Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 4



Rất nhanh, đồng học Chung Minh Hiên liền không cười được, bởi vì thực hiển nhiên. Người đàn ông mang tên Đường Học Khiêm này quả thực là một tên yêu quái!

Lão bà trốn đi suốt một tuần, cư nhiên nửa điểm phản ứng đều không có, chỉ là bình tĩnh, bình tĩnh phân phó thủ hạ đi tìm Kiều Ngữ Thần, nhưng hắn đâu rồi, vẫn là dáng vẻ thản nhiên ngàn năm không thay đổi, nên làm cái gì làm cái gì, đều làm từng bước, cuộc sống hoàn toàn không hề bị đảo lộn.

Đúng vậy, Đường Học Khiêm chán ghét cuộc sống của mình bị đảo loạn. Người đàn ông cho dù nhìn từ góc độ nào, thậm chí có thể nói phải cực đoan.

Kiều Ngữ Thần.

Ba chữ kia đối với hắn mà nói tuy rằng không thể nói là xa lạ, nhưng tuyệt đối không được cho là quen thuộc.

Ngày hôm đó Chung Minh Hiên cứng họng hỏi: “Cô ấy là vợ của cậu nha! Cậu không yêu cô ấy sao?”

Đường Học Khiêm cảm thấy những lời này ở bên trong quả thực không có nửa điểm logic, “Mẹ tớ là vợ của ba ba tớ, nhưng bọn họ cũng không phải ở riêng bảy năm sao?” Hay là bảy năm kia, hắn bị bắt độc lập, bị bắt nhận lãnh sự thật lạnh lùng. Cho nên từ đó Đường Học Khiêm cũng đã tuyệt vọng đối với hôn nhân, hắn không tin hôn nhân, lại càng không tin tưởng tình yêu.

Chung Minh Hiên không cam lòng, khẽ cắn môi hỏi: “Nhưng là Kiều Ngữ Thần……. Cậu cùng cô ấy đã làm a, cậu cũng nên đối với cô ấy phụ trách chứ?”

“Phụ trách? Tớ có không phụ trách sao?” Hắn cảm giác mình là một người đàn ông vô cùng kiên nhẫn lắm rồi, bởi vì bằng lương tâm mà nói, muốn một người đàn ông, phải phụ trách đối với một người phụ nữ hoàn toàn không có cảm tình, xác thực rất khó khăn, “Hơn nữa…” Đường Học Khiêm ngẩng đầu, tươi cười trêu tức, “Cùng tớ ở trên giường không chỉ riêng một mình cô ấy, không lẽ tớ phải phụ trách tất cả mọi người sao?”

“Học Khiêm!” Chung Minh Hiên gầm nhẹ, không có biện pháp, từ sau khi có lão bà, người bạn học từ thuở nhỏ của hắn đã thay da đổi thịt. Dường như anh ta đã bị người vợ tài năng kia tẩy não mất rồi, cho rằng tất cả mọi người phụ nữ đều là công chúa, đều là thứ cần được nâng niu, chiều chuộng yêu thương. “Cậu cũng nên biết rõ rằng cô ấy và những người đàn bà khác là bất đồng, tớ sẽ nói với cậu để cậu hiểu, cậu rất sợ phiền toái, cho nên cậu cũng không thích lên giường cùng xử nữ, cho dù cậu qua đêm với bao nhiêu cô gái, nhưng Ngữ Thần không giống bọn họ, cô ấy….”

“Chung Minh Hiên.” Đường Học Khiêm bỗng nhiên ra tiếng đánh gãy, mâu quang thâm trầm, những người thân thiết với hắn, hắn rất ít khi gọi thẳng cả tên lẫn họ, nhưng nếu hắn đã gọi chứng tỏ sự kiên nhẫn của hắn đã đi đến giới hạn cuối cùng. “Đề tài này, nên dừng ở đây, tớ không muốn cùng cậu tiếp tục thảo luận vẫn đề này nữa.”

Da đầu của Chung Minh Hiên run lên, bất đắc dĩ mới dừng lại ý định muốn lên lớp hắn một phen, hắn chỉ có thể chân chó ngậm miệng lại, trước khi rời khỏi văn phòng còn không hết hy vọng, ở trên mông con hổ, nhẹ bứt một mớ lông đuôi. “Kiều tiểu thư, thực thuần khiết……”

Đường Học Khiêm tiện tay cầm cái cặp văn kiện ném mạnh qua.

**** **** ****

Chiếc xe thể thao mui trần màu tím bạc lướt nhanh trong bóng đêm, những ngọn đèn hai bên đường trôi dạt về phía sau thành những ánh sáng rực rỡ đầy màu sắc, chiếu sáng lên gương mặt tuấn tú của người đàn ông, những ánh sáng rực rỡ còn vương lại rất đẹp.

Kiều Ngữ Thần.

Không biết có phải là tại cái tên Chung Minh Hiên nói nhiều quá hay không, thế cho nên cái tên này bỗng dưng cứ ào ạt tuôn trào trong lòng hắn luôn không thể ức chế.

Đường Học Khiêm thầm mắng một tiếng, hai chân không tự giác dùng sức dẫm mạnh lên chân ga, xe thể thao chạy nhanh hơn, nhanh như tia chớp trên xa lộ cao tốc.

Đây gần như là một cách để hắn trút nổi bực dọc, khi Đường Học Khiêm còn đang học đại học đã học lái xe, hắn có một đam mê với những chiếc xe thể thao tốc độ cao. Mỗi khi áp lực công ty quá lớn thì hắn cũng sẽ dùng chiếc xe thể thao này chạy khắp Đài Loan.

Mà hôm nay, hắn lần đầu tiên vì một người phụ nữ mà bận tâm, hắn là một người đàn ông cự kìc chán ghét ghét cuộc sống của mình bị đảo loạn, cho nên đối với Kiều Ngữ Thần, ngọn lửa giận không tên lại dâng lên gấp ba lần.

Trong bóng đêm, người đàn ông vô cùng tuấn mỹ ngồi trong chiếc xe màu tím bạc mui trần kia, hưởng thụ ngọn gió đêm gào thét giận dữ bên tai, hơi lạnh của sương đêm thấm qua lớp vải áo sơ mi, lạnh như băng đến tận xương. Đôi môi mỏng không nhịn được nhếch lên, trong mắt lại hoàn toàn không có một tia dao động.

“Kiều Ngữ Thần, nếu ngay cả an phận mà cô cũng làm không được, tôi đây thật sự đã cược sai……”

Đúng vậy, hôn nhân của hắn, vốn là chỉ là một cuộc đánh cược.

Từ năm trung học đến nay, không hiểu sao nàng lại học cùng lớp với hắn, sau đó cứ như mọc rễ ở bên cạnh hắn, từ đó cuộc sống của hắn hoàn toàn bị nàng dây dưa phiền toái. Bối cảnh khổng lồ của nàng không thể không làm hắn cẩn thận, Kiều Ngữ Thần, cô bé này hoàn toàn không có gì đáng sợ, đáng sợ là cha của nàng. Ông ta sẽ vì nàng mà mang đến tất cả mọi thứ cho nàng bao gồm cả cuộc hôn nhân. Chỉ cần nàng mở miệng, cha của nàng sẽ gật đầu.

Đường Học Khiêm vô cùng chán ghét cuộc sống của mình bị người khác quấy rầy, càng chán ghét tánh mạng của mình bị người đùa bỡn ở trong lòng bàn tay, nhưng ông trời dường như cố ý đùa cợt hắn, ngay vào năm hắn tiếp nhận tập đoàn tài chính Đường Viễn, lại phải vội vã trao đổi hôn nhân của mình.

**** **** ****

Cha mẹ hắn từng một lần muốn ly hôn, đó cũng không phải là lời đồn, mà là chuyện thực hắn từ nhỏ tận mắt nhìn thấy, mà cha của Kiều Ngữ Thần— Kiều Chấn Đình, cũng đúng vào năm hắn hai mươi hai tuổi, ông ta đã tặng cho hắn một sự thật vô cùng kinh hãi.

Mặt Đường Học Khiêm lúc ấy không chút thay đổi, trước mắt là những tấm ảnh chụp vô cùng nhạy cảm, vai nam chính là cha của hắn, nữ nhân vật chính cũng là mẹ của hắn.

Kiều Chấn Đình cười thản nhiên: “Nếu đem những ảnh chụp này để cho Đường phu nhân nhìn thấy……”

Lời chỉ nói một nửa, cũng đã làm cho sắc mặt Đường Học Khiêm trở nên trắng bệch.

Hắn so với ai khác, hiểu biết hơn rất nhiều, mẹ của hắn, yếu ớt đến mức nào. Bà từng thống khổ như vậy, hắn vẫn luôn luôn ở bên cạnh bà, bà từng sợ hãi khi tiếp xúc với bất kì người nào bao gồm cả hắn. Đến nay Đường Học Khiêm vẫn nhớ rõ ánh mắt của mẹ nhìn hắn năm đó, hoảng sợ, bất lực, thầm nghĩ muốn tìm cách chạy trốn. Hắn nắm chặc quyền, cắn môi dưới thẳng đến xuất huyết mới thôi.

Hắn không dám tưởng tượng, khi bà nhìn thấy những bức ảnh này bộ dáng sẽ như thế nào. Khi hắn năm tuổi hắn cũng đã từng thề: Nếu mẹ hắn quá yếu ớt mà cha hắn không thể bảo vệ được, thì hắn sẽ bảo vệ. Bảo vệ thật cẩn thận!

Nếu trên tay không có lợi thế, mà cứng rắn muốn chống trả, cũng không có bất cứ ý nghĩa gì, không bằng trực tiếp đàm điều kiện.

Đường Học Khiêm nở nụ cười, giang tay tỏ vẻ nhận thua: “Không biết Kiều tiên sinh muốn cái gì?”

Kiều phụ cười ha ha.

Tốt lắm, Đường Học Khiêm, thật là một thanh niên thức thời thông minh. Cùng người như thế đàm phán, có thể gọn gàng dứt khoát, công khai ra giá.

Ông ta đưa ánh nhìn đê tiện cẩn thận đánh giá người thanh niên đang đứng trước mặt mình ở trong lòng cân nhắc— tên gọi là Đường Học Khiêm, ông ta biết người thanh niên này tuy tuổi còn nhỏ nhưng đầu óc và thủ đoạn vô cùng cao thâm. Hắn ta có thể thờ ơ lạnh nhạt mọi lúc mọi nơi, nhưng ngay sau đó Đường Học Khiêm bất thình lình có thể ở ngay phút sinh tử cuối cùng có thể lật ngược thế cờ chuyển bại thành thắng. Nhưng Kiều Chấn Đình vẫn đang khí định thần nhàn, tung con át chủ bài đặc biệt của mình ra, nguyên nhân chỉ có một, đó chính là ông biết nhược điểm của Đường Học Khiêm.

Tất cả nhược điểm của hắn, ngay tại mẹ của hắn. Hắn lại ngoan, dù thông minh, cũng bất quá chỉ có hai mươi hai tuổi, trong lòng hắn có người không thể bỏ xuống được, có người mà hắn muốn bảo hộ, cho nên hắn phải thua không thể nghi ngờ.

Cho nên cuối cùng Kiều Chấn Đình chậm rãi đưa ra điều kiện: “Ngữ Thần vô cùng yêu cháu, Đường Học Khiêm, ta hi vọng cháu sẽ không để cho ta thất vọng.”

Đường Học Khiêm phẫn nộ trong mắt chợt lóe lên, vừa mãnh liệt vừa bất lực. Kiều phụ nở nụ cười, bởi vì ông biết mình đã thắng. Trong lòng Đường Học Khiêm có nhược điểm cần bảo vệ, mà hắn vẫn đang bảo vệ cho rất nhiều người, cho nên hắn ta sẽ không bao giờ đem chuyện này nói với bất cứ ai, hắn chỉ có thể một mình thừa nhận, hắn không có lựa chọn nào khác.

**** **** ****

Xe thể thao chạy như bay ở trên xa lộ cao tốc, sau đó bỗng nhiên dừng ngay, ngừng lại ở ngay giao lộ.

Trong ánh mắt của người đàn ông tuấn tú kia lộ ra có chút mệt mỏi, những ngọn gió đêm lạnh băng gào thét qua từng đầu ngón tay của hắn, lưu lại những khoảng trống lạnh lẽo đáng kể. Đường Học Khiêm nhắm mắt lại, bóng đêm dày đặc bao trùm bốn phương tám hướng chung quanh hắn, vây quanh hắn, hoàn toàn nhấn chìm hắn trong khoảng không đen kịt, hắn bỗng nhiên cảm thấy mệt chết đi, nhịn không được, thân thể ngã về phía trước, nhẹ nhàng tựa vào trên tay lái.

Đúng vậy, hắn không thương nàng, hôn nhân của hắn từ khi vừa mới bắt đầu chính là một cuộc trao đổi dơ bẩn, hắn làm sao có thể yêu nàng? Muốn hắn yêu nàng như thế nào?

Kiều Ngữ Thần……. Đường Học Khiêm bất đắc dĩ nở nụ cười, đối với người phụ nữ này, hắn cũng không hiểu biết nàng nhiều lắm, thậm chí hắn cũng không muốn tìm hiểu nàng để làm gì, nàng tham dự kế hoạch uy hiếp dơ bẩn của cha nàng. Hắn từng tàn khốc mà nghĩ đến muốn hủy diệt nàng, cuối cùng hắn không thể làm được đành buông tay. Mẹ từng trải qua bi kịch hôn nhân, đã để cho hắn tận mắt chứng kiến sự đau khổ khôn cùng của người phụ nữ trong hôn nhân, trong lúc đó, những người khác đều được yêu thương che chở chứ không phải như mẹ của hắn bị giam trong chiếc lồng giam đầy hoa lệ kia suốt bảy năm.

Mình không muốn cũng đừng nên đem đến cho người khác.

Cho nên hắn tình nguyện tin tưởng nàng là vô tội, nàng là trong sạch, giống như vẻ bề ngoài của nàng, sạch sẽ, tinh khiết giống như đóa hoa sen nở rộ giữa mùa hè ở Giang Nam.

Hắn không thương nàng, hắn cũng không hận nàng. Ở trước mặt cha của nàng hắn nói ba chữ ‘Ta nguyện ý’ kia, hắn liền hiểu được cô bé này đã cố ý xâm nhập vào cuộc sống riêng tư của hắn, điều duy nhất hắn có thể làm chính là hoàn thành trách nhiệm bình thường của một người chồng, hảo hảo chiếu cố nàng, làm cho toàn bộ phụ nữ trên thế giới này đều hâm mộ nàng. Để cho nàng trở thành Đường thiếu phu nhân người hạnh phúc nhất trong mắt của mọi người. Ngoài ra, hắn không muốn có lí do để trả giá cho bất cứ chuyện gì nữa, thậm chí hắn không muốn lên giường cùng nàng. Hôn nhân của hắn vốn là một hồi giao dịch, hắn tuân thủ quy tắc giao dịch, để cho nàng trở thành vợ của hắn, đồng thời bảo trì khoảng cách an toàn.

Kết hôn một năm, nàng làm cho hắn cảm thấy an toàn. Nàng cũng có sự đúng mực so với trong tưởng tượng của hắn lúc còn nhỏ, ưu điểm lớn nhất của nàng, chính là sẽ không cho hắn thêm phiền toái. Hắn có khi thấy tình hình đặc biệt lúc ấy của nàng cảm thấy thực xa lạ, nhưng là ngược lại lại nở nụ cười. Như vậy là tốt nhất, không phải sao?

Nhưng là bây giờ, nàng lại bỗng nhiên đẩy hắn vào một vấn đề vô cùng khó khăn như thế!

Đường Học Khiêm nhếch môi, nở một nụ cười thâm trầm: Kiều Ngữ Thần, nhiều năm trước, cha của cô đã dùng một con bài đánh ngã tôi, cướp đi cuộc sống tự do vốn có của tôi; mà bây giờ, thủ đoạn của cô, cuối cùng cũng bắt đầu sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.