Ôn Thôn Nương Tử

Chương 11



Bích ngọc trang thành nhất thụ cao,

Vạn điều thuỳ hạ lục ty thao.

Bất tri tế diệp thuỳ tài xuất,

Nhị nguyệt xuân phong tự tiễn đao.

[Ngọc biếc trang điểm thành một cây cao,

Vạn nhành liễu xanh rủ xuống những sợi tơ biếc.

Chẳng biết những lá mảnh mai đã bị ai cắt mất,

Gió xuân tháng hai bén tựa như dao.

Trích: Vịnh Liễu – Hạ Chi Trương]

Liễu, màu xanh biếc, tràn đầy sức sống bao phủ chung quanh quán trọ. Gió nhẹ khẽ thổi, làm phơ phất vạn nhành liễu tơ lụa, giống như ngàn vạn tinh linh xanh biếc đón gió nhảy múa, như mộng như ảo.

Đoàn người Đan Ty Tuấn dừng xe ngựa giao cho tiểu nhị của quán trọ. Đạp trên gạch đá xanh, đi qua hành lang màu xanh biếc, đón gió xuân ấm áp, tâm tình vui vẻ đi về phía tầng hai quán trọ có treo bốn chữ “Xuân Ý Áng Nhiên”*.

(*xuân ý dào dạt)

Cửa quán trọ, vai vắt khăn vải trắng, người mặc trường sam xanh, một tiểu nhị tròn tròn cười giống như pho tượng phật Di Lặc. Thấy đoàn người Đan Ty Tuấn tới cửa, thắt lưng hơi có vẻ thô tròn mỉm cười cúi người chào, đồng thời đưa tay làm một tư thế “mời”:

“Mấy vị khách quan, mời vào bên trong.”

Bước vào trong cánh cửa cao, ánh vào mắt chính là căn phòng sạch sẽ, trang trí thanh nhã, không có chút cảm giác dính dầu mỡ, càng không có tiếng động ồn ào, tiếng ly rượu chạm nhau, làm cho người ta cảm giác rất thoải mái, cũng giống cái tên “Xuân Ý Áng Nhiên”, thanh tân, nhã tục.Sau quầy, một nam tử mặc trường bào màu trắng nho nhã thấy đoàn người Đan Ty Tuấn khí chất bất phàm, không khỏi tự mình tiến lên đón tiếp.

“Mấy vị khách quan là người từ nơi khác sao? Xin hỏi là dùng bữa hay ở trọ?” Hắn không có chút gì giống hạng thương nhân con buôn, nụ cười hòa ái dễ gần, làm cho người ta cảm thấy thoải mái trong lòng.

“Chúng ta muốn dừng chân.” Đan Ty Tuấn nhìn nam tử nho nhã cười cười, “Xin ông chủ chuẩn bị năm căn phòng hảo hạng cho chúng ta, mặt khác, chiếu cố những người ngoài xe ngựa của chúng ta tốt.” Vừa nói vừa đem một thỏi bạc đưa cho ông chủ.

“Tốt.” Ông chủ nho nhã mỉm cười gật đầu, nhận lấy ngân lượng. Xoay người, giao việc cho tiểu nhị đang nhàn rỗi ở một bên, “Tiểu nhị, dẫn mấy vị khách quan này đến dãy phòng chữ Thiên, phòng số một đến phòng số năm, còn nữa, chiếu cố những vị khách ngoài xe ngựa cho tốt.”

“Dạ.” Tiểu nhị cao cao gầy teo gật đầu, “Khách quan, mời theo tiểu nhân.” Nói xong, dẫn bọn họ lên lầu.

Sắp xếp hành lý, sau đó nghe một số chuyện từ tiểu nhị thì được biết:

Vị trí bọn họ bây giờ là một thị trấn nhỏ tên là Dương Liễu, ý nghĩa trong tên gọi là do khắp nơi trong thị trấn đều trồng rất nhiều cây liễu. Số dân cũng không nhiều, toàn bộ cũng không quá trăm gia đình. Nhưng nơi đây phong cảnh như vẽ, dân chúng cực kỳ chất phác. Mọi người trải qua cuộc sống nam canh nữ chức*, chỉ có ngày phiên chợ mới náo nhiệt vô cùng. Mà hôm nay đúng lúc là ngày phiên bảy ngày một lần, bách tính trong trấn cũng sẽ gác việc nhà nông sang một bên, mang theo con gái con trai tới phiên họp chợ.

(*nam canh nữ chức: nam cày ruộng, nữ dệt vải)

Biết bọn họ đụng phải ngày phiên bảy ngày một lần, hai tiểu cô nương Tô Tích Nhân cùng Phỉ Thúy vui vẻ may mắn. Nhìn hai người vui vẻ như vậy, Đan Ty Tuấn ngay cả trà cũng không uống một ngụm, cùng các nàng đến phiên chợ.

Tô Tích Nhân cùng Phỉ Thúy vui vẻ phấn chấn đi ở phía trước, đôi mắt to tròn tò mò nhìn đông nhìn tây. Mà hai người Đan Ty Tuấn cùng Vu Phong, tựa như hai pho tượng thần theo sát bảo vệ an toàn cho hai vị tiểu cô nương.”Tiểu thư, người nhìn kìa, ông lão kia đang nặn tò he, đẹp quá, chúng ta qua đó nhìn xen được không?!” Phỉ Thúy chỉ vào một lão giả áo vải xanh, chòm râu hoa râm nói.

Tô Tích Nhân nhìn theo, quả nhiên những con tò he tinh xảo, trông rất sống động dần dần hình thành trong bàn tay tràn đầy nếp nhăn của ông lão đó.

“Đi thôi, chúng ta đi xem nào.” Vừa nói, lôi kéo Phỉ Thúy đi tới.

Đan Ty Tuấn cùng Vu Phong nhìn chăm chú, đi theo.

“Tiểu thư, người xem đây là Bạch nương tử cùng Hứa Tiên* nha!” Phỉ Thúy vui mừng chỉ vào một đôi tò he đã nặn xong, Oa, Hứa Tiên và Bạch nương tử, bốn mắt thâm tình nhìn nhau, thật hạnh phúc!

(*Bạch nương tử cùng Hứa Tiên: Nhân vật trong truyện “Bạch Xà truyện”, thành phim “Truyền thuyết Bạch Xà” nói về mối tình bi thương giữa Bạch Tố Trinh và Hứa Tiên, một rắn một người, tình yêu của họ bị ngăn trở bởi hòa thượng Pháp Hải. Lưu Đào vai Bạch Tố Trinh – Bạch Xà, được phát sóng ở TQ cuối 2005)

“Ừ.” Tô Tích Nhân nhìn thấy đôi tình nhân này, đột nhiên nghĩ đến nàng và Đan Ty Tuấn.

Aiz nha, cái ý nghĩ này làm cho nàng cảm thấy xấu hổ, đỏ ửng mặt, một nụ cười lặng lẽ nở trên môi.

Dường như tâm linh tương thông, Đan Ty Tuấn cũng đồng thời nghĩ đến hắn cùng Tô Tích Nhân. Không khỏi nhìn nàng, thấy nàng thẹn thùng đỏ mặt, cười một tiếng trong lòng. Đi lên trước, đứng bên cạnh Tô Tích Nhân:

“Lão nhân gia, phiền lão làm cho ta và vị tiểu thư này một con tò he được không?” Trên mặt cười, lễ phép nói với lão giả.

“Huynh…” Lời của Đan Ty Tuấn khiến Tô Tích Nhân rất kinh ngạc, nàng ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn có ý gì? Chẳng lẽ hắn nhìn thấu tâm tư của mình sao? Gương mặt hồng hào càng thêm đỏ bừng.

Đan Ty Tuấn nhìn thấu nghi vấn của nàng, nhưng không trả lời, chẳng qua là cho nàng một nụ cười, lại làm mê hoặc Tô Tích Nhân. Oa, thật là đẹp, thì ra là hắn không chỉ là mỹ nhân, ngay cả nụ cười cũng đẹp như vậy.

Để nàng si ngốc nhìn dung nhan của mình, lần đầu tiên Đan Ty Tuấn không vì dung mạo âm nhu của mình mà tức giận nữa, bởi vì nó hấp dẫn nàng.Phỉ Thúy cùng Vu Phong ngoác miệng, ngơ ngác nhìn Đan Ty Tuấn cùng Tô Tích Nhân.

Cả hai cùng nghi vấn ở trong lòng, ách, Đan công tử (Thiếu chủ) là một nam nhân cũng thích tò he? (Tác giả: Please, đây không phải là thích hay không, đây là tình ý, OK?!)

Ông lão chòm râu hoa râm hai mắt lấp lánh hữu thần nhìn Đan Ty Tuấn tuấn mỹ, lại nhìn sang Tô Tích Nhân thẹn thùng, trong lòng sáng rõ, hóa ra là một đôi tiểu tình nhân. Lão quan sát đặc thù trên người bọn họ xong, khẽ mỉm cười:

“Được!” Nói xong, nhanh chóng cầm một cục đất sét một bên.

“Xong rồi.” Không tới thời gian nửa nén hương, một đôi tò he trông rất sống động hiện ra trước mặt bọn họ.

Đan Ty Tuấn thân mặc trường bào màu trắng, bên hông giắt ngọc bội, quần lụa mỏng màu xanh nhạt, đang chải một búi tóc tinh sảo cho Tô Tích Nhân. Hai người bốn mắt nhìn nhau, thâm tình của chàng trai, thẹn thùng của cô gái, hiển nhiên là một đôi tình nhân đang yêu nhau cuồng nhiệt.

“Tiểu thư, thật giống người nha.”

“Thiếu chủ, nặn rất giống.”

Phỉ Thúy cùng Vu Phong nhìn tò he đẹp như thế, sống động như thế, kêu lên.

Đan Ty Tuấn nhận lấy tò he, nhẹ nhàng đưa cho Tô Tích Nhân đang vui mừng vạn phần.

Tô Tích Nhân cầm ở trong tay yêu thích không buông, oa, đúng là rất giống bọn họ.

“Ông lão, xin hỏi bao nhiêu tiền?” Đan Ty Tuấn nói với ông lão.

“Nếu công tử tiểu thư yêu thích như thế, lão phu tặng cho các ngươi.” Lão nhân phất tay một cái, tỏ vẻ không muốn lấy tiền.

“Như vậy sao được?” Vừa nghe lão nhân không thu tiền, Tô Tích Nhân ngượng ngùng.

“Như vậy sao được, lão nhân gia người nhất định phải lấy tiền, nếu không, chúng ta cũng không lấy.”

Thấy Tô Tích Nhân kiên trì muốn trả tiền, ông lão cũng phải nhận.

“Cám ơn lão nhân gia, chúng ta đi đây.” Đoàn người Tô Tích Nhân cúi chào ông lão, muốn rời đi.”Đợi một chút.” Ông lão gọi bọn họ lại, “Công tử, các ngươi là người bên ngoài sao!”

“Đúng vậy.” Đan Ty Tuấn cười đáp, “Chúng ta đi ngang qua nơi đây.”

“Nhìn các vị công tử khí chất không tầm thường, nói vậy văn chương hẳn rất cao.”

“Lão nhân gia quả có con mắt tinh tường.” Phỉ Thúy tự hào cười, “Tiểu thư nhà ta xuất thân thư hương thế gia, thơ, từ, ca, phú, cầm, kì, thi, họa, không gì không tinh thông.”

“Thiếu chủ nhà ta cũng là văn võ song toàn.” Vu Phong cũng ở một bên nói.

“Phỉ Thúy.” Tô Tích Nhân đỏ mặt, “Em khoa trương quá rồi đó, ta chỉ biết có một hai mà thôi.” Phỉ Thúy thật là, nào có ai không khiêm nhường như vậy.

“Nào có.” Phỉ Thúy tiếp nhận ánh mắt hờn dỗi của chủ tử, nhỏ giọng thầm nói ở một bên.

Nàng không khoa trương, tiểu thư nhà nàng vốn là đại tài nữ mà!!

“Ha ha…” Lão nhân cười vang, “Ta tin tiểu nha đầu đơn thuần, nói cũng là lời thật.”

Nghe lão nhân đồng ý lời của mình, Phỉ Thúy cười tươi.

“Không biết lão nhân gia hỏi cái này có ý gì?” Đan Ty Tuấn nhướn mày, tò mò hỏi.

“Ha ha…” Ông lão cười khẽ, “Lão không có ý gì khác. Chẳng qua hôm nay là phiên chợ đúng bảy ngày một lần, mà người làm từ thiện của chúng ta, Liễu viên ngoại đúng lúc ở phía trước bày cuộc thi tranh tài thi từ, lấy văn kết bạn, nếu như công tử tiểu thư thấy hứng thú, không ngại đi xem thử xem sao.”

“Tranh tài thi từ?” Phỉ Thúy hỏi, “Có tiền thưởng hay không?” Động não, không thể tranh tài rồi thôi nha, dù sao cũng phải có phần thưởng.

“Có.” Ông lão cười nói, “Thắng có thưởng, thua sẽ phải phạt rượu.”

“Có rượu uống ư!” Vu Phong cái gì cũng không giỏi, chỉ có giỏi uống rượu, vừa nghe có rượu uống, không nhịn được hưng phấn.

“Tranh tài thi từ, lấy văn kết bạn?” Tô Tích Nhân hứng thú, “Hay là thế này, chúng ta đi xem một chút.”

“Được rồi!” Thấy những người còn lại đều hăng hái bừng bừng, Đan Ty Tuấn cũng đồng ý. “Chúng ta đi xem một chút.”

“Lão nhân gia, hẹn gặp lại!”Phất tay một cái, một lần nữa nói lời từ biệt với ông lão nặn tò he. Cả đoàn người kích động đi tới nơi tranh tài thi từ mà ông lão nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.