Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 5



Ở trong mắt Chung Minh Hiên, nếu đem hôn nhân trở thành một cuộc thi, như vậy thực hiển nhiên, điểm làm chồng của Đường Học Khiêm rõ ràng thất bại, thêm thêm giảm giảm như thế nào cũng không thể đạt tiêu chuẩn. Nhưng nếu đổi lại góc độ, nhìn từ góc độ gia đình, Đường Học Khiêm đồng thời còn chân chân chính chính là một đứa con hiếu thảo, ngoan ngoãn.

Mỗi buổi tối thứ sáu cuối tuần, là Đường gia mở cuộc hợp mặt gia đình theo thường lệ. Thân là tổng giám đốc thiếu gia của tập đoàn tài chính Đường gia vô luận loay hoay hay bận rộn sứt đầu mẻ trán cỡ nào, đều nhất định sẽ bớt thời giờ trở về gấp tham gia. Bởi vì mẹ hắn, Đường gia phu nhân Tiêu Tố tố, thích cảm giác hạnh phúc của người một nhà.

Quả nhiên, năm giờ chiều, chiếc xe thể thao màu tím bạc của Đường Học Khiêm xuất hiện đúng giờ trước biệt thự Đường gia ở Đài Trung, quản gia mừng rỡ mở cửa nghênh đón tiểu thiếu gia trở về.

Chung Minh Hiên lười biếng chậm rãi từ trong vườn hoa đi tới, quả nhiên, thấy từ trong chiếc xe sang trọng kia chỉ có một mình Đường Học Khiêm đi ra, ngữ điệu Chung Minh Hiên mang theo vài phần vui sướng khi người gặp họa mở miệng hỏi: “Đến một mình sao?”

Người này vừa gặp mặt đã tung ra câu chào đón phủ đầu, Đường Học Khiêm nghiến răng nghiến lợi, thuận miệng “Ừ.” một tiếng, trong lòng thầm mắng nói thế chẳng phải là vô nghĩa sao?

Chung Minh Hiên cười gian xảo, chỉ chỉ Tiêu Tố Tố đang ngồi ở vườn hoa: “Huynh đệ, đừng trách bạn tốt không nhắc nhở cậu, vợ cậu không thấy, vậy nên nói với mẹ cậu như thế nào đây?”

Ánh mắt Đường Học Khiêm lạnh lùng bắn xuyên qua, nhảy lên bậc tam cấp không tiếng động uy hiếp: Cậu dám lắm miệng thử xem xem!

Chung Minh Hiên cười đến đáng đánh đòn, hắn đối Đường Học Khiêm sợ đến phát khiếp, nhưng là không sợ mẹ của Đường Học Khiêm, vì thế xoay người nhanh như chớp bỏ chạy vào bên trong, giống như một trận gió vừa chạy vừa kêu: “Bác gái…… Học Khiêm đã trở lại…….”

Trong vườn hoa một người phụ nữ thanh tú đang ngồi uống trà ngẩng đầu mừng rỡ.

Tuy rằng đã qua tuổi trung niên, nhưng nét đẹp của bà thật sự vẫn luôn làm người khác phải kinh ngạc. Bà làm người ta nghĩ đến một câu: Phương Bắc có giai nhân, khuynh quốc lại khuynh thành.

Để ly trà trong tay xuống, bà thoáng hưng phấn mà đứng lên. “Học Khiêm, đã trở lại?”

Vừa tiếp xúc đến ánh mắt hiền hòa của mẹ, Đường Học Khiêm trong nháy mắt, ánh mắt sắc bén của Đường Học Khiêm nháy mắt mềm mại xuống. “Mẹ.” Hắn mở miệng khẽ gọi, bước nhanh đi tới, nhẹ nhàng ôm bả vai gầy yếu của bà.

Vòng tay của hắn, ấm áp vô cùng. Tựa hồ có lực lượng kỳ dị khiến người an tâm, giống như toàn bộ thế giới đều yên tĩnh trở lại, hắn đang nói cho bà biết: Có hắn ở đây, cái gì đều không cần sợ.

Đáy mắt của Tiêu Tố Tố bỗng nhiên mờ lệ, vòng tay ôm chặt người trước mắt này. Đây là con của bà, bà từng đối với hắn sợ hãi như thế, bà chưa bao giờ từng ôm qua hắn, chưa bao giờ từng hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ, khi bà ý thức được trong mắt mình đã phạm phải sai lầm thì lại đột nhiên phát hiện con của bà đã lột xác từ một đứa bé trai trầm mặc bị bỏ rơi trở thành một thanh niên bình tĩnh khôn khéo.

Đúng vậy, Học Khiêm của bà từng bị bỏ rơi như thế, hắn thường xuyên đứng ở xa xa sau lưng bà, len lén nhìn bà, ánh mắt mờ mịt cô độc, tay cầm thành quyền vô lực hạ xuống. Thỉnh thoảng hắn lại nhút nhát kêu một tiếng ‘Mẹ……’, Thanh âm thật thấp, run rẩy, nhưng trong lúc bệnh bà vẫn chưa từng đáp lại hắn, chỉ cố gắng tránh thằng bé thật xa.

“Học Khiêm……” Bà ôm chặt hắn, muốn bù lại lỗi lầm mà bà đã phạm phải.

Người thanh niên tuấn mỹ không thể nhịn được, cười khẽ, “Mẹ.” Nơi cổ họng phát ra một tiếng nhẹ nhàng, nhưng không giống như trong trí nhớ của bà trước kia, hoàn toàn không có sự run rẩy. Nay, hắn đã có thực lực, có thể bảo vệ bà.

**** **** ****

Dù nhìn dưới bất cứ hình thức nào, tình cảm của hai mẹ con không thể được xem là bình thường. Trong lúc bọn họ cầm tay nhìn nhau hai mắt đẫm lệ không nói gì, không khí dường như ngưng đọng lại, một vài người bạn đứng xem đổ mồ hôi lạnh.

Đường Úc đi lên, ôm chầm thân thể mỏng manh yếu ớt của vợ, thấy trong mắt Tiêu Tố Tố đã ngân ngấn lệ, không khỏi nhíu mày. Vợ của ông về mặt cảm tình luôn luôn chậm chạp chưa từng có ai chậm chạp giống như bà, thế nhưng bà lại di truyền sự chậm chạp, ngốc nghếch này lại cho con trai của bà.

“Học Khiêm, không cần quá lo lắng cho mẹ con, ba sẽ bảo hộ mẹ.” Nếu cả ngày để cho đứa con trai của mình bảo vệ cho bà, vậy người làm chồng như ông dùng để làm gì? Tên tiểu tử Đường Học Khiêm này luyến mẫu tình kết tương đương nghiêm trọng, không cùng hắn nói rõ ràng quyền lợi của một người chồng như ông là không được mà, làm không tốt không chừng thằng bé này còn quyết định đem ông ném sang một bên a.

“Ba ba, xin tha thứ cho con, con không tin tưởng ba ba lắm.” Người đàn ông tuấn mỹ không khách khí nhíu mày, thái độ ưu nhã đối chọi gay gắt, “Ngài hẳn là rõ ràng, con đối với ngài không tín nhiệm là có lý do.”

“……”

Đường Úc giờ phút này thật sự thực hối hận, tại sao mình lại đối với đứa con trai độc nhất của mình từ nhỏ đã cho tiếp cận một nền giáo dục tinh anh như thế, nhìn xem, sự giáo dục kia đã đào tạo nó thành dáng vẻ của một tên hồ ly rồi! Hiện tại Đường Học Khiêm đã hoàn toàn lột xác thành một người đàn ông đầy đủ tự tin để đứng trước mặt ông, không nhanh không chậm, bình tĩnh bình tĩnh, đối với người nào đều là thận trọng.

Một đứa bé đáng sợ!

“Học Khiêm.” Lời của Đường Úc đầy ẩn ý. “Người con cố gắng cần bảo vệ không phải là mẹ con, mà là vợ của con a. Con bé mới là người làm bạn cả đời cùng với con, con đã từng thề trước Chúa, đối với cha của Ngữ Thần nói nguyện ý cưới con bé, con nên dùng toàn bộ sinh mệnh của mình mà bảo vệ và lo lắng cho con bé ấy.”

Đường Học Khiêm nhíu mày, hắn không thích cùng bất luận kẻ nào thảo luận cuộc sống riêng tư của mình, cho dù là cha của hắn cũng không ngoại lệ.

“Ba ba ——”

Vừa định phản bác, Đường phu nhân lại bỗng nhiên hỏi, làm cho tâm cao khí ngạo của thiếu gia Đường gia kinh hãi.

“Đúng rồi…… Học Khiêm, Ngữ Thần đâu? Tại sao con bé không đến cùng con?”

Với kinh nghiệm ngồi trên bàn đàm phán cùng với những nhân vật chủ chốt đầy âm mưu quỷ kế chu toàn, Đường Học Khiêm phản ứng cũng không chậm.

“Mấy ngày nay cô ấy không được khỏe.” Hàng mi dài thanh tú khẽ chớp, trong mắt tràn đầy đều là áy náy, giọng nói của hắn tràn đầy vẻ hối hận chân thành “Là con không tốt, buổi tối…… Không cẩn thận để cho cô ấy mệt mỏi, về sau con sẽ cố gắng tự kiềm chế hơn.”

Đường mẫu nghe hiểu được ý tứ trong đó, nhất thời mặt đỏ lên, làm bộ như ho khan một tiếng, vỗ vỗ bả vai của con trai, một bộ ‘được rồi, mẹ đã biết’ ý tứ của con.

Chung Minh Hiên đứng ở một bên nhất thời giống như bị đá văng đến Thái Bình Dương, nhịn không được ở trong lòng bi phẫn rống giận: Bác gái ơi! Bác biết cái P!

Đường mẫu hiển nhiên không biết mình đã bị đứa con trai khôn khéo nhà mình lừa một phen, vẫn đang khẽ cười nói: “Tuần sau, nhớ mang Ngữ Thần đến chung nhé, mẹ thực thích đứa nhỏ này……”

Đường Học Khiêm rốt cuộc thay đổi sắc mặt, trong mắt nhất thời có lãnh ý lướt qua, nhưng là chỉ là vài giây như vậy mà thôi ánh mắt, làm cho người ta sợ hãi được thu hồi cẩn thận, giọng điệu đã mềm mại trở lại, trong thanh âm ý cười không thay đổi.

“Được, lần sau con sẽ mang cô ấy đến.”

**** **** ****

Trong bóng tối, hắn dẫm lên sàn phòng bằng gỗ thô cứng, thanh âm tiếng bước chân nặng nề lại lạnh như băng. Hắn nhịn không được cúi đầu nhìn chung quanh, cả phòng trong trẻo nhưng lạnh lùng, đắm chìm ở trong bóng đêm, hắc ám khôn cùng.

Hắn thật lâu cũng chưa trở lại cái nhà này rồi, trước kia nơi này luôn có bóng dáng của nàng bận rộn, tất cả đều qua tay nàng xử lý. Mà bây giờ, nàng bỗng nhiên rời đi, không gian góc sáng sủa lại có mỏng manh tro bụi, gió thổi qua, hạt bụi nhỏ bay lên, đơn điệu vô cùng, cũng tịch mịch vô cùng.

Những ngón tay đang nắm chặt nắm cửa, nhẹ nhàng xoay tròn, hắn đẩy cửa tiến vào phòng ngủ.

Tất cả đều như trước, thậm chí ngay cả thẻ vàng, sổ tiết kiệm hắn cho nàng, đều im lặng nằm ở trong ngăn kéo, nàng một xu cũng không mang theo.

Hắn nở nụ cười: Cũng đúng, nàng cũng là thiên kim tiểu thư, trong tay cũng mang số tài sản lên đến bạc triệu, với tính tình quật của nàng như thế làm sao còn có khả năng để ý đến những thứ này của hắn.

Đường Học Khiêm bất đắc dĩ thở dài, hắn hiểu được mình không phải là một người đàn ông đủ kiên nhẫn đi dỗ dành một người phụ nữ, chứ đừng nói đến người phụ nữ mà hắn không hề yêu. Nhưng là ——

‘Tuần sau, nhớ mang Ngữ Thần đến đây nhé, mẹ thực thích đứa nhỏ này……’

Chuyện làm mẹ thất vọng, hắn tuyệt đối sẽ không làm.

Đường Học Khiêm phóng túng chính mình ngã vào chiếc giường đôi của nàng và hắn, ngón tay vô thức nhẹ gõ lên mặt giường.

“Kiều Ngữ Thần, trên tay cô, quả nhiên vẫn cầm con át chủ bài….”

Cầm lấy điện thoại, hắn nhấn xuống dãy số gọi cho trợ lý của mình.

“Thông báo với phòng tiêu thụ, phòng kế hoạch, phòng quảng cáo và những nhân viên cao cấp, chín giờ sáng ngày mai, tôi muốn mở một cuộc hội nghị quản lý.”

Chung Minh Hiên ở đầu điện thoại bên kia rống lên: “Vậy chuyện lão bà của cậu thì sao??? Đừng quên mẹ cậu muốn gặp cô ấy! Đến lúc đó cậu sẽ lấy gì để nói với mẹ của cậu?”

Đường Học Khiêm cúi đầu cười rộ lên, tháo xuống nhẫn kim cương kết hôn trên tay trái, ánh sáng chói mắt, đâm bị thương mắt của hắn.

“Lúc trước là do tớ không muốn tìm cô ấy, cho nên mới tìm không thấy.” Người đàn ông tuấn mỹ vuốt vuốt chiếc nhẫn kim cương trong tay, ánh mắt sắc bén, “Nếu mẹ tớ muốn gặp cô ấy, đương nhiên tớ sẽ có câu trả lời với mẹ.”

Chung Minh Hiên hồ nghi: “Cậu có biện pháp tìm được cô ấy?”

“A.” Đường Học Khiêm cười rộ lên, nhưng trong tiếng cười không hề có sự vui vẻ, và trong đáy mắt cũng thế,trong mắt như cũ một mảnh lạnh như băng, “Tớ không chỉ có có biện pháp tìm được cô ấy, còn có biện pháp làm cho cô ấy ngoan ngoãn chủ động trở lại bên cạnh tớ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.