Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Chương 39: Hiệu cô gái




Lúc không ở nhà nhớ nhà, về đến nhà rồi lập tức muốn rời đi, đây chính là trạng thái trong lòng Liêu Bắc Bắc ở trước mắt. Mẹ hỏi cô có tìm được người thích hợp hay không, trưởng thành rồi, có quen bạn trai không? Ba ba thì nói cô đừng có gấp nói yêu đương, có duyên thì sẽ gặp nhau, vẫn lấy sự nghiệp trước mắt làm trọng. Hơn nữa ở trên bàn cơm, chủ đề gả và không lấy chồng luôn rất hot.

Thật ra thì cha Liêu mãnh liệt yêu cầu con gái có thể một mình đảm đương công việc trọng yếu —— là vì lúc Liêu Bắc Bắc đang ở kỳ đại học, cha Liêu bằng vào danh dự của ông, đã ở ngân hàng vay một khoản tiền lớn, nhận thầu siêu thị cỡ trung ở chỗ mẹ Liêu.

Siêu thị ở vào giải đất phồn hoa, buôn bán khá vững vàng, cha Liêu tính toán không lâu trong tương lai sẽ đem siêu thị giao cho con gái kinh doanh. Đây là chuyện Liêu Bắc Bắc không biết .

Liêu Bắc Bắc ở nhà ba ngày, Đường Diệp Hoa tổng cộng gọi cho cô bảy cuộc điện thoại, nội dung không khác mấy, không phải là hẹn cô ra đường chính là hẹn cô ăn cơm, cô dĩ nhiên hiểu dụng ý của Đường Diệp Hoa, từng cái nhã nhặn từ chối. Huống chi bọn họ rõ ràng không thích hợp với nhau, Đường Diệp Hoa nhận định một mình. Liêu Bắc Bắc phân tích xuống, có thể Đường Diệp Hoa bị chạm lòng tự ái, anh chịu không được một viên chức nhỏ trực diện cự tuyệt mình.

Về phần Đường Diệp Trạch, mấy ngày qua không có lên Weibo cũng không có liên lạc cùng cô, nhưng cô đối với anh rất là nhớ nhung, nhiều lần bởi vì nghĩ đến anh mà cười lên tiếng, cô đối với chuyện lần này cũng suy nghĩ kỹ, mặc dù giấc mộng đeo đuổi tới chậm một chút, nhưng mà cô quả thật thích Đường Diệp Trạch tài hoa hơn người mà nhiệt tình yêu thương thiên nhiên.

“Bắc Bắc, xe công ty của con đã đến lầu dưới rồi, gọi con nhanh chóng đi xuống.” Mẹ Liêu đem một túi đồ ăn vặt nhắc tới cửa.

Liêu Bắc Bắc đáp một tiếng, nhấc vali lên, ôm mẹ, ôm ba ba nói lời từ biệt, đơn giản đến tựa như buổi tối còn có thể về nhà ăn cơm như vậy, thói quen, những năm này một người sống ở bên ngoài, cũng sẽ không bởi vì ly biệt rơi nước mắt.

Cô chính là cô gái như vậy, hèn yếu nhưng không yếu ớt.

Cô kéo hành lý đi xuống lầu, phát hiện Đường Diệp Hoa không có ở trong xe, hỏi thăm biết được, Đường Diệp Hoa muộn một chút mới tới Vạn Điệp Thành. Liêu Bắc Bắc phỏng đoán, Đường Diệp Hoa nhất định là tức giận mới không muốn cùng mình ngồi chung một chiếc xe.

Lại đi trên xa lộ cao tốc quen thuộc, Liêu Bắc Bắc ngồi ở trong xe nghĩ đến hình ảnh cô cùng Đường Diệp Trạch lần đầu lúc gặp nhau, khi đó cô khiêng một rương lớn mì ăn liền lên xe tập thể, thùng giấy trong lúc vô tình đụng vào trán của anh, cho nên trong nháy mắt cô trở thành ‘tiểu thư bị người lên án’, nhưng Đường Diệp Trạch không có trách cứ cô, còn theo cô nói chuyện phiếm giết thời gian, mặc dù khi đó trong lòng cô rất thấp thỏm, nhưng mà Đường Diệp Trạch dùng phương pháp của anh giúp cô hóa giải áp lực lớn lao.

Nghĩ như vậy, cô cười cười, bất kể bọn họ quen biết có phải là từ ba ba đáp cầu dắt mối hay không, Đường Diệp Trạch đúng là đối với mình chiếu cố rất nhiều, tựa như. . . . . . Anh trai?

Nụ cười của cô cứng đờ, tựa vào chỗ ngồi phía sau trên ghế dựa, mà ngủ đi.

. . . . . .

Hai ngày sau lúc hoàng hôn, xe lái vào Vạn Điệp Thành, trấn nhỏ trước mắt đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất, lúc cô rời đi bất quá mới chừng một tuần lễ, trên trấn nơi nơi màu cờ phần phật, chung quanh treo băng gol có ghi nghề quảng cáo Hot cho Khu biệt thự Điệp Yêu, tùy ý là có thể thấy được người mặc quần áo hợp thời ở đô thị. Không khó đoán được, không lâu sau, Vạn Điệp Thành sẽ trở thành một đô thị xinh đẹp phồn hoa trong núi.

Lúc xe chậm rãi chạy ở trên đường phố, hai bóng dáng từ trước mắt Liêu Bắc Bắc hiện lên.

Phạm Phỉ kéo của khửu tay Đường Diệp Trạch, đang kéo anh đi vào một nhà đồ tắm nhỏ, Liêu Bắc Bắc chỉ có thể nhìn thấy mặt nghiêng của Phạm Phỉ, nụ cười của cô rực rỡ như ánh mặt trời, nụ cười phát ra từ nội tâm này, nói rõ cô giờ phút này rất hạnh phúc.

Liêu Bắc Bắc rốt cục hiểu Đường Diệp Trạch mấy ngày qua tại sao không có liên lạc với mình, không phải là công việc bận quá, là không có thời gian theo cô nói nhăng nói cuội, trọng sắc khinh bạn vân vân, ai cũng không sai biệt lắm.

“Liêu tiểu thư, cô nhìn vị phía trước kia là không phải là Đường tổng giám sao?” Tài xế có lòng tốt nhắc nhở Liêu Bắc Bắc, thân ảnh Đường Diệp Trạch cao gầy ở trong đám người vốn có thể dễ dàng nhận ra.

“Thật giống như không phải là, chúng ta mau trở lại nhà tập thể đi, trên đường cực khổ chú.” Cô cố ý hay vô ý mà chỉ hướng phía trước, “Trên đường phố trẻ con không ít, chú cần chú ý nhiều hơn.”

Tài xế đáp một tiếng, lên tinh thần, mặt đường rất loạn, nên chuyên tâm lái xe thì tốt hơn.

Đang lúc Đường Diệp Trạch quay đầu nhìn về phía con đường vào thành, đuôi xe từ bên cạnh anh chạy qua, anh nhìn thời gian một chút, nếu như anh không có tính toán sai, Liêu Bắc Bắc hẳn là sắp đi ngang qua con đường này.

“Tiểu Trạch, đi vào không.” Phạm Phỉ ngoắc về phía anh, cô chính là cố ý theo đuôi Đường Diệp Trạch vào thành trấn. Đang lúc Liêu Bắc Bắc rời đi mấy ngày qua, cô sử xuất ra tất cả vốn liếng quấn Đường Diệp Trạch, ra biển, lặn xuống nước, leo núi, không nói trước mệt mỏi gần chết vì chuyện này, Đường Diệp Trạch thế nhưng giống như người máy định quá hạn, đã coi tốt thời gian Liêu Bắc Bắc trở lại, đúng lúc cách mình đi.

Đường Diệp Trạch lấy điện thoại di động ra, vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Liêu Bắc Bắc, thì Phạm Phỉ nhanh một bước che kín màn ảnh: “Này. Công việc là làm không xong, tối nay lại xử lý nghiệp vụ có được hay không? Trước giúp em xem bikini một chút đi.” Vừa nói, cô đưa điện thoại di động đút vào trong túi quần, ở trong túi quần gỡ pin ra.

Đường Diệp Trạch dừng một chút, muốn nói lại thôi, bước vào cửa hàng nhỏ, đi ở trong thế giới đồ tắm, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, tầm mắt trước sau vẫn dừng lại ở đoạn giao nhau trên đường phố.

Anh chuyên chú làm cho Phạm Phỉ nhận rõ sự thực —— người đàn ông cô thầm mến nhiều năm, lòng đã thay đổi.

Nhưng mà cô thật không hiểu, Liêu Bắc Bắc đã bỏ ra cái gì? Vậy thì cái gì có thể cảm động được anh? Thật đáng giá anh ở trong mấy tháng ngắn ngủn biến thành người đàn ông cuồng dại sao? Còn có Đường Diệp Hoa, cũng rất chấp nhất với Liêu Bắc Bắc, ai tới cho cô một đáp án hợp lý đi?

Liêu Bắc Bắc không có vào ở nhà trọ tầng cao nhất của Đường Diệp Hoa, cô trở về túc xá nhỏ mình từng ở, đơn giản quét dọn một phen, sau đó đi vào phòng tắm tẩy đi một thân mỏi mệt .

Cả người cô phảng phất giống như bị rút đi cái gì đó, hốt hoảng, không muốn bận rộn nhưng dừng không được.

Cô nằm xuống, liền đứng lên, đổi đi đồ ngủ, đi ra khỏi nhà tập thể, đi tới bờ biển, trời chiều đã sớm rơi xuống, mặt biển đen nhánh thổi qua gió mang hơi lạnh, cô ôm lên hai cánh tay, đi lại chẳng có mục đích.

Du thuyền màu trắng ở nơi này trong đêm tối hiện ra một đạo ánh sáng, cô cẩn thận nhìn lại, lần đầu tiên chú ý tới hiệu thuyền trên du thuyền.

——The girl of strawberry flavor (cô bé mang mùi vị dâu tây).

Liêu Bắc Bắc nghiêng đầu, bọc kín áo ngoài, dâu tây là nước trái cây cô yêu thích nhất, màu sắc cùng mùi vị đều tràn đầy sắc thái mộng ảo, nhưng mà đó là chuyện thật lâu trước đây.

Không tự chủ được, cô đi về phía du thuyền, bò lên lan can, vô ý lôi một chút tay cầm của cánh cửa, cửa lại dễ dàng mở ra.

Nếu tới rồi, không bằng giúp anh ta quét dọn một chút? Ừ, lần này miễn phí.

Cô đi vào khoang thuyền, trong khoang thuyền có chút lộn xộn, chai bia chưa kịp dọn dẹp chồng chất ở trong bồn rửa mặt. Liêu Bắc Bắc vén tay áo lên, tìm ra mấy túi rác, thu thập những thứ kia chỉ có cô bé mới thích ăn đồ ăn vặt vào trong túi.

Đi lên boong tàu, trên mặt boong tàu bày biện hai kiện áo lặn, nam nữ một bộ, cô rũ mắt xuống mành, chậm rãi ngồi xổm xuống, không biết nên rửa như thế nào, chỉ đành phải trước làm chút ít công việc đủ khả năng, phủi hết hạt cát bám vào trên áo lặn, lại đem hạt cát quét sạch sẻ. Nhưng mà boong tàu là chất gỗ, cát mịn chui vào khe hở, cô nhớ tới trong phòng làm việc có máy hút bụi, liền trở về khoang thuyền vận chuyển cỗ máy cồng kềnh. Mang lên tới mới phát hiện không có ổ cắm điện, cô liền mang ở cắm điện lên, kết quả nhớ tới một chỗ ổ cắm khác đã chuyển được nguồn điện, cho nên cô lại trở về khoang thuyền.

Tóm lại, tới tới lui lui, cô bận rộn tới hôn mê.

Nước mắt tí tách rơi vào trên bong thuyền, tóe lên bọt nước nhẹ nhàng, sợi tóc ướt nhẹp dính ở trên gương mặt của cô, cô lười vẹt ra, dù sao còn có thể rơi nữa.

Tại sao phải sinh ra loại cảm giác kỳ quái rất khó chịu này đây? Cô làm không hiểu rõ ràng lắm mình đang nghĩ cái gì, tâm tình có chút khó chịu không giải thích được.

Quét dọn xong tất cả, Liêu Bắc Bắc đứng ở trước tủ lạnh, nhìn chằm chằm bia ướp lạnh bên trong, một lúc lâu, lấy ra mấy lon nhét vào trên ghế sa lon, tắt đèn huỳnh quang, cỡi giày, co rúc ở trên ghế sa lon, cảm giác muốn uống rượu, khó mà khống chế.

Cô mở ra một lon, chỉ chốc lát sau liền uống xong, nhưng không có cảm giác chút nào. Không nghĩ như thế nào, chỉ là muốn thực tế ngủ một giấc, không nên vì những người không nên thuộc về cô mà cáu kỉnh.

Sau khi tỉnh lại, lại là một ngày đầy ánh nắng.

Không biết qua bao lâu, lon bia ngã trái ngã phải nằm ở trên bàn trà, phát ra tiếng loảng xoảng nhẹ.

Liêu Bắc Bắc mặt dán ở trên ghế sa lon, cô thỉnh thoảng cười khúc khích, thần sắc thỉnh thoảng dại ra, nước mắt lướt qua chóp mũi, hít mũi một cái, làm sao còn không có say thế? Làm sao mà hình ảnh Đường Diệp Trạch càng lúc càng rõ ràng vậy?

Cô dùng sức lắc đầu, lại đối với bạn tốt nổi lên ý nghĩ không an phận, hiện tại hoàn toàn tỉnh ngộ hiểu rõ, còn không bằng không tỉnh ngộ.

“Bắc Bắc. . . . . .”

Đường Diệp Trạch quả thật đang đứng ở phía trước cô, cũng không xác định cô có thể thấy rõ mình hay không.

Mồ hôi thấm ướt áo sơ mi của anh, ở nơi này trong mấy giờ, anh tìm lần cả thành trấn, hỏi hết tất cả công nhân viên, không ai biết hướng đi của Liêu Bắc Bắc. Anh vội vàng gọi điện thoại báo cảnh sát, cảnh sát lại nói người mất tích không vượt qua bốn mươi tám giờ thì không thụ lý.

Lòng anh như lửa đốt, tâm thần không yên, biết không thể, nhưng vẫn như cũ mang đèn khẩn cấp chạy đến bờ biển, một mặt gọi mặt tìm kiếm.

Anh giống như điên rồi mà đi tìm cô, cuối cùng rốt cục ở trong du thuyền tìm được cô say như chết.

Liêu Bắc Bắc chậm rãi nháy mắt, giơ tay lên, xoa gương mặt Đường Diệp Trạch, thì ra là Đường Diệp Trạch còn có nhiệt độ, không chỉ có nhiệt độ, trên cổ còn có một đám mồ hôi hột.

“Tôi ngã bệnh rồi, làm sao bây giờ. . . . . .” Cô lẩm bẩm tự nói, nhắm mắt lại, nước mắt tí tách rơi xuống.

Đường Diệp Trạch nhíu lông mày, đưa bàn tay bao trùm ở trên trán của cô, gương mặt của cô đỏ bừng, da thịt nóng hổi, Đường Diệp Trạch không thể xác định là rượu cồn hay là cô thật nóng rần lên.

Phút chốc, anh đem Liêu Bắc Bắc ôm lấy, Liêu Bắc Bắc nằm ở trong ngực của anh, trong đầu hiện ra một màn bọn họ ở bờ biển, bikini vô ý trôi đi, anh cũng là như vậy ôm cô, trong thần thái không mang theo một tia sắc tình.

Khi anh một cước sắp bước ra cửa khoang, thì Liêu Bắc Bắc kéo lại tay vịn, nếu như giờ này khắc này, một màn kia tái hiện, cô muốn hôn anh, ở trong không gian không thực tế này, xin cho phép cô sắc đảm ngập trời một lần.

Cái miệng nhỏ nhắn ấm áp đầu tiên là dán tại trên cằm của anh, từng chút một vuốt ve, dần dần, tìm được mục tiêu tiến tới bên môi của anh.