Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 41



Đánh giáp lá cà (3)

Một chút bữa tối trầm mặc chấm dứt, nhưng khách nhân khác chung quanh hiển nhiên không nhận thấy được đây là sự trầm mặc không tên giữa hai vợ chồng, Lúc Đường Học Khiêm cùng vợ rời đi, quản lí nhà ăn cười thành một đóa hoa loa kèn, liên tục nói ‘hoan nghênh lần sau quang lâm’: Ngoan ngoãn, nếu vị Đường tiên sinh này mỗi ngày đều tới nơi này bắn ra một khúc, buôn bán nhất định sẽ đạt danh thu gấp bội.

Trầm mặc. Từ đường nhà ăn về đến nhà, như cũ là một mảnh trầm mặc. Vô luận Đường Học Khiêm có ý định tìm đề tài gì, Kiều Ngữ Thần cũng không trả lời, cuối cùng đơn giản nhắm mắt lại tựa vào chỗ ngồi phía sau ngủ.

Đường Học Khiêm nắm chặt tay lái, môi mỏng mím thật sự nhanh. Hắn vạn lần không ngờ, nàng luôn luôn ôn hòa, nhưng lại sẽ làm ra phản ứng kịch liệt như thế. Hắn nghĩ đến, nàng ít nhất sẽ nghe hắn giải thích. Hắn không kỳ vọng nàng sẽ giúp hắn đi thuyết phục cha của nàng, nhưng hắn vẫn có tự tin, nàng có thể hiểu được hắn.

Nàng dùng trầm mặc làm ra chống cự, dần dần làm cho hắn sợ hãi. Đối với Kiều Ngữ Thần, hắn kỳ thật không có một chút nắm chắc, hơn nữa sau khi hắn yêu nàng, nàng vẫn là ôn hòa, nhưng đồng thời, có thể nói ra ‘Người có tử vong làm chỗ dựa, cho tới bây giờ chính là thiên hạ vô địch’ Lời này, chứng minh trong lòng nàng cũng có một mặt kịch liệt.

Đường Học Khiêm lặng yên lái xe, nhìn vào kiếng chiếu hậu đã thấy nàng nhắm mắt im lặng mắt buồn ngủ. Người đàn ông khẽ chớp ánh mắt: Hắn tuyệt đối không thể, để cho nàng rời khỏi bên cạnh hắn.

Xe dừng lại ở trong tiểu hoa viên biệt thự của hai người, Kiều Ngữ Thần vừa định mở cửa xuống xe, nhưng không ngờ bị người đoạt trước một bước. Đường Học Khiêm rất nhanh đè xuống khóa xe bên trong, chỉnh bộ toàn bộ xe bị khóa.

“Mở cửa.” Kiều Ngữ Thần tim đập dần dần nhanh hơn, một loại khẩn trương không hiểu làm cho nàng hoàn toàn không muốn một mình đối mặt hắn: “Để cho em xuống xe.”

Đường Học Khiêm nhìn về phía nàng: “Ngữ Thần, chúng ta nói chuyện một chút.”

Cảm giác được hắn tới gần, tim Kiều Ngữ Thần như nổi trống, hơi thở của hắn quá mạnh mẽ, nàng muốn chạy trốn.

Người đàn ông thấy mắt của nàng là một mảnh rối loạn, trong lòng căng thẳng, xúc động mãnh liệt làm cho hắn kìm lòng không đậu nghiêng người hướng về phía trước, một phen ôm eo nhỏ của nàng, cúi người hôn lên đôi môi hơi có vẻ tái nhợt của nàng.

Nàng cứng đờ. Hắn làm sao có thể, làm sao có thể ngay tại lúc này còn đối với nàng làm loại sự tình này!

“Buông ra!” Nàng bắt đầu giãy dụa, trốn tránh nhiệt tình của hắn, nàng không muốn ngay tại lúc này cùng hắn dây dưa cùng một chỗ.

Kháng cự Đường Học Khiêm tuyệt đối là một chuyện không sáng suốt, nhất là khi hắn một lòng dự đoán được thời điểm.

“——!”

Kiều Ngữ Thần bỗng nhiên trời đất quay cuồng, chỉ cảm thấy cả người bỗng nhiên bị hắn ôm lấy, khi vừa mở mắt, nàng đã ngồi ở trên đùi của hắn. Không gian bên trong xe nhỏ hẹp, khiến cho nàng cùng hắn kề nhau gắt gao, bộ vị chính mẫn cảm của hắn nhất đang đâm vào mông của nàng.

“Đường Học Khiêm…!”

Ngay lúc Kiều Ngữ Thần muốn dùng lời lẽ chính đáng cự tuyệt hắn, bỗng nhiên bị hắn mạnh mẽ kéo vào trong lòng, nghe thấy tim đập của hắn. Một giây sau, một câu giãy dụa lướt qua bên tai nàng.

“Ngữ Thần, anh không muốn…”

Nàng dừng lại, chỉ nghe thấy hắn đau đớn nói nhỏ.

“Cùng người thân của em đứng ở mặt đối lập, đó là chuyện mà anh không nguyện ý nhất. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, anh sẽ không làm như vậy.”

Kiều Ngữ Thần rũ rèm mi xuống, thật lâu không nói gì. Thật lâu sau, nàng rốt cuộc đánh vỡ trầm mặc, hỏi ra một vấn đề chôn sâu tận đáy lòng: “Học Khiêm, anh có phải không thích ba em hay không? Không thích Kiều gia? Không thích mọi người ở Kiều gia, mỗi một sự kiện…”

Cho nên hắn mới vẫn như vậy, phân biệt rõ ràng.

Quả nhiên, thấy tâm tư hắn tinh tế, hay là hỏi ra vấn đề này.

“Không phải không thích.” Hắn giấu diếm tất cả mọi chuyện ân oán, thổ lộ tiếng lòng hiện tại : “Anh là sợ hãi.”

“….Sợ hãi?” Thanh âm của nàng có nhiều sự không xác định. Hắn… cũng có chuyện sợ hãi?

Hắn ôm nàng, tựa như bảo vật trân quý nhất trong cuộc đời của hắn: “Đúng vậy, anh rất sợ ba em…. Bởi vì anh biết, trên thế giới này người có thể đem em từ bên cạnh anh mang đi, chỉ có ba em.”

Mới trước đây, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, chính mình sẽ yêu một người; Càng không nghĩ tới, hắn sẽ dốc hết tất cả đi thực hiện một đoạn cảm tình này. Từ nhỏ đến lớn, hắn chỉ tin tưởng trí tuệ cùng lý luận.

Nhưng hắn không biết, sau thế kỷ 20, tất cả người đứng sau kết cấu chủ nghĩa, cùng người đứng sau chủ nghĩa hiện đại đều đang lặp lại luận chứng: Khi trí tuệ cùng lý luận đã cùng đường, thời đại chung của bản năng cùng thân thể đem một lần nữa buông xuống.

Mà bây giờ, bản năng cùng thân thể của hắn, cũng đã rời không được nàng.

“Ngữ Thần.” Hắn ôm chặt nàng, trên mặt xinh đẹp tràn đầy ánh sáng: “Em có biết không, hiện tại anh có bao nhiêu cảm kích ba em, năm đó đem em giao cho anh.”

Chính là bởi vì cảm kích, mới sợ hơn. Bởi vì hắn rõ ràng, trong tay hắn đã không có lợi thế gì có thể tới đối kháng, mà Kiều Chấn Đình, lúc nào cũng có thể đem nàng thu hồi đi.

Trong lòng nàng vừa động, giọng điệu rốt cuộc trở nên mềm nhũn: “Anh sẽ làm thương tổn ba em không?” Tuy rằng nàng cũng không hỏi đến công việc của hắn, nhưng là biết giới bên ngoài đánh giá hắn, đó là nói về ‘bình tĩnh’ cùng ‘cường ngạnh’. Kiều Ngữ Thần nhắm mắt lại: “….Anh có không?”

“Sẽ không.” Hắn đáp khẳng định, cấp ra lời hứa của hắn: “Anh hứa với em, chỉ áp dụng chiến thuật phòng ngự, sẽ không tiến công.”

Ánh sáng rải đầy cả tòa hoa viên.

Thanh âm của hắn vẫn còn nói ở tai, nội tâm của nàng một mảnh chìm nổi. Đêm nay, Kiều Ngữ Thần ở trong khuỷu tay Đường Học Khiêm mất ngủ, nhìn gương mặt tuấn mỹ nhìn ngiêng hắn, nhớ tới gương mặt già nua của cha, Kiều Ngữ Thần mở to mắt một mình đến hừng đông.

Từ ngày đó về sau, Chung Minh Hiên mỗi khi nhìn đến bóng dáng Kiều Ngữ Thần xuất hiện ở văn phòng Đường Học Khiêm, luôn nhịn không được hướng người lãnh đạo trực tiếp dùng ánh mắt kính sợ.

Quá mạnh mẽ! Dưới loại tình huống này lại còn có thể ổn định tâm lão bà! Nếu thay đổi là hắn gặp được loại sự tình này, không biết phải làm tiểu nhân cúi thấp bao nhiêu năm mới có thể đổi lấy lão bà đại nhân tha thứ a….

Bất quá nhìn ra, Kiều Ngữ Thần ở trong lòng Đường Học Khiêm phân lượng vẫn là rất nặng. Mọi người quen thuộc tác phong Đường Học Khiêm đều rõ ràng, thủ đoạn từ trước đến nay của Đường Học Khiêm lúc này đây tất cả đều là vô dụng, hắn một mặt đứng ở giới tuyến phòng ngự, bị động chống cự lại. Mà bị động, luôn luôn bị hắn coi là cấm kỵ.

“Lão đại... Cậu đây là đang đốt tiền a…” T_T

Anh bạn Chung đối với tiền của người dân cảm tình đó là tương đương thâm hậu a, nhìn những đồng bạc trắng bóng đi ra, chỉ vì bảo hộ một công ty nhỏ như vậy, thật sự là đau lòng a!....

Đường Học Khiêm chỉ là cười cười, trong tươi cười có mệt mỏi nói không ra lời cùng không thể nề hà.

“Học Khiêm, đây là thực dối trá.” Hắn không tin lấy sức phán đoán của Đường Học Khiêm, sẽ nhìn không ra vấn đề mấu chốt.

Đường Học Khiêm ngẩng đầu, trong mắt có ánh sáng chuyển động: “Tớ biết, nhưng đôi khi, cuộc sống cần dối trá.”

Không có chuyện gì, hắn không ngừng tự nói với mình, tất cả đều đã là quá khứ.

Nhưng là, này cuối cùng là mình thôi miên. Hắn và Kiều Ngữ Thần, đều đang an ủi mình, trốn tránh, ai cũng không muốn đối mặt sự thật.

Ban đêm, hắn ở phòng xem phim cùng nàng xem «The Edge of Love», bỗng nhiên điện thoại vang, nàng tiếp nhận, chính là ‘Alo’ một tiếng sau cả người liền cứng đờ.

Ngắn gọn trả lời vài câu sau nàng vội vàng đem điện thoại buông, Đường Học Khiêm từ phía sau lưng vòng ở eo của nàng, hôn phía da thịt sau lưng của nàng hỏi: “Là ai?”

“….Ba em.”

Đường Học Khiêm đem thân mình nàng quay tới, ánh mắt ôn hòa, để cho thời điểm nàng có thể đối mặt hắn trầm tĩnh lại.

“Tuần sau, là sinh nhật ba ba em đúng không? Lễ vật anh đều chuẩn bị xong.”

Kiều Ngữ Thần rốt cuộc thở ra nhẹ nhàng thật to, nàng sợ hắn không chịu đi.

Đáy mắt nàng trong nháy mắt lơi lỏng làm cho hắn đau lòng, “Ngữ Thần.” Hắn xoa lông mày của nàng, thấy đuôi lông mày nàng căng thẳng cong lên không yên tĩnh, hắn cố gắng muốn vuốt lên nó: “Anh cam đoan, em lo lắng chỉ là phương diện của công việc, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng cuộc sống của chúng ta.”

Giờ khắc này, Đường Học Khiêm thật sự quyết định cố gắng thực hiện lời hứa của hắn, đáng tiếc phù hoa trần thế đã muốn thí nghiệm thiên chi kiêu tử này.

Khi hắn ôm nàng hôn môi thì trên màn ảnh điện ảnh vừa vặn phóng tới một màn này —— Kaitlin đứng ở vào trong nước biển lạnh đến xương, nhìn Willa nói: Em mang thai, nhưng em không thể sinh hạ đứa bé này, anh có tiền hay không?

The Edge of Love, bên cạnh tình yêu, hắn và nàng chưa kịp cảm nhận hết hàm nghĩa khắc sâu trong đó.

Người phụ nữ này là anh sáng rực rỡ trong cuộc đời của hắn, hắn rất tin tia sáng này vĩnh viễn sẽ không tắt.

Nhưng là, hắn quên mất, còn trẻ thời đại học thuyết ‘thuyết tương đối’, hắn thích nhất một câu đó là: Ánh sáng, dưới tác động của vật thể nặng cũng sẽ gấp khúc.

**** **** ****

Thọ yến của Kiều Chấn Đình, được cử hành trong biệt thự của Kiều gia. Chỉ điểm ấy mà nói, hai nhà Đường Kiều vẫn có điểm giống nhau, cũng không thích ầm ĩ phù hoa, đều đối với hai chữ ‘gia đình’ này có tình yêu đặc biệt.

Màn đêm buông xuống, xe, mỹ nhân tươi mát, các nhân vật lịch sự nổi tiếng của giới thượng lưu, gần như cùng một lúc đồng loạt xuất hiện bên trong đại sảnh yến hội ở tầng trệt của biệt thự Kiều gia.

Kiều Ngữ Thần mặc bộ lễ phục Valentino màu lam nhạt, những đường cong ẩn hiện tinh tế và tao nhã, tinh xảo dịu dàng, không cần trang điểm cầu kì cũng đã toát lên khí chất đoan trang thanh lịch tự nhiên.

Nàng đứng bên cạnh cha, một tấc cũng không rời, cùng cha nói chuyện hàn huyên cùng với các nhân vật nổi tiếng của giới kinh doanh.

Hàn huyên gián đoạn, chủ nhân Kiều gia nghiêng người nắm lấy tay cô con gái.

“Đi ăn một chút gì, được không?”

Kiều Chấn Đình yêu thương nhìn nàng từ lúc buổi yến hội bắt đầu nàng vẫn chưa ăn gì, chỉ ở bên cạnh ông làm cho ông vui vẻ.

Kiều Ngữ Thần lắc đầu: “Không sao, trước lúc con đến đây đã ăn một ít, bây giờ chỉ muốn ở cùng ba ba là được.”

“Lại nói bậy.” Kiều phụ nhìn về phía bụng của nàng, bên dưới bộ lễ phục dạ hội đường cong ở phần bụng dọc theo thân thể nàng hơi lõm xuống, vừa thấy đã biết là đói, “Ngữ Thần, con thật sự không thích hợp nói dối.”

Mặt nàng hồng, khoác tay của cha, nũng nịu: “Con chỉ muốn ở cùng ba ba.”

Kiều phụ lộ ra vui mừng tươi cười.

Tầm mắt Kiều Chấn Đình đảo qua, tầm mắt cuối cùng dừng ở trên người Đường Học Khiêm, hắn đang ở trong vườn hoa, chu toàn giao tiếp bên trong đám đông khách mời, giúp Kiều gia tiếp đón tiếp đãi khách, bên môi vẫn luôn luôn nở nụ cười bình thản, nụ cười, cử động giơ tay nhấc chân đều biểu lộ sự tao nhã quý phái, hoàn mỹ thuyết minh thân phận con rể Kiều gia.

Kiều phụ nhìn con gái nói: “Đến cùng Học Khiêm đi.”

“……”

Kiều Ngữ Thần có chút cứng nhắc, thần kinh nàng hiện tại có chút quá nhạy cảm, chỉ cần ở trong một không gian có ba ba và chồng của nàng, cả người nàng đều cảnh giác với mức độ cao, rất sợ sẽ xảy ra trường hợp đánh giáp lá cà ngay lúc đó.

“Ngữ Thần?”

“Dạ?” Nàng phản ứng lại, vội vàng gật đầu: “Vâng.”

Đường Học Khiêm đang ở trong vườn hoa, với một đám đông vây chung quanh Trên mặt Đường Học Khiêm vẫn tươi cười, nhưng trong lòng buồn bực không thôi: Không biết vì sao, chỉ cần mình xuất hiện ở những trường hợp xã giao, không đầy 5 phút lập tức sẽ bị trở thành động vật quý hiếm vây lại nhìn ngó….

Khụ, không thể không nói là, đồng dạng cảnh tượng cũng sẽ phát sinh ở trên người mẹ của hắn... Quả nhiên là mẹ con…

Vài vị danh môn khuê tú có lá gan khá lớn tiến lên mời khiêu vũ, nhất nhất đều bị hắn cự tuyệt, không phải là tư thái cao ngạo, mà là không có thói quen. Hắn cúi đầu, nhìn lòng bàn tay của mình, bỗng nhiên phát giác thì ra hắn đã quen chỉ muốn nắm lấy tay nàng.

Mọi người thấy Kiều Ngữ Thần đi tới, đám đông bắt đầu ồn ào yêu cầu vợ chồng Đường thị khiêu vũ. Lúc này đây, Đường Học Khiêm không hề cự tuyệt, hướng nàng chậm rãi đưa tay phải ra, trong mắt tràn đầy ánh sao sáng.

Một khúc khiêu vũ đã hoàn, Kiều Ngữ Thần bị các bạn bè mời rượu, Đường Học Khiêm đứng ở bên người nàng, cười cười nói nói trong lúc đó không dấu vết liền toàn bộ thay nàng uống cạn. Vừa bất động thanh sắc, lại nhẹ nhàng đem không khí lần lượt chuyển hướng.

Một màn này, hoàn toàn rơi vào mắt mọi người trong đại sảnh.

Người đàn ông trung niên cười với chủ nhân Kiều gia: “Kiều tiên sinh thật là có một gia đình mỹ mãn làm người ta cực kỳ hâm mộ a.”

“Đâu có….” Kiều phụ nhướng mày: “Thật để cho ngài chê cười rồi.”

“Không đùa đâu, đây chính là mọi người đều công nhận a.” Người đàn ông trung niên nhìn ra bên ngoài lại nói: “Có một cô con gái nhu thuận nghe lời, còn có một đứa con rể làm người ta ca ngợi như thế…”

Kiều Chấn Đình nở nụ cười bí ẩn: “…Con rể?”

“Còn không phải sao!” Nhiều người đàn ông trung niên đang tham dự đề tài, đều phụ họa: “Lão Kiều à, con rể của ngài, hiện tại không biết có bao nhiêu người hâm mộ a!”

“Đúng vậy a, lão Kiều, hiện tại Đường Học Khiêm là hòn ngọc quý mới của giới doanh nghiệp, giá trị tương lai của anh ta không thể đo lường thế nào….”

“Lão Kiều, ta cũng nghe nói vậy, thọ lễ Đường thiếu gia đưa ngài là bản kế hoạch chiến lược hạng mục X mà Kiều Thị đang tiến hành, phần thọ lễ này giá trị ẩn chứa bên trong của nó tương đối cao a…”

Mọi người đều biết, hạng mục X ở Kiều Thị đó là quân bài không chắc chắn lắm, đã lâu chưa khai thác được, nếu kéo dài có thể sẽ trở thành tâm phúc đại họa của sự phát triển công ty trong tương lai. Mà Đường Học Khiêm, tuy rằng là một phần tử của Kiều gia, nhưng rốt cuộc vẫn là người ngoài, đối với vận hành cụ thể của Kiều Thị cụ thể cũng không rõ ràng, nhưng hắn dựa vào sức quan sát cùng lực thẩm thấu, lấy góc độ của một người ngoài vẫn có thể đưa ra một phần dự án kế hoạch cao tầng, thực sự có thể giúp một bước rất lớn trong dự án này.

Kiều Chấn Đình cũng không nói thêm nhiều lời: “Học Khiêm nhận được sự chú ý của các vị trưởng bối, phần đại lễ kia của thằng bé, rốt cuộc có thể có bao nhiêu tác dụng, còn rất khó nói.” Tiểu tử đó diễn trò công phu có thể nói là đệ nhất, làm không tốt chỉ là cầm giấy vụn để ứng phó mọi chuyện.

Thọ yến tiến hành tương đương thuận lợi.

Kiều Chấn Đình, Đường Học Khiêm. Chỉ cần là tên của hai người này, cũng đủ làm cho các vị của giới thương nghiệp hay chính trị đều thể bỏ qua. Hai người kia, một người là người đã lâu năm trong giới kinh doanh, trải qua bao nhiêu mưa gió vẫn như cũ lù lù bất động, người còn lại đó chính là hòn ngọc quý mới của giớ doanh nghiệp hiện nay, những năm gần đây thông qua một loạt hành vi thủ đoạn đem tập đoàn tài chính Đường Viễn lần lượt tiến lên đỉnh cao chót vót của giới kinh doanh, tuy rằng kinh nghiệm còn thấp, nhưng đã có màu sắc của huyền thoại.

Vì thế, mỗi người cũng không tự giác cực kỳ hâm mộ Kiều Ngữ Thần. Vô cùng may mắn, nên nàng có thể đồng thời có được hai người nhà xuất sắc như vậy.

Bất tri bất giác, thời gian dần dần trôi qua, đến giai đoạn cuối cùng của buổi tiệc đêm nay: Cắt bánh ngọt.

Trong tiếng chúc phúc của các vị quan khách, Đường Học Khiêm đem xe bánh ngọt đẩy lên đài, sau đó phong độ thối lui đến phía sau chủ nhân, nhường tiêu điểm cho chủ nhân của yến hội đêm nay. Kiều phụ cùng Kiều Ngữ Thần cùng nhau nắm chiếc dao cắt bánh lên, nhắm ngay tầng cao nhất của chiếc bánh cắt mạnh xuống——

Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên một trận xôn xao.

“Để cho tôi vào! Tôi muốn gặp Kiều tiên sinh!”

“Thực xin lỗi, tiểu thư không có thiếp mời, chúng tôi không thể để cho tiểu thư đi vào.”

“Tôi thật sự có chuyện muốn tìm Kiều tiên sinh…”

“……”

Ngay cả bánh ngọt vẫn chưa cắt xong, Kiều Chấn Đình để dao xuống, thanh âm hơi lạnh: “Bên ngoài có chuyện gì?”

“Lão gia.” quản gia vội vàng vào nhà, cung kính vuốt cằm: “Có một vị Thạch tiểu thư, nói muốn vào tìm ngài bàn chút chuyện.”

Kiều Chấn Đình giận dữ, lại là con bé kia! Liên tiếp đến Kiều Thị tìm ông, hiện tại cư nhiên tìm tới nơi này!

“Họ Thạch phải không?” Thanh âm chủ nhân Kiều gia lạnh như băng: “Cô ta xem nơi này là chỗ nào! Muốn tới thì tới muốn đi thì đi sao?!”

**** **** ****

Kiều Ngữ Thần lúc nghe họ ‘Thạch’ này liền run run, nay nhìn đến vẻ mặt tức giận của cha đùng đùng ra khỏi cửa, Kiều Ngữ Thần tức thì sợ tới mức hồn phi phách tán.

“Ba ba!” Nàng khoác cánh tay của cha nàng, dùng sức kéo ông ở lại: “Ba ba, để con giải quyết! Hôm nay là sinh nhật của ba ba, tất cả mọi người ở đây vì ba ba, nếu ba ba không vui tất cả mọi người sẽ khó xử.”

Lão nhân này đúng là vẫn rất yêu cô con gái, ông có cảm giác cả người Ngữ Thần đang run rẩy.

Làm cha nên vẫn mềm lòng, vỗ vỗ tay nàng, không nói thêm gì nữa.

“Ba ba, con đi ra ngoài giải quyết chuyện này.” Đường Học Khiêm tiến lên một bước, cung kính nhìn nhạc phụ nói: “Con sẽ phái người tiễn bước cô ấy. Ba ba, sẽ không cần kinh động ba ba, sẽ không quấy rầy tiệc tối của người.”

Kiều Ngữ Thần nhìn hắn, trong mắt có kinh hoảng rõ ràng như vậy. Đường Học Khiêm nắm nhẹ tay nàng, sợ hãi của nàng rõ ràng như vậy, hắn không biết, thì ra áp lực của nàng đã lớn như vậy.

“Không có chuyện gì.” Hắn thì thầm với nàng: “Anh sẽ không để cho em phải khó xử.”

Xoay người, Kiều Ngữ Thần nhìn bóng lưng của hắn từng bước một đi ra ngoài.

Ngoài phòng.

Các nhân viên an ninh của Kiều gia chân tay đã luống cuống rồi, mặt mỗi người đều lộ vẻ khó xử.

Vốn, nếu đột nhiên có người xông vào như thế này , bọn họ chỉ cần phụ trách đem người áp đi là được rồi, cấp dưới của Kiều gia đều là trải qua tầng tầng huấn luyện nghiêm khắc, đối mặt với con bé chưa dứt sữa như thế này tuyệt đối không là vấn đề.

Nhưng là, thật không ngờ vấn đề, lại đến đây.

Thạch Tương Tương nhất thời sốt ruột, sửa miệng thốt ra một câu ‘Tôi muốn đi vào tìm anh Học Khiêm!’, Nhất thời làm cho toàn bộ cấp dưới của Kiều gia mắt choáng váng.

Anh Học Khiêm? Đường Học Khiêm?!

Con rể của chủ nhân Kiều gia, Chồng của Kiều gia tiểu thư, đương nhiệm tổng giám đốc của Đường Viễn, vô luận là thân phận nào trong ba thân phận trên đây đều cường đại đến mức làm cho người không thể bỏ qua, vạn nhất cô bé con trước mắt này thực sự có quan hệ cùng Đường Học Khiêm….

Mới nghĩ như vậy, bọn thuộc hạ của Kiều gia lập tức không biết làm sao bây giờ, âm thầm nuốt nuốt nước miếng hết đường xoay xở, vừa không thể đuổi nàng đi, lại không thể để cho nàng đi vào.

Đúng lúc này, Đường Học Khiêm rốt cuộc đã tới.

Mọi người đồng loạt cung kính nói: “Đường thiếu gia.”

Đường Học Khiêm nói với bọn họ: “Nơi này để tôi giải quyết, không cần đem chuyện này làm lớn chuyện, ba ba sẽ mất hứng.”

“Dạ, Đường thiếu gia.”

Tương Tương lập tức liền nhào đầu về phía trước, ôm lấy hắn không chịu buông tay.

“Học Khiêm.” Nước mắt lập tức chảy xuống, nàng là tín nhiệm hắn như vậy: “Có phải anh không quan tâm chuyện Thạch gia nữa phải không? Có phải anh chỉ biết giúp đỡ chị Ngữ Thần thôi phải không? Kiều tiên sinh âm thầm lập tức thuyết phục ban giám đốc Thạch thị bán ra 20% cổ quyền, là 20% a! Học Khiêm, không thể nào anh không biết chuyện này….”

Đường Học Khiêm lập tức luống cuống.

Đúng vậy, hắn biết, hắn làm sao có thể không hiểu. 20%, đó chỉ là bước thứ nhất, 50%, đó mới là bước thứ hai.

“Tương Tương.” Hắn đỡ lấy vai của nàng, nâng tay lau nước mắt của nàng, giọng điệu ôn nhu: “Anh không bỏ mặc em, vẫn không quên lời anh đã hứa với em, anh nói rồi, anh sẽ bảo hộ em, anh sẽ cố gắng làm tròn trách nhiệm của anh. Nhưng hôm nay là lễ mừng thọ của ba ba anh, nơi đây không phải chỗ nói chuyện, anh đưa em về nhà trước được không?”

“Không được!” Nàng nghe không vô lời của hắn, chỉ cần nghĩ đến khả năng hắn có thể rời khỏi phía nàng, nàng liền thất kinh, nàng ôm chặt hắn không buông. “Chị Ngữ Thần có ba ba, em cũng có ba ba vậy… Em cũng thật hy vọng có thể cùng ba ba nói chuyện, anh biết em đối với công ty hoàn toàn không có hứng thú!” Nàng nhìn về hướng hắn, nước mắt ủy khuất chảy xuống: “Em cũng là vì ba em, mới có thể làm như vậy….”

“Anh biết, anh biết mà.” Đường Học Khiêm ôm chặt nàng, giống như một người anh trai đáng tin cậy, vỗ nhẹ lưng của nàng, “Đừng khóc rồi, anh sẽ giải quyết chuyện em đang lo lắng…” Hắn đang an ủi nàng, muốn dỗ nàng về nhà trước, nhưng không ngờ phía sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng già nua gầm lên ——

“Đường Học Khiêm ——!”

Buông Tương Tương ra, Đường Học Khiêm xoay người, trong phạm vi tầm mắt là một đám người đông nghìn nghịt. Không biết khi nào thì Kiều Chấn Đình đã ra đại sảnh đứng ở trên bậc thang, các tân khách cũng cùng đi theo ra, đồng loạt dùng ánh mắt khác thường nhìn hắn.

Kiều Chấn Đình thấy trong bóng đêm, bóng dáng Đường Học Khiêm cùng con bé của Thạch gia đang ôm cùng một chỗ, nhất thời giận tím mặt. Như thế này là sao? Đường Học Khiêm, cậu giải quyết vấn đề đều là tự mình dùng thân thể đấy sao!

“Ba ba!” Kiều Ngữ Thần kinh hoảng trong lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi lạnh, giữ chặt tay của Kiều Chấn Đình: “Ba ba! Ba nghe con giải thích, Học Khiêm với Tương Tương là anh em….”

Kiều Ngữ Thần không nghĩ tới, giải thích của nàng ngược lại làm cho cha nàng càng nổi giận hơn. Trong mắt ông, con gái của ông bị ủy khuất, lại còn phải nén giận nói giúp cho chồng, Đường Học Khiêm đem con gái Kiều gia như ông làm cái gì!

“Ba ba, chuyện không phải như ba nghĩ.” Đường Học Khiêm tiến lên một bước, đáy mắt một mảnh sạch sẽ thản nhiên: “Con sẽ giải thích.”

“Được, tôi cho cậu một quả cơ hội giải thích.” Kiều phụ đè nén tức giận, chỉ vào Tương Tương: “Đem cô ta đuổi đi! Tôi sẽ tin tưởng cậu.”

Đường Học Khiêm không nói gì, chỉ nắm chặt quyền.

“Ba ba!” Kiều Ngữ Thần tiến lên một bước đứng ở trước mặt cha, giọng điệu khẩn cầu: “Ba ba, không cần như vậy! Tương Tương là bạn của Học Khiêm, cũng là bạn của con, chuyện này ba không nên truy cứu nữa được không?”

“Ngữ Thần.” Kiều Chấn Đình kiềm chế lửa giận, nhìn về phía con gái: “Con có biết hay không Học Khiêm khi giúp đỡ người ngoài… Trong công việc đều như thế này, hiện tại ngay cả việc tư đều như vậy…”

Kiều Ngữ Thần bỗng nhiên im lặng.

Nàng nói không nên lời, lời của cha nàng mà nói... đâm đến chỗ đau của nàng.

“Kiều tiên sinh, anh Học Khiêm không phải giúp đỡ con.” Tương Tương thấp giọng thỉnh cầu nói: “Con chỉ muốn bảo vệ thứ mà ba ba con trân quý nhất, cho nên xin ngài cùng con nói một chút được không?”

Nàng không có ý tứ mạo phạm, đáng tiếc Kiều Chấn Đình lúc này đang đứng ở giai đoạn thịnh nộ, nàng nói gì cũng chỉ là gia tăng thêm sự tức giận của ông.

“Cô theo tôi bàn?” Ông khinh miệt nhìn nàng, lấy một loại tư thái từ trên cao nhìn xuống: “Cô dựa vào cái gì theo tôi bàn?! Cô nghĩ rằng Kiều Chấn Đình tôi sẽ cùng một con bé chưa dứt sữa bàn công việc sao?! Tôi nói cho cô biết, cho dù là ba cô từ trong bệnh viện tỉnh lại, cũng không còn tư cách theo tôi bàn!”

“Ba ba!”

Lời của ông quá đáng, Kiều Ngữ Thần vội vàng ra tiếng ngăn lại. Ý thức được cha nói những lời này, Kiều Ngữ Thần gần như là phản xạ có điều kiện nhìn Đường Học Khiêm, nàng hiểu rất rõ giá trị của người đàn ông họ Thạch đang nằm trong bệnh viện kia, nàng càng hiểu được nội tâm của hắn thủy chung đối với chuyện xảy ra Thạch thúc thúc gặp phải ôm một phần tâm tình áy náy.

Nhưng đã không còn kịp, Kiều Ngữ Thần tuyệt vọng thấy: Đáy mắt Đường Học Khiêm một mảnh lạnh như băng, đen sâu không thấy đáy, một cơn tức giận ào ạt giống như cơn bão tuyết đang dâng lên trong mắt hắn.

“Cô ấy không tư cách phải không?” Người đàn ông tuấn mỹ rốt cuộc đánh vỡ trầm mặc, ngẩng đầu, chậm rãi mở miệng: “…Tôi sẽ cùng ông bàn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.