Ôn Thôn Nương Tử

Chương 6



Khách khứa bước vào quán trọ.

Mùi thơm của thức ăn tràn ngập trong quán trọ được trang trí trang nhã sạch sẽ, các tiểu nhị bên trong cũng rất bận rộn.

Ở trên lầu hai của quán trọ, hai nam tử cùng với hai nữ tử đang dùng cơm.

Nam tử khôi ngô chính là tiêu sư Vu Phong của Dương Uy phiêu cục, nữ tử thanh tú đang vuốt vuốt bím tóc nhỏ chính là Phỉ Thúy, tỳ nữ riêng của Tô Tích Nhân.

Một nam tử khác, áo trắng, môi hồng răng trắng, da thịt như tuyết, chính là Thiếu chủ Dương Uy phiêu cục Đan Ty Tuấn. Còn đang ngồi đối diện hắn chính là tiêu vật lần này phải bảo vệ, một nữ tử thanh tú, uyển chuyển, Tô Tích Nhân.

“Ta thích nàng, ta thích nàng…”

Lời tỏ tình của Đan Ty Tuấn giống như là lời nguyền rủa cứ lặp đi lặp lại trong đầu Tô Tích Nhân, khiến cho nàng vốn là không biết tư vị tình yêu là gì, bây giờ lại phải phiền não, lúc ngẩn người, lúc nhíu mày, lúc cười khúc khích không một tiếng động, hơn nữa còn có lúc không tự chủ được chuyển tầm mắt sang người đã đảo loạn tâm trí của nàng, Đan Ty Tuấn, rồi lại đến khi đối phương mỉm cười nhìn lại, nàng xấu hổ nhanh chóng thu tầm mắt về.

Cảm thấy tầm mắt nóng rực đối diện, Đan Ty Tuấn ngẩng đầu, nhiều lần nhìn thấy Tô Tích Nhân đỏ mặt xấu hổ thu hồi tầm mắt.

A…

Hắn cười nhẹ ở trong lòng, xem ra, tiểu nữ tử này rốt cục cũng bắt đầu để ý đến hắn rồi. Có lẽ nàng không hiểu lắm về chuyện tình cảm, có lẽ còn rất mâu thuẫn, rất ngượng ngùng, nhưng hắn tin nàng từ từ sẽ hiểu, từ từ rồi cũng sẽ thích hắn.

“Tích Nhân, dùng bữa đi.” Đan Ty Tuấn gắp một miếng thịt gà đặt vào trong chén của Tô Tích Nhân, đôi mắt thâm thúy mỉm cười nhìn nàng.

“Cám ơn, cám ơn.” Hành động của Đan Ty Tuấn, khiến cho nụ cười của Tô Tích Nhân một lần nữa bay tuốt lên mây. Nàng xấu hổ cúi đầu, không dám nhìn hắn.

A…

Bộ dạng xấu hổ của Tô Tích Nhân, làm cho Đan Ty Tuấn mỉm cười lần nữa. Bộ dạng thật đáng yêu, tựa như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn biết điều.

Oa… Thịt ngon tê dại~!

Vu Phong cùng tỳ nữ Phỉ Thúy của Tô Tích Nhân đồng thời một trận lạnh run, trong lòng nghĩ tới nghi vấn riêng của mình.

Rất ly kỳ nha, Thiếu chủ luôn luôn duy ngã độc tôn*, dạo chơi ong bướm, lại giúp Tô cô nương gắp đồ ăn? Tô cô nương này cũng không coi là xinh đẹp cho lắm, chẳng lẽ Thiếu chủ nhà hắn chán ăn sơn hào hải vị, đổi thành ăn cháo rau xanh rồi sao?! Hừ, thật khó hiểu?!

(*duy ngã độc tôn: kẻ tự đề cao, cho rằng chỉ có mình là đáng tôn quý)

Vu Phong lúc lắc đầu, rốt cục không thèm nghĩ nữa, ăn cơm mới là quan trọng nhất.

A, Đan thiếu gia mấy ngày hôm trước không phải là vẫn đối xử lạnh như băng với tiểu thư sao? Sao mà thoáng cái lại tốt với tiểu thư như vậy? Còn tiểu thư nữa, không phải là vẫn tránh né Đan thiếu gia sao? Tại sao bây giờ có lúc nhìn theo bóng lưng của Đan thiếu gia rồi cười khúc khích, lúc còn có thể nhìn theo bóng dáng hắn đến mức ngay cả mắt cũng không chớp một cái? Hiện tại hai người bọn họ thật là ám muội nha?! Bọn họ rốt cuộc là có ý tứ gì đây?!

Phỉ Thúy giương đôi mắt to linh hoạt, nhìn Đan Ty Tuấn vẫn đang treo nụ cười trên mặt ngắm tiểu thư, rồi lại nhìn sang tiểu thư đang xấu hổ đến không chịu được, thật nghi ngờ.

Ánh mắt mỉm cười của Đan Ty Tuấn vẫn đang nhìn mình, Tô Tích Nhân thật sự xấu hổ không dám ngẩng đầu, cứ như vậy cúi đầu ăn cơm. Aiz, thật là hỏng bét, kể từ khi hắn nói những lời kia, tầm mắt của nàng luôn không nhịn được chuyển tới trên người hắn. Nhưng một khi hắn nhìn lại, trái tim lại đập thình thịch không ngừng, lại khiến cho nàng không dám nhìn thẳng hai mắt của hắn. Nàng thật hoài nghi mình có phải đã ngã bệnh rồi hay không? Chứ tại sao lại có biểu hiện kỳ quái như thế?!

Nhìn gương mặt ửng hồng của Tô Tích Nhân, lại thêm cái đầu đã cúi thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa, Đan Ty Tuấn biết nếu như mình cứ nhìn nàng như vậy, có khi cái đầu nhỏ của nàng sẽ vùi vào bên trong chén cơm luôn, a…, trước kia làm sao có thể chán ghét nàng nhỉ? Có lẽ nàng cũng không mỹ lệ, cũng không xinh đẹp, cũng không có tính tình hoạt bát vui vẻ, nhưng nàng thỉnh thoảng ngây thơ, thỉnh thoảng mơ hồ, lại làm cho hắn cảm thấy thật đáng yêu, ngay cả tính tình lạnh nhạt cũng trở nên khả ái. A…, Đan Ty Tuấn cười khẽ, lưu luyến thu hồi tầm mắt.

Cảm thấy Đan Ty Tuấn đã thu hồi ánh mắt, Tô Tích Nhân mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu như hắn cứ nhìn như vậy, nàng thật sự không dám nghĩ liệu cái đầu của mình có thể vùi vào bên trong chén cơm hay không?!

“Tiểu thư, tiểu thư?!” Phỉ Thúy nhìn tiểu thư hoảng hốt, không khỏi thở dài, aiz, tiểu thư lại ngẩn người!

“Sao vậy?” Nghe tiếng kêu của Phỉ Thúy, Tô Tích Nhân quay đầu nhìn nàng, không hiểu chuyện gì.

“Tiểu thư, tại sao người không ăn thức ăn vậy?” Đầu của tiểu thư còn cúi thấp như vậy, sắp sửa vùi vào trong chén cơm rồi. Aiz, tiểu thư, trong khoảng thời gian này thật là cổ quái.

“A?” Tô Tích Nhân cúi đầu nhìn lại, a, hèn chi nàng vẫn cảm thấy không có mùi vị nào trong miệng, hóa ra là mình vẫn còn đang ăn cơm không.

Nàng lúng túng nhìn về Đan Ty Tuấn, lại thấy hắn buồn cười nhưng không cười ra tiếng. Ngay cả Vu Phong bên cạnh hắn cũng ngậm một miệng cơm, cười không ra tiếng. Oa, ai tới làm cho nàng chết đi! Cư nhiên bối rối ở trước mặt hắn. Nụ cười vốn đã đỏ lại càng thêm đỏ bừng, Tô Tích Nhân không được tự nhiên lại cúi đầu.

Nghĩ lại mới thấy, bộ dạng Tô Tích Nhân lúng túng, không được tự nhiên, làm cho Đan Ty Tuấn càng cảm thấy nàng cực kỳ đáng yêu. A…, lần đầu gặp nàng, chỉ cảm thấy nàng rất thanh tú, ưu nhã, có phong cách khuê tú đại gia, bất quá, sau khi hiểu rõ, mới mơ hồ cảm thấy nàng thật khả ái….

Nhưng mà, nhìn đầu nàng sắp vùi vào bên trong chén cơm. Hắn lại đau lòng, aiz, thật là…

“Tích Nhân, cơm tẻ ăn ngon như vậy sao?”

“Ô…” Biết mình thất lễ, Tô Tích Nhân không được tự nhiên ngẩng đầu, nhưng lại đụng vào ánh mắt tràn đầy lo lắng của Đan Ty Tuấn, khiến cho tim nàng đập thình thịch.

“Dùng thức ăn đi.” Đan Ty Tuấn nhìn nàng khẽ mỉm cười, không ngừng gắp thêm món ăn vào trong chén của nàng.

“…” Tô Tích Nhân trong lòng vui vẻ khi Đan Ty Tuấn lo lắng cho nàng, thật ra thì, chính nàng cũng không hiểu rõ tại sao lại vui vẻ như thế? Nhưng cảm giác vui sướng này chính là không thể kiềm chế dâng lên trong lòng, cũng giống như nàng không thể kiềm chế tim đập nhanh khi nhìn thấy Đan Ty Tuấn. Nhưng nhìn thức ăn trong chén đã dần xếp thành ngọn núi nhỏ, nàng lại phiền não, mình làm sao ăn cho hết đây? Không còn cách nào khác, nàng dùng vẻ mặt đáng thương nhìn Đan Ty Tuấn.

“Sao vậy? Ăn không hết sao?” Nhìn bộ dạng đáng thương phiền não của Tô Tích Nhân, Đan Ty Tuấn không nhịn được cười một cái, thật là dễ thương mà! (Tác giả: các vị xin nhớ kỹ, đây chính là triệu chứng điển hình khi lâm vào bể tình. Bất luận đối phương làm cái gì, trong mắt hắn, đều là khả ái muốn chết!!)

“Đúng vậy…” Tô Tích Nhân gật đầu, nháy nháy ánh mắt trong veo. (Tác giả: nàng vẫn còn chưa phát hiện ra mình cũng thích đối phương, lại không tự chủ làm nũng!!)

“Vậy cũng được, ta giúp nàng ăn bớt một ít.” Nói xong, Đan Ty Tuấn không chút do dự cầm đũa gắp lấy thức ăn trong chén Tô Tích Nhân cho vào miệng.

Nhưng mà… Cử chỉ không chút do dự của hắn, lại làm cho ba người kia mắt mở thật to.

Nha, hắn làm sao có thể ăn thức ăn trong chén nàng, cái này dính nước miếng của nàng nha, cử chỉ thân mật như thế, khiến cho nụ cười của Tô Tích Nhân lập tức đỏ lên!! (Tác giả: Thật hoài nghi nàng có thể trở thành người đầu tiên bởi vì đỏ mặt đến nóng rần lên mà chết hay không??)

Thiếu chủ, quả thật là coi trọng Tô cô nương – Vu Phong khôi ngô nghĩ như vậy.

Aiz nha, bọn họ, bọn họ…! – Phỉ Thúy dù sao cũng là tiểu cô nương không biết chuyện tình yêu, cử chỉ thân mật như vậy, cũng khiến cho nụ cười của tiểu cô nương cũng đỏ ửng lên, bất quá, hì hì… Nàng cuối cùng cũng hiểu rõ, nguyên nhân Đan thiếu gia trước sau thay đổi thái độ lại còn có cử chỉ khác thường với tiểu thư. A… thì ra là bọn họ thích nhau!!

* * *

[Tô phủ trong Kinh thành]

Tô lão gia, mái tóc hoa râm, vuốt nhẹ chòm râu, đứng ở bên cửa sổ, nhìn bầu trời bao la không gợn bóng mây. Aiz, nữ nhi bảo bối cũng đi được mấy ngày, không biết chuyện đã như thế nào rồi? Nàng ở trên đường có bị bệnh hay không? Có chỗ nào không thích ứng được với cuộc sống bên ngoài hay không? Quan trọng nhất là nàng cùng Thiếu chủ Dương Uy phiêu cục bây giờ đã có tiến triển gì chưa?

Câu hỏi đầu trong đầu quấy nhiễu khiến tâm tình của lão phiền não, không được, lão phải tìm người giúp Tích Nhân tính một quẻ.

“Người đâu!”

“Lão gia, có gì căn dặn?!” Tân quản gia mập mạp, bước chân mập ngắn đi tới bên cạnh Tô lão gia.

“Quản gia, ra lệnh cho người đi mời Thương Hải tiên sinh tới đây!” Thương Hải, chính là Thần Toán Tử* tiếng tăm lừng lẫy trong kinh thành. Ban đầu, chính là y bói ra quẻ sao Hồng Loan của Tô Tích Nhân có biến động.

(*thần toán tử: thầy tướng số)

“Vâng, thuộc hạ lập tức đi ngay.” Tân quản gia lĩnh mệnh, cáo lui.

“Aiz, nữ nhi à, nữ nhi, cha rất nhớ con!” Tô lão gia nhìn mây trắng, lẩm bẩm nói. Nữ nhi bảo bối của lão, chưa từng rời đi lâu đến như vậy.

Thần Toán Tử tóc mai hoa râm, chòm râu trắng thật dài, trên người mặc áo dài màu đen, tinh thần nghiêm túc đi theo Tân quản gia mập mạp vào Tô phủ.

“Lão gia, Thương Hải tiên sinh đến.” Tân tổng quản đứng ở ngoài cửa bẩm báo.

“Mời Thương Hải tiên sinh vào đây.” Tô lão gia ở bên trong lên tiếng, thanh âm có chút khàn khàn.

“Dạ.” Tân quản gia lên tiếng, “Thương Hải tiên sinh, mời.” Giơ cánh tay mập mạp ra, làm ra tư thế mời.

“Được.” Thần Toán Tử hài hòa nhẹ gật đầu với quản gia, bước vào đại sảnh.

“Tô lão gia, chúng ta lại gặp mặt!” Thần Toán Tử vuốt chòm râu trắng, cười cười nhìn lão giả tương đối bằng tuổi với mình.

“Đúng vậy, chúng ta lại gặp mặt.” Tô lão gia giấu đi cảm xúc bi thương, cười cười mời Thần Toán Tử ngồi xuống.

“Dâng trà.” Ra lệnh hạ nhân đưa trà lên.

“Thương Hải tiên sinh, mời dùng trà.” Một tư thế cung kính, Tô lão gia mời khách dùng trà.

“Cảm tạ.” Thần Toán Tử khẽ nhấp một ngụm trà, “Tô lão gia, lần này tìm lão phu, không biết là có chuyện gì?!” Thời gian quý giá, nên đi thẳng vào vấn đề.

“Thương Hải tiên sinh, có còn nhớ đã từng giúp tiểu nữ coi một quẻ?”

“Dĩ nhiên, sao Hồng Loan của Tô tiểu thư có động.” Hơn nữa đối phương còn là mỹ nam tử Đan Ty Tuấn trong số “Tứ ưu công tử”.

“Đúng vậy, không dối gạt tiên sinh, tiểu nữ bây giờ đang ở chung với Đan công tử, lão phu muốn mời tiên sinh coi giúp, bọn họ bây giờ có tiến triển chưa? Còn nữa, thân thể tiểu nữ có khỏe mạnh hay không?!” Khổ tâm nhất thiên hạ là lòng của bậc phụ mẫu, con gái ở bên ngoài, trong lòng lão lo lắng đủ điều.

“Được, lão phu giúp tiểu thư đoán một quẻ.” Nói xong, Thần Toán Tử lấy ra bát quái Càn Khôn luôn đem theo trên người đặt lên trên bàn trà. Vẻ mặt nghiêm túc, trong miệng lẩm bẩm, ánh mắt hữu thần lấp lánh nhìn theo bát quái Càn Khôn xoay chuyển trên bàn.

Tô lão gia ánh mắt lom lom nhìn xuống bát quái Càn Khôn trên bàn trà (tác giả: mặc dù lão cũng xem không hiểu…), chỉ sợ trên đó lộ ra điềm gì không may mắn.

Sau nửa nén hương, Thần Toán Tử buông bát quái Càn Khôn xuống.

“Tiên sinh, như thế nào rồi?” Tô lão gia căng thẳng hỏi, ngàn vạn lần không nên có vấn đề.

“Tô tiểu thư thân thể khỏe mạnh, chuyện tình cảm với Đan công tử cũng có chút tiến triển, chẳng qua là…” Thần Toán Tử thần sắc mặt ngưng trọng, muốn nói nhưng lại thôi.

“Là gì…?!” Thấy Thần Toán Tử sắc mặt ngưng trọng, Tô lão gia càng gấp gáp, không phải là Tích Nhân xảy ra chuyện gì đó chứ?

“Tô tiểu thư sẽ có một kiếp nạn không cách nào né được!” Mà tất cả những chuyện này chẳng qua là ông trời đã an bài!

“Cái gì?!” Tô lão gia ngẩn ra, cả người đột nhiên khuỵu xuống. “Ngài nói là kiếp nạn không cách nào né được?”

“Vâng.” Thần Toán Tử gật đầu, “Tất cả chỉ xem vào ý trời!”

Làm sao có thể? Làm sao có thể? Tô lão gia không cách nào tin tưởng điều mình nghe được, chuyện này nhất định chỉ là ông trời đùa giỡn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.