Ôn Thôn Nương Tử

Chương 14



Nàng đang trốn hắn.

Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân cố ý giữ một khoảng cách với mình, lĩnh ngộ ra một sự thật như vậy. Song sự thật này lại làm cho hắn vạn phần khó hiểu, vạn phần kinh ngạc. Rốt cuộc là tại sao? Xảy ra chuyện gì mà mình không biết sao? Hay là mình trong lúc vô tình đã đắc tội nàng? Tại sao hôm qua nàng còn lặng lẽ nhìn trộm mình, còn vì ánh mắt chăm chú của mình đối với nàng mà xấu hổ đỏ mặt, hôm nay lại thay đổi hoàn toàn, chẳng những ánh mắt tránh né mình, còn cố ý duy trì một khoảng cách, giống như hắn là người mắc bệnh dịch có thể lây lan vậy.

Rốt cuộc đang giở trò quỷ gì?

Đầy một bụng nghi ngờ không được giải đáp, tính tình nóng nảy của Đan Ty Tuấn lại muốn phát tác. Không để ý thì không để ý, Tô Tích Nhân nàng xem bản thân mình là mỹ nữ Tây Thi nghiêng nước nghiêng thành, hay là Hằng Nga tiên tử cung Quảng Nguyệt chắc? Nghĩ xem, Đan Ty Tuấn hắn anh tuấn tiêu sái, khí vũ hiên ngang, phong lưu không ai sánh bằng, gia thế lại tốt, có văn có võ, hàng vạn hàng nghìn ưu điểm tập hợp lại trên người hắn, lại bị người ta làm lơ không có lý do, muốn hắn làm sao hiểu được đây. Hắn ngẩng đầu lên, không thể nghĩ ra ai là kẻ “đầu sỏ” làm nàng sinh hờn dỗi.

Gương mặt Đan Ty Tuấn tối sầm lại, đầy bụng tức giận không được phát tiết, gương mặt dữ tợn tựa như sứ giả ác ma tới câu hồn, cả người mãnh liệt tản ra ý “không muốn chết thì đừng đến gần”, chẳng những khiến cho người trên đường lo lắng đề phòng, sợ gặp phải tai họa bất ngờ mà ngay cả Vu Phong cũng lo lắng, vạn phần cẩn thận, chỉ sợ trở thành nơi trút giận của Đan Ty Tuấn.

Hắn nhanh chóng liếc mắt qua khuôn mặt đen đến mức không thể đen hơn được nữa, dữ tợn đến mức không thể dữ tợn hơn được nữa của Đan Ty Tuấn. Bây giờ sao không ai nói Thiếu chủ giống nữ nhân đi? Ánh mắt lần nữa chuyển sang Tô Tích Nhân đi phía trước bọn họ, trong lòng không khỏi cảm thán, aiz, nam nữ sa vào lưới tình quả nhiên không thể nói lý, rõ ràng hôm qua còn vừa nói vừa cười, liếc mắt đưa tình, hôm nay lại tựa như người xa lạ, một trước một sau, ngay cả ánh mắt cũng chưa từng liếc nhìn nhau, nhưng quan trọng hơn là bọn họ giận dỗi nhau, lại làm cuộc sống của bọn thuộc hạ cũng khổ sở theo.

Nóng, nóng, nóng…

Ánh mắt nóng như lửa của Đan Ty Tuấn ở phía sau lưng nàng khiến Tô Tích Nhân có cảm giác như da thịt trên lưng sắp bỏng mất rồi. Nàng nắm chặt tay, lòng bàn tay bị móng tay thon dài ấn vào rất sâu, để lại một dấu hằn đỏ, nhưng lại không cảm thấy bất kỳ đau đớn gì.

Trái tim gần như tê liệt, rồi nghĩ đến hắn phong lưu đa tình, tim lại quặn đau, lúc thì không biết nên đối mặt hắn như thế nào, lúc thì lại không muốn đối mặt hắn, nhưng trong lòng không khống chế được lại muốn nhìn hắn, phỏng đoán xem hắn đối với chuyện thái độ của nàng đột nhiên thay đổi có cảm thấy nghi ngờ, tức giận hay không?

Tâm tình mâu thuẫn như ngàn vạn sợi tơ tằm rối loạn, không hề có trật tự, làm cho nàng tâm loạn như ma, đầu óc trống rỗng.

Phố xá phồn vinh, dòng người hối hả, thanh âm gào thét, toàn bộ không lọt vào mắt nàng, tai nàng, nàng tựa như tự khóa mình lại trong một khoảng không, giống như đã chìm vào một giấc ngủ say.

Tô Tích Nhân dung nhan tái nhợt, hai mắt mê loạn vô thần, đầu óc trống rỗng, khiến Phỉ Thúy ở một bên lo lắng không dứt. Nói cho tiểu thư chuyện của Đan công tử, nàng có phải là đã làm sai hay không? Từ lúc cùng nhau lên đường đến giờ, ban đầu, Đan công tử dường như có chỗ hiểu lầm tiểu thư nên không để ý đến tiểu thư, hoặc là do tiểu thư bề ngoài cũng lạnh nhạt, nhưng vẫn đối xử với tiểu thư rất tốt, hơn nữa thời gian ngắn gần đây, Đan công tử càng che chở tiểu thư, mà cũng nhìn ra được, tiểu thư cũng rất vui vẻ. Nhưng còn bây giờ thì sao, một người tức giận đến tiều tụy, một người không biết nguyên nhân nên tính tình bạo phát, không khí trở nên hỏng bét. Có lẽ nàng thật sai lầm rồi, có lẽ Đan công tử cũng không phải là do có ham muốn mới mẻ? Hắn có lẽ là thật lòng thích tiểu thư? Cũng có lẽ tiểu thư vốn là mệnh định sẽ trở thành nương tử của hắn? Nàng lại nói như thế, có phải chẳng những không giúp tiểu thư, ngược lại còn làm hỏng chuyện tình cảm của bọn họ hay không?? Càng nghĩ càng cảm thấy mình là người tạo nên phiền phức, Phỉ Thúy ảo não vạn phần, chỉ lo tự trách, quên mất Tô Tích Nhân bên cạnh.

Tô Tích Nhân đầu óc trống rỗng, giống như linh hồn bị kéo đi đâu mất, lơ đãng bước đi giữa dòng người chật chội. Đám người chung quanh chen chúc, nàng tựa như không có trọng tâm, nghiêng trái nghiêng phải, chỉ một giây sau sẽ ngã xuống đất, sẽ bị dòng người giẫm đạp lên, thoạt nhìn qua vạn phần nguy hiểm.

“Tiểu thư.”

Phỉ Thúy bỗng nhiên phát hiện Tô Tích Nhân chẳng biết từ lúc nào đã không thấy bóng dáng, nhìn quanh tìm kiếm, lại thấy Tô Tích Nhân ở trong dòng người đông đúc mà nghiêng trái nghiêng phải, thật giống như sẽ bị ngã hay sẽ bị xô đẩy vào những gian hàng xung quanh bất kỳ lúc nào.

Phỉ Thúy hoảng sợ thét chói tai, khiến cho Đan Ty Tuấn vốn đang tức giận, cùng với Vu Phong đang ở một bên chỉ cúi đầu không dám nói gì giật mình, hai người vội đưa mắt nhìn theo ánh mắt sợ hãi của Phỉ Thúy, kinh hoảng nhìn thấy bóng lưng Tô Tích Nhân ngã đông ngã tây, tựa như không có trọng lực, sắp ngã xuống.

Cái cảm giác này khiến cho Đan Ty Tuấn hoảng sợ, dường như nhìn thấy thân thể xinh xắn của Tô Tích Nhân sắp bị dòng người chật chội kia nuốt chửng.

Không!

Hắn ở trong lòng điên cuồng hét lên, tất cả những nghi ngờ, bất mãn, giận dỗi trong lòng, thoáng cái đã không còn quan trọng nữa. Hiện tại hắn chỉ muốn đem thân thể xinh xắn kia giam giữ thật chặt trong lồng ngực, sau đó nói cho nàng biết mình thích nàng nhiều đến mức nào.

Vận khí, thi triển khinh công, hắn bỏ lại Vu Phong, xẹt qua dòng người, bay về hướng Tô Tích Nhân.

Tô Tích Nhân bước đi trong dòng người đông đúc, một lát vai bị xô đẩy, một lát lưng lại bị người phía sau va chạm vào, nhưng nàng một chút cũng không cảm giác thấy. Nàng chỉ cảm thấy mình thật giống như đang đi lại trong một vùng đất rộng vô cùng, bản thân chỉ như một hạt bụi nhỏ, tuy nhỏ như vậy, nhưng lại tự do. Ở chỗ này nàng sẽ không nhớ Đan Ty Tuấn, cũng sẽ không có nhiều phiền não như vậy. Thân thể bị đưa đẩy theo dòng người, giống như nhánh dương liễu bay phất phơ trong gió.

Trong đôi mắt không hề nhìn thấy dòng người đông đúc, hàng quán rực rỡ muôn màu, trong tai cũng không hề nghe thấy thanh âm gào thét đã gần như khàn giọng kia, nàng tựa như một u hồn chao đảo, không còn nhận ra những người phía sau lo lắng đến mức nào!

Phỉ Thúy liều mạng gạt dòng người, muốn đi về phía Tô Tích Nhân, bất đắc dĩ vóc dáng nàng nhỏ nhắn, làm gì có đủ khí lực. Đang lúc nàng phiền não bất lực, thân thể đột nhiên bị nhấc lên cách mặt đất, kinh hoảng quay đầu nhìn lại, thấy Vu Phong chẳng biết từ lúc nào đã đi tới bên người nàng. Hiện tại hắn đang ôm nàng thi triển khinh công bay về phía Tô Tích Nhân.

Gió vù vù quất qua gương mặt, Phỉ Thúy lại có ý nghĩ muốn rơi lệ. Đã bao lâu rồi mới có người quan tâm mình. Mà nam nhân khôi ngô này luôn xuất hiện ở bên cạnh mình lúc mình khổ sở, lúc mình luống cuống, mặc dù không nói năng gì, nhưng hành động của hắn lại cho mình cảm giác an toàn, làm cho mình cảm thấy ấm áp, thậm chí có cảm giác như hắn chính là người thân của mình.

Nước mắt, rốt cục khó nhịn, trượt xuống gương mặt, thoáng cái bị gió thổi khô.

Bàn tay khoan hậu của Vu Phong cảm thụ được thân thể mềm mại của Phỉ Thúy, một làn hương thơm thiếu nữ theo gió bay vào mũi. Hắn cảm giác mình thật kỳ quái, tại sao luôn có thể cảm giác được tiểu nha đầu này khổ sở, tâm tình bất an? Tại sao luôn không chịu được nhìn nàng buồn bã? Tại sao luôn luôn muốn bảo vệ nàng? Quá nhiều câu hỏi tại sao nhanh chóng hiện ra trong đầu hắn? Hắn muốn làm rõ, nhưng bất đắc dĩ bản thân hắn là một người thô kệch, cái vấn đề này thật sự không am hiểu, cho nên cứ không rõ ràng như vậy mà làm theo ý nghĩ chân thật trong lòng. Mới vừa rồi hắn lại cảm thấy nàng rất lo lắng cho tiểu thư nhà nàng, vội vàng muốn đến bên cạnh Tô Tích Nhân, rồi lại bất lực không thể chen qua dòng người chật chội, cho nên hắn không chút do dự liền xuất hiện ở trước mặt nàng, mang nàng đi đến chỗ Tô Tích Nhân.

Mặc dù bây giờ cũng vẫn không rõ nguyên nhân, nhưng mà hắn biết chuyện quan trọng nhất lúc này chính là đem tiểu nha đầu này tới bên cạnh chủ tử của nàng.

Đan Ty Tuấn không để tâm bản thân hắn bay trên đầu dân chúng như vậy có làm bọn họ hoảng sợ hay không, giờ phút này hắn cũng không lo nghĩ được nhiều như vậy. Ánh mắt thâm thúy vẫn dán chặt lên Tô Tích Nhân đã bị đẩy đi rất xa, nhìn nàng sắp ngã xuống, tim của hắn cũng nhói lên, nhìn nàng cuối cùng không sao, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm. Vận lực một lần nữa, hắn vội vàng vọt đến phía sau Tô Tích Nhân, kinh hoảng nhìn thấy nàng bị một nữ nhân mập mạp cao lớn va phải, mắt thấy nàng sẽ bị ngã sang một quầy gỗ bên cạnh, trong lòng hoảng sợ, liền vươn tay ra, muốn đỡ lấy nàng, nhưng không ngờ một bàn tay khác nhanh hơn đã đỡ lấy Tô Tích Nhân lảo đảo muốn ngã.

Nhan Nhược Thần mặc một bộ bạch y, trong lúc rảnh rỗi, một mình ngồi ở quán trà, dựa vào lan can đưa mắt nhìn xuống khung cảnh đường phố dị thường náo nhiệt đông đúc phía dưới, ánh mắt lơ đãng xẹt qua một người con gái. Nàng mặc váy màu lục nhạt, búi tóc được chải rất khác biệt, mặc dù không tính là xinh đẹp, nhưng cũng rõ ràng là một tiểu giai nhân thanh tú. Nhưng cái hấp dẫn ánh mắt của y không phải là tướng mạo của nàng, mà là vẻ mặt trống rỗng của nàng. Nàng giống như bị ai bắt mất hồn, bị đám người chen chúc đẩy sang đông sang tây nhưng tựa như không hề có cảm giác. Nàng rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, mà lại có vẻ mặt như vậy? Y thật tò mò, ánh mắt không khỏi đuổi theo nàng, nhìn thấy nàng sắp ngã vào sạp gỗ bên đường, không chút nghĩ ngợi, liền phi thân về hướng nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.