Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 26



Chủ nhật.

Sau cơn mưa không khí phá lệ tươi mát hơn, cả tòa thành thị giống như được gột rửa bởi một mùi hương thanh khiết thơm ngát.

Một chiếc xe thể thao màu tím bạc đậu khu nhà nhỏ ở vùng ngoại ô, cửa xe mở ra, một bóng người cao ráo xuất hiện ở trong phạm vi tầm mắt mọi người, tuổi trẻ, tuấn mỹ, làm cho người ta đã gặp qua là không quên được.

Một lão bà bà đã lớn tuổi trên tay mang theo giỏ thức ăn cùng nông cụ đang đi từ hướng đồng ruộng bên kia đến. Người đàn ông tuấn mỹ vội vàng đi tới, thanh âm cung kính: “Thím Trần.”

“Hả?” Nghe thấy thanh âm này, thím Trần dừng bước, xoay người nhìn lại, vẻ mặt kinh hỉ: “Đường thiếu gia? Tại sao cậu lại tới đây?”

“Chủ nhật, sang đây nhìn thím một chút.” Đường Học Khiêm đi lên phía trước, cầm lấy những thứ trong tay bà. “Để con giúp thím.”

“Vậy làm sao có thể!” Hắn cao sang quyền quý đến thế, bà làm sao dám.

“Không sao.” Đường Học Khiêm khẽ cười, tươi cười thanh nhã: “Coi như là thay Ngữ Thần giúp thím là được rồi.”

**** **** ****

Thím Trần, vốn dĩ mọi người thường hay gọi bà là Trần quản gia, bà là quản gia trước kia của Kiều gia, là người mà Kiều phu nhân đã tạ thế tín nhiệm nhất, cũng là người một tay đem Kiều Ngữ Thần nuôi lớn, thẳng đến khi Kiều Ngữ Thần gả vào Đường gia rời khỏi Kiều gia, Trần quản gia mới chính thức về hưu.

Kiều Ngữ Thần trân trọng bà giống như mẹ của mình, sau khi thím Trần về hưu, Kiều Ngữ Thần từng đem cổ phần công ty tên của mình chuyển sang tên bà, hàng năm đều chia cổ tức hoa hồng, đủ để đảm bảo bà khi trở về nhà có cuộc sống an nhàn tự tại, nhưng Trần quản gia không lấy một xu, bà đối tiền tài vật chất cũng không có suy nghĩ gì nhiều lắm, tuổi tác càng lúc càng lớn, bà chỉ mong sao tuổi già của bà yên vui an tĩnh. Vì thế Kiều Ngữ Thần đã mua một ngôi nhà ở ngoại ô rời xa khu thành thị ồn ào náo nhiệt, hoàn cảnh thanh nhã yên tịnh, không tranh sự đời. Ngoài ra còn có một số đồng ruộng để canh tác.

Thím Trần đưa mắt nhìn luống rẫy củ cải phát triển tươi tốt của mình, thắng cảnh, lão nhân gia hưng trí bừng bừng cầm vòi phun, thuận miệng hỏi: “Không biết Đường thiếu gia có biết làm thứ này hay không?”

Đường Học Khiêm nhã nhặn trả lời: “Hiểu sơ.”

Thím Trần nảy lên hứng thú, “Có hứng thú thử một chút hay không?”

Đường Học Khiêm nở nụ cười, cởi áo khoác âu phục, cởi bỏ cúc áo sơ mi chỗ cổ tay, đem áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, sau đó tiếp nhận vòi nước từ trong tay bà. “Được”

Đường Học Khiêm người này có một ưu điểm, ba trăm sáu mươi ngành nghề, cái gì cũng đã thử qua một chút, hơn nữa rất nhiều ngành nghề trong đó hắn làm rất giỏi. Không người nào biết làm sao hắn làm được, hắn tựa như một điều bí ẩn, có bao nhiêu bộ mặt, có thể tùy thời biến ảo, làm người ta đầu váng hoa mắt.

Đường Học Khiêm đứng ở luống củ cải, ngồi xổm người xuống, đưa tay vén lên lớp lá bao bên trên củ cải, xem xét tình trạng củ cải sinh trưởng.

Thím Trần hưng trí bừng bừng hỏi: “Thế nào?”

“Bây giờ nó đang vào giai đoạn tăng trưởng mạnh, nên tưới thêm nhiều nước, phòng ngừa thiếu nước không tốt lắm.” Đường Học Khiêm bận việc, trong tay không hề nhàn rỗi: “Nếu hơi nước cung ứng không đủ, không chỉ có ảnh hưởng đến độ sinh trưởng, tăng trọng của củ cải, mà chỉ tăng trưởng phần rễ chùm, tính chất thô ráp, bên trong củ cải sẽ xốp, mất chất lượng, Về phương diện khác, nếu nước quá nhiều, nên chú ý để kịp thời thoát nước, tránh bị úng rễ.”

Lật bên dưới tán lá, đưa ra nhận xét, nhắc nhở lượng nước canh sao cho vừa đủ.

Thím Trần chỉ chỉ một mảnh đất cải củ bên cạnh, “Đường thiếu gia, bên này, cậu có thể nhìn ra là cái gì vấn đề không?”

Đường Học Khiêm nghe vậy, bước qua ngồi xổm người xuống xem xét. Bên trên mặt lá xuất hiện một đốm đỏ hình chữ V, gân lá hơi biến thành màu đen, cuống lá màu vàng, có xu thế lan rộng khắp toàn bộ bề mặt lá. Đường Học Khiêm nghĩ nghĩ, mở miệng nói: “Là biểu hiện của bệnh khoai hà, gốc nhiễm bệnh ống dẫn biến thành đen, bên trong cuống lá đã bị thối, khi mới bắt đầu phát bệnh không quan sát kĩ sẽ nhìn không thấy rõ bệnh trạng, nhưng gân lá đã biến đen về sau sẽ thối đến tận ruột.”

Thím Trần kinh hãi: “Vậy làm sao bây giờ?”

Đường Học Khiêm nhìn nhìn, đi trở về đồng ruộng cầm lấy hộp nông cụ của thím Trần, bên trong có các loại dược phẩm dùng cho nhà nông, Đường Học Khiêm nghĩ nghĩ, nhìn thím Trần nhẹ nở nụ cười. “Không sao, đây là bệnh thông thường, dùng 30% thuốc kháng khuẩn mạnh 500 ml, hoặc là 72% kháng khuẩn Techo 3500ml, hay là dùng đồng sunfat 14% 350ml, thêm 47% thuốc tăng trưởng sinh trưởng 900ml, hòa tan sau đó phun sương.” Cầm lấy các loại dược phẩm chất lỏng, Đường Học Khiêm ngẩng đầu, “Con sẽ pha chế giúp thím dung dịch, sau đó cứ phun liên tục bảy đến mười ngày là được rồi.”

Thím Trần đứng ở bên cạnh hắn, tinh tế đánh giá người đàn ông này.

Động tác của hắn thực chính xác, người này cho dù làm bất cứ chuyện gì cũng có phong cách riêng độc đáo của hắn, trật tự rõ ràng, thận trọng. Thím Trần nhìn hắn, bỗng nhiên minh bạch, vì sao mỗi lần Kiều Ngữ Thần nói đến người đàn ông này, trong mắt tràn đầy màu sắc rực rỡ.

Không thể không nói, người này, rất có lực hấp dẫn. Trong ngày thường, hắn khoác lên người bộ âu phục cắt may tinh xảo, ngữ điệu nói chuyện không nhanh không chậm, ngay cả tươi cười đều là không xa không gần, cảm giác mười phần đúng mực, nghiễm nhiên là một hình tượng của một nhà doanh nghiệp có tầm cỡ, làm cho người ta cảm giác không thể vươn tay tới. Mà khi hắn xoay người một cái, lại có thể dùng một loại diện mạo xuất hiện ở trước mặt người khác, bình thản cẩn thận, làm người ta say mê.

“Đường thiếu gia.” Thím Trần xoay người, đối diện cùng tầm mắt của hắn, đẩy ra đề tài: “Cậu thông minh như vậy, lại còn có việc cần nhờ vả tôi?”

**** **** ****

Bị người ta vạch trần mục đích, Đường Học Khiêm không phủ nhận, gật gật đầu thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy, con có việc nhờ vả thím.”

Quản gia tiền nhiệm của Kiều gia nghiền ngẫm cười rộ lên, “Là về Ngữ Thần tiểu thư?”

Tầm mắt của bà quá mức dò xét, Đường Học Khiêm không dám đối diện, hơi lảng tránh. “Vâng.” Thật sự hắn là vì Kiều Ngữ Thần mà đến.

“Nói đi, cậu muốn tôi giúp cậu cái gì?” Thím Trần ngồi ở bên vệ đường, tươi cười xa xăm: “Nhìn cậu vừa rồi nể mặt nhiệt tình giúp tôi làm việc đồng áng, tôi sẽ tận lực giúp cậu.”

Mặt Đường Học Khiêm bỗng nhiên đỏ, lập tức làm cho thím Trần trở nên ngạc nhiên: Một thằng bé da mặt dày như thế cũng sẽ đỏ mặt? Kỳ tích thế giới a….

Đường Học Khiêm ho khan một tiếng, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm lên hỏi: “Con muốn biết, Ngữ Thần cô ấy…. Rốt cuộc yêu thích con ở điểm nào nhất?”

Mất mặt, mắc cỡ chết người…

Vừa hỏi ra lời, Đường Học Khiêm còn có loại xúc động muốn tìm khối tàu hủ đâm đầu vào chết cho xong, đời này hắn sẽ không hỏi qua loại vấn đề này một lần nào nữa…..

Nhưng thím Trần chỉ cười không nói.

Đường Học Khiêm bị bà cười đến sợ hãi, lại không dám phát tác, chỉ có thể ngoan ngoãn bị bà cười. Hắn hiện tại hoàn toàn bị người nắm bắt, phàm là người cùng Kiều Ngữ Thần có quan hệ chặt chẽ , hắn một mực cũng không thể đắc tội, lão bà của hắn sẽ chạy trốn a…

May mà, Trần quản gia không thử thách hắn nhiều, thản nhiên mở miệng, thanh âm của xa xăm vang lên.

“Đường thiếu gia, cậu có biết mẹ của Ngữ Thần là người như thế nào không?”

Đường Học Khiêm sửng sốt, ngẩn ngơ một lúc, sau đó hổ thẹn cúi đầu: “Con... không hiểu rõ lắm.” Hắn chưa bao giờ cố tình tìm hiểu về cuộc sống riêng tư của nàng trước kia, vì thế nàng cũng không nhiều lời về chuyện của mình.

Thím Trần nở nụ cười, đem tất cả nói cho hắn biết.

“Phía sau của Kiều gia có một khoảng đất rất rộng lớn trống trải, đó là do mẹ của Ngữ Thần mua lại, mẹ của con bé trời sanh tính đạm bạc, không thích trường hợp xã giao, thích nhất là ở trên mảnh đất của chính mình trồng đủ loại rau dưa dưa và trái cây, sống một cuộc sống bình yên thanh nhàn. Trước kia, mỗi ngày chuyện mà Ngữ Thần hay làm nhất chính là đi theo mẹ của con bé tưới nước làm cỏ, đối với Ngữ Thần mà nói, đó là kỉ niệm vô cùng trân quý khi nhớ đến, đó là cuộc sống thực sự của con bé, là sức mạnh để con bé duy trì. Phần lớn thời gian mẹ con bé thường hay ốm đau, nằm liệt giường, Ngữ Thần chỉ có thể ở bên cạnh bồi mẹ, cái gì cũng không thể làm….”

“…Từ sau khi bà bệnh nặng, mảnh đất kia liền xao lãng đi, tuy rằng Ngữ Thần có ý định dùng đủ mọi phương pháp, nhưng không có ai có thể làm cho mảnh đất đó sống lại như trước. Sau đó phu nhân chết vì bị bệnh, Ngữ Thần không bao giờ bước đến nơi đó một lần nào nữa….”

“Nhưng sau đó, có một người xuất hiện làm cho mảnh đất khô cằn kia lại một lần nữa lại bừng bừng sức sống giống như trước...”

“......”

Thím Trần nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, thanh âm du dương: “Đúng, người đó chính là cậu.”

**** **** ****

Khi còn nhỏ, Kiều Ngữ Thần mười bảy tuổi thì ở Kiều gia cử hành một buổi tiệc rượu long trọng, Đường Học Khiêm đi theo cha của hắn đến, cũng tham dự buổi tiệc rượu xã giao này.

Trải qua từ nhỏ đến lớn nhiều năm lắng đọng lại như vậy, Đường Học Khiêm dưới những tình huống như thế này đã chán nản mỏi mệt nên lẳng lặng chuồn đi, bản thân đã muốn luyện đến một trình độ đẳng cấp cao rồi, thừa dịp người khác không chú ý, thân là khách nhân Đường Học Khiêm mộ lắc mình một cái đi ra đại sảnh, ở trong vườn hoa Kiều gia hít thở làn khí mát mẻ.

Phía sau hoa viên là một mảnh đất rộng lớn hoang vắng, Đường Học Khiêm trong lúc vô tình liếc mắt một cái, thầm đánh giá: Một mảnh hoang vu. Nếu Đường Học Khiêm giống như những người bình thường khác, nhìn một cái rồi đi, như vậy có lẽ, hắn vĩnh viễn sẽ không cùng Kiều Ngữ Thần xuất hiện bên cạnh nhau. Đáng tiếc, vị thiếu gia Đường Học Khiêm này của chúng ta, tuyệt đối không thể dùng từ ‘bình thường’ để hình dung….

Đường Học Khiêm đối với những nghi thức xã giao của những buổi tiệc rượu, những lời sáo rỗng cảm tạ với không cảm tạ, thật vất vả chạy ra ngoài rồi, làm sao cũng đã quyết định trước khi kết thúc buổi tiệc kia nhất định sẽ không xuất hiện, kết quả là, Đường Học Khiêm đi dạo ở trong vườn hoa một mình có điểm nhàm chán. Người đang nhàm chán thì đương nhiên thường hay xuất hiện những tư tưởng kì diệu, phương thức tư duy của Đường Học Khiêm có điểm khác người, chuyện hắn cảm thấy hứng thú thường thường người thường rất khó lý giải. Mà trước mắt, hắn thực nhàm chán, trước mắt lại vừa vặn có một mảnh vườn hoang như vậy, Đường Học Khiêm thấy có một gian nhà nhỏ, bên trong đầy các loại chất hóa học, thuốc dành cho nông nghiệp và đủ các loại giống cây trồng bên trong. Đường Học Khiêm lập tức hiểu ngay: Khu đất này xuất hiện vấn đề.

Nói người của Đường gia tính cách khác người, Đường phu nhân Tiêu Tố Tố điển hình là số mệnh tiểu thư, cả đời sẽ không quá tinh thong chuyện gì, nhưng chính là một người phụ nữ hoàn toàn không biết gì như vậy, thế nhưng lại sinh ra một đứa con trai vạn năng…

Đường Học Khiêm, từ nhỏ dựa vào trí óc để ăn cơm, bất cứ thứ gì so với người bên ngoài đều tinh thông hơn một chút, khi trưởng thành thì càng đặc biệt hơn, không chỉ có kế thừa sự quyến rũ độc nhất vô nhị của mẹ hắn, ngay cả vào bếp, trong trường học hay ngồi trên bàn đàm phán, thậm chí còn có cả việc đồng ruộng quả thực chính là một hộp nữ trang di động….

Kết quả là tối hôm đó, Đường Học Khiêm của chúng ta nhàm chán liền đối với mảnh đất hoang vu này nảy sinh hứng thú thật lớn, nhịn không được muốn đem chỗ hoang tàn biến thành bảo vật. Đường Học Khiêm người này có một đặc điểm, một khi đối với việc của người nào đó sinh ra hứng thú sẽ rất có kiên nhẫn, vì thế tại buổi tối đó, Đường Học Khiêm ở dưới ánh trăng bắt đầu tìm tòi nghiên cứu về đặc điểm của mảnh đất này, tìm ra vấn đề mấu chốt, kết hợp với các loại phân hóa học cải tạo lại độ phèn của đất, độ mặn độ dày vân vân, sau đó nghiên cứu một chút ở nơi đây thích hợp gieo trồng loại thực vật nào, tính toán một chút tại... mùa này thích hợp loại giống nào, cuối cùng Đường Học Khiêm đơn giản tìm tờ giấy, đem tất cả đề nghị đều viết ở phía trên.

Trời đất chứng giám, anh bạn Đường Học Khiêm của chúng ta làm việc này tuyệt đối không phải là vì tán gái, thuần túy là sử dụng thời gian nhàm chán, hắn hoàn toàn không hề muốn vì những cử chỉ vô tâm này của hắn lại hoàn toàn bắt giam một tấm lòng hồn nhiên của thiếu nữ ngây thơ kia làm tù binh…

Nhưng mà kết quả chính là: Ngày hôm sau Kiều Ngữ Thần nhìn thấy tờ giấy lưu lại Đường Học Khiêm, theo phương pháp phía trên làm xuống, nhiều ngày sau, không có một ngọn cỏ hoang nào còn, trên mảnh đất trồng đầy củ cải…

Lời nói Trần quản gia thấm thía: “Ngữ Thần năm mười sáu tuổi đã đối với cậu nhất kiến chung tình, khi đó chính là thích, niềm xúc động giống như biết bao cô gái bình thường khác, nhưng bắt đầu từ chuyện này cô ấy đã bắt đầu yêu cậu…. Bởi vì, cậu đã làm tan chỗ trống trong cuộc sống của cô ấy.”

……

“Thím Trần.” Đường Học Khiêm ngồi ở trong mảnh đất củ cải khóc không ra nước mắt, ngẩng đầu, thực ủy khuất thực rối rắm hỏi một chuyện liên quan đến tánh mạng của hắn: “…Hoắc Vũ Thần sẽ như củ cải sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.