Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 43



Xung đột vũ trang (2)

“Kiều tiểu thư, lệnh tôn là điển hình quá độ mệt nhọc dẫn đến suy tim, bệnh suy tim bình thường sẽ rất khó phát hiện, hơn nữa bệnh tình phát triển tương đối thong thả, và người bị bệnh tim bệnh trạng không có biểu hiện rõ rệt ra bên ngoài, cho nên người bị bệnh suy tim sẽ rất dễ dàng bị người bệnh bỏ qua. Lệnh tôn lao động với áp lực quá nặng, áp lực tâm lý lớn, thói quen khó sửa, cho nên mới đột phát bệnh trạng ngất xỉu.”

Bác sĩ mặc áo bào trắng nói lời thấm thía: “Kiều tiểu thư, tôi không thể không đề nghị lệnh tôn buông công tác tiến hành điều dưỡng, nếu không một khi đến ngay cả thuốc cũng không thể xoay sở khống chế, có thể sẽ khiến cho trái tim lâm vào tình trạng vô cùng nguy hiểm, có thể đột tử bất cứ lúc nào.”

……

Vẫn còn nói ở tai, từng chữ, từng chữ như những mũi dao bén nhọn đang đâm sâu vào tim của nàng.

Kiều Ngữ Thần tựa vào ven giường bệnh, cầm tay cha mình thật chặt. Phòng bênh rộng lớn, chỉ có thanh âm của của dịch truyền từng giọt từng giọt chất lỏng nhỏ xuống, yên lặng đến mức làm cho lòng người run sợ.

Trong tâm lí của tất cả các cô gái, người cha là thứ gì đó mạnh mẽ thiêng liêng vô cùng luôn tồn tại trong lòng các nàng, không có sức lực nào có thể phá vỡ hình tượng ấy Nàng từ nhỏ thấy qua Kiều gia trải qua mưa gió nhiều năm như vậy, cho dù gặp bất cứ việc hung hiểm nào, khí thế vẫn luôn trải rộng như trước, đây là ba nàng một tay chống đỡ một góc trời. Khí thế mạnh mẽ không gì có thể công phá nổi, khí thế bức người, cha vẫn giống như trước đây, vẫn kiên cường mạnh mẻ như trong trí nhớ của nàng nhiều năm như vậy.

Mà bây giờ, một người cố chấp cứng rắn không nhận thua bỗng nhiên ngã xuống đất không dậy nổi, Kiều Ngữ Thần khi nhìn cha đổ rồi ngã xuống trong nháy mắt, khắc cốt minh tâm nhớ kỹ một loại cảm giác tên là ghê người.

Cha mẹ đã từng là toàn bộ thế giới mà nàng có thể ỷ lại, mà bây giờ, nàng chỉ còn lại có ba ba còn ở bên người. Người cha cứng rắn của nàng bỗng dưng ngã vào vườn hoa ở trước mắt nàng, trong một khắc kia, toàn bộ thế giới ầm ầm sập đổ, tuyệt vọng cùng trống rỗng, làm cho nàng thất thanh kêu lên.

Nàng chưa từng nghĩ tới, nếu cha ngã xuống, nàng làm sao bây giờ, khoảng trời riêng một tay ông gầy dựng sẽ làm sao bây giờ.

Năm nay, nàng hai mươi sáu tuổi. Ở nàng hai mươi sáu tuổi một ngày này, nàng bị sự thật mãnh liệt đẩy mạnh đến một chiến tuyến tàn khốc.

Một tiếng tiếng gõ cửa nhẹ, bốn người đàn ông trung niên mặc âu phục cẩn thận đẩy cửa phòng bệnh ra, giọng nói đầy vẻ an ủi: “Ngữ Thần.”

Kiều Ngữ Thần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt có chút sưng đỏ, nhìn vài vị người quen trước mắt, gật gật đầu.

Bốn vị này, chính là bốn vị quản lí cấp cao nhất ở Kiều thị. Tổng giám đốc chủ tịch tài vụ, Tổng giám đốc phòng Thương mại dịch vụ, Tổng giám đốc phòng kế hoạch và nhân sự cũng với thư ký ban giám đốc. Bốn người hợp thành một tầng lớp chỉ huy cường đại, bền vững, là tâm phúc trọng thần của thủ tịch tổng giám đốc chấp hành Kiều Thị, là bốn người bọn họ.

Kiều Ngữ Thần rất hiểu chuyện, rốt cuộc mở miệng: “Con cần làm cái gì, xin cứ việc nói.”

Nghe được nàng nói như vậy, mọi người nhất tề nhẹ nhàng thở ra.

“Chúng ta vốn nghĩ đến…. Lấy quan hệ của tiểu thư cùng Đường Viễn, muốn tiểu thư đáp ứng không dễ dàng.”

“Không có chuyện đó xảy ra.” Nàng bình tĩnh nói: “Con là người của Đường gia, đúng vậy, nhưng trước đó, con là người của Kiều gia.”

Lòng tin của mọi người chấn động mạnh. Lập trường của nàng, quả thực vô cùng sắc bén.

“Ngữ Thần, có lẽ tiểu thư cũng đại khái hiểu được chuyện của chúng ta và Đường Viễn đang cùng nhau tranh chấp một dự án.” Tổng giám tài vụ mở miệng, lời nói thấm thía: “Nói thật, chúng ta không thể thua.”

Kiều Ngữ Thần trong lòng căng thẳng : “….Cái gì gọi là không thể thua?”

Thư ký ban giám đốc đem tư liệu trở mình cho nàng xem: “Mỗi một công ty đều có uy hiếp, chúng ta cũng không ngoại lệ, Kiều Thị không phải thập toàn thập mỹ, vì sao chúng ta không có Thạch thị là không thể? Bởi vì lấy thực lực tinh xảo chính nó có thể ngăn chặn chỗ hổng uy hiếp cú chúng ta, đây chính một trong những nguyên nhân là chúng ta không thể thua.”

“Cái nguyên nhân thứ hai là.” Tổng giám tài vụ lật ra số tư liệu trong tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt của nàng: “Trong dự án lần này, phí tổn mà chúng ta đầu tư đã vượt xa khỏi tính toán của chúng ta mong muốn, nếu cuối cùng vẫn chấm dứt thất bại, chúng ta đem trả giá rất nặng cho mọi phí tổn phải thất bại.”

“Cho nên, chúng ta chỉ có hai lựa chọn.” Thủ tịch phòng kinh doanh đem kết quả nói cho nàng biết: “Chúng ta biết quan hệ của tiểu thư và tổng giám đốc đương nhiệm cho nên, tiểu thư có thể thuyết phục hắn buông tay không chỉ cần Đường Học Khiêm không nhúng tay, vấn đề của chúng ta sẽ giải quyết dễ dàng; thứ hai, chính là chúng ta cùng hắn ngay mặt đối kháng, dùng các loại thủ đoạn công kích, bao gồm gián điệp kinh tế ngầm hoạt động.”

Kiều Ngữ Thần không do dự.

“Ngay mặt tiến công đi.” Nàng giải quyết dứt khoát: “Ba tôi cho tới bây giờ cũng không hướng đối thủ quỳ gối nhượng bộ, cho nên tôi cũng vậy.”

**** **** ****

Mặt trời chiều ngã về tây, ánh nắng chiều còn sót lại rọi đỏ phía chân trời, một quả cầu lửa đỏ rực rỡ đang đốt cháy một góc trời, tựa như máu đỏ tươi .

Quản gia gõ nhẹ cửa, đi đến bên người nàng, do dự nửa ngày rốt cuộc vẫn phải mở miệng: “Ngữ Thần tiểu thư…”

Bộ dạng hắn ấp a ấp úng làm cho Kiều Ngữ Thần nhịn không được ngẩng đầu nhìn hắn, “Không cần lo lắng cho con, con không sao.”

“Không phải, là cái kia…” Quản gia luôn mãi do dự, rốt cuộc vẫn phải nói lời nói thật: “Đường thiếu gia luôn luôn ở bên ngoài bệnh viện, sáng sớm hôm nay đã tới đây rồi, có lẽ là đọc tin tức biết đến, chúng ta không cho phép ngài ấy tiến vào, ngài ấy ở bên ngoài đợi một ngày…”

Kiều Ngữ Thần ngẩn ra, thoáng chốc thất thần.

Hắn vẫn ở đó.

Nhưng thân phận khó có thể vào.

“Bảo anh ấy đi đi.” Nàng cúi đầu: “Nơi này không có chuyện cần anh ấy quan tâm.”

Muốn nàng gặp hắn như thế nào? Nàng không có một tâm lý mạnh mẽ để thừa nhận.

Wittgenstein nói qua, đối với vấn đề gì đó không thể đàm luận phải bảo trì trầm mặc. Đây là đúng, bởi vì chúng ta có nhiều chuyện không thể nói thành lời. Tại nơi hoàn cảnh hoang vu cô độc này, cảm tình không đáng giá một phần. Yêu thì thế nào? Tình yêu lúc này chỉ là một chướng ngại ở trước mắt, hoàn toàn không thể nghe thấy nhịp tim đập của lẫn nhau, cho dù nghe thấy được cũng vô pháp hiểu được, hiểu được cũng khó mà trả lời.

Lịch đại Đế hậu trong thời xưa, giang sơn mỹ nhân cân nhắc ở bên trong, cuối cùng bị quẳng đi vì không có ngoại lệ là nữ nhân. Như vậy chuyện xưa tuy rằng khuôn sáo cũ, lại sinh sôi không ngừng, bởi vì nó là sự thật.

Nàng ở trong lòng đang muốn nói với hắn: Anh đã có quyết định, xin mời không cần tiếp tục đến dẫn dụ em phản bội.

Bởi vì em yêu anh, mà tình yêu không giống với thời gian, nó phá hủy con người, phá hủy từ bên trong. Càng khó lường, càng âm trầm.

Quản gia lúc này nóng nảy.

Đường Học Khiêm. Hai chữ kiên cường, tựa như người của hắn, nhìn như khiêm tốn, kì thực vô cùng cố chấp.

“Ngữ Thần tiểu thư.” Không đếm được đây là lần thứ mấy quản gia gõ cửa tiến vào, quản gia lau hạ màu hô trên trán: “Đã sắp mười giờ tối rồi, Đường thiếu gia còn ở ngoài, ngài ấy nói không cho ngài tiến vào cũng không sao, ngài nhất định phải cùng tiểu thư ở đây.”

Kiều Ngữ Thần giương mắt, bên ngoài đã là một mảnh tối đen.

Hắn cho tới bây giờ cũng không phải là một người lãng phí thời gian, còn lần này, hắn cần gì phải làm như thế.

Một thanh âm nói cho nàng biết: Cô xem, chuyện cảm tình này thật không thể dùng đạo lý để nói. Nó không liên quan đến lý trí, thậm chí trái với bản năng, thông minh như hắn cũng không có cách tránh khỏi số mệnh này.

Kiều Ngữ Thần bỗng nhiên mềm lòng, rốt cuộc đứng lên, đi đến phía trước cửa sổ xốc lên một góc rèm cửa sổ, bóng người cô tịch dưới lầu lập tức ánh vào ánh mắt của nàng.

Hắn tựa vào trước cửa xe thể thao, ở trong gió đêm trầm mặc đứng vững, mặc cho lạnh như băng. Ngọn gió đêm lạnh lùng thổi tung bay góc áo khoác của hắn. Đây là một tư thế thực bị động thực bất đắc dĩ, hắn vốn dĩ không từng đợi người khác, nhưng hắn đã có thói quen đợi nàng.

Tình yêu đã đi đến cuối con đường, đây là thật, nhìn tư thế của hắn như thế đã biết.

Từ trên cao nhìn xuống, đều là chờ đợi.

Kiều Ngữ Thần rốt cuộc cầm lấy điện thoại di động, khởi động máy, nhấn nhẹ dãy số của hắn.

“Ngữ Thần?!” Thanh âm của hắn rất nhanh truyền đến, xen lẫn vào tiếng gió đông, có loại một loại âm điệu thê lương.

“Học Khiêm.” Nàng đứng ở cửa sổ nhìn hắn dưới lầu, thấy hắn tiếp nhận điện thoại trong nháy mắt, thân thể khẽ run run một chút, vì thế nàng trầm mặc thật lâu sau, chỉ nói ra một câu: “Bên ngoài gió lớn, trở về đi….”

“Chúng ta nói chuyện một chút!” Hắn thực sự lo lắng, sợ nàng cứ như vậy cắt đứt điện thoại của hắn: “Ba ba ngã bệnh anh biết em rất khổ sở, để cho anh ở bên cạnh em ——”

“Em không cần.” Nàng hơi có vẻ nhanh chóng đánh gãy lời của hắn: “Em không thể để cho anh ở đây bên cạnh em, không thể để cho anh ở ngay loại thời điểm này xuất hiện ở bên cạnh em.” Nàng cúi đầu, “….Anh cũng biết cảm tình em dành cho anh, anh sẽ thuyết phục em buông tha cho, anh thật sự lợi hại, anh sẽ làm cho em phản kháng anh không được.”

Đường Học Khiêm lập tức mất tiếng.

Thật lâu sau, hắn hỏi nàng: “….Em đã muốn nhận định, là anh hại ba ba biến thành như vậy, có phải hay không?”

Nàng không đáp.

Trầm mặc đáng kể tràn ngập hai người. Chỉ có tiếng hít thở của nhau truyền vào trong lòng lẫn nhau, như là một hồi đánh giằng co, chỉ chờ một quả đắng.

Kiều Ngữ Thần rốt cuộc ngay mặt đáp lại lời của hắn.

“Học Khiêm, anh đối với em ra sao cũng được, nhưng tuyệt đối, em không thể anh chạm đến ba ba em dù chỉ một chút. Trừ phi anh rút lui, nếu không chúng ta hẹn gặp nhau trên thương trường.”

Trước hôm nay, nàng chỉ là Kiều Ngữ Thần; nhưng từ hôm nay trở về sau, nàng đã không chỉ là một mình nàng, mà là đại biểu cả tòa gia tộc rộng rãi phía sau.

Nói đã đến nước này, tất cả hiểu được không có lầm.

Nàng nhẹ nói “Hẹn gặp lại”, đang muốn cúp điện thoại, lại chợt nghe hắn nói một câu: “Chờ một chút!”

Nàng chần chờ cầm điện thoại.

Thanh âm của Đường Học Khiêm cứng rắn như sắt: “Anh không biết mình có thể rời khỏi hay không, cũng không biết anh rốt cuộc nên làm như thế nào…”

Hắn từng chữ cứng rắn, cô tịch lại ôn nhu, trong đêm nay, rốt cuộc trút xuống tất cả.

“…. Anh chỉ biết một chuyện.”

Đáy mắt Kiều Ngữ Thần bắt đầu hiện lên sương mù: “….Cái gì?”

Hắn thản nhiên nở nụ cười, mềm mại đáng yêu mà tiều tụy.

Đây là tình yêu sao? Khi mãnh liệt giống như thủy triều, kinh đào vỗ bờ, làm lòng người rung động; Xoay người một cái, nó lại bất động thanh sắc sát thương, giống như tồn tại giống như không thực, ám tiễn đả thương người.

“Anh không xuống tay được.” Hắn nói, gằn từng tiếng nói ra nhược điểm: “Kiều Ngữ Thần, đối với em, anh không có khả năng xuống tay được….”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.