Ông Xã, Đầu Hàng Đi!

Chương 2



Thế giới này, còn có người bì được với Diệp Hy không biết xấu hổ trong giới thượng lưu sao? Đáp án là: không có.

Đừng nói Hạ Tiểu Hoa ta ăn nói bừa bãi, ta nói nhưng đều có căn cứ cả.

Ta vọt tới trước tầng cao nhất của tập đoàn Diệp thị, vừa bước ra khỏi thang máy, chỉ thấy nữ thư ký bộ dáng xinh đẹp động lòng người nhưng sắc mặt có vẻ xanh xao, chấn động đứng lên từ sau bàn thư ký, liều mạng hướng ta vọt tới, tiếng nói ngọt ngào nhu tình vang lên giữa một loạt tiếng ồn phía sau: “Hạ tiểu thư, ngài đợi một chút, ta thay ngài thông báo một tiếng!”

Ta đứng ở cửa thang máy dùng cổ ra sức lắc phải lắc trái, căn bản còn không đợi nàng tới trước mặt, một bên ra sức chạy, một bên thuận tay đẩy nàng ra, khóe mắt dư quang thoáng nhìn ở đằng sau nàng không ngừng xoay vòng 360 độ. Vừa đến cửa văn phòng, nhấc chân dùng một cước đá bay cánh cửa đang khép hờ, hướng bên trong rống to: “NND, Diệp Hy! Đem hồ ly tinh giao ra đây cho ta!” Ta tức giận quá mức, giọng cũng không hề nhỏ.

Chít chít, nguyên nhân do trợ lý vô cùng nhiều!

Sáng sớm đã bị liên hoàn cước điện thoại từ trợ lý số một đến trợ lý số 7 điên cuồng gào thét đem ta đánh thức không thương tiếc, nói là đều nhận được bát quái điện thoại cho biết có người chụp được ảnh Diệp thiếu gia sáng sớm tinh mơ một mình ra sân bay đón người, đối phương là siêu cấp người mẫu Phương Lâm Lâm, hỏi ta về việc này ta có hay biết gì không?

Cuối cùng, trợ lý số 8 cho một nhát chí mạng, tổng kết chắc chắn rằng: “Hạ Tiểu Hoa, ngươi đừng cho là việc không đáng lo. Diệp tam công tử từ trước đến nay cực kỳ ít lên tiếng, làm sao có thể biết rõ Phương Lâm Lâm sáng sớm ngay cả lái xe, thư ký cũng không mang, tự mình chạy ra sân bay đón đón đưa đưa? Gian tình! Khẳng định là có gian tình!”

Trên thế giới này, còn có việc gì có thể so được với việc bị tám trợ lý đang trong trạng thái phấn khích cực độ vây quanh thúc giục không kể thời tiết đâu?

Ta cuối cùng bị JQ (gian tình) kia đâm vào đến run run, nhất thời đem nộ khí rời giường, điên cuồng hét lên một tiếng chụp lấy điện thoại liền vội vàng tới bắt J.

Trong văn phòng trừ bỏ Diệp Hy, mọi người đều đem ánh mắt khinh thường gắt gao bắn về phía ta. Ta nhìn xung quanh một vòng, trừ bỏ mấy ánh mắt lãnh ngạo cùng khinh thường chuuyển hóa thành khinh bỉ, tuyệt không thấy bóng dáng Phương hồ ly.

Diệp Hy thực ra rất bình tĩnh, nhướng mày một cái, tâm tình rất tốt hướng ta hỏi: “Như thế nào, sáng sớm đã có hứng thú như vậy chạy đến đây xem người mẫu?”

Đây là châm chọc, trắng trợn châm chọc!!!

Ta giận, một cước thẳng đến ghế sopha, một vị ngyuên lão sợ tới mức vốn đang hảo hảo bày ra trạng thái khinh bỉ bỗng dưng ngồi im không tiếng động, chỉ dám chảy nước mắt, cái mông liều mạng dịch về phía bên cạnh, thẳng tới khi không thể dịch được nữa mớii bất đắc dĩ dừng tay.

“Diệp Hy, anh xem như thừa nhận?” Ta chất vấn, không cẩn thận liếc đến một người đang rón rón rén rén quay số điên thoại, lập tức một chưởng chụp lấy ghế sopha bên cạnh bàn trà, chỉ nghe ‘oành’ một tiếng nổ: “Lương quản lý, ông dám gọi điện thoại cấp Diệp lão đầu thử xem! Tôi thề, nguyền rủa nữ nhi nhà ông cả đời cỡ A!”

Một phòng nguyên lão nhất thời hiện ra bộ mặt cùng tư thế vô cùng vặn vẹo, Lương quản lý vừa bị điểm danh vẻ mặt oán giận đem điện thoại cất vào trong túi, phi thường ôn nhu đối với người bên cạnh giải thích: “Nha đầu đó là A+, tuyệt đối không phải A!”

Diệp Hy bình tĩnh nhìn ta khi dễ mấy bảo bối cấp cao của hắn, yên lặng không lên tiếng.

Cuối cùng còn có điểm nhân tính.

Diệp lão đầu, cũng chính là cha chồng vạn ác của ta, đại boss tiền nhiệm của tập đoàn Diệp thị, là địch nhân chung duy nhất của ta và Diệp Hy.

Lão nhân kia luôn luôn không đợi gặp ta, ta cùng Diệp Hy muốn kết hôn, hắn tận tình khuyên bảo trong 3 tiếng đồng hồ muốn dập tắt ý niệm muốn kết hôn cùng Diệp Hy trong đầu ta, ta thật sự không chịu nổi, đứng một bên ngủ gà gật. Mộng đẹp đang đến, bỗng bên tai uỳnh một tiếng thú rống đánh thức, chỉ thấy Diệp Hy khinh phiêu phiêu một câu: “Đôi ta đã đăng ký.” Bên trong, quải trượng (gậy như kiểu batoong) run run, lệ nóng tràn đầy.

Phong cảnh biệt thự lưng chừng núi bỗng dưng trở nên giống một bức tranh trăng sương lạnh lẽo, rước lấy một đám người hầu vây xem, mơ hồ nghe được trong đám có người cảm thán: “Lão Diệp tiên sinh quả thực là thủy tinh tâm a!”

Sau hôm đó thủy tinh tâm đại nhân liền oán giận chuyển ra khỏi biệt thự, tuyên bố chỉ cần có ta ở đó, hắn sẽ không về.

Lại sau đó, hắn chân trước vừa mới bước đi, phi thường bất hiếu Diệp tam công tử chân sau liền đem hết thảy phòng ngủ, thư phòng của thủy tinh tâm lão nhân gia biến thành phòng giữ quần áo của ta. Một bên ép buộc còn một bên mỉm cười, Hạ Tiểu Hoa, ta đã xem qua báo cáo khám sức khỏe trước khi kết hôn của ngươi rồi, ngươi khẳng định sẽ so với hắn không chết sớm.

Lại lại sau đó, ta chỉ có thể từ vô tội đến phải phụ trách tổng kết: “Dựa vào số người điên thấy được bao năm qua, ta chưa thấy có ai điên được như hắn!”

Lại lại lại sau đó, thủy tinh tâm đại nhân phát hiện chính mình mất đi một chỗ dựa, từ nay về sau lấy việc chia rẽ hôn nhân của nhi tử làm mục đích theo đuổi tuổi già.

Nhưng chẳng cần lời nguyền rủa của thủy tinh tâm đại nhân, ta cũng có mục đích về già của chính mình.

Ta lại đem bàn trà chụp rung trời: “Anh nói, anh nói, anh nói, anh nói, anh sáng nay có phải hay không đi đón máy bay?”

Ta hốc mắt đều đỏ, gả cho Diệp Hy ba năm, hắn còn cho tới bây giờ không có tiếp nhận ta đâu. Này rõ ràng, không phải JQ thì là cái gì?

Diệp Hy mím môi, không nói chuyện. Bên cạnh mấy nguyên lão thức thời lập tức đứng lên cáo từ. Một bên lướt qua người ta, một bên hướng ta mắt trợn trắng.

Ta không quan tâm, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Hy.

Bọn người đi hết, hắn mới đứng lên, lôi ngăn kéo lấy ra một cái bàn chải đánh răng mới đưa cho ta: “Hạ Tiểu Hoa, mau đánh răng, còn không có ăn cái bữa sáng đi! Tôi mang cô ra ngoài ăn!”

Ta ngẩn người, cảm thấy cổ họng nhất nhất nghẹn.

Diệp tam công tử, cho tới bây giờ chỉ có thời điểm không muốn trả lời, mới có thể ngoảnh đầu đi nơi khác. Cũng cho tới bây giờ, chỉ khi đối mặt với sự thật hắn mới không muốn trả lời.

Hắn từ trước tới nay luôn khinh thường việc lấy lòng ta, trừ phi là hắn đuối lý.

Làm sao bây giờ? Tuy rằng vẫn biết ăn xong rau hẹ bánh trẻo đánh răng đổi lấy hôn nhân là không bền chắc, nhưng là, thật sự bắt J, ta nên làm cái gì bây

giờ?

Ta cố gắng dùng sức thanh thanh cổ họng, nhưng thế nào cũng thấy dường như có cái gì mắc nghẹn lại.

Ta hít sâu, lại thanh, vì thế ta nghe thấy chính mình thanh âm phát ra: “Diệp Hy, chúng ta ly hôn đi!”

Diệp Hy ngẩn người, trên mặt hiện lên một chút kinh ngạc: “Lý do?”

“Anh bị phóng viên giải trí chụp được ảnh đi đón máy bay.” Ta giận, xem ngươi còn chối.

“Ồ”. Hắn lại một lần nữa ngồi trở lại ghế dựa, nhấc tay ấn nút gọi thư ký: “Đem tạp chí bình thường cô vẫn lưu hết thảy mang vào đây!”

Mỹ nữ thư ký ở điện thoại cà lăm: “Tổng… tổng… tổng… tổng… giám đốc!”

Trong lòng ta mạnh mẽ theo bốn chữ của nàng đánh bốn vợt. Âm thầm may mắn nữ thư ký kia không dùng ngôn ngữ công cộng.

Diệp Hy nhưng là không có đủ nhẫn nại giống ta, căn bản không nghe mỹ nữ thư ký nói hết một lời, đã muốn thuận tay ấn kết thúc cuộc trò chuyện.

Mỹ nữ thư ký lao đến như bay, trên tay cao ngất tập tuần san Bát Quái, thiếu chút nữa che mất nhìn không thấy đường. Ta hảo tâm muốn giúp nàng ôm lấy một nửa vào trong lòng, muốn đưa cho Diệp Hy. Hắn cũng rất tiêu sái khoát tay chặn lại: “Cô cầm đi, dù sao cũng đều là mấy bức ảnh liên quan đến đức hạnh của cô. Bất quá cô yên tâm, tuy rằng cô thường xuyên bị chụp, tôi cũng không tính muốn cùng ngươi ly hôn.”

Ta trừng lớn mắt: “Anh, anh, anh, anh…” Đó quả thực là tìm đúng thời điểm để đổ lỗi mà.

Quay đầu, lấy ánh mắt giết người liếc phía mỹ nữ thư ký của hắn. Nha, ác cũng quá thú vị rồi, cư nhiên dám thu thập tuần san Bát Quái về đại boss.

Mỹ nữ thư ký mang theo biểu tình ngượng ngùng, khuôn mặt đã hồng lên như trái táo, Diệp Hy lại vung tay lên: “Cô ra ngoài trước đi!”

Mỹ nữ thư ký vẫn như cũ ngượng ngùng đi lui ra ngoài.

Nha ta chịu không nổi kẻ hay tìm người khác đổ lỗi, ta quả thực chịu không nổi kẻ hay tìm người khác đổ lỗi, ta thống hận nhất là kẻ hay tìm người khác đổ lỗi!

“Diệp Hy, em gả cho ngươi ba năm, anh hằng năm không về nhà em nói anh sao? Anh ngủ phòng phòng đông em ngủ phòng nam, em bá vương anh sao? Em ngay cả số điện thoại tư nhân của anh, em cũng bức ngươi cho ta sao? Anh dựa vào cái gì, dựa vào cái gì đi đón máy bay?” Ta càng nói càng ủy khuất, hắn không chỉ đi đón máy bay, mà còn là công khai trước công chúng, nha khẳng định là mối quan hệ không rõ ràng mới không dám nói cho ta biết.

Kháo, cái gì thế giới! Lão nương không phải cỡ C, nhưng tốt xấu gì cũng là cái nhà giàu mới nổi. Kết hôn ba năm ta còn không có cơ hội thịt bò* cái tiểu thân thể tuấn tú của hắn đâu, rất đáng xấu hổ, đón máy bay quả thực rất đáng xấu hổ!

*nguyên gốc là ngư nhục (thịt cá): coi người như cá với thịt, vì thế nên gọi sự hà hiếp, hiếp đáp người khác là thịt cá.

Nhưng ko hiểu sao trong bản convert lại dịch là thịt bò, với lại ta cảm thấy để như thế này hay hơn.

“Em mặc kệ! Dù sao, Em muốn ly hôn!”

Diệp Hy vừa nghe ta nói xong liền gật đầu, sắc mặt làm thành một bộ tâm tình vô cùng tốt, lại ấn lên điện thoại: “Đem toàn bộ lật sư của tôi hết thảy mang lên phòng họp tầng cao nhất, cho bọn hắn 15 phút, mang theo đầy đủ văn kiện, phu nhân của tôi muốn ly hôn.”

Một phen nói cực kỳ lưu loát, ngay cả một chút ngập ngừng đều không có, thời điểm ấn hạ kết thúc cuộc gọi dường như khóe miệng còn lóe lên chút mỉm cười xinh đẹp. Tâm địa còn vô cùng tốt đem bàn chải đánh răng đưa đến cho ta: “Lại đây, đánh răng đi rồi chúng ta hảo một phen đem hôn nhân cắt đứt!”

Này này này này này này này………

Này căn bản chính là một cái âm mưu, Diệp Hy này chắc chắn là gian thương âm mưu!

Hắn hắn hắn hắn hắn hắn hắn hắn hắn hắn……….

Hắn kỳ thật, đã sớm có ý định ly hôn đi!

Ta triệt để xông tới, hung hăng hướng Diệp Hy đang nắm cái bàn chải đánh răng đá đi: “Anh mới đánh răng đâu? Cả nhà anh đều đi đánh răng đi!”

Diệp Hy vung bàn chải đánh răng trong tay, một bên tránh đi thế tiến công điên cuồng của ta, một bên hướng ta bình thản như là nói chuyện phiếm: “Hạ Tiểu Hoa, cả nhà tôi còn không chừa cô sao? Đáng tiếc, cô bây giờ lập tức không phải là người nhà của tôi!”

Ta điên cuồng hét lên một tiếng, hướng Diệp Hy xông đến, NND (tiếng chửi thề), hôn nhân này lão nương quyết định rồi, đi con mẹ nó mối tình đầu tốt đẹp!

“Lão nương không cần anh phải nuôi tôi! TMD, lão nương là nhà giàu mới nổi!”

*(TMD: mẹ nó)

Đúng vậy, lão nương là một cái có cốt khí của nhà giàu mới nổi!

Đáng tiếc ta cả người phát ra cốt khí, 15 phút sau liền tiêu tán không thấy bóng dáng tăm hơi!

Ta giương miệng, nhìn đoàn luật sư chậm chậm tiến vào ôm theo một đống văn kiện, lại còn có đại luật sư của Diệp Hy ôm trong lòng một thứ như bảo bối, đó chính là di chúc của lão cha ma quỷ nhà giàu mới nổi của ta.

“Tôi, một xu cũng không có?” Ta nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Diệp Hy.

“Đúng vậy, Hạ tiểu thư. Dựa theo lệnh tôn cùng Diệp tiên sinh hiệp nghị, Diệp tiên sinh chỉ cần cùng ngài đăng ký kết hôn, tất cả cổ phiếu, quỹ, 206 cái tài khoản cùng tiền mặt, danh nghĩa sở hữu xí nghiệp đều thuộc về quyền sở hữu của Diệp tiên sinh và tập đoàn Diệp thị.” Luật sư A vô cùng vui vẻ cướp lời.

“Nói bậy! Lão ba của ta khi nào thì hiệp nghị? Lão ba ta đã sớm bệnh treo!” Ta híp mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm Diệp Hy.

Diệp Hy tán dương vỗ vỗ bả vai luật sư A, hướng ta cười đến cực kỳ ôn nhu: “Buổi tối trước 1 ngày tôi đáp ứng lời cầu hôn của cô!”

Kháo, ta nguyên lai không hơn không kém là một cái hàng trợ cấp!

“Tôi chính mình có tiền! Tiền của tôi đâu?” Lão ba lúc trước rõ ràng nắm tay ta, nước mắt ngang dọc nói để lại cho ta rất nhiều tiền.

“A, Hạ tiểu thư, trong di chúc của lệnh tôn có ghi rõ, hạch toán qua, lệnh tôn để lại cho ngài một khoản tiền đủ dùng ba đời, nhưng một khi ngài chủ động đưa ra ly hôn cùng Diệp tiên sinh, số tiền đó ngay lập tức trở thành tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho Diệp tiên sinh”. Luật sư B cũng vô cùng vui vẻ cướp lời.

“Còn có, Hạ tiểu thư, hiệp định kết hôn của ngài cũng ghi chú rõ, nếu ngài chủ động ly hôn, như vậy những thứ mà Diệp tiên sinh đã vì ngài mua như bất động sản, trang sức cùng với đưa ngài thẻ tín dụng vô hạn, 5% cổ phần tập đoàn Diệp thị, còn có một loạt số lượng túi sách, toàn bộ đều phải trả lại.” Luật sư C vẫn như cũ vô cùng vui vẻ, thuyết minh bổ sung thêm.

“Còn có cả túi xách???” Độc, thực TM nó độc. Ta thực vất vả đến khắp các nơi trên thế giới thu thập túi xách a! Túi xách luôn luôn là điểm yếu của ta!

“A, Hạ tiểu thư, nhân đây ta nhắc nhở ngài, làm nhà thiết kế tạo hình trang phục, thu nhập trung bình hàng năm của ngài cũng chỉ đủ nuôi sống 8 trợ lý cao cấp, nhưng không đủ chi tiêu cho kế hoạch tài chính cá nhân của ngài.” Kế toán viên cao cấp của Diệp Hy cũng bắt đầu gia nhập hàng ngũ.

Ta không chỉ là một cái hàng trợ cấp, cư nhiên vẫn còn phải bồi thêm tiền!

“Diệp Hy! Anh, đến tột cùng vì cái gì cưới tôi?” Ta bắt đầu không kiểm soát được chính mình, lệ nóng đã ẩn ẩn nơi hốc mắt.

“Hạ Tiểu Hoa, cô thật sự muốn biết?” Diệp Hy nhíu nhíu mày, lấy ra một cái khăn tay bỏ túi của mình, nghĩ nghĩ thế nào lại đút trở lại, rút khăn giấy đưa cho ta: “Ba nguyên nhân.”

“Thứ nhất, cô rất nhiều tiền.”

“Thứ hai, cô giúp ta chọc giận lão nhân gia kia rất hiệu quả.”

“Thứ ba,…..”

Hắn dừng một chút, cũng không thấy nói gì thêm nữa.

Nhưng ta đã không muốn nghe thêm nữa, vô luận cái lý do thứ ba là gì, cũng tuyệt đối không có khả năng là cái đáp án như ta nghĩ. Từ thời điểm ta cầu hôn, hắn cũng đã nói qua, Diệp Hy, hắn kỳ thật là, không thương ta!

Ta đứng lên, một quyền hướng thẳng tới mắt phải luật sư A, luật sư A không hề chuẩn bị, một đấm vừa vặn, kêu cực kỳ thảm thương, ngay lập tức lấy ra một cái gương nhỏ từ trong túi săm soi, thấy hiện lên thật khéo một cái mắt gấu trúc rõ to.

Quay đầu xem Diệp Hy, hắn ung dung phất tay lấy bút đưa cho ta: “Không phải muốn ly hôn sao? Ký tên đi!”

Ta chụp lấy giấy ly hôn vừa mới soạn xong, một phen nhét vào túi xách, lau lau nước mắt cùng nước mũi trên mặt, thuận tay hướng vào bộ tây trang của luật sư B cọ cọ: “Ta muốn về nhà. Ta sáng nay rời giường còn chưa có đánh răng”

Lao ra khỏi phòng họp, cũng không thèm quay đầu lại. Dọc đường đi nguyên bản luật sư vây quanh đều xếp thành một hàng né tránh, đặc biệt luật sư C, run rẩy ôm lấy chân cây đèn tường một bước không rời.

Ta một bên chảy nước mắt một bên hướng dưới lầu lao xuống, tạo ra hình tượng cực kỳ lừng lẫy.

Thế giới này, còn có người bì được với Diệp Hy không biết xấu hổ trong giới thượng lưu sao? Đáp án là: không có!.

Thật sự, ta đánh 114 hỏi qua.

Ly hôn? Gặp quỷ đi thôi!

Căn bản, hắn Diệp tam công tử chính là chán ngấy ta, mới tìm lấy cớ.

Đáng thương ta gả cho hắn ba năm còn chưa kịp hôn xong rồi thịt bò hắn đâu, nay còn phát hiện ngay cả tiền cũng bị lừa hết.

Ta vọt tới trên đường cái, ngửa mặt lên trời cuồng hét: “TNND*, còn không có XXOO qua đâu, lão nương này mất mát lớn!”

Hôn nhân là cái gì? Hôn nhân TMD chính là mất cả chì lẫn chài!

*TNND: con bà nó

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.