Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 31



Nàng đang khóc.

Một giọt nước mắt lạnh lẽo từ trên tay Đường Học Khiêm chảy xuống, xúc cảm ướt át làm cho Đường Học Khiêm từ trước đến nay luôn bình tĩnh lại có cảm giác tim đập nhanh.

Nước mắt của phụ nữ là thứ gì đó thần kỳ nhất trên thế giới này, có thể dễ dàng hòa tan những gì lạnh lẽo nhất, Đường Học Khiêm từng đối với lời này chẳng thèm ngó tới, hắn chưa bao giờ giao trái tim ra, bởi vậy cũng chưa bao giờ có người có thể làm cho hắn cam tâm tình nguyện dừng lại.

Nhưng bây giờ, hắn bắt đầu tin tưởng lời này. Ngay lúc Kiều Ngữ Thần ở trước mặt hắn cúi đầu rơi lệ một khắc kia, lần đầu tiên hắn cảm thấy ngôn ngữ dường như biến mất, tựa hồ có nói gì cũng không thể bù đắp lại những gì hắn đã từng làm với nàng.

Là ai ở trăm ngàn năm trước đã từng thốt lên một câu: Không phải tình nhân, không đổ lệ.

Chung quanh tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên, tiếng thét chói tai nối thành một mảnh, mọi người hiển nhiên cũng sẽ không buông tha Đường Học Khiêm gợi cảm mê hoặc như vậy, ngọn đèn đuổi đến nhanh, đem hai người bọn họ xuất hiện dưới tầm mắt mọi người.

Đường Học Khiêm là người có tâm tư linh hoạt đến mực nào, đôi mắt liếc nhanh qua đám người vây quanh ồn ào xao động thành một trận hỗn loạn kia, lúc này quyết định ôm lấy Kiều Ngữ Thần rời đi. Kiều Ngữ Thần không phải là người biết cách che dấu tâm tư, cái gì cũng đều viết ở trên mặt, vào lúc này hắn và nàng cần một khoảng không gian yên tĩnh để giải quyết vấn đề của hắn và nàng.

Đường Học Khiêm xoay người ôm lấy Kiều Ngữ Thần đi xuống sàn nhảy, dùng một giọng nói thực tùy ý miệng hơi hơi hướng về cha mẹ giải thích: “Quần áo của cô ấy bị ướt, con mang cô ấy vào trong thay đổi quần áo.”

Tươi cười ôn hòa, giọng điệu bình thường, chỉ bằng loại biểu tình chuyên nghiệp này của họ Đường cũng đủ để lừa gạt tuyệt đại đa số người, không có ai chú ý tới Kiều Ngữ Thần đang núp tại trong lồng ngực của hắn giả vờ thành chú đà điểu, nước mắt trên mặt không bình thường.

Đường Úc nhìn bóng lưng Đường Học Khiêm bình tĩnh tự nhiên, sờ lên cằm cảm thán nói: “Thật khó cho nó…. Vào lúc này còn có thể tiếp tục như thế…”

Muốn nói Đường Học Khiêm rắp tâm bất lương, đó là khẳng định.

Rõ ràng lầu một còn có phòng thay đồ, bên trong lễ phục cần dung cái gì có cũng có, nhưng Đường thiếu gia của chúng ta đối với giải pháp này trực tiếp xem nhẹ, ôm người trong lòng lên phòng ngủ lầu ba.

Phòng ngủ hắn và nàng, sắc điệu thuần trắng, đường cong đơn giản, tựa như hắn và nàng, sạch sẽ tao nhã.

Ngôi biệt thự này, chủ yếu là Đường Úc cùng Tiêu Tố Tố ở, Đường Học Khiêm và Kiều Ngữ Thần bình thường ở một ngôi biệt thự tại trung tâm thành phố kiểu dáng Châu u, chỉ có mỗi lần khi gia đình tụ hội, vợ chồng Đường Học Khiêm mới có thể ngẫu nhiên ở nơi này.

Trên chiếc giường đôi lớn rộng cỡ King size, lúc trước chỉ có riêng một mình nàng. Nếu hắn qua đêm ở nhà thì sau khi đã giúp nàng trải xong chăn nệm, đợi nàng lên giường nằm ngủ nói với nàng một câu ‘ngủ ngon’, sau đó, xoay người rời đi, sang phòng ngủ bên kia ở trước máy vi tính lật xem văn kiện cùng tư liệu, tiêu hao thời gian suốt cả đêm.

Thời gian lưu chuyển, cảnh còn người mất.

Đường Học Khiêm đứng ở cửa gian phòng từng là của hai người, không khỏi tự mình cười nhạo mình: Đường Học Khiêm, ngươi thật sự là tự làm tự chịu.

Đường Học Khiêm một tay mở cửa phòng ngủ ra, buông Kiều Ngữ Thần đồng thời một cước đá lên cửa phòng, thuận thế đem người áp lên vách tường.

“Ngữ Thần, cùng anh nói chuyện một chút, được không?”

Hắn tựa lên trán của nàng, hơi thở dây dưa. Tư thế nghiêng mình, giọng nói mềm mại, thái độ thật cẩn thận quả thực phá vỡ tác phong của một Đường Học Khiêm âm ngoan lạnh lùng từ trước đến nay.

Kiều Ngữ Thần bị động tác liên tiếp của hắn làm hoa cả mắt, hoàn toàn rối loạn tâm trí, ngay cả ánh mắt đều mông lung, đã không có tiêu điểm, qua hơn nửa ngày mới tìm lại thần trí.

Kiều Ngữ Thần ngẩng đầu, thanh âm khàn khàn: “Anh như thế này... Đã từng làm qua với người nào?”

Khiêu vũ xinh đẹp như vậy, anh còn ôm ai nhảy qua? Tình cảm triền miên như thế này, anh đã từng nói qua với ai? Tấm lòng chân thật của anh, anh từng để cho ai gặp qua?

“Không có.” Giọng nói quyến rũ như nam châm của hắn, thành thực bẩm báo: “Anh chỉ nhảy cũng mẹ anh một điệu nhảy Latin khác, trừ lần đó ra, chỉ có em.”

Kiều Ngữ Thần trầm mặc không nói.

“Ngữ Thần.” Hắn dán sát ở bên môi nàng gọi tên nàng, trong mắt có những đốm sáng tình yêu quang mang không ngừng lưu chuyển: “Anh từng nghĩ, trên thế gian này người anh thực lòng yêu, thực lòng muốn bảo vệ chỉ có mẹ anh; nhưng hiện tại, em đã làm anh thay đổi chủ ý, mẹ anh đã có ba của anh, người anh muốn chăm sóc bảo vệ nhất, chính là em.”

Không đếm được bao nhiêu buổi sáng, nàng vì hắn chuẩn bị bữa sáng; Không đếm được bao nhiêu đêm, nàng thủy chung tựa vào đầu giường chờ hắn về nhà; Không đếm được bao nhiêu lần, hắn có việc không thể phân thân ra, nàng dùng thân phận Kiều Thị ‘giúp hắn giải thích với người bên ngoài’; Không đếm được bao nhiêu giây bao nhiêu phút, dáng vẻ nàng đứng ở phía sau hắn mỉm cười.

Từng giọt từng giọt, tình yêu nàng chăm chút từng ngày thành dòng sông mênh mông cuồn cuộn chảy. Cuối cùng, nàng làm cho hắn khi quay đầu đột nhiên tỉnh ngộ: Thì ra giai nhân tốt nhất.

“Học Khiêm…” Nàng bỗng nhiên mở miệng, ánh mắt đau đớn: “Anh đối với em, hơi quá đáng…”

Hắn thật sự hơi quá đáng.

Đối với nàng bỏ bê lâu như vậy, hắn đã làm cho nàng đối với hắn hoàn toàn tuyệt vọng, cũng vào lúc nàng ảm đạm nhất lại dùng thủ đoạn ngọt ngào nhất làm cho trái tim của nàng không thể không mở ra lần nữa. Hắn biết từng nhược điểm của nàng, hắn biết mỗi một chỗ yếu đuối của nàng, mỗi câu nói của hắn, mỗi sự kiện, đều giáng thẳng vào nơi mềm mại nhất tận đáy lòng nàng, một lần nữa hắn lại làm cho trái tim của nàng trở nên mềm nhũn, hắn luôn luôn nắm giữ trái tim của mọi người làm cho nàng sợ hãi.

Bá đạo, cường ngạnh, không phân rõ phải trái, là tác phong cường đạo điển hình của Đường Học Khiêm.

“Anh biết.” Sự lên án của nàng, hắn thừa nhận toàn bộ. Hắn mơn trớn mặt của nàng: “Ngữ Thần, chúng ta hãy bắt đầu một lần nữa… Anh sẽ lại một lần nữa hướng em cầu hôn, lại một lần nữa mời em làm Đường phu nhân của anh, anh nghiêm túc đó.”

Cầu hôn…

Hắn nghiêm túc.

Một Đường Học Khiêm xa lạ như vậy, cùng bình thường của hắn tưởng chừng như hai người, Kiều Ngữ Thần không phân rõ được thế nào mới là bản chất chân chính của hắn, theo bản năng muốn lắc đầu.

“Không cần cự tuyệt.” Thấy nàng muốn lùi bước chạy trốn, tính cách cường ngạnh từ tận bên trong của Đường Học Khiêm bất tri bất giác hiển hiện ra rồi, hắn ôm chặt lấy eo của nàng, kéo nàng gần sát chính mình: “Ngữ Thần, không cần trốn. Em có cảm giác đối với anh, thân thể sẽ không nói dối, thân thể của em thành thực rõ ràng như vậy…”

Kiều Ngữ Thần đỏ mặt, thề thốt phủ nhận: “Em không có!”

“Không có phải không?” Đường Học Khiêm hơi mỉm cười, bỗng nhiên dùng sức ôm lấy nàng đặt ở trên giường, Kiều Ngữ Thần chìm sâu vào lớp chăm nệm mềm mại giữa cái giường đôi to lớn, vừa định đứng dậy, thân hình nam tính nóng bỏng của Đường Học Khiêm không cho phép kháng cự nằm đè lên trên người nàng, một giây sau, nàng bị đoạt đi đôi môi, đồng thời bị đoạt đi sức lực có thể suy nghĩ.

“Em có cảm giác….” Hắn hôn nàng thật sâu, đồng thời không an phận thăm dò vào vạt áo bộ lễ phục của nàng khiêu khích thân thể của nàng: “Ngữ Thần, cho anh một lần cơ hội, một lần là tốt rồi, anh sẽ một lần nữa cho em hiểu được ý nghĩa của hôn nhân…”

Ý loạn tình mê, Kiều Ngữ Thần chỉ là một cô gái non nớt giãy dụa trong tay cao thủ tình trường Đường Học Khiêm. Ngay lúc quần áo hai người hỗn độn chìm sâu vào cơn lốc xoáy của tình dục, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một âm thanh hút không khí không hợp thời.

“Học Khiêm…” Tiêu Tố Tố cả khuôn mặt đỏ bừng, lần đầu tiên bắt gian cư nhiên chính là hiện trường gian tình của con trai bảo bối của mình…..

Đang chôn mặt vào bộ ngực sữa mút cắn da thịt của Kiều Ngữ Thần, Đường Học Khiêm choáng váng….

Đang nằm ở dưới thân Đường Học Khiêm thừa nhận mút cắn của hắn, Kiều Ngữ Thần choáng váng…..

Vẫn là Đường Úc biểu tình trấn định, hơi hơi ho khẽ một tiếng, thanh âm ôn hòa vang lên: “Học Khiêm, con đi ra ngoài một chút, chúng ta muốn cùng Ngữ Thần nói chuyện một chút.”

**** **** ****

Kiều Ngữ Thần đỏ bừng cả khuôn mặt, chân tay luống cuống, ngồi ở bên cạnh Tiêu Tố Tố đầu cũng không dám ngẩng lên. Mới vừa rồi bị bắt gian tại trận thật sự là mất hết thể diện a….

Tiêu Tố Tố lá gan vốn nhỏ, thình lình thấy một cô bé có lá gan còn nhỏ hơn cả mình, nhất thời có loại cảm giác ‘thật sự rất là người một nhà a…’.

Tiêu Tố Tố nắm tay Kiều Ngữ Thần lên, cẩn thận hỏi: “Ngữ Thần, Học Khiêm, nó….. khi dễ con phải không?”

Kiều Ngữ Thần ngẩn người.

Tiêu Tố Tố nâng tay xoa tóc của nàng, ánh mắt mềm mại, trân trọng giống như đối với con gái của mình: “Mẹ biết, Học Khiêm dường như khi dễ con, nếu nó làm con thương tâm, con có thể nói với mẹ…”

Kiều Ngữ Thần ngây ngốc : “Mẹ….”

Tiêu Tố Tố sợ nàng không tin, vội vàng nói tiếp: “Mẹ nói thật, tuy rằng chúng ta không biết giữa các con xảy ra vấn đề gì, nhưng mặc kệ Học Khiêm nó nghĩ như thế nào, chúng ta sẽ không thiên vị nó, con đối với chúng ta mà nói giống như con gái vậy.”

Đây là lời thật lòng của bà.

Có lẽ là thế giới hoạt động của bà quá mức nhỏ bé, tóm lại Tiêu Tố Tố chưa bao giờ thấy qua một cô bé nào tri kỷ giống như Kiều Ngữ Thần. Trên người nàng có một sức hút đặc biệt bẩm sinh, tựa như nước trong, bỏ lại sự kiêu kì ồn ào náo nhiệt của thành thị, lưu lại lớp mặt mộc mạc sạch sẽ tinh khôi.

Thật vô cùng may mắn, Đường gia có thể có một đứa con dâu như cô bé này.

Đường Úc ngồi ở bên cạnh Kiều Ngữ Thần, thanh âm trầm ổn: “Ngữ Thần, chúng ta đều đã nhìn ra, con đang ở đây trốn tránh Học Khiêm…. Ngữ Thần, Học Khiêm là loại người mà con càng trốn tránh, nó sẽ càng đuổi theo, ba không biết tính cách cường ngạnh của nó có thể làm thương tổn con nữa hay không, cho nên chỉ có thể nói cho con biết, đối với Học Khiêm, trốn tránh là không có tác dụng. Thằng bé từng mang ủy khuất đến cho con, Đường gia chúng ta sẽ cho con một cái công đạo.”

Khi ông nói, giọng nói trầm ấm nhưng mạnh mẽ, trên người ông có bóng dáng của Đường Học Khiêm, Kiều Ngữ Thần gần như lập tức hiểu được khí thế quân lâm thiên hạ* của Đường Học Khiêm là di truyền từ đâu, lời của ông đối với Kiều Ngữ Thần mà nói là an ủi hữu lực nhất, hốc mắt Kiều Ngữ Thần nóng lên: “Ba ba….”

Đường Úc khẽ cười: “Ngữ Thần, nếu Học Khiêm ở trên mặt tình cảm thương tổn con, chúng ta làm cha mẹ muốn chịu một số trách nhiệm nhất định. Học Khiêm từ nhỏ nhận nền giáo dục tinh anh nghiêm khắc, ở trên mặt tình cảm chúng ta đã không cho nó cái gì, thế giới của nó, không có hai từ ‘tình yêu’, nó từ nhỏ đem quyền thế cùng ích lợi chơi đùa ở trong lòng bàn tay, là sơ sót của chúng ta, đã làm cho nó không có điểm mấu chốt.”

Cái gì cũng dám đùa, cái gì cũng dám làm, ngạo mạn, một bước kinh tâm, đây từng là cuộc sống của Đường Học Khiêm.

“Tỷ như, năm nó 21 tuổi, nhận nhiệm vụ ban giám đốc của Đường Viễn, giải quyết sự kiện công ty con MBO, kỳ thật đó chỉ một cuộc khảo nghiệm. Nếu nó thắng, nó có thể tiếp nhận Đường Viễn, nếu nó thua, nó phải nhận trừng phạt rời đi. Hơn nữa không chỉ có một mình nó, còn có những người chung quanh nó, những người cùng hợp tác với nó ở hay đi đều là do kết quả bởi quyết định hành động của nó, đây là một khảo nghiệm phiêu lưu, thân là người thừa kế phải vượt qua.”

Nếu suy tính của hắn sai thì hỏng bét, đó là sự khác biệt của thiên đàng và địa ngục. Tất cả khảo nghiệm, Đường Học Khiêm không có bất kỳ thứ gì để dựa vào, vũ khí duy nhất của đó là bình tĩnh cùng ý nghĩ của hắn, dựa vào tất cả ở các loại âm mưu quỷ kế chu toàn ở bên trong lốc xoáy, thắng cuộc đấu trên lộ Wall Street, thắng một trận cá cược với hiệp nghị những người đầu tư, thắng tương lai của mọi người.

“Cuối cùng nó vẫn thắng, vào ngày thành công rực rỡ đó của nó, tất cả mọi người đều say trong niềm vui của chiến thắng, thậm chí Minh Hiên đã khóc, những ngày đó, người ngoài như chúng ta không thể biết được bọn họ làm sao để sống sót qua những ngày đó, nhưng Học Khiêm không say không khóc, nó chỉ ở trước mắt của mọi người khiêu vũ một điệu nhảy Latin….”

Kiều Ngữ Thần sửng sốt: “…. Latin?”

“Đúng vậy a.” Đường Úc nở nụ cười: “Loại khiêu vũ này là nó thích nhất, bởi vì đủ điên cuồng, không cần che dấu chính mình. Khi đó ba liền suy nghĩ, nếu có một ngày, nó sẽ đối với một cô gái nhảy điệu Latin, như thế nhất định nó sẽ yêu con bé ấy, bởi vì Đường Học Khiêm sẽ chỉ ở trước mặt người nhà đem chân thực nhất của chính mình bày ra….”

“Ngữ Thần.” Đường Úc nhìn thẳng vào ánh mắt nàng, khẩu khí chân thành: “Con chính là điểm mấu chốt của Học Khiêm, con đã làm cho nó không còn điều gì mà nó làm không được, con đã làm cho nó có ý muốn bảo vệ một người, con đã làm được chuyện mà chúng ta làm không được. Ngữ Thần, chúng ta biết, lấy nhân phẩm cùng gia thế của con, gả cho thằng bé hư đốn nhà ta là ủy khuất. Nhưng là, chúng ta có thể hay không, ích kỷ mời con tiếp tục canh giữ bên cạnh nó?”

Kiều Ngữ Thần hốc mắt nóng lên: “Ba ba….”

“Không sao.” Đường Úc nắm tay nàng lên, ánh mắt mềm mại: “Nếu con không muốn lại ở lại Đường gia, chúng ta sẽ không trách con; Chúng ta chỉ muốn cho con biết, Đường gia chúng ta, vĩnh viễn sẽ chỉ có một Đường thiếu phu nhân là con thôi.”

Đây là người của Đường gia.

Bọn họ giống nhau có một loại tính cách nắm tâm của một người trong lòng bàn tay, mỗi một câu của bọn họ đều hướng vào nơi mềm mại nhất tận đáy lòng của người khác.

Kiều Ngữ Thần rất muốn nói, Đường Học Khiêm, anh quá độc ác, ngay cả cha mẹ cũng sử dụng đến, làm cho nàng hoàn toàn luyến tiếc rời đi.

Khi bọn họ xem nàng là con gái, bọn họ nghe nàng nói ủy khuất của nàng. Nàng từ nhỏ đã mất mẹ, cha bận việc công sự, nàng chưa từng có được sự đãi ngộ quá như thế: Cha mẹ đều ở bên cạnh con, ngồi nghe hết tâm sự của con gái bé bỏng của cha mẹ.

Mà bây giờ, toàn bộ người Đường gia vì nàng thực hiện giấc mộng. Bọn họ biết tất cả ủy khuất của nàng, bọn họ hiểu biết tất cả khổ sở của nàng, bọn họ bao dung từng tính tình nhỏ nhất của nàng, bọn họ tôn trọng lựa chọn của nàng.

Đường gia làm như vậy, bảo nàng làm sao có thể bỏ đi được?

Nước mắt phá tan phòng tuyến, tất cả ủy khuất rốt cuộc có chỗ để phát tiết ra, nàng rốt cuộc cũng có thể giống như các cô gái khác có đầy đủ cả cha lẫn mẹ, có cha mẹ có thể nói hết.

**** **** ****

Bóng đêm lạnh như nước.

Đường Học Khiêm đứng bên cạnh ban công lộ thiên ở lầu 3 dựa vào lan can bằng đá cẩm thạch, cúi đầu vuốt vuốt nhẫn kim cương kết hôn trong tay.

“…. Lúc anh cùng người khác làm tình, cũng mang nhẫn kết hôn sao?”

Nàng từng hỏi hắn một câu, đối với nàng mà nói là tàn nhẫn cỡ nào, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ. Hắn nhớ tới mỗi lần nàng làm việc nhà đều đem nhẫn kim cương từ trên ngón tay tháo xuống, sợ làm hư nó.

Đường Học Khiêm im lặng chăm chú nhìn nhẫn kim cương trong tay, ban đêm gió mang theo hơi lạnh lùa qua từng kẽ tay của hắn, cảm giác lạnh lẽo làm cho hắn nắm chặc chiếc nhẫn trong tay, toàn bộ hình ảnh vô thanh vô tức.

Hắn nhớ tới vừa rồi hắn vung tay ném xuống chiếc nhẫn của nàng, một khắc này trong lòng hắn có biết bao nỗi sợ hãi. Hắn không xác định, có thể còn có được một ngày đeo nhẫn cho nàng nữa hay không?

Đường Học Khiêm phóng tầm mắt ra xa, cả người đắm chìm ở trong bóng đêm dày đặc. Một người luôn thờ ơ như hắn, rốt cuộc cũng có một ngày, có một vấn đề trong cuộc sống làm cho hắn lo lắng.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Đường Học Khiêm vẫn không quay đầu lại. Một giây sau, một ly nước ấm trong suốt nhét vào trong tay hắn, Đường Học Khiêm ngẩng đầu nhìn rõ ràng người tới.

“Ba ba?”

“Toàn bộ buổi tối ba chỉ thấy con tiếp khách nhân uống rượu, uống chút nước lọc sẽ tốt hơn.”

Đường Học Khiêm khẽ cười, nâng tay nhìn nhìn cái chén trong tay.

Đường gia, người đang nói lý ra không dính rượu không dính khói thuốc, lúc bàn công việc có đôi khi uống cà phê, những lúc thường thì chỉ uống nước lọc. Trong ly thủy tinh trong suốt chứa những giọt nước mát lạnh tinh khiết, đơn giản nhất thuần túy nhất, Đường Học Khiêm đôi khi sẽ cảm thấy đây là phong cảnh đẹp nhất trên thế giới.

Mà nàng, trên người nàng luôn luôn hiện hữu khí chất ôn nhuận trong suốt như vậy, là hắn không tốt, chưa bao giờ để tâm đối với nàng.

Đường Học Khiêm kiềm nén trong chốc lát chung quy nhịn không được, mở miệng hỏi: “Ngữ Thần cô ấy…”

“Con bé không có việc gì, mẹ con đang nói chuyện với con bé.” Đường Úc đứng ở bên cạnh hắn, giọng điệu bình tĩnh: “Học Khiêm, cuộc sống riêng tư của con, chúng ta luôn luôn không hỏi qua, nhưng có một số việc, hi vọng chính con biết nắm bắt cho thật tốt.”

“Con biết.” Thanh âm của Đường Học Khiêm trầm xuống: “Con đã biết mình làm sai.”

Đường Úc vỗ vỗ vai hắn, không nói cái gì nữa. Những chuyện riêng tư như thế này, cha mẹ rất khó nhúng tay, lấy tính tình độc lập thờ ơ lạnh nhạt như Đường Học Khiêm mà nói, nếu hắn không muốn, không ai có thể khuyên được hắn. Cho nên, chỉ có bản thân hắn mới có thể hiểu được hắn đang làm gì.

Đường Úc nghiền ngẫm trêu đùa với hắn: “Ngay cả cô bé như Ngữ Thần cũng có thể bị con khi dễ đến muốn chạy trốn, con cũng thật sự có đủ bản lĩnh a….”

Đường Học Khiêm hiếm khi lâm vào tình trạng quẫn bách nói không ra một câu. Một bước sai, hận thiên cổ a….

Đường Úc nở nụ cười: “Tuần sau con có một cuộc triển lãm kinh tế khu vực Châu Á diễn ra tại Thượng Hải, ba đã giúp con thuyết phục Ngữ Thần cùng đi với con rồi, ba muốn con làm sao theo đuổi mang con bé trở về, đó chính là bản lãnh của con.”

Đường Học Khiêm mừng rỡ: “Cô ấy đồng ý cùng đi với con?”

Đường Úc tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn: “Con theo đuổi lão bà, cũng mang luôn cả mẹ con xuất động, nếu con vẫn không theo đuổi được thì nên nhảy xuống sông Hoàng Phổ chết đuối cho rồi…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.