Ôn Thôn Nương Tử

Chương 27



Có lẽ nhân sinh vốn do rất nhiều lời nói dối tạo thành, mỗi khi nhắm mắt lại, tất cả ảo tưởng hiện lên mỹ lệ huyền huyễn, nhưng khi mở mắt ra, lộ ra sự thật xấu xí vỡ nát, sự tổn thương đó, há có thể dùng ngôn ngữ để hình dung?

Bầu trời rất xanh, mây trắng bồng bềnh như bông, gió rất nhẹ, nơi nơi nhàn nhã, khí trời không tệ.

Có lẽ do hôm nay không phải ngày họp chợ, trên đường cái cũng không có nhiều người, chỉ có một ít tiểu thương thỉnh thoảng rao mấy tiếng, làm cho phố xá thanh nhàn, yên lặng có thêm mấy phần náo nhiệt.

[Phố bên kia]

Nàng, là một cô gái trẻ tuổi, nhưng mặc y phục màu đen.

Nàng, rất đẹp, nhưng trên mặt không có vẻ tươi cười, cho nên vẻ xinh đẹp giảm đi mấy phần.

Nàng, giống như có tâm sự, khẽ cúi đầu, không chút lưu ý với chuyện bên cạnh, vẫn đắm chìm trong thế giới nội tâm của mình.



Tại sao? Tại sao?

Trái tim Quan Ức Đồng đang rỉ máu, tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy? Tại sao cho nàng hạnh phúc, nhưng một giây sau lại khoét nó đi từ trong lòng nàng?

Chẳng lẽ nhân sinh thật sự là do nhiều lời nói dối tạo thành sao?

Hắn rõ ràng nói trong lòng chỉ có mình? Hắn rõ ràng dịu dàng với mình như vậy, tỉ mỉ che chở như vậy, nàng tựa như đang sống một cuộc sống trong một tòa thành ấm áp, toàn tâm tràn đầy ấm áp, cảm thấy chỉ có ánh mặt trời, cảm thấy nhân sinh tốt đẹp, tất cả sẽ mãi hạnh phúc như vậy. Nàng cho là hạnh phúc sẽ vĩnh viễn như vậy, nhưng vì sao? Tại sao hắn cho nàng hạnh phúc rồi lại tàn nhẫn thu nó về?

Máu trong tim, tựa như dòng suối nhỏ.

Gió không ngừng thổi, nước sẽ mãi chảy dài, làm ướt đẫm trái tim, thấm ướt trái tim.Vĩnh viễn không bao giờ quên, cảnh người đàn bà kia bước ra từ trong phòng hắn, ả bước qua mặt mình, mái tóc rối bời phong tình vạn chủng, đầy khiêu khích, trái tim nóng hổi chính vào lúc đó đã đông lại. Không thể tin, gối tay vốn chỉ cho mình nay đưa cho người khác, vẫn là lồng ngực ấm áp ấy, nay ôm ấp một nữ nhân khác.

Phản bội, hai chữ này khắc thật sâu vào đáy lòng nàng, vốn tưởng rằng không biết đau, vốn tưởng rằng tim đã tê dại, nhưng khi quần áo hắn xốc xếch xuất hiện sau ả ta, trái tim, siết chặt lại, thì ra trái tim vẫn chưa chết, chẳng qua là đã vỡ nát hết mà thôi…

Lần lượt nhớ lại những tình cảm thường ngày, khoảnh khắc hạnh phúc xưa rỉ ra từ đáy lòng, cho ta hạnh phúc chính là ngươi, sao lại lạnh lùng như thế? Vì sao có thể không thèm để ý đến ta, ở trước mặt ta, dùng đôi môi đã từng hôn ta, nay hôn ả? Vì sao có thể dùng đôi mắt từng nhiệt tình như lửa ấy, nay lạnh lùng nhìn ta. Ngươi biết không, lòng ta đang rỉ máu? Ngươi có biết linh hồn ta đang khóc không?

Tất cả tình cảm đó đều là giả ư? Tất cả hạnh phúc, chỉ là cảm giác của mình ta sao?

Nỗi lòng chưa từng rối bời như bây giờ, đau, thì ra không nói nên lời.

Lạnh lùng quăng cho nam nhân kia một cái bạt tai, mạnh mẽ cắt đứt mỗi duyên này, dùng như lời ân đoạn nghĩa tuyệt, dứt khoát rời đi, nhưng vì sao vẫn chỉ có riêng mình đau?

Lết những bước chân nặng nề, Quan Ức Đồng chỉ muốn rời đi, rời đi, không muốn nhớ tới hắn nữa, không muốn nhớ lại những điều ngọt ngào đã từng ấy, qua rồi, đây chỉ là một cơn ác mộng vừa buồn cười vừa đáng sợ…

Bước chân càng ngày càng nặng, đầu, càng ngày càng mê muội, đã đi bao lâu rồi? Hai ngày, ba ngày, hay lâu hơn? Không nhớ rõ, chỉ nhớ đã đi qua vài đêm, hình như cảm lạnh mất rồi, hình như đau hơn trước, thân thể cũng không được tự nhiên.

Sao thế này? Nhà cửa đâu?

Sao thế này? Tầm mắt mơ hồ?

Sao thế này? Bước chân vô lực?



Tay, đã hơi mềm oặt xoa trán, ngón tay thấm nước, thì ra chẳng biết từ lúc nào, trán đã rỉ ra một lớp mồ hôi mỏng.Ngay cả thân thể cũng coi thường ta sao?

Cười lạnh, cười lạnh, lắc đầu, nhưng lại càng mê muội, bầu trời quay vòng vòng, có phải ta sắp chết hay không?

Chết?

Chết cũng tốt, chết sẽ không phải gặp lại người làm mình tổn thương, chết, không còn đau lòng nữa…

Chết, lẳng lặng mà chết!

Thân thể từ từ lay động, bóng người màu đen nhỏ yếu cuối cùng ngã xuống ven đường.

Một đoàn người, một cỗ kiệu màu xanh ngọc, rất nổi bật, rất khoa trương.

Một mặt cờ màu vàng đón gió phe phất, mấy chữ “Dương Uy phiêu cục” như rồng bay phượng múa thêu trên lá cờ. Thì ra, đoàn người này chính là nhóm Đan Ty Tuấn bọn họ.

Phía trước, Vu Phong cưỡi tuấn mã màu đen, cẩn thận cảnh giác, chủ tử của hắn, Đan Ty Tuấn thì vẫn cưỡi ngựa trắng như tuyết, trong tay phe phẩy ngọc phiến, nhàn nhã tự tại như đi chơi. Mà Tô Tích Nhân cùng Phỉ Thúy thì ngồi trong kiệu, lẳng lặng.

“Thiếu chủ!”

Nam tử khiêng tiêu kỳ thấy ven đường phía trước, có một bóng dáng màu đen, “Phía trước có người!”

Đan Ty Tuấn giơ tay lên, đội ngũ dừng lại.

“Vu Phong, ngươi lên xem một chút.”

“Dạ.” Vu Phong chắp tay, cưỡi ngựa đi lên trước cẩn thận xem xét.

“Thiếu chủ, một cô nương, còn thở.” Vu Phong thấy một bóng đen, nhưng lại phát hiện là một cô nương xinh đẹp, không khỏi lớn tiếng ngạc nhiên gọi lại.

“Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Màn kiệu vén lên, lộ ra khuôn mặt nghi ngờ của Tô Tích Nhân.

“Phía trước có một cô nương té xỉu.” Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, cười dịu dàng.

“Té xỉu?”Tô Tích Nhân ngạc nhiên, nhìn Phỉ Thúy, cũng xuống kiệu, từ từ đi tới phía trước.

“Ta có thể đi xem một chút không?” Mở mắt to cầu khẩn nhìn Đan Ty Tuấn, một cô nương té xỉu? Nàng có chút bận tâm.

“Ừm.”

Đan Ty Tuấn gật đầu, kéo nàng đi về phía trước.

“Thật đẹp…”

Tô Tích Nhân nhìn khuôn mặt tái nhợt nhưng tinh xảo, không khỏi hô lên, “Chúng ta cứu nàng được không?” Một cô nương té xỉu ở ven đường, nhất định đã xảy ra chuyện gì không tốt.

“Được.” Đan Ty Tuấn gật đầu, ra lệnh cho Vu Phong bế người lên, đoàn người tiếp tục đi về phía trước, tìm đại phu

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.