Ôn Thôn Nương Tử

Chương 33



Ngoài cửa, đột nhiên nổi gió. Lá cây đã úa vàng theo gió phiêu phiêu bay xuống…

Lâm Văn Hiên nói xong, tất cả hoàn toàn yên tĩnh.

Tầm mắt của mọi người dao động theo lá cây, cho đến khi lá rơi vào cửa sổ.

Ngơ ngẩn.

Tuổi trăng như thoi đưa, mùa thu đến trong lúc vô tình.

Hôm qua còn gần ngay trước mắt, nay đã thật sự rời đi. Nhân sinh có thể có được bao nhiêu mùa thu?

Quan Ức Đồng thu hồi tầm mắt, nhìn nam nhân mình yêu, đã oán, thậm chí đã hận, nhưng bây giờ vẫn quyến luyến như cũ.

Ánh mắt của hắn từng thâm thúy như màn đêm nay tràn đầy đau đớn và hối hận, vẻ mặt từng dịu dàng nay tràn đầy mệt mỏi, thân thể cao thẳng ngày xưa giờ cũng hơi cong lại…

Hắn thật sự hối hận sao!

Hối hận hắn đã tàn nhẫn làm thương tổn mình như thế, hối hận không nên không tin mình…

Nhìn hắn chật vật như vậy, trái tim thống hận tựa hồ trở nên mềm lại, nhưng nghĩ hắn không tin mình như thế, cảm thấy thật ủy khuất, thật hận…

Nhớ lại ngày đó, nàng tỉnh lại từ trúc phòng. Lý Ngọc bình thường nhìn như bệnh yếu đã mất, nàng đã cảm thấy kỳ quái, nhưng chưa từng nghĩ đến mình bị đặt bẫy, Lý Ngọc chẳng qua là ngất, cũng không từng làm thương tổn nàng? Nhưng nếu Lý Ngọc là cầm thú, làm nhục nàng… Nàng thật không muốn sống…

Mà hắn chỉ lo ghen, đố kỵ, không tin mình, chưa từng suy nghĩ mình sợ hãi thế nào? Có an toàn hay không? Ngược lại còn dùng biện pháp ti tiện, tàn nhẫn như thế trả lại mình? Hắn thật sự là quá đáng giận, quá ghê tởm.

Ngón tay trắng ngọc siết chặt lại, đôi mắt như nước nhìn Lâm Văn Hiên, ai oán, lên án…Ánh mắt Quan Ức Đồng giống như kim châm trên người Lâm Văn Hiên, mặc dù nói hắn cũng không yêu cầu xa vời Đồng nhi tha thứ cho mình, vì hắn đáng giận, hắn đã làm thương tổn nàng. Nhưng bây giờ mới biết được thì ra oán giận của nàng khiến mình khổ sở như thế, trái tim thật đau, bàn tay to siết lại, móng tay siết vào lòng bàn tay, lưu lại dấu đỏ thật sâu, thậm chí còn có tia máu.

Rốt cuộc, rốt cuộc mù sao? Bị che mắt sao? Sao có thể làm như vậy?

Nhớ lại một khắc từ Cúc nhi biết được chân tướng, mồ hôi rỉ ra trên trán. Nhớ lại Đồng nhi vì mình mà bị người hạ bẫy, mà mình không tin nàng, ngược lại làm thương tổn nàng? Nhưng nếu, nếu ban đầu Lý Ngọc nổi lên lòng xấu xa, hậu quả kia…

Hắn không dám nghĩ tiếp, ánh mắt chẳng qua là thống khổ nhìn nàng, khẩn cầu không thành lời.

Hai người yên lặng nhìn nhau, ánh mắt từng triền miên quấn quýt, nay là một ai oán, một hối hận.

… Nếu như thời gian có thể quay lại, ta hy vọng không biết hắn.

… Nếu như thời gian có thể quay lại, ta tuyệt sẽ không làm nàng thương tổn.

Chẳng qua là thời gian dù sao cũng không thể quay lại, thương tổn đã định, kết quả chỉ có hai, một là tha thứ, không thì ghi hận, cả đời không còn quan hệ với nhau.

Tha thứ cho hắn sao?

Quan Ức Đồng cắn môi, trong lòng mâu thuẫn vạn phần. Hắn đáng giận như thế, tàn nhẫn như thế, đơn giản là hắn không tin, làm mình chịu tổn thương. Quá hận hắn, quá oán hắn. Nhưng mà lừa được tất cả nhưng không lừa được mình, trong thâm tâm vẫn quyến luyến hắn, quyến luyến ánh mắt hắn lúc nhìn mình, quyến luyến giọng nói trầm trầm của hắn…

Cứ như vậy tha thứ hắn sao?

Nhìn hắn hối hận, ánh mắt cầu khẩn, vẻ mặt mỏi mệt, trong lòng tựa hồ có chút mềm nhũn.

Nhưng tha thứ cho hắn như vậy sao? Vậy ủy khuất mình từng chịu, tổn thương mình từng chịu thì sao? Vết thương ấy đau tận xương, nỗi tuyệt vọng buồn bã lặng yên đến chết, cảm giác khắc cốt ghi tâm như thế, đời này kiếp này cũng khó mà quên. Không tha thứ? Chẳng lẽ tuyệt tình tuyệt nghĩa, mỗi người đi một con đường riêng? Tha thứ? Rồi lại không cam lòng như thế.Không cam lòng, vì sao trong tình yêu, đều là nữ phải nhận thua?

Tròng mắt đen láy hung hăng, rồi lại không cam lòng nhìn chằm chằm Lâm Văn Hiên. Ta trừng, ta trừng, ta trừng…

Đồng nhi?

Ánh mắt Lâm Văn Hiên bắt đầu có ánh sáng không thể tin nổi, ánh mắt Đồng nhi oán giận nhìn mình, cũng không giống oán giận lúc trước, có một chút thần thái quen thuộc, đó là ánh mắt thân mật của tình nhân.

Hai tay nắm chặt bắt đầu run rẩy, thân thể cao lớn cũng bắt đầu rung động. Có thể hay không? Có thể tha thứ? Làm thương tổn nàng đến vậy, phạm vào sai lầm lớn như vậy, còn có thể được tha thứ không?

Ánh mắt thâm thúy nhìn nàng không chớp mắt, đôi môi muốn mở, nhưng cuối cùng không nói thành lời.

Hắn sợ, lúc trước nàng lạnh lùng làm đông lạnh trái tim hắn, nói không tha thứ cũng không sao cả, nhưng sợ thật ra là lấy cớ. Sợ nàng không tha thứ, sợ bị nàng quên lãng…

Bất đắc dĩ thở dài, chẳng qua là tự trách mình, trách mình đã không tin nàng, đến nỗi chuyện như thế này. Từng, bọn họ quấn quýt như thế, hạnh phúc đơn giản tựa như hít thở, mà bây giờ, một tay hắn phá huỷ tất cả…

Nhóm người Đan Ty Tuấn chưa từng rời đi, mặc dù là chuyện tình cảm hai người, bọn họ ở chỗ này thật sự không hợp, nhưng Tô Tích Nhân thật sự không yên lòng về biểu ca, là hắn sai, lỡ như Quan Ức Đồng không tha thứ cho hắn, hắn sẽ như thế nào? Hơn nữa một đôi tình nhân yêu nhau vô cùng bởi vì hiểu lầm mà chia ly cũng thật sự quá tàn nhẫn.

Mặc dù nàng cũng tin biểu ca, người luôn luôn trầm ổn như hắn lại cũng có lúc hồ đồ như thế, chẳng những làm tổn thương Quan cô nương, cũng làm thương tổn chính mình, càng làm thương tổn đoạn nhân duyên giữa họ, aizz, tuy nhiên, đây có lẽ là trời cao khảo nghiệm bọn họ, trải qua lần này, tương lai bọn họ có lẽ sẽ hạnh phúc hơn!

“Quan cô nương, cô nương hãy tha thứ cho biểu ca ta đi!” Tô Tích Nhân ôn nhu mở miệng,

“Chuyện này nguyên là hiểu lầm, chẳng lẽ cô nương muốn vì hiểu lầm mà từ bỏ tình cảm giữa hai người sao?””Hắn không tin ta!” Đối với chuyện này, Quan Ức Đồng rất khó tiếp nhận, nam nhân mình yêu lại không tin mình. Mà cũng bởi vì hắn không tin mới làm nhiều chuyện thương tổn mình như vậy, đôi mắt rất tức giận nhìn chằm chằm Lâm Văn Hiên.

“Ta…”

“Không thể nghĩ như vậy.” Lâm Văn Hiên đang muốn nói cái gì, lại bị Đan Ty Tuấn đoạt lời, trong lúc nhất thời tất cả mọi người nhìn hắn, bởi vì Đan Ty Tuấn thoạt nhìn chính là một người không thích chen miệng vào chuyện người khác, nhưng bây giờ lại đứng ra bảo vệ Lâm Văn Hiên.

“Tại sao không thể? Sự thật hắn không tin ta.” Quan Ức Đồng có chút tức giận, nhưng Đan Ty Tuấn là ân nhân cứu mạng của mình, giọng nói không khỏi nhẹ nhàng.

“Sao Quan cô nương bị thương tổn vậy? Đơn giản là Lâm công tử không tin cô ư? Hay là xảy ra chuyện gì đặc biệt khác?”

Đan Ty Tuấn nhìn như vậy, nhưng ánh mắt cũng rất sắc bén.

Lời của Đan Ty Tuấn khiến Quan Ức Đồng mặt biến trắng một chút, nàng lại nghĩ tới cảnh đã làm nàng thống khổ. Đôi môi nàng run rẩy, đứt quãng nói, “Hắn, hắn và nữ nhân khác ở chung một chỗ.” Nói xong, tâm lại bắt đầu xé đau.

Tô Tích Nhân, Phỉ Thúy, Vu Phong không thể tin được nhìn Lâm Văn Hiên, ánh mắt lộ ra vẻ không hiểu.

“Không có!!!” Lâm Văn Hiên kịch liệt phủ nhận, “Đây chẳng qua là giả vờ, cố ý để nàng nhìn thấy.” Mà bây giờ hắn hối hận với sự nhàm chán của mình.

Quan Ức Đồng ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn hắn, “Thật sao?” Nàng có chút nghi ngờ.

“Ta làm sao có thể làm chuyện có lỗi với nàng? Dù cho lúc ta nghĩ nàng phản bội ta, ta cũng chưa từng muốn làm thế.” Lâm Văn Hiên thâm tình nhìn nàng, cuộc đời này hắn chỉ yêu một người.

“Ta…” Lần này đến phiên Quan Ức Đồng tức cười, chẳng lẽ là nàng hiểu lầm hắn?

“Có một số việc tận mắt thấy cũng không nhất định là sự thật.” Đan Ty Tuấn mỉm cười, cùng Tô Tích Nhân nhìn nhau cười một tiếng. Trải qua chuyện của Lâm Văn Hiên cùng Quan Ức Đồng, bọn họ càng quý trọng tình cảm của nhau hơn.Thì ra là, hắn không phản bội ta!

Điều này khiến Quan Ức Đồng mừng rỡ, đau đớn đã ném đi hết. Đưa mắt cùng Lâm Văn Hiên chân tình nhìn nhau, lại thấy hắn khôi phục vẻ mặt dịu dàng trước kia, không lâu cũng mỉm cười.

Nhóm người Tô Tích Nhân thấy bọn họ hòa hảo như lúc đầu, khẽ mỉm cười, thức thời rời đi, trao lại không gian cho đôi nam nữ thâm tình nhìn nhau

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.