Ôn Thôn Nương Tử

Chương 30



Kia là một nam nhân rất đặc biệt, hắn vóc dáng cao lớn, nhưng thân thể khi đi trên đường lại khòm lưng xuống, tựa như có một gánh nặng nghìn cân đang đè ép, ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng đáy mắt cất giấu nỗi đau đớn vô tận, bi thương vô tận, bất đắc dĩ vô tận…

Hắn tựa như một điều bí ẩn. Làm cho người ta muốn nhìn trộm huyền bí bên trong…

Hắn cũng giống như vị thần ánh sáng, ngạo khí lạnh lùng tỏa ra khắp người, làm cho người ta sợ sệt, cuối cùng chỉ có thể ôm tò mò trong lòng, dừng bước suy đoán…

Nam nhân đi băng qua đường lớn, đi qua hẻm nhỏ, dùng vẻ lạnh lùng ngăn trở những kẻ tò mò, cất giấu tâm tình phức tạp vô tận vào đôi mắt, lặng lẽ tìm kiếm bốn phía, không chừa bất cứ chỗ nào.

Dường như là mệt mỏi, dường như là thất vọng, cước bộ càng lúc càng nặng nề, đôi mắt càng u tối, không khí đau thương bao phủ hắn, không nói một câu cứ trực tiếp đi về phía trước, rốt cục dừng lại trước một khách điếm.

Ngẩng đầu nhìn bảng hiệu “Khách điếm Thịnh Vượng” sáng ngời, hắn có chút chần chờ và lo sợ. Đã đi tìm vô số tửu lâu, khách điếm, nơi này là khách điếm cuối cùng trong cái trấn nhỏ này.

Ánh mắt bi thương lộ ra vẻ căng thẳng, chần chừ, lỡ như, nàng cũng không ở chỗ này thì sao?

Khát vọng muốn gặp nàng, rồi lại sợ hãi không biết đối mặt với cô gái nhỏ bị tổn thương này như thế nào đây?

Sợ nàng không có trong khách điếm, nhưng lại càng sợ mình không thể tiếp nhận được dáng vẻ tuyệt vọng của nàng.

Hắn đứng chần chừ trước cửa khách điếm, có nên đi vào không?

Bởi vì thời gian dùng bữa trưa còn chưa tới, nên khách điếm cũng không có nhiều người, tiểu nhị vừa cầm khăn lau bàn, vừa nhìn quanh ngoài cửa trước.

Vị khách quan kia là muốn ở trọ sao? Nhìn bộ dạng phong trần mệt mỏi như vậy, chẳng lẽ là người từ xa tới?

Tiểu nhị đặt khăn lau xuống, đi về phía nam tử cửa trước, khuôn mặt tươi cười hỏi:

“Khách quan, ngài muốn ở trọ sao?”

Nam nhân ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng tiểu nhị, đó là một đôi mắt đã trải qua chuyện tang thương:

“Tiểu nhị, có vị cô nương độc thân xinh đẹp nào tới nơi này ở trọ không?”

Thanh âm của nam nhân khàn khàn, khô khốc tựa như đã mấy ngày rồi không hề uống nước.

Hóa ra là tới hỏi thăm người…

“Cô nương xinh đẹp độc thân?” Tiểu nhị nhướn mày nhớ lại những vị khách tiếp đãi hai ngày nay, thành thật mà nói thì có không ít cô nương xinh đẹp, nhưng độc thân thì hình như không có.

“Có không?” Nam nhân khẩn trương nhìn tiểu nhị, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi, khách điếm này là hy vọng cuối cùng trong cái trấn nhỏ, “Nàng mặc một bộ y phục màu đen.”

“Y phục màu đen?” Tiểu nhị vỗ trán cố gắng suy nghĩ, một hồi lâu sau đột nhiên vỗ tay một cái, “Có.”

“Nàng ở chỗ này sao?” Nhìn thấy vẻ mặt tiểu nhị, nam nhân nắm lấy vạt áo tiểu nhị hỏi tới, ánh mắt vốn thất thần thoáng cái nhanh chóng sáng rực lên, sức sống tựa hồ đã quay lại trên người hắn.

“Hôm… Hôm nay có mấy vị khách quan đem theo một vị tiểu thư ngã bệnh trở về, cô nương ấy chính là mặc y phục màu đen.” Tiểu nhị bị cử động đột nhiên của nam nhân làm cho giật mình, vội vàng lắp bắp trả lời.

Nhất định đó là Đồng nhi…

Nghe được câu trả lời của tiểu nhị, nam nhân cơ hồ đã có thể kết luận. Nhưng nàng ngã bệnh sao?

Lông mày anh tuấn nhíu chặt lại, nam nhân nhớ tới lúc nàng rời đi khuôn mặt tái nhợt, bộ dạng có thể té ngã bất cứ lúc nào, trái tim hắn liền đau đến mức không cách nào hô hấp, đều là do hắn tổn thương nàng, hắn là tội nhân, ban đầu đã nói phải bảo vệ nàng, cho nàng hạnh phúc, kết quả lại là đều do mình làm tổn thương nàng sâu sắc.

Tưởng tượng tình cảnh nàng ngã bệnh nằm trên giường, hắn hận không thể mọc ra đôi cánh trên lưng, lập tức bay tới xuất hiện trước mặt nàng. Hiện tại hắn không muốn suy nghĩ phải đối mặt nàng như thế nào nữa? Cũng không yêu cầu xa vời có thể được giải thích với nàng? Đối với chuyện làm nàng tổn thương sâu như vậy, nàng thiện lương có thể quên, nhưng hắn cũng không có cách nào tha thứ cho bản thân, bây giờ, hiện tại hắn chỉ hy vọng nàng có thể khỏe mạnh, chỉ hy vọng có thể yên lặng ở bên cạnh nàng chăm sóc nàng…

Tiểu nhị có chút sợ hãi, mình có phải nói sai cái gì hay không? Vì sao vị khách quan kia vẻ mặt lo lắng như thế, mà hắn có thể buông vạt áo của mình ra hay không, bị xiết chặt như vậy thật khó chịu.

“Khách quan, ngài có thể buông ra trước hay không?” Tiểu nhị cẩn thận mở miệng nói.

Nam nhân sửng sốt, mới phát hiện ra mình nãy giờ cứ túm chặt lấy tiểu nhị.

Buông vạt áo tiểu nhị ra, hắn khẩn cấp hỏi tới:

“Nàng ở nơi nào? Mau dẫn ta đi gặp nàng?”

“Được, được.” Sắp bị thái độ của hắn hù té, tiểu nhị vội vàng dẫn nam nhân đi về phía lầu hai.

“Văn Hiên biểu ca?”

Tô Tích Nhân và nhóm người Đan Ti Tuấn từ trong phòng đi ra ngoài, vừa đúng lúc nhìn thấy nam tử đi lên lầu. Tô Tích Nhân sửng sốt, đây không phải là biểu ca Lâm Văn Hiên sao? Mặc dù đã hai năm không gặp mặt, nhưng ngũ quan thâm thúy này, rõ ràng là biểu ca huyết thống ngoại tộc của mình, chẳng qua là tại sao hắn lại ở chỗ này? Không phải là nên ở Hàng Châu sao?

Biểu ca?

Đan Ti Tuấn và Vu Phong nghe được Tô Tích Nhân đột nhiên kêu lên biểu ca, không khỏi kinh ngạc nhìn về nam tử đang đi lên cầu thang lầu hai, người này là biểu ca của nàng sao?

Dường như nghe được có người gọi mình, Lâm Văn Hiên ngẩng đầu, đập vào tầm mắt không phải chính là biểu muội Tích Nhân tính tình luôn luôn lạnh nhạt sao?

“Tiểu Tích?” Thanh âm có chút kinh ngạc, không ngờ lại gặp nhau vào lúc này ở nơi này.

“Biểu thiếu gia…” Phỉ Thúy mỉm cười, quả nhiên là biểu thiếu gia.

“Biểu ca, huynh tại sao lại ở chỗ này?” Nhìn thấy người thân, Tô Tích Nhân rất vui vẻ, vội vàng nghênh đón, đương nhiên những người khác cũng đi theo nàng.

“Ta…” Nhớ tới cô gái nhỏ bị mình tổn thương, niềm vui mừng vì mới gặp gỡ biểu muội của Lâm Văn Hiên liền nhạt dần, đau thương nồng đậm tràn dâng đôi mắt hắn, “Ta tới tìm người.”

“Công tử cũng quen biết mấy vị này sao…” Tiểu nhị từ nãy đến giờ vẫn làm người tàng hình, đột nhiên mở miệng.

“Ngươi nói sao?”

Lâm Văn Hiên và Tô Tích Nhân đều không hiểu rõ ý tứ của tiểu nhị, tất cả đều nghi ngờ nhìn hắn.

Nhìn thấy tất cả mọi người đều đang nhìn mình, tiểu nhị gãi gãi đầu, “Người công tử muốn tìm không phải là vị cô nương mà Đan công tử đã cứu sao?”

Quan Ức Đồng?

Nhóm người Tô Tích Nhân trao đổi ánh mắt, người mà Lâm Văn Hiên đang tìm hóa ra là Quan Ức Đồng sao? Thật là chuyện có chút trùng hợp đến mức kinh ngạc, lại càng tò mò không biết bọn họ có quan hệ như thế nào? Chẳng lẽ hắn chính là người tổn thương Ức Đồng sao? Chẳng lẽ hắn chính là tên khốn nên bị trời đánh thánh đâm sao?

Lâm Văn Hiên nghe tiểu nhị vừa nói như thế, ánh mắt muốn chứng thực nhìn thẳng Tô Tích Nhân, “Tiểu Tích à, Đồng nhi là bọn muội cứu sao?”

Đồng nhi?

Nghe thấy Lâm Văn Hiên gọi như vậy, xác định quan hệ của bọn họ không phải bình thường. Chẳng lẽ hắn thật sự chính là người tổn thương Quan Ức Đồng?

Tô Tích Nhân có chút không tin nhìn Lâm Văn Hiên, Văn Hiên biểu ca trong trí nhớ của nàng là người ôn nhu, sao có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như thế?

“Tiểu Tích?” Thấy biểu muội không trả lời, Lâm Văn Hiên có chút căng thẳng? Chẳng lẽ cô nương đó không phải là Đồng nhi?

“Phải, biểu ca.” Tô Tích Nhân thở dài, nàng không biết biểu ca và Quan Ức Đồng đến tột cùng là quan hệ như thế nào? Đã xảy ra chuyện như thế nào? Nhưng mà, nhìn biểu ca lo lắng như thế, nàng thật sự không đành lòng.

“Cám ơn Tiểu Tích.” Nghe biểu muội trả lời, hòn đá nặng trong lòng Lâm Văn Hiên cuối cùng cũng rơi xuống, rốt cuộc đã tìm được nàng rồi.

“Không cần đâu.”

Tô Tích Nhân lắc đầu, cứu người là chuyện nên làm, chẳng qua là cứu người thì dễ, cứu tâm mới là khó khăn, mặc dù không biết biểu ca có phải là người làm tổn thương Quan Ức Đồng hay không, nhưng nàng cũng hy vọng Quan Ức Đồng có thể giảm bớt bi thương trong lòng…



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.