Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn

Chương 9



Bảy giờ tối, đúng là giờ cao điểm của các dòng xe lưu thông ở khu vực thành thị, tiếng người tiếng xe tiếng chó sủa hỗn loạn thành một mảnh, trên lối đi bộ đầy nghẹt hai chân người và bốn chân của động vật, đèn đỏ một người lại một người nối tiếp nhau, những người đàn ông lái xe bị ngăn ở trên đường lớn khiêu chiến kiên nhẫn, trơ mắt nhìn chú cún con lông trắng như tuyết ngoắt ngoắt cái đuôi vui chạy tới chạy lui, thường thường còn rêu rao xoay tròn cái mông trắng như tuyết, vui vẻ wow hù hai tiếng, nhất thời làm tăng thêm những tiếng chửi thề.

Thật sự cũng không thể trách bọn họ, kết quả của cuộc sống hiện đại những chiếc xe hơi bốn bánh còn không bằng một loại động vật nhỏ bé bốn chân chạy tung tăng khắp nơi, tâm lí chênh lệch này có thể so sánh như mặt nước sông và mặt biển rộng lớn kia, đương nhiên họ hiểu được.

Vì thế, chửi bậy, chửi bậy, ấn còi, ấn còi, chửi đến tổ tông mười tám đời của cái đèn đỏ kia, chẳng những thế còn lén mắng những chú cảnh sát quản lí giao thông mặc sắc phục, những người đàn ông trên xe sử dụng tất cả mọi vốn liếng, ngôn ngữ sử dụng dùng để giết thời gian nhàm chán bị nhốt và chiếc xe bốn bánh này.

Ở đằng kia, có một chiếc xe thể thao màu tím bạc nằm im lặng thu hút mọi ánh nhìn của mọi người.

Chủ nhân của nó là một người đàn ông trẻ tuổi, ở trên ghế lái ngồi im lặng, tay phải khoát nhẹ lên trên tay lái, tay trái tựa vào cửa kính xe chống cằm, mặc cho chung quanh ầm ĩ như thế nào, nhưng vẻ bình tĩnh thong dong trên mặt hắn từ đầu đến cuối vẫn không hề có một tia náo loạn. Từ bên cạnh nhìn khuôn mặt in nghiêng của hắn, gương mặt trẻ trung của người đàn ông này rất đẹp, những đường cong cương nghị tuyệt đẹp, dễ dàng làm cho người ta xao xuyến động lòng.

Những người đi đường đi ngang qua đều cảm thán: Nhìn một cái, thật sự là hạng người gì tại sao lại mở cửa xe khoe khoang như vậy!

Chung quanh lưu luyến cùng ánh mắt tán thưởng nhất nhất lướt qua gương mặt tuấn mỹ nhìn nghiêng của Đường Học Khiêm, người đàn ông không khỏi cười khổ.

Kỳ thật không phải hắn muốn bình tĩnh, mà là….

Im lặng.

Im lặng.

Phi thường im lặng.

Mặc cho Đường Học Khiêm dù bình tĩnh như thế nào cố gắng đè nén chịu đừng như thế nào, cũng không thể chịu đựng nổi bầu không khí như bị đông cứng trong xe: Không khí rõ ràng rất bất thường a……..

Kiều Ngữ Thần ngồi ở vị trí kế bên tài xế, từ khi bắt đầu lên xe cũng không hề mở miệng nói chuyện, im lặng dựa vào nhắm hai mắt lại, dáng vẻ giống như rất mệt mỏi. Đường Học Khiêm nhớ rõ nàng trước kia không phải như thế, nàng luôn thích bồi ở bên cạnh hắn càng không ngừng nói chuyện, từ chuyện âm dương ngũ hành, tung hoành bát hải, trời nam biển bắc lên trời xuống đất có nàng bên cạnh liền vĩnh viễn không cần sợ tẻ nhạt, mà bây giờ….

Đường Học Khiêm cười khổ, nghĩ rằng mình còn thật sự là tự làm tự chịu.

Hắn không phải một người thích nói lời ngon ngọt, hay nói chuyện phiếm, ngày thường hắn cực kì ít chịu mở miệng, không phải hắn giả bộ, mà là hắn không biết cách nên mở đầu như thế nào. Hắn mới mở miệng, đó là đối chọi gay gắt sắc bén, đây là hắn am hiểu, ngồi trên bàn đàm phán, ngôn ngữ đó là vũ khí mạnh nhất, hắn am hiểu sát ngôn quan sắc, từng bước tới gần những kẻ hở trong lời nói tạo ra lợi thế cho hắn, sau đó đưa người vào chỗ chết, toàn bộ trong quá trình hắn vẫn luôn là người khống chế mọi cục diện.

Đường Học Khiêm hơi hơi quay mặt, tầm mắt cuối cùng dừng lại trên gương mặt thanh nhã của Kiều Ngữ Thần. Sắc trời đã dần chuyển sang hoàng hôn, những ngọn đèn ven đường bắt đầu chiếu xuống những tia sáng rực rỡ xẹt qua trên gương mặt của hắn. Đường Học Khiêm thầm nghĩ đến bốn chữ: Ánh sáng lung linh, tràn ngập các loại màu sắc.

Nàng nhắm mắt lại, mi tâm hơi nhíu, hắn nhìn ra được, nàng rất không vui, mà hắn cũng đoán được tám phần, sự ưu tư của nàng đều là bởi vì hắn. Đường Học Khiêm lần đầu tiên chăm chú nhìn nàng cẩn thận như vậy, lại có chút không biết nên xử lí như thế nào.

Khẽ ho một tiếng, hắn cẩn thận đem tầm mắt thu hồi. Kiều Ngữ Thần giật giật, dường như không thoải mái nghiêng người tiếp tục ngủ.

Bên trong xe một mảnh im lặng, lòng bàn tay hắn có hơi hơi ẩm ướt toan tính. Hắn kỳ thật không phải là một người thích yên tĩnh, chính vì từ nhỏ hắn luôn bị mọi người xung quanh thúc giục vội vã trừ bỏ học được hưởng thụ yên tĩnh, ngoài ra không có lựa chọn nào khác, đầu óc của hắn đã bị huấn luyện thành máy móc tinh vi, những lời nói trước khi ra cửa miệng, cũng đã được tính toán đến mười bước tiếp theo sẽ xảy ra.

Đường Học Khiêm nhịn không được lại quay đầu nhìn nàng một lần nữa, nhớ tới ánh mắt sáng trong trước kia lúc nàng nói chuyện, hắn bỗng nhiên không tự chủ nâng tay mơn trớn mặt của nàng.

“Ưm?” Kiều Ngữ Thần như lọt vào trong sương mù bị hắn đánh thức, ánh mắt nhập nhèm, mắt không có tiêu điểm.

Giọng nói hắn tràn ngập ôn nhu: “Mệt lắm sao?”

“A…” Nàng buột miệng nói, bỗng nhiên thấy ngón tay thon dài của hắn, lướt qua mặt của nàng, dừng lại ở phần môi nàng nhẹ nhàng vuốt phẳng. Kiều Ngữ Thần nháy mắt thanh tỉnh, lý trí cùng phòng bị tất cả đều trở về rồi, mạnh mẽ ngồi thẳng lên tiến vào trạng thái chiến đấu: “Anh làm gì?!”

Đường Học Khiêm hiếm khi cảm thấy xấu hổ, sửng sốt một chút cứng ngắc thu tay lại, “Không có, anh không muốn làm cái gì…. Anh chỉ muốn nói với em, vừa rồi cám ơn em.”

Kiều Ngữ Thần nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, sau đó thân mình dựa về phía sau, lạnh nhạt đón nhận lời của hắn, “Ừm.”

Nàng đột nhiên cảm giác được tất cả đều thực châm chọc, chồng của nàng, người mà nàng yêu nhất, ngay ở bên cạnh nàng, nhưng lời hắn nói, vĩnh viễn đó là những lời nói cứng ngắc, lại làm cho nàng cảm thấy hắn luôn xa lạ như vậy.

**** **** ****

Hiện tại đối với cặp vợ chồng vận khí hiển nhiên không tốt lắm, thật vất vả như rùa bò từ dòng xe lũ lượt mới được giải phóng ra tới Jean Georges, lại bị báo cho biết tin tức: “Thực xin lỗi, cửa hiệu hôm nay có việc, hôm nay tạm ngừng kinh doanh.”

Kiều Ngữ Thần rõ ràng cho thấy là một người hợp tác tốt, lập tức cầm lấy điện thoại di động gọi cho Chung Minh Hiên, đem tình hình thực tế đại khái nói cho hắn biết, sau đó hỏi còn có nơi nào có bán dăm bông mà họ cần hay không? Tôi cùng Học Khiêm lại đi mua.

Anh bạn họ Chung lập tức ngay tại đầu điện thoại bên kia ra dáng đại gia: A, cái đó… Ừm chỉ cần là dăm bông thì mua ở chỗ nào cũng được, chỉ cần lái xe đi khoảng 30 kilomets, đi qua hai ngã tư ba tòa cao ốc là được rồi nha….

Nhìn Kiều Ngữ Thần bộ dạng ngoan ngoãn vâng lời, Đường Học Khiêm trong lòng như có một ngọn lửa dâng lên, bỗng nhiên túm lấy điện thoại, tính cách cường ngạnh ngày thường không kiềm nổi bỗng chốc hiện nguyên hình nổi nóng hét ầm lên, đại ý là: Chúng tớ làm cái gì thì các cậu ăn cái đó, nếu không cậu cứ vác lão bà của cậu về nhà ăn mì ăn liền đi!

Anh bạn họ Chung vốn là người đã quen bị ai kia bắt nạt chỉ cần nghe giọng nói đã biết Đường Học Khiêm đã thực sự nổi giận, lập tức ‘nhỏ giọng, nhỏ giọng’ trả lời sau đó lập tức cắt đứt điện thoại.

Đường Học Khiêm đem điện thoại trả lại cho nàng, bỗng nhiên ma xui quỷ khiến dùng sức kéo nàng qua ôm vào trong ngực.

“Anh cho em thêm phiền toái.”

Nàng dù nói thế nào, cũng là thiên kim tiểu thư chân chính. Được nuông chiều từ nhỏ, cả đời sẽ không phải quá nhân nhượng người nào. Nhìn nàng vì ánh mắt hắn mà cúi đầu làm vừa lòng hắn, Đường Học Khiêm không hiểu sao bỗng dưng dâng lên cảm xúc áy náy, hắn cũng không muốn nợ nàng nhiều lắm, tuy rằng hắn hiểu được, trong mắt của nàng, hắn cũng không tốt hơn là bao.

Kiều Ngữ Thần bị hắn ôm có một chút choáng váng, người đàn ông này lại dùng mỹ nam kế một chút nàng phải điều động 200% tinh lực đi chống đỡ loại ngọt ngào mê hoặc này.

“Không có, không gọi là phiền toái.” Nàng nói lời thật lòng, giương mắt nhìn hắn: “Chỉ cần em còn là vợ của anh, thì đó là bổn phận của em. Chính là nếu một ngày em không còn là con dâu nhà họ Đường, như thế em sẽ không làm những việc như thế này vì anh nữa.”

Đường Học Khiêm trong lòng bỗng nhiên căng thẳng.

“….Em đang ám chỉ cái gì ở đây?”

Kiều Ngữ Thần cảm thấy hắn bỗng nhiên tăng thêm sức ôm chặt nàng, nàng không tự chủ từ chối, “Không có, em không có ám chỉ cái gì.”

Đường Học Khiêm cẩn thận chăm chú nhìn nàng, trong tầm mắt mang theo cảm giác áp bách thật lớn, lại nhìn thấy trong mắt của nàng một mảnh hỗn loạn, tựa như lòng của nàng, không biết làm sao.

Hắn bỗng nhiên mềm lòng, trong lòng bỗng dưng có một cảm giác không thể nói thành lời hòa tan cùng dòng máu ấm áp đang lưu chuyển trong huyết quản của hắn nhưng mà giữa lúc hoảng hốt một bóng dáng tịch mịch như sương chậm rãi hiện lên trong lòng hắn, làm cho vẻ ấm áp này lại dần dần biến mất vô tung. Vì thế hắn không nói gì nữa, chậm rãi buông nàng ra, chuyển động cái chìa khóa khởi động động cơ, xe lướt nhanh như chớp về phía trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.