Ôn Thôn Nương Tử

Chương 4



Trên con đường hẹp trong khu rừng, cây cối rậm rạp, thưa thớt bóng người, một đoàn xe ngựa chậm rãi chạy qua.

Đi ở phía trước là một vị mỹ nam cưỡi con tuấn mã màu đen cao lớn, nam nhân này dung mạo như ngọc, khí chất phiêu dật, nhìn như không hề biết sợ hãi, cặp mắt thâm thúy nhưng âm thầm cảnh giác từng ngọn gió thổi cỏ lay xung quanh.

Bên trái cũng có một mỹ nam, thân mặc trường sam màu xanh thêu một nhánh cây hòe, mày rậm mắt to, bên hông giắt thanh kiếm nhọn, xem ra cũng là một người thân thủ bất phàm.

Theo phía sau bọn họ là những người đi bộ, tay cầm lá cờ màu vàng, còn có bốn thanh niên trẻ cường tráng mạnh mẽ đang khiêng một cỗ kiệu màu xanh ngọc, bên cạnh cỗ kiệu là một tiểu nha hoàn thanh tú cầm trong tay cái khăn lụa nhẹ lau cái trán rỉ ra mồ hôi, phía sau kiệu là một vài nam tử cũng đeo đao kiếm cảnh giác nhìn xung quanh.

Trên lá cờ màu vàng viết bốn chữ “Dương Uy tiêu cục” như rồng bay phượng múa, thì ra đoàn người này chính là Thiếu chủ Dương Uy tiêu cục Đan Ty Tuấn cùng Tô Tích Nhân.

Tô Tích Nhân khẽ nhấc mảnh rèm cửa sổ kiệu, ánh mắt nhẹ lướt qua khu rừng rậm rạp lồ lộ ngay trước mặt, tai lắng nghe tiếng hót vui vẻ của bầy chim nhỏ trong rừng, tâm trạng lo lắng khi rời nhà giảm đi không ít.

Rời nhà đã mấy ngày, cảnh trí quen thuộc cũng dần dần lui về phía sau. Nỗi buồn ly biệt vừa mới dâng lên trong lòng càng về sau càng bị những cảnh sắc lạ lẫm nhưng mới mẻ thay thế. Dọc theo đường đi coi như rất yên bình tốt đẹp, trừ một chuyện…

Tô Tích Nhân nhìn xuyên qua màn cửa bị gió thổi hất lên, nhìn theo bóng lưng màu trắng trên lưng ngựa. Trong lòng thầm nhủ, aiz, chưa từng gặp qua nam nhân nào keo kiệt như vậy. Cũng chỉ bởi vì nàng lỡ nói hắn là mỹ nhân, dọc theo đường đi, hắn xem nàng như không khí vô hình. Hơn nữa, nói hắn xinh đẹp, cũng chính là khen hắn mà!! Có cần phải tức giận như vậy sao? Aiz, aiz…

“Tiểu thư, người làm sao vậy?!” Nha hoàn thân thiết của Tô Tích Nhân – Phỉ Thúy – nghe trong kiệu truyền đến tiếng thở dài không ngừng của tiểu thư, lo lắng hỏi, hắc, thật không ngờ chủ tử của nàng từ trước đến giờ chậm rãi, ôn thôn đến mức làm cho người ta cho rằng nàng không để tâm bất cứ chuyện gì, cũng biết thở dài!! Thật tò mò, rốt cuộc là ai khiến cho chủ tử như thế?!

Tô Tích Nhân nghe thấy giọng nói của nha hoàn, liền chậm rãi vén lên rèm cửa sổ. Thu mâu* nhẹ nhàng nhìn thẳng cặp mắt vừa lo lắng vừa tò mò của Phỉ Thúy, cánh môi anh đào khẽ mở.

(*thu mâu: ánh mắt trong trẻo lạnh lùng như mùa thu)

“Phỉ Thúy, nói người khác là mỹ nhân, hẳn là không sai đúng không?!” Thu mâu bối rối nhìn Phỉ Thúy.

“Dạ, dĩ nhiên. Đó là ca ngợi người khác, người được khen đương nhiên sẽ vui vẻ.” Phỉ Thúy thật tình trả lời. Không thể nào! Tiểu thư là vì chuyện này mà phiền não sao?!

“Vậy vì sao Đan công tử lại tức giận như vậy?!” Thu mâu lại càng nghi hoặc, Phỉ Thúy cũng nói là không sai, vậy thì chính xác nàng đâu có làm gì sai, nhưng mà Đan công tử tại sao lại không để ý tới nàng?

“…” Phỉ Thúy hết nói nổi, nàng quá giật mình! Thì ra mỹ nhân trong miệng tiểu thư là nói đến Đan công tử. Trời ạ, ai mà không biết Đan công tử mặc dù môi hồng răng trắng, đích thực là một vị mỹ nhân, nhưng mà, dù cho mọi người có thấy đẹp, cũng chỉ có thể ca ngợi trong lòng. Ở kinh thành không người nào không biết “mỹ nhân” là một từ cấm kỵ lớn nhất của Thiếu chủ tiêu cục đệ nhất kinh thành Đan Ty Tuấn, người nào đụng vào từ cấm kỵ kia, thì cứ lo mà chuẩn bị nhận lấy quả đấm của Đan Ty Tuấn. Nàng thực sự cảm tạ trời xanh đã phù hộ tiểu thư nhà nàng làm như vậy mà lại không việc gì!!

“Phỉ Thúy, sao em không nói nữa?!” Tô Tích Nhân nhìn nha hoàn, không thể hiểu nổi, Phỉ Thúy tại sao lại có một bộ dạng “đang gặp may” như vậy?!

“A…” Phỉ Thúy cười khan, nàng phát hiện ra tiểu thư nhà nàng chẳng những ôn thôn, hơn nữa lại còn không hiểu chuyện, nàng phải giải thích như thế nào cho tiểu thư, thì tiểu thư mới hiểu được đây?!

Tô Tích Nhân nhìn nha hoàn cười cười với vẻ không tự nhiên, tai lại nghe thấy tiếng kiệu phu cũng đang cười. Trong lòng lại càng buồn bực, nàng làm sai cái gì sao?! Hay là nói sai cái gì?

Đan Ty Tuấn mặc dù đi ở phía trước, nhưng tai không bỏ qua cho bất kỳ câu nói nào phía sau. Khi hắn nghe thấy Tô Tích Nhân lại gọi hắn là mỹ nhân, hắn thật muốn hung hăng gầm thét với nàng. Nữ nhân này, chẳng những lời nói, hành động ôn thôn, mà ngay cả trí nhớ cũng không tốt. Rõ ràng đã cảnh cáo nàng, không cho phạm đến cấm kỵ của hắn. Hết lần này tới lần khác nàng đều ngu ngốc đến mức một, hai, ba, đã hơn ba lần quên mất lời của hắn. Bên tai truyền đến thanh âm cười cợt của thuộc hạ, càng làm cho hắn cảm thấy thật mất mặt.

“Ngừng lại!” Đan Ty Tuấn vung tay lên. “Đến bên cạnh nghỉ ngơi một chút, lát nữa lên đường.”

Mọi người đều tuân lệnh, tìm một chỗ sạch sẽ nghỉ ngơi. Còn Phỉ Thúy thì tìm được một tảng đá có thể ngồi, liền đỡ Tô Tích Nhân ngồi xuống.

Đan Ty Tuấn đợi thủ hạ đều đã ngồi vào chỗ, mới bất mãn đi về hướng Tô Tích Nhân, hắn nghĩ hẳn là nên cho nàng một ấn tượng sâu sắc, như vậy nàng mới không tái phạm nữa.

“Tiểu thư, Đan công tử tới!” Phỉ Thúy nhìn Đan Ty Tuấn gương mặt tuấn tú lạnh lẽo bước đến, bị dọa cho sợ đến mức tim cũng muốn nhảy ra ngoài. Mẹ ơi, Đan công tử đẹp thì đẹp thật, nhưng khi tức giận lên cũng rất là dọa người.

“Sao, cái gì?” Tô Tích Nhân đang thưởng thức cảnh trí chung quanh vừa nghe thấy, lập tức ngồi thẳng lại. Chẳng biết tại sao, Đan Ty Tuấn không để ý tới nàng, nàng cảm thấy trong lòng không được thoải mái, nhưng khi chân chính đối mặt với hắn, nàng lại có chút sợ hãi?! Đặc biệt là khi hắn tức giận, gương mặt xinh đẹp tuấn tú nhìn tựa như Diêm vương, lạnh lẽo, thật dọa người! Cũng làm hỏng hảo cảm đối với hắn!

Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân bộ dạng căng thẳng, đột nhiên cảm thấy cơn giận của mình tiêu tan được một chút. Thì ra nàng cũng biết sợ mình, hắn còn tưởng rằng trong lòng nàng không xem hắn ra cái gì cơ.

“Tham kiến Đan công tử.” Phỉ Thúy khẽ khom người với Đan Ty Tuấn, đầu cúi thật thấp, chỉ dám nhìn xuống đôi chân đang run rẩy của mình: hắc, ‘chân’ lão huynh, ngươi run cái gì mà run?! Thật quá thất vọng, chỉ mới vừa nhìn thấy Đan công tử vẻ mặt tối sầm, lập tức khiến nàng run rẩy.

“Ừ, ngươi đi xuống đi! Ta cùng tiểu thư nhà ngươi có việc cần nói.” Đan Ty Tuấn cũng không thèm nhìn Phỉ Thúy một cái, trực tiếp nói thẳng.

“Chuyện này…” Phỉ Thúy nhìn tiểu thư không dám mở miệng, lại nhìn sang vẻ mặt tuấn tú nhưng u ám của Đan Ty Tuấn, nàng có thể đi được sao? Không phát sinh án mạng đó chứ?!

“Hừ…” Thấy Phỉ Thúy cư nhiên không nghe theo lời mình, Đan Ty Tuấn không khỏi trợn mắt nhìn trừng trừng. Tại sao ngay cả một tiểu nha hoàn cũng dám chất vấn hắn?!

“Phỉ Thúy, em đi xuống trước đi!” Không đành lòng nhìn thấy nha hoàn của mình bị làm khó, Tô Tích Nhân lên tiếng. Mặc dù tốc độ nói chậm rãi vẫn khó nén được sự sợ hãi, nhưng nàng vẫn mở miệng.

“Dạ.” Phỉ Thúy rời đi, vẫn không quên lo lắng quay đầu lại. Sau khi nàng rời đi rồi, bọn họ thật sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ? Cho đến khi Tô Tích Nhân nhìn nàng bằng ánh mắt yên tâm, nàng mới không quay đầu lại nữa.

Sau khi Phỉ Thúy rời đi, giữa Đan Ty Tuấn cùng Tô Tích Nhân nhất thời tràn ngập một bầu không khí quỷ dị.

Tô Tích Nhân cúi đầu, không dám đưa mắt nhìn Đan Ty Tuấn, chỉ sợ mình sẽ bị cơn tức giận lạnh lẽo của hắn làm cho đóng băng.

Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân cúi đầu, trong lòng bùng lên một cảm giác khó chịu. Tại sao vậy? Hắn là cọp ăn thịt người sao? Lại dám tránh né hắn?!

Dùng sức bước thật mạnh đến bên cạnh Tô Tích Nhân, tựa hồ mỗi một bước đi đều tản ra sự tức giận.

“Cô sợ ta?” Bàn tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng, tròng mắt thâm thúy không chút nào che đậy sự tức giận mãnh liệt.

“Không có, không có…” Chưa từng cùng nam nhân thân cận như thế, Tô Tích Nhân nhất thời chân tay luống cuống.

“Buông, buông ta ra.” Khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng, thân thể giật mình một cái, trốn tránh sự đụng chạm của Đan Ty Tuấn.

“Cô…” Cử động của Tô Tích Nhân ngược lại làm cho Đan Ty Tuấn sửng sốt một chút, nghĩ rằng nàng chán ghét mình đụng vào nàng. Đang định tức giận, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nàng không được tự nhiên. A~, thì ra là nàng đang xấu hổ!

Ha hả… Cử động xấu hổ của Tô Tích Nhân lần nữa khiến cho tất cả tức giận của Đan Ty Tuấn hóa thành hư vô, ánh mắt tà khí quen thuộc lại xuất hiện. Đan Ty Tuấn đột nhiên cảm thấy tiểu nữ nhân cá tính ôn thôn, dáng vẻ bên ngoài cũng chỉ có thể xem là thanh tú này thật thú vị.

Hành động theo cảm tính, Đan Ty Tuấn cười hì hì một lần nữa tiến sát lại Tô Tích Nhân.

“Tô tiểu thư, ta có thể gọi nàng là Tích Nhân không?” Nụ cười vô lại, nhưng thập phần mê người.

“Có, có thể.” Tô Tích Nhân nhẹ nhàng nhích sang bên cạnh, kéo ra thêm khoảng cách giữa nàng và Đan Ty Tuấn. Mặc dù rất nghi hoặc tại sao hắn đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng trực giác phái nữ nói cho nàng biết không thể để hắn đến quá gần, nếu không sẽ rất nguy hiểm.

Cử động của Tô Tích Nhân, làm cho Đan Ty Tuấn ở trong lòng cười trộm. A… Mới như vậy đã muốn kéo ra khoảng cách với hắn sao? Quá ngây thơ rồi, dứt khoát trực tiếp dựa sát người tới, chẳng những tiếp xúc da thịt nàng, lại còn ở bên tai nàng nhẹ giọng lẩm bẩm. “Tích Nhân.”

“Đan công tử…” Giọng nói mị hoặc, hơi thở ấm áp, khiến cho Tô Tích Nhân dung nhan thất sắc, từ xưa đến giờ nam nữ thụ thụ bất thân, hắn có thể nào lại thất lễ như thế?

“Sao vậy?!” Đan Ty Tuấn sắc mặt vẫn bình thường, nhưng trong lòng đã sớm cười ngất. A~, nàng quả nhiên thật thú vị!

“Đan công tử.” Tô Tích Nhân nhìu lông mày, nhìn hắn dáng vẻ đường đường chính chính, không nghĩ tới lại là loại người càn rỡ như thế. Giờ phút này, sự sợ hãi đối với hắn, trong thâm tâm, sớm đã bị sự bất mãn thay thế.

“Gọi ta là Tuấn.” Sự khó chịu của Tô Tích Nhân, lại làm cho Đan Ty Tuấn càng muốn trêu đùa nàng, ánh mắt trêu chọc nhìn nàng rồi nháy mắt, vươn tay nhẹ ôm lấy eo nàng.

“Đan công tử, xin tự trọng.” Đối mặt với hành động càng ngày càng quá lố của Đan Ty Tuấn, Tô Tích Nhân rốt cục phát hỏa, nàng đứng phắt dậy.

Tiếng Tô Tích Nhân khiển trách, khiến những người khác ghé mắt nhìn sang. Trong ánh mắt mọi người có cùng một câu hỏi: rốt cuộc Đan Ty Tuấn làm chuyện quá mức đến thế nào, mà có thể khiến cho Tô cô nương vốn nhu nhược lại tức giận đến như vậy?

Sự kinh ngạc của Phỉ Thúy lại càng không cần phải nói, từ khi nàng đi theo tiểu thư tới nay, còn chưa từng nhìn thấy tiểu thư tâm tình xúc động đến như thế!

Bọn họ đem ánh mắt ném về hướng Đan Ty Tuấn, trả lời bọn họ chỉ là một trận cười:

“Ha ha ha… Cô quả nhiên thật thú vị!”

Lời nói của Đan Ty Tuấn khiến cho mọi người của Dương Uy tiêu cục kinh hãi, nguy rồi, Thiếu chủ của bọn họ tám phần là đã nhìn trúng Tô cô nương rồi! Nhưng mà, trong tiêu cục có quy định, không thể động thủ với tiêu vật nha?! Nhưng mà, bây giờ có người nào có thể chống lại Thiếu chủ đây?

Phỉ Thúy kinh ngạc nhìn Đan Ty Tuấn, khoan đã, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Ôn thôn tiểu thư lần đầu tiên tức giận, mà Đan công tử mới vừa rồi mặt lạnh như Diêm vương giờ phút này lại cười châm biếm trêu chọc tiểu thư nhà nàng, có ai tới nói cho nàng biết, cuối cùng là xảy ra chuyện gì không?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.