Ông Chủ Mê Luyến Ta

Chương 6




Trên đường không có chỗ đậu xe nào còn trống, phải biết ở nội thành Đài Bắc tìm được một chỗ dừng xe thật sự rất khó, cho nên Chương Sĩ Hào do dự một chút, liền trực tiếp đem xe trở về nhà.

Xe chạy về nhà hắn ,qua đường tắt, Ngả Lan liền nhận ra chỗ hắn muốn đến, biết hắn chở nàng đi chỗ nào.

Nàng vốn nghĩ muốn kháng nghị, nhưng là vừa nghĩ tới hắn dạ dày không thoải mái lại khát nước, mới dìm ý niệm kháng nghị trong đầu xuống.

Dù sao nàng cũng không phải chưa đến nhà hắn, quan trọng là, nàng cảm thấy có cái gì đó thật lo lắng? Lần trước nàng say đến bất tỉnh nhân sự, sau lại gần như ở trước mặt hắn toàn thân lỏa lồ, hắn cũng chưa đối nàng làm ra hành động gây rối gì, nàng còn cần lo lắng hắn đối nàng làm cái gì sao? huống chi nàng bây giờ chính là thật sự tỉnh táo.

Trên thực tế, người nên lo lắng không phải nàng, mà là Boss đại nhân mới đúng. Nếu làm cho công ty đồng sự biết nàng cùng Boss cô nam quả nữ ở chung một phòng, mọi người nhất định là lo lắng sợ nàng đánh gục Boss, mà không phải Boss đánh về phía nàng, ha ha. Bất quá nàng chắc chắn là sẽ không đánh về phía hắn.

Cùng hắn cùng nhau đi thang máy lên lầu, sau đó đi vào nhà hắn.

Đây là lần thứ hai nàng đến nhà Boss đại nhân, bất quá lần trước đến là bởi vì say ngã, lúc trở về lại bởi vì quá độ khiếp sợ, căn bản một chút ấn tượng đều không có. Nhưng lần trở lại này nàng muốn không ấn tượng đều không được.

Thật sự không biết nên hình dung như thế nào mọi thứ trước mắt, rộng rãi, sáng sủa, thoải mái, xa hoa, làm người ta nhìn hoài cũng không đủ. Nguyên lai đây là cái gọi là khu nhà cao cấp, thật sự là trăm nghe không bằng một thấy nha! Quả nhiên là phòng ở của Boss nha.

“Ngồi đi. Muốn uống nước sao?” Chương Sĩ Hào đón tiếp nàng, sau đó lấy ra trong tủ lạnh một chai nước khoáng, mở nắp liền uống.

“Tôi có Coca.” Ngả Lan lắc đầu cự tuyệt, đồng thời không quên nhắc nhở hắn, “Trong nhà của anh hẳn là có thuốc dạ dày đi? Vì để ngừa vạn nhất, anh tốt nhất uống trước thuốc dạ dày, nhưng tốt nhất, ngày mai nhớ rõ đi bệnh viện kiểm tra một chút.”

“Nhà của tôi không có thuốc, hơn nữa tôi cũng không cần phải uống thuốc.” Hắn lắc đầu nói.

“Không có thuốc?” Nàng đầu tiên là nhăn mày, đột nhiên nhớ tới trong ba lô của nàng có thuốc dạ dày. “Anh chờ một chút.” Sau đó nhanh chóng cúi đầu tìm kiếm trong ba lô, quả nhiên nàng tìm được còn sót lại một viên thuốc.

“Thật tốt quá, chỗ này của tôi còn có một viên thuốc dạ dày.” Nàng ngẩng đầu hướng hắn tuyên bố.

Chương Sĩ Hào đang cầm nước khoáng trong tay cứng mặt lại.

“Dạ dày của tôi đã muốn tốt lắm, không có việc gì, không cần uống thuốc.” Hắn nhíu mày kháng cự.

“Anh không phải là sợ uống thuốc đi?” Phản ứng của hắn làm cho Ngả Lan như có điều suy nghĩ nhìn hắn trong chốc lát, nhịn không được hoài nghi hỏi.

Hắn cả người cứng đờ. “Ai sợ?”

“Vậy anh sẽ đem thuốc dạ dày này uống hết.”

“Tôi cũng đã nói tôi không sao, làm chi còn muốn uống thuốc?” Hắn mặt nhăn mày nhíu.

“Chứng minh cho tôi xem anh không sợ uống thuốc, thế nào?” Nàng đi hướng hắn, đem thuốc dạ dày đang cầm trong tay đưa cho hắn.

Chương Sĩ Hào như lâm phải đại địch trừng mắt nhìn viên thuốc trong tay nàng, sau một lúc lâu vẫn không đưa tay ra lấy. “Em vừa rồi ở trên xe nói muốn cùng tôi nói chuyện gì?” Hắn ý đồ dời đi lực chú ý của nàng.

“Anh trước uống thuốc, chúng ta bàn sau.” Nàng kiên trì.

“Tôi không sao.” Hắn vòng qua nàng, đi hướng sô pha.

“Anh thật sự sợ uống thuốc?” Nàng đi theo phía sau hắn, kỳ quái hỏi. Một đại nam nhân ba mươi mấy tuổi? Đại Boss? Cư nhiên sợ uống thuốc.

“Không phải sợ, là không thích.” Hắn quay đầu lại hướng nàng nhíu mày.

“Không thích chính là từ nói dễ nghe một chút mà thôi, kỳ thật chính là sợ.” Nàng thẳng thắn.

Hắn tức giận trừng mắt nhìn nàng.

“Đừng giống như tiểu hài tử, nhanh lên đem thuốc uống hết.” Nàng đi lên phía trước, lại đưa thuốc dạ dày cho hắn.

“Tôi là Boss của em.”

“Hiện tại mới lấy danh hiệu Boss ra áp bức người có phải hay không quá buồn cười?” Nàng thản nhiên xem xét hắn, sau đó bước một bước tới gần hắn, “Nhanh lên uống thuốc.”

Chương Sĩ Hào không tự chủ được lui lại. Ngả Lan liền tiến thêm một bước, hắn liền lui ra phía sau một bước, toàn bộ tình huống thoạt nhìn không chỉ có vớ vẩn, còn thực buồn cười.

Ngả Lan có loại cảm giác dở khóc dở cười, nàng chưa từng nghĩ tới Boss như vậy thành thục ổn trọng, nam nhân có sự nghiệp thành công, cũng sẽ có một mặt trẻ con như vậy. Sợ uống thuốc? Việc này nếu nói ra, không ai tin đi.

Chính là có bệnh đau sẽ uống thuốc trị liệu, điểm này nàng phi thường kiên trì, nếu không bệnh nhẹ không trị, tương lai sẽ trở thành bệnh nặng. Cho nên, nàng phải bắt hắn uống viên thuốc dạ dày này vào bụng!

Nàng một bên nghĩ biện pháp, một bên tiếp tục đến gần hắn, lại không chú ý, đá tới chân bàn trà, cả người nhất thời mất đi cân bằng lao đi về phía trước đổ xuống.

“A!” Nàng thất thanh kêu sợ hãi.

Chương Sĩ Hào phản xạ ngay lập tức tiếp được thân thể đang lao về phía trước của nàng.

Ngả Lan ngã mạnh vào trong lòng ngực hắn, cảm giác trừ bỏ sợ hãi, kinh hách bên ngoài, thế nhưng nàng còn có cảm giác rốt cục bắt được hắn. Đúng vậy, nàng thật là đã bắt được hắn !

Nàng thân thủ gắt gao bắt lấy áo hắn, sau đó ngẩng đầu lên nhìn hắn nhếch miệng cười đắc ý.

“Tóm được anh.”

“Em là cố ý?” Chương Sĩ Hào hoài nghi nhíu mày, nghĩ muốn lui ra phía sau, lại phát hiện y phục của mình bị nàng gắt gao cầm lấy.

“Đem thuốc dạ dày uống, ngoan.” Nàng giống như đối với tiểu hài tử ba tuổi nhìn hắn bảo.

“Nếu tôi không ăn, em có thể làm gì nào? Vặn ra miệng của tôi, kiên quyết đem thuốc dạ dày nhét vào trong cổ họng tôi?” Hắn trầm mặc nhìn nàng một lát, tò mò hỏi.

“Nói không chừng tôi thật sự sẽ làm như vậy.” Nàng nghiêm túc gật đầu.

“Em vì cái gì như vậy kiên trì nhất định phả bắt tôi uống thuốc?” Sự kiên trì cùng quyết tâm của nàng không ngừng làm hắn thật hiếu kì. “Vậy anh tại sao lại kiên trì không chịu uống?” Nàng hỏi lại, cằm hơi hơi nâng lên.

Bốn mắt nhìn nhau, không ai nhường ai.

“Nếu em thành thật trả lời vấn đề của tôi, tôi liền thành thật trả lời em.” Chương Sĩ Hào mở miệng trước.

“Hảo.” Nàng gật đầu, sau đó nói: “Bởi vì bệnh nhẹ không trị sẽ thành bệnh nặng.”

“Chính là dạ dày không thoải mái mà thôi.”

“Mẹ của tôi năm đó xem nhẹ chỉ cho là hơi không thoải mái, cuối cùng bởi vì ung thư dạ dày mà qua đời.” Ngả Lan đột nhiên nhịn không được cao giọng nói. Nàng vốn cũng không có tính đem chuyện này nói ra, nhưng là mụ mụ khi phát hiện mình dạ dày bị ung thư, thường nói chính là những lời này, hơn nữa một chữ cũng không hơn.

Chương Sĩ Hào sửng sốt, không nghĩ tới chính là nguyên nhân này.

“Thực xin lỗi, tôi không biết.” Hắn áy náy nói, đáy mắt tràn đầy ảo não, lo lắng cùng quan tâm. “Em không sao chứ?”

Ngả Lan hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh cùng tự chủ của chính mình.

“Không có việc gì.” Nàng nói, bởi vì chuyện đều đã qua năm năm, nếu không phải đụng tới hắn như vậy cố chấp, nàng cũng sẽ không hồi tưởng lại. “Đổi lại anh trả lời vấn đề của tôi, vì cái gì sợ uống thuốc?” Nàng nhìn hắn.

“Không phải sợ, mà là tôi không thể nuốt viên thuốc, mỗi lần nuốt đều bị nghẹn.”

Tuy rằng nói ra có chút mất mặt, Chương Sĩ Hào vẫn là cau mày, lời hứa đáng ngàn vàng đành đem nhược điểm buồn cười của mình nói ra.

Ngả Lan trừng mắt nhìn, liều mạng muốn nhịn cười, nhưng lại làm cho đầu của nàng tự động tưởng tượng ra cảnh hắn nuốt viên thuốc bị nghẹn, khiến nàng phốc một tiếng cười ra tiếng.

“Em cười tôi?” Hắn nhất thời nheo lại mắt.

“Tôi không… Không có cách nào.” Nàng không thể át tiếng cười, cả khuôn mặt vì tươi cười mà tỏa sáng.

Nàng là như vậy đáng yêu, xinh đẹp, làm cho Chương Sĩ Hào rốt cuộc chống cự không được có dục vọng giống tối hôm qua muốn hôn môi của nàng, nháy mắt cúi đầu áp xuống đôi môi đỏ mọng đang cười, cũng ngăn chặn tiếng cười của nàng.

Không dự đoán được hắn lại đột nhiên hôn nàng, Ngả Lan kinh ngạc ngây dại, trợn to hai mắt nhìn hắn hôn nàng. Ánh mắt của hắn mở ra, dùng ánh mắt thâm thúy trước nay chưa từng có, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau. Nàng có thể cảm giác được một đôi môi mềm mại ôn nhu đang ngậm lấy môi của nàng, sau đó hắn đưa lưỡi ra khẽ liếm nàng, một lần lại một lần, làm cho nàng không tự chủ được run rẩy.

Nếu còn có một chút lý trí, nàng hẳn là đưa tay đẩy hắn ra, nhưng là nàng lại nhắm mắt lại, vì nụ hôn của hắn mà mê say.

Môi nàng ngọt ngào cùng mềm mại làm cho Chương Sĩ Hào chút kiềm chế nháy mắt biến mất, hắn dùng lực vòng tay ôm tấm lưng mảnh khảnh của nàng, đem nàng ấn vào thân thể đang nhanh chóng cương cứng của mình.

Nàng như là bị sự cứng rắn của hắn dọa đến run rẩy kinh sợ, hắn nhân cơ hội đem đầu lưỡi xâm nhập vào trong miệng nàng, không thể ức chế khát khao hôn sâu nàng.

Hôn nồng nhiệt làm cho tình cảm mãnh liệt lan tỏa, nhanh chóng ở hai người trong lúc đó thiêu đốt.

Hắn nhiệt tình hôn môi nàng, mang nàng ngồi vào trên ghế sa lon, thân thể nhấc lên, liền đặt ở trên người nàng.

Hôn môi nàng từng cái từng cái uốn lượn xuống phía dưới, y phục của nàng cũng từng cái từng cái bị hắn theo trên người nàng cởi ra. Hắn ôn nhu nóng rực thăm dò mỗi một chỗ trên thân thể nàng, khát vọng ngày càng nhiều cùng chưa đủ mà đưa tay thăm dò dưới váy nàng, âu yếm chỗ nóng rực ẩm ướt của nàng.

Nàng ở dưới thân hắn chấn động ngâm khẽ, thanh âm giống như tiếng chuông ngân, lay động tim của hắn.

Hắn không thể ngăn cản chính mình càng tiến thêm một bước đem quần lót của nàng cởi ra, tách ra hai chân nàng, làm cho không còn gì cản trở tay hắn chạm vào nàng, bắt đầu ôn nhu âu yếm nàng. Hắn thân mật âu yếm mà nóng rực, làm cho nàng không tự chủ được ở dưới thân hắn mà yêu kiều run rẩy.

Nàng ở trong tay hắn ưm một tiếng, bộ dáng động tâm như vậy xinh đẹp gợi cảm, làm cho hắn cơ hồ không thể hô hấp. Hắn rốt cuộc kiềm chế không được, thoáng thối lui một chút, nhanh chóng cởi quần mình ra, sau đó dùng sức đâm thẳng một cái, nháy mắt liền chôn sâu trong cơ thể ấm áp của nàng.

“A!” Hắn thình lình tiến vào làm cho cả người nàng cứng đờ, ngoại trừ mười ngón tay ở trên bả vai hắn trong nháy mắt cắm vào da thịt hắn, nhịn đau không được thở ra tiếng.

Hắn cảm thấy được chính mình đang ở trên thiên đường, còn nàng thì cảm giác như từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục.

Hắn hoàn toàn yên lặng bất động, như là đang đợi cơ thể nàng thích ứng với hắn, cũng như là ở tinh tế thưởng thức cảm giác ở trong cơ thể nàng.

Nàng mở mắt phiếm lệ thấy hắn, phát hiện hắn cũng nhìn nàng, mắt sáng như đuốc.

“Thực xin lỗi.” Thanh âm của hắn thô ráp nói với nàng, ánh mắt cũng là lửa nóng hơn nữa tràn ngập dục vọng.

Theo vừa rồi hắn dùng tay âu yếm nàng, hắn liền phát hiện nàng chưa từng cùng người khác làm chuyện này. Nói thật, hắn là có chút kinh ngạc, nhưng càng thêm kinh hỉ, bởi vì hắn thật cao hứng mình là người đàn ông đầu tiên của nàng, cũng sẽ là nam nhân duy nhất kiếp này của nàng .

“Em là của anh.” Hắn nhìn chằm chằm nàng, thô ráp nói với nàng.

Ngả Lan nói không nên lời, bởi vì hắn đột nhiên ở trong cơ thể nàng cử động. Nàng không tự chủ được khẩn trương lên, nghĩ đến vừa rồi thình lình xảy ra đau đớn sẽ lại lần thứ hai xuất hiện, nhưng là không có, ngược lại là càng biến đổi làm nàng cả người nóng lên, đầu óc choáng váng cảm giác lần thứ hai hướng nàng thổi quét qua, làm cho nàng kìm lòng không đậu nhắm mắt lại, cắn chặt môi cánh hoa yêu kiều.

Động tác của hắn đầu tiên là ôn nhu mà dịu dàng, nhưng là dần dần càng lúc càng dùng sức cũng càng lúc càng cuồng mãnh, làm cho nàng nhịn không được lần nữa phát ra tiếng rên rỉ, thẳng đến cơn sóng triều mạnh mẽ đột nhiên đem nàng thôn tính, làm cho nàng rốt cuộc cảm thụ càng ngày càng nhiều mới thôi.

Từ giờ khắc này, quan hệ của bọn họ rốt cục không còn là Boss cùng nhân viên, không bao giờ … nữa phải

Không có đồng hồ báo thức làm nhiễu giấc ngủ của nàng, Ngả Lan hiếm khi được ngủ thẳng tự nhiên tỉnh, nhưng ngược lại cảm thấy được toàn thân đau nhức.

Mở mắt ra, trước mắt hiện ra hoàn cảnh xa lạ làm cho nàng trong nháy mắt quên đau đớn, đột nhiên theo giường thượng ngồi dậy, sau đó bị bên cạnh đột nhiên vang lên thanh âm làm kinh hách.

“Làm sao vậy?”

Nàng nhanh chóng quay đầu nhìn, chỉ thấy Boss đại nhân trần trụi ngủ trên giường nàng — không, là nàng ngủ ở trên giường hắn.

Trí nhớ giống như thủy triều nhanh chóng tràn vào đầu nàng, làm cho nàng nhớ tới hết thảy chuyện tối hôm qua, chính là ước hẹn bữa tối cùng hắn, dạ dày hắn không thoải mái, truy đuổi trong phòng khách, sau lại cùng hắn trên ghế sa lon phòng khách, trong phòng tắm cùng trên giường này đã xảy ra chuyện làm người ta mặt đỏ tim đập.

Trời ạ, nàng đã làm cái gì?

Nàng cùng hắn… Bọn họ…

Ông trời, đây không phải là sự thật?

Không, sự thật xảy ra trước mắt, làm sao có thể lại không phải sự thật đâu?

Vấn đề bây giờ không phải là thiệt giả, mà là tiếp theo nên làm sao bây giờ? Hắn rốt cuộc đối với nàng là vui đùa một chút, hay là chân thật? Mà nàng sau khi đã cùng hắn phát sinh chuyện như vậy, còn có thể xem như không có việc gì tiếp tục đi làm ở công ty hắn sao? Nếu hắn hướng nàng giải thích chuyện tối ngày hôm qua chẳng qua là chuyện tình một đêm…

“Đang suy nghĩ gì?” Mặt nàng biến hóa hàng vạn hàng nghìn biểu tình làm cho hắn nhịn không được đem nàng xoay về trên giường nằm, nháy mắt xoay người đặt ở trên người nàng, đồng thời cúi đầu ôn nhu hôn môi nàng, một bên nỉ non nói với nàng: “Nếu em dám nói hối hận, anh nhất định bóp chết em.”

Hối hận? “Em là sợ anh hối hận.” Nàng không tự chủ được bật thốt ra lời nói trong lòng.

“Em nói cái gì?” Hắn bỗng nhiên dừng lại động tác hôn môi nàng, ngẩng đầu hoài nghi nhìn nàng.

“Em là sợ anh hối hận.” Nếu đã lỡ nói ra khỏi miệng, Ngả Lan chỉ có thể tránh ánh mắt nhìn chăm chú của hắn, thấp giọng lặp lại lần nữa.

“Anh vì cái gì phải hối hận?” Chương Sĩ Hào lộ ra vẻ mặt kinh ngạc cùng biểu tình mê hoặc, mở miệng hỏi.

Bởi vì từ đầu tới đuôi nàng đều cảm thấy được hắn coi trọng nàng là điều không thể, là một giấc mơ. Cho dù không phải là mơ, nàng cũng cho là vì hắn cực nhàm chán, không có việc gì làm nên tìm việc giải trí, hắn không có khả năng thật sự đối với nàng.

Chính là tối hôm qua hắn không cẩn thận cùng nàng xảy ra quan hệ, hơn nữa nàng vẫn là lần đầu tiên, nàng nghĩ hắn nhất định hối hận muốn chết, đụng tới một cái bình thường lại không kinh nghiệm, hơn nữa không biết có thể hay không là nữ nhân bảo thủ đến chết, bắt hắn phải chịu trách nhiệm.

“Anh yên tâm, chuyện tối ngày hôm qua em cũng có trách nhiệm, cho nên em sẽ không bắt anh chịu trách nhiệm.” Nàng đối hắn nói, bởi vì một cây làm chẳng nên non, tối hôm qua nàng cũng không có cự tuyệt hắn.

“Em đang nói cái gì? Anh hỏi chính là vì cái gì anh phải hối hận?” Hắn nhíu mày, thân thủ giữ người của nàng, làm nàng đối mặt hắn, trả lời vấn đề của hắn.

“Bởi vì em thực bình thường, không có bề ngoài xinh đẹp, cũng không ra có bối cảnh đáng đem ra khoe, ngay cả duy nhất có thể dựa vào cố gắng đạt được bằng cấp, tài trí hơn người đều không có.” Nàng bật thốt lên, sau khi nói xong lại muốn cắn rụng đầu lưỡi chính mình.

Nàng chưa bao giờ không tự tin như thế, đều là hắn làm hại!

“Cho nên đâu?” Hắn hỏi lại.

“Anh còn nghe không hiểu sao?” Nàng có chút buồn bực trừng hắn một cái, nàng đều nói trắng ra như vậy mà còn không hiểu, như vậy hạ thấp đi chính mình, hắn vì cái gì lại nghe không hiểu?

“Nghe không hiểu.” Hắn trả lời ngắn gọn, dứt khoát.

Nàng bỗng nhiên muốn dùng sức ói ra một hơi.

“Nói đơn giản, chính là em căn bản không xứng với anh, em với anh mà nói không hợp tý nào. Cho nên cùng em như vậy bình thường tiểu nhân vật phát sinh quan hệ như vậy, nhất định làm cho anh thực hối hận đi? Bất quá anh yên tâm, em thật sự sẽ không quấn quít lấy anh không buông, em có thể thề với trời.” Tuy rằng nàng thực bình thường nhưng rất có tự mình hiểu chuyện.

Chương Sĩ Hào nhìn nàng như có điều suy nghĩ, sau đó gật gật đầu.

“Nói như vậy anh chợt nghe đã hiểu. Bất quá anh muốn hỏi chính là con mắt nào của em nhìn thấy anh hối tiếc?”

“A?” Không nghĩ tới hắn lại hỏi như vậy, Ngả Lan ngây người một chút.

“Con mắt nào của em nhìn thấy anh hối tiếc??” Hắn lại hỏi nàng một lần.

Nàng ngơ ngác nhìn hắn, sau đó phát hiện hắn bộ dạng thật sự hảo suất! Không phải rồi, là ánh mắt của hắn trong suốt, vẻ mặt trấn định, trên mặt thật sự nhìn không thấy một tia hối hận hoặc vẻ mặt miễn cưỡng.

“Thế nào?” Hắn hỏi nàng.

Nàng trả lời không được, chỉ có thể tiếp tục nhìn hắn ngơ ngác.

“Em cảm thấy được anh vì cái gì lại cùng em làm tình?” Hắn đột nhiên lại hỏi.

Làm tình hai chữ này làm cho mặt của nàng ngăn không được đỏ ửng lên. Đã trong nháy mắt đột nhiên ý thức được hai người bọn họ vẫn đang trần truồng, cùng với thêm chuyện than thể hắn còn đặt ở trên người nàng.

“Anh…” Của nàng tiếng nói chẳng biết tại sao đột nhiên trở nên có chút khàn khàn. “Anh trước hết để cho em đứng lên.”

“Vì cái gì? Anh thích cái cảm giác đè nặng em.”

Oanh! Mặt của nàng trong nháy mắt chỉ cảm thấy càng nóng.

Màu đỏ trên mặt nàng dần dần lan tới toàn thân nàng, làm cả người nàng đều nhuộm thành màu phấn hồng, làm cho hắn cảm thấy được nàng thật gợi cảm lại mê người, cúi đầu say sưa hôn nàng.

“Cùng em làm tình là bởi vì anh kìm lòng không được, rốt cuộc kiềm chế không được nghĩ muốn có được em, giữ lấy dục vọng cùng xúc cảm của em.” Hắn ngẩng đầu, chằm chằm nhìn nàng, trả lời thẳng thắn vấn đề nàng vừa hỏi.

Mà nàng lại càng đỏ mặt.

“Em nói em bình thường, anh không cho là như vậy, bởi vì đối với anh mà nói, trí tuệ cùng nội tâm so với bề ngoài càng hấp dẫn. Huống hồ bề ngoài có thể thay đổi, thân gia bối cảnh cũng không thể đại diện cho con người, bởi vì thân gia bối cảnh của anh cũng chẳng qua là một tiểu hài tử lớn lên ở nông thôn mà thôi. Về phần bằng cấp,” hắn mỉm cười. “Em yêu, chúng ta phải xây dựng là một gia đình, mà không phải là một công ty, em nói cho anh biết, anh vì cái gì lại đi lo lắng vấn đề bằng cấp cao thấp đâu?”

Nàng trừng mắt kinh ngạc nhìn hắn. Hắn biết hắn đang nói cái gì sao?

Xây dựng một gia đình?

“Anh là đang cùng em cầu hôn sao?” Nàng nhịn không được hỏi.

“Anh nhớ anh đã sớm qua giai đoạn cầu hôn, vị hôn thê thân mến.” Hắn lại lén hôn môi của nàng.

“Chính là anh không có khả năng nói thật, kia chỉ là chúng ta say rượu hồ ngôn loạn ngữ, hơn nữa…” Nàng mờ mịt lắc đầu, muốn nói lại thôi.

“Hơn nữa cái gì?”

“Anh không có khả năng nói thật đi.” Nàng lại lắc đầu nói.

“Anh đã nói thật.”

“Chính là…” Nàng nói hai chữ lại ngậm lại miệng.

Thấy nàng liên tục hai lần muốn nói lại thôi, làm cho Chương Sĩ Hào đột nhiên xoay người ngồi dậy, đem nàng ôm vào trong ngực của mình, tìm được một cái tư thế ngồi hai người đều cảm thấy được thoải mái, để tiếp tục cho cuộc nói chuyện.

Hắn cảm thấy được tiểu ngu ngốc này trong lòng tựa hồ có rất nhiều vấn đề, cần hắn hảo hảo khuyên giải. Hơn nữa hắn cũng không quên tối hôm qua nàng nói muốn nói với hắn rõ ràng.

“Bất kể cái gì?” Hắn ôn nhu hỏi.

Nàng nhìn hắn, biểu tình trên mặt thực phức tạp, có chút mờ mịt, có chút mơ mộng, có chút do dự, lại có chút hy vọng, cuối cùng chúng nó toàn bộ theo nàng hít một hơi sâu biến mất không thấy đâu, thay thế chính là một loại dũng khí quyết tâm nói ra.

“Chính là, em như thế nào cũng nghĩ không ra anh vì cái gì lại coi trọng em? Điều kiện của anh tốt như vậy, có thể lựa chọn rất nhiều người, các danh môn thiên kim, yểu điệu thục nữ đối với anh xua như xua vịt, anh không có khả năng không biết, lại làm sao có thể coi trọng em một người qua đường bình thường như vậy?” Nàng một hơi đem nghi hoặc lớn nhất trong lòng nhổ ra.

“Tóm lại một câu, chính là em không tự tin anh sẽ coi trọng em.”

“Em không phải không tự tin, mà là có tự mình hiểu lấy.” Nàng nhịn không được phản bác, tuy rằng giọng điệu có hơi yếu.

“Chính là em biết không? Tình yêu là không có đạo lý.” Hắn như có điều suy nghĩ nhìn nàng một lát, sau đó đột nhiên mở miệng nói.

“Tình yêu?” Nàng nhìn hắn, không hiểu hắn vì cái gì lại nói đến tình yêu. Sau đó, nàng đột nhiên lộ ra biểu tình khiếp sợ, nghẹn họng nhìn hắn trân trối.

Hắn không có khả năng là muốn nói cho nàng, hắn yêu nàng đi? Có thể sao?

“Không cần lo lắng em lại xúc phạm tới lòng tự trọng yếu ớt của anh, là sự thật.” Hắn hèn mọn nói với nàng.

Ngả Lan trừng mắt nhìn, nhịn không được phát ra một tiếng cười khẽ. Chính là giây tiếp theo, nàng không tự chủ được lại nhớ tới vừa rồi khiếp sợ cùng ngờ vực vô căn cứ.

“Anh…” Nàng nhìn muốn nói lại thôi, trong mắt tràn ngập hy vọng xa vời cùng mâu thuẫn.

“Em muốn nói cái gì?” Hắn nhẫn nại hỏi nàng.

Nàng lại giãy dụa một lát, mới cố lấy dũng khí, thật cẩn thận một lần nữa mở miệng.

“Anh nói tình yêu là không có đạo lý, ý tứ này phải…” Nàng nhịn không được nuốt nuốt trong miệng nướt bọt vốn không tồn tại, lại khẩn trương liếm môi cánh hoa khô ráo, cuối cùng mới bức chính mình nói ra mấy lời kia. “Anh yêu em?”

“Đúng, anh yêu em.” Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, không có do dự, cũng không có giãy dụa trực tiếp nhìn nàng gật đầu nói.

Hắn ngắn gọn dứt khoát thông báo làm cho Ngả Lan ngây dại, bởi vì nàng căn bản cũng không dám suy nghĩ chuyện này. Nàng làm sao có thể nghĩ hắn yêu nàng đâu? Chính là hắn lại nói với nàng: đúng, anh yêu em.

Nước mắt bỗng nhiên theo hốc mắt nàng xông ra, nhanh chóng ngưng tụ, sau đó rơi xuống, tốc độ cực nhanh, làm cho nàng trở tay không kịp, cũng làm chính mình giật mình.

“Thực xin lỗi, em không biết mình làm sao vậy.” Nàng chạy nhanh giải thích, lấy tay lau nước mắt không ngừng rơi xuống. Hắn lại đột nhiên nắm lấy tay đang lau lệ của nàng, nghiêng qua ôn nhu hôn những giọt nước mắt trên má, trên môi của nàng, hại nàng hoàn toàn không thể nhúc nhích, nước mắt trong hốc mắt lại trong nháy mắt rơi xuống nhanh hơn.

“Bị anh yêu hẳn là không bi thảm như vậy đi?” Hắn ngẩng đầu, nhìn nước mắt của nàng rơi, ôn nhu vui đùa nói.

“Đây là nước mắt vui mừng.” Nàng dùng sức lắc đầu, sợ hắn hiểu lầm mà cố gắng đem cổ họng nghẹn ngào, khàn khàn hướng hắn nói.

“Anh biết.” Hắn mỉm cười, cầm mặt của nàng, ôn nhu thay nàng lau đi nước mắt trên gương mặt, sau đó hôn hôn nàng.

“Em cảm thấy được chính mình giống như nằm mộng.” Nàng nhịn không được khàn khàn nói.

Boss yêu nàng, đây là giống tình tiết trong tiểu thuyết đi? Làm sao có thể thật sự xảy ra ở trên người nàng?

“Em không phải đang nằm mộng.” Hắn cam đoan nói, nhịn không được lại hôn đôi môi đỏ mọng của nàng.

“Cho nên anh là thật sự yêu em?” Nàng choáng váng, vẫn là cảm thấy không thể tin được.

“Đúng.”

“Này thật không phải là một hồi tử mộng?” Lại xác định.

“Không phải.”

“Anh không có gạt em?” Nàng vẫn là cảm thấy không thể tin được.

“Không có.”

“Thật sự?”

“Thật sự.”

“Kia!”

Hắn nghiêng mình hôn nàng, ngưng hẳn của nàng lải nhải. Lấy nụ hôn giam giữ, cũng không ngừng hứa hẹn.