay không thì tùy ngươi, nhưng bọn chúng quả thật đã tạm thời rút đi, nếu không làm sao vừa rồi lại xuất hiện nhiều tên lính canh ngục như vậy.

- Chẳng trách, hóa ra là từ phòng giam bên cạnh chui ra. Chu mập mạp làm như vậy là có ý gì?

- Hắn có thể chẳng có ý gì.

- Hắn vô duyên vô cớ bắt chúng ta tới đây, lại vô duyên vô cớ đánh chúng ta một trận, còn nói không có ý gì?

- Hắn cũng không đánh chúng ta. Người ra tay là Nhâm Lao, tại hình bộ cũng chẳng có chức vụ gì.

- Vậy là sao?

- Ít ra hắn có thể thoát tội, thề thốt phủ nhận rằng chuyện chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn bắt chúng ta lại, xem ra ít nhất phải có ba mục đích.

- Mục đích gì?

Đường Bảo Ngưu lúc này lại hứng thú dạt dào.

- Thứ nhất, hắn muốn thông qua chúng ta để biết thêm một chút nội tình của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu.

- Phì! Hắn muốn biết chuyện của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu sao không đi hỏi Lôi Tổn và Tô Mộng Chẩm?

- Hà! Lôi Tổn và Tô Mộng Chẩm sẽ nói cho hắn biết sao?

- Vậy hắn cũng có thể tùy tiện bắt mấy người của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu đến hỏi.

- Bắt đám lâu la không liên quan thì chưa chắc hỏi được, còn nếu bắt nhân vật quan trọng thì Lôi Tổn và Tô Mộng Chẩm nhất định sẽ cảnh giác và có hành động. Ngươi nên biết Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường đều cấu kết với triều đình, Chu Nguyệt Minh làm như vậy có đáng không?

- Nếu không phải là ý chỉ của triều đình, Chu Nguyệt Minh cần gì phải lội vào vũng nước đục này, đi dò xét ngọn nguồn của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu?

- Nói hay lắm, xem ra Chu Nguyệt Minh cũng có tính toán của hắn.

- Không chừng là do tên Phương tiểu hầu gia gì đó ra lệnh.

- Chuyện này thì chưa chắc. Phương Ứng Khán xem ra cũng liên quan đến chuyện này, nhưng chưa hẳn đã cùng một bọn với Chu Nguyệt Minh, nếu không bọn họ sẽ không tranh chấp với đám người Mạnh Không Không tại quán rượu.

- Hắc hắc!

- “Hắc hắc” là ý gì?

- “Hắc hắc” có hai ý.

- Hai ý nào?

- Chữ “hắc” thứ nhất là hiện giờ bên ngoài vẫn còn tối đen.

- Chữ thứ hai thì sao?

- Chính là lòng người rất khó dò, rất đen tối.

- Ngươi nói ai thế?

- Nơi này còn có ai?

- Ngươi nói ta à?

- Đây là tự ngươi nói.

- Ta là Trương Thán, trước giờ da đen chứ tâm không đen.

- Tâm ngươi không đen? Xem bằng hữu như heo như trâu bán đi còn không hay, còn không tính là đen à?

- Lời này của ngươi là có ý gì?

- Chẳng có ý gì, có điều từ khi nào ngươi lại kết bái với mấy tên thích chơi đao như Mạnh Không Không, Bành Tiêm, Tập Luyện Thiên? Còn nhân vật như lão tử thì lại chỉ cho làm lão tứ? Hừ!

Trương Thán cười đến đau cả cổ.

Đường Bảo Ngưu gần như muốn trở mặt:

- Ta mặc kệ ngươi có mấy huynh đệ kết nghĩa xài đao, ngươi mà còn dám cười, có tin ta gỡ hết răng cửa của ngươi xuống gắn lên lông mày hay không?

- Ngươi cứ tự nhiên. Có điều vừa rồi tại quán rượu, vì muốn cho bọn chúng quỷ đánh với quỷ nên ta mới kêu lên như vậy, không ngờ tên tứ chi phát triển ngươi nghe xong lại tin, ai da, đúng thật là…

Đường Bảo Ngưu lúng túng đỏ mặt:

- Vậy đám người bên ngoài nhà xí ám toán lão tử là ai?

- Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai?

- Vậy bọn họ bắt ta và ngươi tới hỏi chuyện của Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường, chẳng có đạo lý gì.

- Nhưng nếu Chu Nguyệt Minh muốn biết về quan hệ giữa “Đào Hoa Xã” và “Thất Đại Khấu” cùng với Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường, bắt chúng ta cũng rất có đạo lý.

- “Thất Đại Hiệp” chúng ta có liên quan gì đến Kim Phong Tế Vũ lâu?

- “Đào Hoa Xã” chúng ta cũng chẳng có quan hệ gì với Lục Phân Bán đường, có điều Chu Nguyệt Minh chưa chắc đã nghĩ như vậy.

- Cho nên hắn mới bắt chúng ta đến nơi này?

- Ta lo lắng là bọn chúng không chỉ bắt chúng ta tới đây.

Trương Thán trong mắt lộ ra vẻ suy tư.

- Ý của ngươi là nói, hắn muốn bắt cả những người khác tới…

- Hoặc là có thể dùng ta và ngươi để đe doạ huynh đệ của chúng ta.

- Hắn làm vậy là có ý gì?

- Ngươi hỏi ta à?

- Chứ còn hỏi ai?

Đường Bảo Ngưu cướp lời:

- Đây chính là mục đích thứ hai mà bọn chúng bắt ta và ngươi sao?

- Tất nhiên.

- Còn mục đích thứ ba thì sao?

- Hắn nhất định có mục đích thứ ba.

- Mục đích gì?

- Ta… bây giờ còn chưa nghĩ ra.

- Ngươi… ngươi còn nói là có ba mục đích?

- Đúng thế. Chỉ có điều một mục đích còn chưa nghĩ ra mà thôi. Dù sao nói nhiều thêm một hai cái cũng lo trước khỏi hoạ.

Tiếng gõ vào tường vẫn đứt quãng. Trương Thán chợt dùng xích sắt trên hai tay gõ vào cái gông trên đầu Đường Bảo Ngưu vài cái, phát ra tiếng leng keng. Đường Bảo Ngưu cả giận nói:

- Ngươi lại muốn bị đánh à?

Trương Thán thấp giọng nói:

- Ngươi còn không phát hiện ra sao?

Đường Bảo Ngưu lấy làm lạ hỏi:

- Phát hiện cái gì?

Dáng vẻ Trương Thán kích động như muốn nhảy dựng lên, chỉ tay mắng chửi Đường Bảo Ngưu, nhưng lời nói lại hoàn toàn khác biệt:

- Chúng ta hãy làm bộ chửi nhau, như vậy sẽ không bị người khác chú ý.

Đường Bảo Ngưu vốn cao lớn uy mãnh, hung thần ác sát, giả vờ cũng là sở trường. Hai người nhìn giống như thật sự đang tranh chấp cãi nhau.

- Tiếng gõ kia là ám hiệu.

Trương Thán vừa nói vừa giả vờ như đang kích động giận dữ:

- Trong lao nhất định có người đồng đạo, dựa theo quy củ giang hồ, bọn họ hẳn là sẽ nghĩ cách cứu viện.

- Ngươi nói là bọn họ sẽ cứu ngươi?

- Ít nhất bọn họ sẽ nghĩ cách.

- Nếu bọn họ có thể cứu người, vì sao không tự cứu mình trước.

- Mỗi nhóm có quy tắc của mỗi nhóm, mỗi bang có bang quy của mỗi bang, mỗi nhà có gia pháp của mỗi nhà, mỗi cổng có canh gác của mỗi cổng. Bọn họ tiến vào nơi này chưa chắc đã có thể tự cứu mình, nhưng không phải là bọn họ hoàn toàn không có thế lực. Trên thực tế, tại nhà giam cũng lập núi mở trại, có lúc trong một tại giam còn có hơn mười đại ca đấy.

- Sao bọn họ lại muốn cứu ngươi?

- Bởi vì ta lớn.

- Ngươi… lớn?

- Ta có bối phận lớn.

- Trên giang hồ, bối phận của ngươi…

- Rất cao. Sau này khi bọn họ ra ngoài còn cần ta chiếu cố. Hơn nữa trộm cũng có đạo, những người này đều rất có nghĩa khí, những chuyện như giang hồ tương trợ bọn họ còn hăng hái hơn người khác.

- Cho nên ám hiệu kia là nói cho ngươi biết…

- Không, là hỏi ta.

- Hỏi ngươi cái gì?

- Hỏi ta có đi không.

- Đi, sao lại không đi.

- Chuyện này lại chưa hẳn.

- Vì sao?

- Không chỉ có đám phạm nhân kia hỏi ta, vừa rồi trong đám lính canh ngục cũng có bằng hữu của chúng ta, ta đã dùng tay ra hiệu với hắn.

- Chẳng trách vừa rồi ngươi lại tỏ ra khiếp nhược… hóa ra là đang diễn trò.

- Không ngờ chuyện chúng ta bị bắt lại lan truyền nhanh như vậy, ngay cả Chu Nguyệt Minh cũng bất ngờ.

- Ai lan truyền? Là “Thiên Hạ Đệ Thất” hay là đám đại ca, nhị ca, tam ca kia của ngươi?

- Đều không phải.

Trương Thán nói:

- Là lão chủ quán và tiểu nhị.

- A!

Đường Bảo Ngưu kêu lên:

- Hai kẻ sợ muốn chết kia à?

- Sợ à? Nếu một người sợ thật, làm sao ánh mắt vẫn như thường, không phình ra cũng không co lại?

Trương Thán lại vuốt cái cổ bị thương:

- Hai người bọn họ một già một trẻ, trước giờ trên giang hồ chỉ có người khác sợ bọn họ chứ bọn họ không sợ bất cứ kẻ nào.

- Vậy thì tốt.

Đường Bảo Ngưu phấn khởi nói:

- Vậy hãy bảo bọn họ giúp chúng ta chạy khỏi cái nơi quỷ quái này đi!

Hắn lại cao hứng nói:

- Không ngờ quen biết với loại bằng hữu tồi tệ như ngươi, hóa ra là nuôi binh ngàn ngày dùng trong một lúc, vẫn còn có chút hữu dụng. Này, đây chính là lúc ngươi báo đáp ơn chiếu cố của ta trước giờ, đi thôi!

- Đi? Đi đâu?

- Ngươi còn không muốn đi sao?

- Không phải ta không muốn đi, mà là không thể đi như vậy.

Lần này Đường Bảo Ngưu thật sự nhảy dựng, muốn chửi ầm lên:

- Ngươi không muốn đi như vậy? Chẳng lẽ muốn tám người khiêng kiệu thổi kèn đánh trống mới chịu đi sao?

- Không phải, ta chỉ là không muốn liên lụy đến người khác.

Trương Thán buồn rầu nói:

- Ta rời đi như vậy sẽ liên lụy đến bằng hữu.

Đường Bảo Ngưu nhìn hắn giống như nhìn thấy một con quỷ đột nhiên xuất hiện giữa ban ngày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.