Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 44



Trời cao biển rộng (1)

Từ ngày ấy ở dưới lầu bệnh viện cùng Kiều Ngữ Thần thông qua điện thoại sau, Đường Học Khiêm vẫn chưa về nhà, cũng không đến công ty, mà là suốt ba ngày đều đến một bệnh viện khác, im lặng ngồi bên cạnh canh giữ trước giường bệnh Thạch Trọng Thành, yên lặng không nói.

Không có người biết hắn đang suy nghĩ gì.

Hắn trước kia thường thường như vậy, trầm mặc không nói là bản năng bẩm sinh của hắn, đây là một loại bị sự thật huấn luyện ra tư thái bảo hộ, hắn ở trong không gian lặng yên xây dựng các loại chính sách phòng ngự, sau đó bình tĩnh phóng ra.

Nhưng là, từ sau khi hắn đem cảm tình giao ra, đã không còn thấy hắn như thế này một lần nào nữa. Hắn mất đi màu sắc tự vệ, cô gái mang tên Kiều Ngữ Thần đó đã làm hắn trút bỏ đi lớp vỏ bọc trầm mặc cuối cùng.

Buổi tối ngày thứ ba, Đường Học Khiêm bỗng nhiên đứng lên, đi đến phía trước cửa sổ phòng bệnh, hít một hơi dài thuốc lá, từ trong làn khói mờ ảo, hắn đưa mắt nhìn về phía xa xa.

Bỗng nhiên liền phát hiện, từ cửa sổ nhìn xuống, thì ra vạn vật trên đời chỉ như làn khói thuốc mỏng manh, chỉ làn gió phiêu tán là trôi đi hết.

Giai nhân đã không có, anh hùng cũng sẽ không có nơi đi, quân vương đi đến cuối chân cầu không đường để dừng lại, cũng không dựa vào lan can, cũng không lên thuyền, đường ra duy nhất thì rra chẳng qua là đập nồi dìm thuyền.

Tịch mịch bao phủ lấy con người, tình này đem co đi, chỉ có nhớ lại vĩnh viễn không già nua.

Người đàn ông bỗng nhiên lấy ra điện thoại di động, đè xuống.

Thanh âm của Chung trợ lý trong phút chốc ngay tại đầu điện thoại bên kia trả lời ngay lập tức: “Đường Học Khiêm!!! Cậu rốt cuộc còn muốn trốn việc bao lâu?! Câu thực sự cho là chúng tớ không dám tạo phản sao??!!”

“Ba ngày nữa, tớ muốn mở một đại hội cổ đông.” Hắn nhanh chóng cắt ngang lời nói của trợ lý, bình tĩnh nói: “Cậu mau chóng sắp xếp cho tớ.”

Đường Học Khiêm mặc dù ở trong công ty luôn luôn lấy thanh sắc lạnh điều hành, nhưng cũng âm thầm làm mất đi vẻ cứng rắn lạnh lùng bề ngoài không ít lần, cho nên khi hắn dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy nói chuyện với Chung Minh Hiên vẫn là lần đầu tiên.

Chung Minh Hiên từ sau khi tốt nghiệp đại học luôn luôn làm thủ hạ dưới trướng tên gian thương này làm trâu làm ngựa, xây dựng ảnh hưởng tâm lý nông nô không muốn đấu tranh, chỉ cần một ánh mắt của Đường Học Khiêm khẩu khí nghiêm túc nghiêm trang phát biểu, hắn liền theo bản năng muốn phục tùng, lịch sử trong đó phải kể đến máu và nước mắt a, thật sự là cái kia nói cũng nói không xong….

Vì thế giờ khắc này, khi Đường Học Khiêm hạ xong mệnh lệnh sau, Chung trợ lý lập tức hồi hồn rồi, lập tức lên tiếng trả lời: “Được, tớ lập tức an bài.”

Nói thật, chấp hành mệnh lệnh này ngay lập tức sẽ rất mệt, thời gian vội vàng gấp rút như thế, mà các vị cổ đông cũng đều là Thượng Đế đắc tội không nổi, trong vòng một ngày muốn triệu tập lại rất là khó khăn, nếu đổi là trợ lý công ty khác làm không tốt sẽ thành thực bẩm báo, xin cầu trì hoãn lại thời gian.

Nhưng, Chung Minh Hiên là ai? Là người của Đường Viễn! Đường Học Khiêm huấn luyện ra một đám tay chân thân cận đều không phải bình thường, ban ngày hay đêm tối, xuân hạ thu đông, Hoả Tinh, hay Địa Cầu, chẳng phân biệt được trường hợp thời gian địa điểm, hiệu suất làm việc đều là kinh hãi.

“Vậy cứ như thế.”

Thanh âm của Đường Học Khiêm nghe không ra một tia gợn sóng, chỉ là hành động trầm mặc kiên quyết cắt điện thoại làm cho điện thoại đầu này Minh Hiên nhịn không được trong lòng lộp bộp một chút.

Đường Học Khiêm lái xe về ngôi biệt thự của cha mẹ hắn. Tiêu Tố Tố luôn luôn là người mẹ hiền, lập tức bắt lấy tay của con trai nhà mình lời nói thấm thía nói: Học Khiêm a, vợ là cần phải dỗ dành con ạ, không nên hơi một tí liền đánh nhau, vợ chồng nhà người ta đánh nhau chỉ dùng tay, con cùng Ngữ Thần đánh nhau lại dùng tiền, như thế lại càng không đúng a……

Khụ, ý cơ bản là đúng, chỉ là biểu đạt có chút vấn đề……

Đường Úc vội vàng đưa người vợ hiền của mình vào phòng nghỉ ngơi, sau khi trấn an bài xong, ra khỏi phòng bắt đầu tìm kiếm hình bóng đứa con trai.

Đường Học Khiêm đang đứng ở trong vườn hoa, hiển nhiên là đang đợi cha. Đường Úc đi tới, đầy thâm ý nhìn hắn: “Con rốt cuộc có quyết định?”

Đường Học Khiêm cũng không phủ nhận, gật đầu thừa nhận: “Vâng.”

“Tự hỏi ba ngày là đủ rồi?”

“Đủ.”

Đường Úc nhìn hắn trong chốc lát, bỗng nhiên nhàn nhã ngồi xuống ghế dựa màu trắng ở một bên, mở miệng chậm rãi nói: “Mặc kệ quyết định của con là gì, nếu ba không đồng ý thì sao?”

Đường Học Khiêm xoay người: “Con sẽ thuyết phục đến khi ba đồng ý mới thôi.”

Ánh mắt Đường Úc khẽ chớp, hiện lên một nụ cười đầy hàm nghĩa. Rõ ràng là ngồi, lại vẫn đang có một loại tư thái quân lâm thiên hạ, không giận tự uy nghiêm.

“Học Khiêm, từ sau khi con tiếp nhận Đường Viễn cho tới nay, ba chưa từng nhúng tay vào bất cứ chuyện gì, nhưng…” Đường Úc gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, hiện lên phong thái cao ngạo mạnh mẽ uy nghiêm: “Nếu con lấy Đường Viễn để đùa, vị trí tổng giám đốc Đường Viễn này, ba sẽ không cho phép con tiếp tục làm nữa.”

“Con sẽ không lấy Đường Viễn ra đùa.” Hắn hoàn toàn không bị lời nói của cha hù đến, ngược lại nghiêm mặt nói: “Con chưa bao giờ lấy thứ quan trọng nhất trong cuộc đời của con ra để đùa.”

Đường Úc nghiền ngẫm: “Bao gồm cảm tình?”

Đường Học Khiêm sửng sốt. Không hổ là cha, lời nói khách sáo trình độ nhất lưu.

“Đúng, bao gồm cảm tình.” Hắn thành thực bẩm báo: “Lúc ban đầu con nghĩ đến, con vừa có thể tròn trung cũng có thể kính hiếu….”

“Hiện tại không cho là như vậy rồi?”

Đường Học Khiêm nở nụ cười: “Không, con vẫn đang muốn lưỡng toàn.”

**** **** ****

Ánh mắt của hắn tối đen vô cùng, lại sáng như ánh sao, gương mặt tuấn tú với nét đơn điệu cô quạnh này lại chiết xạ ra sặc sỡ nhất tồn tại.

Màu đen từng trên người hắn là một loại cắn nuốt, hắn làm người, là một người đơn thuần, luôn chỉ nghĩ đến duy nhất một việc đó là kết quả, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn. Mà Kiều Ngữ Thần cũng vậy, theo vạn vật đến, về vạn vật đi, nghĩ đến sự đậm nhạt thích hợp vô cùng hiệu quả. Mọi việc cứ thuận theo ý của tự nhiên, đến một thời điểm nào đó. Thì một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh ra vạn vật. Đây là triết học Đông Phương, không màng danh lợi tướng tính, vạn toàn kì mỹ.

“Ngữ Thần nhất định cũng muốn lưỡng toàn tề mỹ, cho nên nhường nhịn con lâu như vậy.” Hắn ngẩng đầu, sóng mắt lưu chuyển: “Cho tới bây giờ con mới biết được, cô ấy đã không còn đường để thối lui. Như vậy, hãy để cho con thối lui.”

Đường Úc bất đắc dĩ thở ra một hơi.

“Con thật sự đã quyết định?”

“A, đã quyết định.” Đường Học Khiêm nở nụ cười: “Trước khi con đến đây đã suy nghĩ rất kĩ rồi, nếu ba vẫn không đồng ý, con đây tiền trảm hậu tấu.”

Đường Úc trong lòng nín thở: Xú tiểu tử…..

Đây là đại biểu điển hình cho có lão bà không cần cha mẹ….

“Ba ba.” Hắn bỗng nhiên im lặng lên tiếng, lông mày và lông mi thấp trong nháy mắt: “Ngay lúc này đây, hãy để cho con tùy hứng một lần, con không thể không có Ngữ Thần.”

Vũ khí bén nhọn của hắn đã rơi vào trên tay của nàng liền trở nên mềm mại không thôi.

Kỳ thật, khắp thiên hạ người đàn ông cho dù lại có dã tâm, một khi vướng vào tình yêu, kết cục không hơn gì người này——

Thầm nghĩ cùng một người con gái hắn yêu, toàn tâm toàn ý trải qua những ngày tháng hạnh phúc vui vẻ khoái lạc đến nơi đến chốn. Trời xanh nắng ấm, biển cả mênh mông.

Trái tim của Đường Úc bỗng nhiên bị một loại cảm tình mềm mại mà mãnh liệt giáng xuống.

Học Khiêm từng cao cao tại thượng như vậy, nhưng lại cũng hiểu được vì tình cúi đầu.

Đường Úc bỗng nhiên không đành lòng, nhịn không được ra tiếng nhắc nhở: “Ban giám đốc có thể sẽ không bỏ qua cho con…. Bọn họ sẽ nghĩ đến con đã phản bội công ty, con sẽ rất vất vả.”

“Con biết.” Hắn gật gật đầu, không có sợ hãi: “Nếu con đã quyết định làm như vậy, đã từng nghĩ đến kết quả.”

Tựa hồ, không có gì có thể lại thay đổi hắn.

Vì thế Đường Úc nở nụ cười: “Nếu con cảm thấy làm như vậy là đúng, thì con cứ làm. Nếu ban giám đốc bên kia có khó khăn, lúc thật sự cần thiết ba sẽ ra mặt.”

Đường Học Khiêm mặt mày đầy ý cười: “Cám ơn ba, ba ba.”

**** **** ****

Hôm sau. Khi bóng dáng Đường Học Khiêm xuất hiện ở bên ngoài phòng bệnh của Kiều Chấn Đình, thần kinh các bảo vệ của Kiều gia nhất thời lại khẩn trương.

“Đường thiếu gia, xin ngài dừng bước.”

Quản gia vội vàng tiến lên bổ sung giải thích nói: “Ngữ Thần tiểu thư ở công ty, không ở nơi này, ngài sẽ không gặp được cô ấy.”

“Tôi hôm nay không phải tới gặp cô ấy.” Đường Học Khiêm cung kính vuốt cằm: “Để cho tôi gặp ba ba một lần, một lần là được rồi.”

Đơn giản một câu, lại không để cho người nào có thể mở miệng cự tuyệt, đó thật sự là khí chất của hắn cho phép.

Nhiều ngày liên tục dây dưa lung tung, dưới những làn mưa bom bão đạn tràn đầy khói thuốc súng, cuối cùng vẫn chỉ thấy hắn một thân một mình bình tĩnh lững thững đi tới.

Vợ chồng hai chữ, thật sự là tất cả tín niệm của hắn.

——Nếu không, làm gì trong lòng như mặt nước phẳng lặng như thế, Cám ơn ông trời đã để cho anh gặp được em.

Khi Đường Học Khiêm đi vào phòng bệnh, Kiều Chấn Đình đang ngồi ở đầu giường dùng tay phải đang lật những trang tư liệu của công ty, thường thường ở trên những câu trọng điểm dùng bút gạch nhẹ một cái.

Tay trái vẫn còn đang truyền dịch, một bộ kính hoa râm đang dừng trước sống mũi, mái tóc lúc này cũng đã bạc phơ.

Đường Học Khiêm bỗng nhiên liền tin tưởng, thì ra trên thế giới này, thật sự tồn tại chuyện như vậy: Chỉ cần một giây, chỉ cần một hình ảnh, có thể làm cho tất cả những ân oán quá khứ toàn bộ mất đi, tha thứ sở hữu.

Bởi vì nhượng bộ, nên trên thế gian này, mới dễ thân đáng yêu như thế. Lý do không cần nhiều, chỉ ở trong khoảnh khắc mềm mại thoáng nhìn qua đó mà thôi.

“Ba ba.”

Hắn đi tới, trong nháy mắt hạ thấp tư thái, đứng ở trước giường bệnh, trong mắt lộ ra thần sắc thỉnh cầu tha thứ.

Bàn tay cầm bút của Kiều phụ dừng một chút, lập tức tiếp tục đem tầm mắt tập trung ở trên văn kiện, không có ngẩng lên nhìn, chỉ là chậm rãi mở miệng: “Là ta sai lầm rồi.”

Đường Học Khiêm nhất thời nghẹn ngào.

Kiều phụ nói: “Năm đó cố gắng ép buộc cậu nhận cuộc hôn nhân này, là ta sai lầm rồi. Trong lòng ta chỉ muốn cho Ngữ Thần có được người trong lòng nó, lại tính sai cậu không phải thuộc dạng người có thể để người khác tùy ý nắm trong tay. Kết quả, ta làm cho Ngữ Thần thống khổ, cho cậu thống khổ, ngay tiếp theo hai nhà Đường Kiều cùng nhau thống khổ.”

Đường Học Khiêm vội vàng cãi lại: “Ba ba, ba hãy nghe con nói…”

“Học Khiêm.” Kiều phụ bỗng nhiên ngẩng đầu, biểu tình bình tĩnh: “Nếu không muốn, cậu từ nay về sau có thể không gọi ta là ba.”

“Con sẽ không.” Đường Học Khiêm bỗng nhiên cúi người cầm tay nhạc phụ: “Ba ba, cho tới nay, là con không đúng….”

Cái gọi là yêu một người, chính là yêu tất cả những gì thuộc về nàng, bao gồm gia đình. Là hắn không đủ phong độ, trong tiềm thức tự động bài xích việc Kiều gia đã cướp đi quyền tự do trong hôn nhân của hắn, làm sao từng nghĩ qua, khi một người cha quyết định muốn đem đứa con gái duy nhất của mình giao vào trong tay của hắn, trong lòng sẽ là như thế nào? Được ăn cả ngã về không.

Có được nàng, là may mắn của hắn. Từ nay về sau một tầng một tầng trong cuộc sống, phong cảnh luôn luôn biến chuyển, từng cái biến chuyển, ý cảnh sâu thẳm. Hắn từng luôn luôn đứng ở trên đỉnh cao nhất để nhìn mọi người, chỗ cao nhất tương đương với sự lạnh lẽo cô độc, nhìn thấy giai nhân, mắt mang ý cười, tâm cũng là lạnh. Mà bây giờ, nàng đa làm cho hắn vén áng mây mù, nhìn thấy bên dưới lớp mây mù đó là nhân gian có hoa có nước, cúi đầu đón gió, ngẩng đầu nhìn trăng, nàng cho hắn cả một bầu trời trong xanh tinh khiết, mỗi một nỗi tương tư, đều có thể viết thành ngàn lời.

Đều nói hôn nhân là một đóa hoa nở rộ, rất nhiều người, luôn phải đợi đến khi đóa hoa của chính bản thân mình úa tàn, mới hiểu được cần phải lùi một bước.

Mà hắn sẽ không.

“Ba ba.” Hắn lấy ra từ phía sau một phần văn kiện, đặt ở trước mặt nhạc phụ: “Nơi này là toàn bộ tư liệu công ty con sản xuất lớn nhất của tập đoàn tài chính Đường Viễn ở Đông Nam Á, nó đã thoát khỏi sự quản lí của công ty mẹ, tung sản phẩm độc lập đưa ra thị trường. Ngài chắc chắn hiểu được công ty này có ý nghĩa như thế nào đối với con, đúng vậy, đây chính là vị trí trung tâm nòng cốt của Đường Viễn.”

Kiều Chấn Đình có điểm không thể tin nhìn hắn.

Đường Học Khiêm đem thư chuyển nhượng cổ phần đẩy đến trước mặt nhạc phụ: “Đường Viễn là công ty gia tộc Đường gia, ngoại trừ công ty mẹ ra, công ty này đối với con là quan trọng nhất, con có được 70% cổ phần quyền khống chế, ngày mai con sẽ triệu tập đại hội cổ đông Đường Viễn gấp chuyển nhượng sang danh nghĩa của ba ba. Con biết Kiều Thị sở dĩ đối với Thạch gia cắn chặt không buông như thế, là vì lo lắng mất đi thị trường Đông Nam Á do đó chuyển hướng sang thị trường châu Âu, nhưng nếu ngài có được quyền khống chế cổ phần lớn nhất của công ty con thuộc Đường Viễn này, thế cục liền thay đổi hoàn toàn, không chỉ có không cần lo lắng mất đi số định mức ở trường, còn có thể dùng nó để kiềm chế con.”

Kiều Chấn Đình gần như cảm thấy tiểu tử này đang kể chuyện cười dỗ ông vui vẻ.

“Đường Học Khiêm, cậu đang ở đây đùa giỡn cái gì?” Loại sự tình trời sập này, hoàn toàn không phải phong cách của Đường Học Khiêm .

Người đàn ông ngẩng đầu, đáy mắt một mảnh thuần túy: “Con không phải đang nói đùa.”

Kiều phụ nhất thời im lặng.

“Cậu dám đem công ty trọng yếu như thế giao cho ta? Cậu không sợ ta xoay người tức khắc phản bội cậu sao? Ta và cậu từ trước đến nay, hoàn toàn không có điểm nào để tin tưởng nhau.”

“Có, con có điểm trụ cột để tín nhiệm ngài.” Hắn chậm rãi mở miệng, nói ra lời cảm ơn sâu sắc của hắn: “Ngài đem Ngữ Thần cho con, con thực cảm kích. Cho nên hiện tại, con chỉ hi vọng ba ba không cần đem Ngữ Thần thu hồi đi, hi vọng ba ba đối với Thạch thúc thúc giơ cao đánh khẽ, con dùng vật quan trọng nhất của con và của Đường Viễn cùng ngài làm trao đổi, hi vọng ngài có thể thành toàn trung hiếu lưỡng toàn của con.”

Có đôi khi, suốt cả đời của một người, trong một cái chớp mắt ngắn ngủi thôi, liền hiểu rõ điểm thiếu sót của bản thân. Hắn hữu tình, đối với nàng hữu tình, đối với Thạch gia hữu tình, sợ tình nhiều làm buồn mỹ nhân, vì thế hắn đã quyết định buông thanh kiếm trong tay, chịu thua trước.

Lúc đi ra khỏi bệnh viện, hắn dưới ánh mặt trời mở ra trong lòng bàn tay, giống như là một lời mời, giống như là ở nói với nàng: Hiện tại, nếu em ở ngay trước mặt anh, có trở về bàn tay anh ôn nhu khẽ múa không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.