Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 8



Sáu giờ tối, Đường Học Khiêm sửa sang lại xong phần văn kiện cuối cùng, dặn dò thư kí những chuyện cần thiết, sau đó cầm chìa khóa trên tay rời khỏi văn phòng, từ thang máy đi thẳng đến gara, đi đến chiếc xe thể thao màu tím bạc nằm lặng lẽ. Đường Học Khiêm khởi động chìa khóa xe, cửa xe tự động mở ra, hắn ngồi vào tay lái, vừa định khởi động động cơ thì cửa xe bị một người kéo mạnh ra.

Đường Học Khiêm có chút bất đắc dĩ quay đầu, đối với kẹo da trâu bỗng nhiên xuất hiện thở dài. “Làm gì?”

Chung Minh Hiên nhìn hắn, trông mong, giọng điệu rất là lấy lòng: “……Hôm nay để cho tớ đến nhà cậu được không?”

Đường Học Khiêm lập tức phản ứng không kịp: “A?”

Chung Minh Hiên rất nhanh cung khai: “Kỳ thật không chỉ có tớ, còn có lão bà của tớ cũng phải đi……”

“……”

Đường lão bản chỉ muốn xem đôi vợ chồng này lại giở trò ngớ ngẩn gì, lập tức khởi động động cơ chuẩn bị rời đi.

“Wey wey wey! Cậu hãy nghe tớ nói a……” Chung Minh Hiên tay mắt lanh lẹ, không nói hai lời nhanh chóng ngồi vào xe của hắn.

Đường Học Khiêm không thể nhịn được nữa: “Cậu rốt cuộc muốn gì chứ?”

“Học Khiêm, kỳ thật ngày hôm qua tớ……”

Sự tình kỳ thật rất đơn giản, Chung phu nhân Diệp Gia Ngưng ngày hôm qua cùng với đối tác dùng cơm, sau khi về nhà, Diệp Gia Ngưng đối với món ăn Pháp của nhà hàng này khen không dứt lời, phá lệ dùng những từ ngữ như ‘tương đối khá’‘tốt lắm’‘cực kỳ mỹ vị’ để khen ngợi, và đến câu cuối cùng là câu cảm thán, điều này làm cho Chung Minh Hiên không hiểu liền ghen tị. Phải biết rằng, Diệp Gia Ngưng là một người vô cùng keo kiệt những lời ca ngợi người khác, nguyên nhân có lẽ là bởi vì bệnh nghề nghiệp của luật sư, đã làm cho nàng nhìn tất cả mọi chuyện, vật, con người từ đầu đến cuối vẫn luôn chỉ dùng một loại ánh mắt keep balance để đối đãi, không dễ dàng, cũng không hề nói đùa, luôn nói chuyện đúng mực đắn đo, tuy không giống với vẻ sắc lạnh của Đường Học Khiêm, nhưng cũng có thể nói là hơi có chút tương tự. Thí dụ như đến hôm nay nàng mới thôi đánh giá lão công nhà mình, trước nay chỉ có một câu ‘còn có thể’, hiện thực tàn khốc này làm cho đấng ông chồng như hắn lập tức không thể tiếp nhận rồi.

Vì thế, với sĩ diện của đấng nam nhi như hắn, Chung Minh Hiên không chút suy nghĩ liền quăng ra một câu: “Vậy thì có gì hay cơ chứ, lão bà của Học Khiêm nấu còn ngon hơn thế nhiều!”

“À?” Chung phu nhân nghe vậy, lông mi khẽ chớp, đem từ ‘À’ dư âm còn văng vẳng bên tai khí thế mười phần: “Vậy có cơ hội cũng nên đến thưởng thức một chút mới được.”

Chung Minh Hiên nhất thời hết bài này đến bài khác mạnh miệng quảng cáo liên tục tựa như không lấy tiền: “Vậy thì có sao, đâu có gì khó đâu! Ngày mai anh sẽ dẫn em đi thưởng thức! Học Khiêm và anh có quan hệ gì a, anh mà đến cậu ấy vui đến chết còn không kịp.....”

……

Đường Học Khiêm trán nổi gân xanh lên, hàm răng cùng nắm tay đồng thời ngứa, ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: “Cứ như vậy?”

“A, chính là như vậy.” Chung Minh Hiên thật biết điều gật đầu.

Đường Học Khiêm thật sự rất xúc động muốn trực tiếp đem người này ném xuống xe, không thể tin được cũng đồng thời là đàn ông với nhau, tại sao đầu óc của tên này lúc nào cũng nông cạn thế nhỉ?

Chung Minh Hiên đảo mắt, thay đổi khẩu khí công kích trực tiếp chuyển sang nhỏ giọng nỉ non.

“Tớ cũng biết như thế là làm phiền đến cậu thực ngại quá…”

A, nếu cậu biết làm phiền tớ thì nên nhanh chóng cút khỏi xe tớ.

“Nhưng lão bà của tớ hơi khó dỗ dành một chút……”

Lời này đi nói với lão bà của cậu, không quan hệ đến tớ.

“Nhưng tớ biết cậu nhất định sẽ giúp tớ……”

Bằng gì? Cậu cho tớ là thánh mẫu à?

“Từ nhỏ đến lớn cũng chỉ có cậu vẫn luôn giúp tớ, trốn học bị bắt lại cậu cũng nói dối thay tớ, bài thi làm không được cũng nhờ cậu truyền đáp án cho tớ, cuối cùng ngay cả khi cầu hôn tớ không cẩn thận rớt nhẫn đều là do cậu một hơi chạy nhanh đến cửa hiệu gấp rút đặt lại chiếc mới….” Chung Minh Hiên cứ lẩm bẩm kể lể những chuyện đã qua, đem những lời nói đặt hắn lên cao chót vót, ánh mắt sùng bái như đang nhìn thần tượng vĩ đại: “Tớ biết trong lòng của cậu hoàn toàn không giống với vẻ lạnh lẽo như bề ngoài của cậu, cậu thực thiện lương, giàu tính nhân ái…..”

“Có thể có thể!” Đường Học Khiêm nổi da gà rớt trên đất, bị hắn dùng ánh mắt ghê tởm giống như chó con thẳng tắp nhìn chằm chằm như vậy, là một người đàn ông ai mà chịu cho nổi!

“Chỉ ăn một bữa cơm phải không.” Đường Học Khiêm khởi động động cơ, đành phải chấp nhận mang hắn về nhà mình.

“A.” Chung Minh Hiên biết chính sách kẹo da trâu của mình thành công, lập tức lười biếng lùi về về phía sau, chậm rãi ra dáng đại gia, không khách khí mở miệng một tiếng ra lệnh: “Vậy thì, đi một chuyến đến viện kiểm sát trước, đón lão bà của tớ cùng đi, cám ơn a….”

Thực…. Đại gia !

Đường Học Khiêm ở trong lòng hung hăng chém hắn vài đao.

**** **** ****

Đối với khuôn mẫu chung sống của của cặp vợ chồng Chung Minh Hiên này, Đường Học Khiêm đại khái có thể hiểu được, nhưng thình huống thực sự bên trong như thế nào, hắn chưa từng thấy qua. Chỉ tại đúng vào ngày mà Chung Minh Hiên kết hôn ngẫu nhiên nghe được hắn và Diệp Gia Ngưng nói chuyện với nhau. Lần đối thoại đó, làm cho Đường Học Khiêm nhìn đôi vợ chồng này với cặp mắt khác trước.

Nghe nói, tình huống là như vậy——

Chung phu nhân: “Em thích chủ nghĩa nữ quyền, em cảm thấy người phụ nữ hiện đại nhất định phải bảo hộ quyền lợi hợp pháp của chính mình. Đối với hành tung của ông xã, phải có quyền được tra hỏi, đối với tài sản của ông xã phải có quyền giám sát. Lúc buồn em có quyền nuôi thú cưng.”

Chung Minh Hiên không ngại học hỏi kẻ dưới: “Vậy còn quyền lợi của lão công đâu?”

Chung phu nhân mặt không đổi sắc: “Anh có quyền làm việc.”

Chung Minh Hiên chân chó cò kè mặc cả: “Quyền lợi của anh quá ít….”

Chung phu nhân mắt phượng liếc ngang: “Anh còn có quyền giữ im lặng.”

Chung Minh Hiên hạnh phúc lại rối rắm 囧….

Nhưng ngay cả như vậy, Chung Minh Hiên vẫn là hấp tấp yêu cầu sớm ngày thành hôn. Ngay tại trong hôn lễ, làm thân là phù rể, lúc Đường Học Khiêm nghe được hắn dùng thanh âm vừa chân thành vừa chân chó nói ra ‘Tôi nguyện ý’, Đường Học Khiêm nhất thời bắt đầu kính nể đối với hắn một cách vô cùng nghiêm túc: Người đàn ông chỉ có quyền lao động cùng quyền giữ im lặng a….

Trong một phòng khách nhỏ hẹp, vốn chỉ có Kiều Ngữ Thần ở một mình, hiện tại không duyên cớ lại tăng thêm hơn hai nam một nữ, không hiểu sao đã cảm thấy nơi này không đủ dùng.

Đường Học Khiêm trong lòng kỳ thật cũng có chút không yên, tuy rằng hắn chưa từng có biểu hiện quá bất an, nhưng hắn rõ ràng, Kiều Ngữ Thần đối với hắn, cùng với lúc trước đã khác nhau rất lớn. Nàng không hề giống như trước, cuộc sống của nàng chỉ chuyển động xung quanh hắn, ánh mắt của nàng khi nhìn hắn đã dần dần bình tĩnh thản nhiên, từ một cô bé với mối tình đầu tiên ngây ngô nay đã dần lột xác dần dần thành một người phụ nữ trưởng thành.

Căn phòng này, cái không gian này, nghiêm chỉnh mà nói, cũng không phải lãnh địa của hắn. Tuy rằng ngày đó hắn dùng công tâm kế thuận lợi vào căn phòng nhỏ này, nhưng thật sự khi đêm xuống, hắn ngủ phòng khách, nàng ngủ phòng ngủ, trao đổi giữa hai người chỉ giới hạn ở ‘Xin chào’‘Ngủ ngon’... Những từ ngữ thật bình thường.

Đường Học Khiêm không thể phủ nhận, khi hắn mở cửa vào nhà, đi phía sau hắn là cặp vợ chồng Chung gia dính sát lấy hắn như kẹo da trâu, khi nhìn thấy mặt nàng chỉ hơi lộ vẻ kinh ngạc một chút nhưng trong lòng hắn lại thật khẩn trương.

Nếu nàng phát giận sẽ cho hắn khó xử, chỉ cần một câu nho nhỏ của nàng ‘Anh tới làm gì chứ?’ Cũng sẽ làm cho hắn gần như khó giải quyết.

Ngoài dự liệu của hắn, nàng cho hắn một nụ cười tươi.

Điềm tĩnh, bình tĩnh, giống như vợ chồng bình thường vậy, nàng nói với hắn: “Anh đã về rồi?” Thấy hai người phía sau hắn, cũng lấy mỉm cười nghênh đón, giống như bọn họ trong lúc đó hoàn toàn không có phát sinh qua vấn đề gì, tựa như nàng cùng hắn vẫn là người một nhà.

Đường Học Khiêm lại có chút cảm giác thụ sủng nhược kinh. Cảm xúc hoảng hốt lượn lờ ở trong lòng, những cảm xúc trong đó không thể nói nên lời.

Ánh mắt Đường Học Khiêm sắc bén, nắm tay nàng lên: “….Bị thương?”

“Việc nhỏ thôi mà, không có sao đâu.” Kiều Ngữ Thần rút tay của mình về, đã lâu hắn không chạm qua bất kỳ chỗ nào trên thân thể nàng, thời gian lâu dài nàng dần dần phát hiện, đụng chạm cùng hắn thật sự nàng cảm thấy không quen lắm.

Đường Học Khiêm bất động thanh sắc nhìn nàng, cô bé này, hiện tại bài xích hắn như vậy?

Kiều Ngữ Thần đương nhiên không biết hắn đang suy nghĩ gì, mở tủ lạnh ra bắt đầu lường trước số thực phẩm ở bên trong: “Thịt muối, lạp xườn, bít tết, dê nướng, thịt gà vịt, cá hun khói….”

“Kiều tiểu thư, thịt chà bông nhất định không thể thiếu, cám ơn.” Chung phu nhân cho dù đến trong nhà người khác, cũng không thể sửa chữa được tác phong nữ vương….

“Được.” Kiều Ngữ Thần luôn luôn thiên về suy nghĩ cho người khác, nàng có thói quen nhìn từ góc độ của người khác nên nhanh chóng đáp ứng. Nghĩ nghĩ, quay đầu lại bổ sung một câu: “Gọi tôi Ngữ Thần là được rồi.”

Diệp Gia Ngưng nở nụ cười, tỏ vẻ ‘hiểu được, đã biết’.

Kiều Ngữ Thần đóng cửa tủ lạnh, lên tiếng bắt chuyện: “Không có thịt chà bông, tôi ra ngoài mua một chút.”

“Ừm, được.” Chung phu nhân không khách khí liệt ra yêu cầu: “Những thứ trong siêu thị tôi ăn không quen lắm, cô nhớ mua hiệu Jean Georges nhé.”

Jean Georges, là vị đầu bếp nổi danh trên thế giới. Nhà hàng của Jean Georges— Vongerichten ở Newyork, và chỉ mở duy nhất một nhà hàng duy nhất mang tên ông ta, bên trong đó món dăm bông đó là nhãn hiệu cao cấp nhất thế giới. Vấn đề chỉ có một— Cách nơi này rất xa.

Nhất thời trong lòng Đường Học Khiêm một cỗ ngọn lửa vô danh dâng lên, nhịn không được mở miệng: “Em đi bằng gì?”

Kiều Ngữ Thần trả lời thật nhẹ nhàng: “Xe taxi a.” Trên đường cái khắp nơi đều có, đây hoàn toàn không phải vấn đề a.

Chung phu nhân đổ thêm dầu vào lửa: “Ngữ Thần, đi sớm về sớm, dạ dày của tôi không tốt lắm, đói bụng sẽ dễ đau bụng...”

Mẹ nó! Đường Học Khiêm khó lắm mới kiềm được câu chửi thề trong bụng. Quả thực có một cảm giác vô cùng lớn đó là muốn trực tiếp quăng người phụ nữ này qua cửa sổ ra làm trận vận động: Muốn ăn sao không tự mình làm a, luôn sai khiến lão bà của hắn làm gì?!

“Từ từ.” Đường Học Khiêm cầm lấy áo khoác Tây phục, cầm lấy chìa khóa xe đi ra ngoài, chống lại ánh mắt kinh ngạc của nàng, nhịn không được vòng qua vai của nàng: “Anh đi cùng em.”

“Không cần——” Kiều Ngữ Thần theo trực giác muốn cự tuyệt.

Đáng tiếc công việc của Đường Học Khiêm ngày thường chính là ra lệnh chỉ huy người khác, cho nên tự động xem nhẹ cự tuyệt của nàng, cường ngạnh vòng qua vai của nàng nhét vào xe thể thao của hắn.

**** **** ****

“Thế nào thế nào??” Hai người kia vừa đi, Chung Minh Hiên lập tức ánh mắt tỏa sáng nhìn lão bà đại nhân nhà mình: “Chúng ta giúp được bọn họ sao?”

“Khó mà nói được.” Diệp Gia Ngưng chậm rãi nở nụ cười, cùng tư thế nữ vương vừa rồi hoàn toàn bất đồng: “Nhưng là——”

Chung Minh Hiên ánh mắt giảo hoạt: “Nhưng là?”

“Nhưng là, Đường Học Khiêm không giống như anh nói hoàn toàn không cứu vãn được.” Diệp Gia Ngưng nhớ lại tình cảnh vừa rồi, chậm rãi mở miệng: “Hắn là người đàn ông tâm tư rất tinh tế, anh ta hoàn toàn không có ý muốn lợi dụng Kiều Ngữ Thần, cũng không có cố ý muốn khi dễ cô ấy, chỉ là anh ấy chưa yêu cô ấy mà thôi.”

Hắn đã xem nàng như một đối thủ, một đối thủ cần được trấn an, cho nên hắn luôn biết dùng lĩnh vực mưu lược, dùng kế sách đối với nàng, đây là hắn am hiểu, mà hoàn toàn không hiểu được nên dùng tình cảm, bởi vì đối với hắn mà nói lĩnh vực này đối với hắn hoàn toàn xa lạ.

“Anh ta thực cẩn thận, có lẽ là thói quen nghề nghiệp của anh ta, anh ta có thói quen dùng ánh mắt hoài nghi đi đối đãi mỗi một sự kiện. Đường Học Khiêm sẽ không dễ dàng tin tưởng người kia, chứ đừng nói đến muốn anh ta trả giá bằng cảm tình.”

“Cho nên, chúng ta phải giúp hắn mới được.”

Nhìn vẻ mặt Diệp Gia Ngưng phối hợp, Chung Minh Hiên trong lòng một trận nhộn nhạo: Vợ như thế, chồng còn có gì đòi hỏi a.

“Gia Ngưng, cám ơn em….”

Bốn bề vắng lặng, tuy rằng đang ở địa bàn của người khác, nhưng Chung Minh Hiên không thể đè nén được xúc động, nhịn không được, mạnh mẽ ôm nàng vào lòng, nâng lên cái cằm tinh xảo của nàng hung hăng hôn lên đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.