Ông Xã Không Thể Nuông Chiều

Chương 7



Buổi chiều nhàn nhã, Thượng Quan Phiên Phiên tâm huyết dâng trào đề nghị tự mình xuống bếp làm bữa tối, cô hào hứng đề ra một thực đơn đầy món.

Ngưng mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc, đôi con ngươi đen như mực tràn đầy cưng chiều, anh chưa bao giờ nghĩ cô sẽ yêu thương anh, cũng chưa bao giờ nghĩ anh sẽ dùng ánh mắt này nhìn cô.

Người anh thích rốt cuộc là Pandora hay là Thượng Quan Phiên Phiên? Mấy ngày nay anh vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này.

Pandora có khí chất đặc biệt lại vô tình lộ ra tình cảm chân thực, lúc đầu cô vô tâm dẫn dụ anh, anh bị động đi theo cảm giác chỉ điểm dẫn đến phạm sai lầm.

Nếu như không có Pandora, không có quỷ thần xui khiến, anh có lẽ sẽ không bao giờ dùng ánh mắt này nhìn cô.

Có Thượng Quan Phiên Phiên mới có Pandora, không có phần tình yêu say đắm kia ràng buộc, cũng sẽ không mơ hồ lộ ra khiến cho anh tò mò muốn đuổi theo làm rõ, tròng mắt kia trong suốt như nước, khó che giấu mâu thuẫn bất đắc dĩ đè nén cùng chấp nhất khiến anh cảm động.

Cô hỏi anh, nếu cô không phải là Thượng Quan Phiên Phiên, anh có yêu thương cô không? Hoặc giả hỏi ngược lại, nếu anh không phải là Thượng Quan Thác Dương, anh có thể yêu cô không?

Cô xinh đẹp thiện lương, nhưng nguyên tắc rõ ràng, không phải là bình hoa không có não, nhưng nếu khen cô cực kì thông minh, cô yêu đơn phương lại là một chuyên hết sức ngu đần, làm cho người ta mắng cô đần, lại không khỏi thương cô si tình.

Cô hiền hòa không tùy tiện, không sinh chí lớn, chưa từng đặc biệt thích thứ gì, kì quái là, cô cố tình rõ ràng tình cảm của mình, tùy hứng kiên trì chỉ thích không cho phép mình yêu người đàn ông đó.

Nhưng nếu anh là người ngoài cuộc, anh sẽ rất hâm mộ người đàn ông được cô yêu, nếu anh là người đàn ông may mắn đó, anh sẽ vui mừng vì kiếp trước mình đã thắp hương tốt.

Anh không cần phí tâm phỏng đoán đến tột cùng người nào đã khiến anh động lòng, cũng không cần phải hoài nghi lý do cô yêu, bây giờ anh chỉ do dự bọn họ có nên tiếp tục loại tình cảm không được phép xảy ra này không? Mặc dù bọn họ không quan tâm đến việc không thể lộ ra ngoài ánh sáng, nhưng tình cảm cấm kị này sẽ ở trong bóng tối được bao lâu?

“Caesar salad, rượu nho, canh trăm nấm thập cẩm. . . .”

“Chờ một chút, anh hỏi hôm nay chúng ta ăn chay sao?”

“Đâu có! Trong Caesar salad có chân giò hun khói, ở đây còn có nghêu sò nhỏ hấp với cả cá tuyết hấp.” Tay cô chỉ vào từng thứ một trong thực đơn giải thích, cự tuyết Thượng Quan Thác Dương không chút lưu tình bắn súng.

“Không phải rau thì lại là hấp, một chút xíu thịt để nhét kẽ răng sao?”

“Bởi vì nhiệt lượng hấp tương đối thấp, nhiệt lượng hải sản cũng không cao cho nên. . . .”

“Cho nên em muốn anh bồi em cùng ăn bữa giảm cân?” Anh rốt cuộc nghe ra mấu chốt, cô gái này mở thực đơn ra là lúc nào cũng suy nghĩ đến vóc người đầu tiên.

Thượng Quan Phiên Phiên nghe vậy, cầm thực đơn lên xem một lần, bỗng nhiên phát hiện mình đui mù, rống! cô thuận tay thế nào liền viết những món ăn thường ngày dùng để duy trì vóc người a?

“Vậy làm sao bây giờ? Em chỉ biết nấu những món ăn nhẹ này?”

“Không sao, dù sao ăn bên ngoài hay gọi bên ngoài đưa đồ ăn đến cũng rất thuận tiện.” Rõ ràng là anh vô duyên với việc thưởng thức những món cô tự nấu, làm sao trông cô còn thất vọng hơn cả anh?

“Nhưng mà em muốn tự tay nấu cho anh ăn.” Tựa như cuộc sống của đôi vợ chồng nhỏ, cô ở trông lòng len lén nói thêm một câu.

Hy vọng cô muốn gì được đó, tâm ý muốn cố gắng hết sức đem hạnh phúc lại cho cô một khi xuất hiện thì dường như không gì là không làm được, thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn toàn là thất vọng, Thượng Quan Thác Dương bất đăc dĩ thở dài.

“Anh cũng không nói là không ăn, thỉnh thoảng ăn chút đồ ăn nhẹ cũng không sao, dưỡng sinh a!” Nhận lấy thực đơn trên tay cô, anh làm bộ nghiêm túc suy nghĩ: “Mấy món ăn này có thể làm cho ngon cũng không dễ dàng, anh sẽ đánh giá tay nghề em thật tốt.”

“Anh xác định?” Cô không hy vọng anh miễn cưỡng đón nhận, dù sao thức ăn ít dầu, ít muối, ít gia vị, không phải ai cũng có thể ăn được.

“Em nói nhảm rất nhiều! Anh nói ăn thì chính là muốn ăn, trề môi nữa cẩn thận anh cắn em!”. Anh làm bộ hất mặt.

Thượng Quan Phiên Phiên làm sao chưa quen cách thức săn sóc trước sau như một đó của anh, cô cảm thấy rất uất ức, không hề lo lắng anh tức giận, cô cố ý tiếp tục mím miệng nhỏ, kèm theo nhíu mày, cố ý khiêu khích không đem lời đe dọa của anh để trong mắt.

Mèo con không biết sống chết thích đùa bỡn bộ râu khóe miệng sư tử, lớn mật khiêu chiến với uy tín vua vạn thú, anh rất bội phục dũng khí dám trèo lên đầu anh của cô, đôi môi mỏng dâng lên một nụ cười nhạt.

“Em không tin anh sẽ cắn nát miệng em?” A! Khoa trương! Cô mới không sợ lời nói đùa đấy! “Đã vậy nhân tiện em bắt luôn mặt anh!” Cô không chịu yếu thế đáp lại.

Cảm mạo đã khỏi hẳn, giọng nói mềm mại không mang theo một chút lực sát thương nào, tiếng mèo kêu uy hiếp khó có thể khiến người ta tin phục, lần đầu tiên Thượng Quan Thác Dương phát hiện cãi vã với cô rất thú vị.

Trong con ngươi thoáng qua tinh quang không dễ phát hiện, anh nửa tựa trên ghế sa lon lười biếng đáp lại, “Mèo con em không chỉ móng vuốt sắc nhọn , mà miệng lưỡi cũng rất bén nhọn, cắn nhau với anh lâu như vậy vẫn chưa thấy xuất hiện phần thắng.”

“Hà hà...! Biết vậy là tốt rồi.” Anh nhận thua trước, cô không nhịn được dương dương đắc ý, nhưng cũng chỉ kiêu ngạo được ba giây đồng hồ, bởi vì đến giay thứ tư anh bỗng bật dậy khỏi khế salon tung người về phía cô.

Cô mở to đôi mắt, giật mình, Thượng Quan Thác Dương từ trên cao nhìn xuống cô, “Nhưng mà em cũng biết anh không phải là người dễ dàng chịu thua, anh cho rằng....vãn phải so ra mới biết kết quả.”

“So, so cái gì?”

“Chúng ta đều là động vật họ mèo, để anh tới xem chút xem em là mèo con răng sắc nhọn hay là miệng cọp anh lợi hại hơn.” Đôi môi tà nịnh khạc ra những lời thủ thỉ, giọng nói vô cùng từ tình cùng sức quyến rũ.

(*): lợi ở răng đó mọi người.

“Anh đã nói anh là cọp còn em là mèo, em làm sao có thể thắng. . . .” Cô tin anh không thể nào cắn cô thật, nhưng cặp mắt anh híp lại nhìn cô chằm chằm, không giận mà uy khiếp người, khiến cho cô như bị điểm huyệt trụ trong nháy mắt không thể động đậy.

“Mèo ngốc, không có tự tin đương nhiên sẽ không chiến mà bại, ngoan! Hãy mạnh dạn lấy thực lực của em ra liều mạng so cao thấp với anh.” Anh dụ dỗ, anh biết cô cuồng dã hấp dẫn, ngang bướng khác biệt hoàn toàn so với vẻ ngoài, luôn làm anh vui mừng.

Thượng Quan Phiên Phiên cắn cắn môi dưới lộ vẻ khó xử, cô thật sự không hiểu liều mạng so cao thấp với anh như thế nào, thật ra là muốn cô cô há mồm cắn anh? “Em sẽ không!”

Rõ ràng có khả năng tiềm tàng là ép điên bất cứ người đàn ông nào, lại chần chừ không biết vận dụng như thế nào, mèo con vừa kiều mị lại ngây thơ này đúng là cực phẩm nha! Thượng Quan Thác Dương bất giác cười khẽ, cúi người khẽ liếm đôi môi đỏ mọng mềm non ngon miệng, ác ý dẫn dụ cô mở ra khát vọng.

Đầu lưỡi anh phác họa tỉ mỉ bờ môi cô, chọc cô ngứa ngáy khó nhịn, ngọn lửa khát vọng thân thiết làm chuyện xấu tìm kiếm thỏa mãn, cái miệng nhỏ nhắn giống như đường hé mở, không tiếng động mời anh dò hỏi, nhưng anh vẫn kiên trì ở lại trên môi trơn bóng của cô cố ý gãi gãi.

Anh là người rất giỏi trong việc nhẫn nhịn cảm xúc chính mình, đợi đến khi cô rốt cuộc kìm lòng không đậu, đưa cái lưỡi thơm tho ra muốn cùng anh dây dưa, anh lại chỉ nhẹ nhàng chơi đùa với mềm mại của cô, ngay sau đó lại dời đi mục tiêu đi xuống.

Thượng Quan Phiên Phiên như kháng nghị ưm một tiếng, khi đôi môi nóng bỏng của anh dán lên cổ cô, hô hấp nóng rực phun tỉ mỉ lên da thịt cô, cô không khỏi nhẹ nhàng phát ra ngâm nga.

Anh thuận thế để cô nằm lên ghế sa lon, bàn tay nhân cơ hội chạy vào áo sơ mi rộng lớn, chậm chạp chạy dọc theo thắt lưng cô rồi hướng lên trên, không nhịn được mong đợi, vòng eo mảnh mai theo bản năng đung đưa, thúc giục anh nổi lên ý xấu trêu đùa.

Bàn tay chậm chạp di chuyển tới tuyết phong phía dưới chợt dừng lại, anh từ từ ngồi dậy thưởng thức cô vừa hưởng thụ vừa mang vẻ mặt trống không.

Đến giữa ranh giới ý loạn tình mê, đôi mắt đẹp sương mù vô tội , “Anh bắt nạt em. . . .”

“Anh nào có?” Cô đáng thương tố cáo khiến anh nở nụ cười vui vẻ, không biết anh hành động như vậy có bị coi là ngược đãi mèo? “Thật sao! Nếu em không thích, vậy anh liền dừng lại.” Anh nói được làm được, bàn tay lập tức rút ra khỏi áo cô.

“Anh cố ý!” Đôi môi đỏ mọng của cô không thuận theo nũng nịu.

“Em lúc thì nói anh bắt nạt em, lúc thì nói anh cố ý, em cũng không nghĩ tới hôm nay ai là người bắt đầu? Nếu không phải em trêu chọc mầm tai họa trước, anh cũng sẽ không như bị nghiện không cách nào tự kiềm chế.” Anh cúi đầu cọ xát chóp mũi xinh xắn của cô, “Anh càng ngày càng tà ác tất cả đều do em làm hại!”

Lời lên án này giống như rót mật vào trong lòng Thượng Quan Phiên Phiên, hương vị nồng nàn không hòa tan khiến cô say mê, cong cong khóe miệng cười ngọt ngào.

Bọn họ rõ ràng đang trầm luân trong vực sâu tội ác, cô lại cảm giác mình hạnh phúc như đang ở trên thiên đường.

“Làm sao bây giờ! Cô dường như ngay cả chút đạo đức cuối cũng cũng không giữ lại được rồi, cô không cứu, cô hoàn toàn không tự cứu vớt mình. . .

Nâng bàn ta nhỏ bé mềm mại như không xương ôm lấy toàn bộ đầu vai anh, cô chủ động đưa môi thơm lên, trút xuống tất cả nhiệt tình, không quan tâm một giây kế tiếp có thể hoàn toàn vạn kiếp bất phục, cô lôi kéo bàn tay anh lần nữa dò vào vạt áo cô, một giây cũng không uổng phí trực tiếp leo lên đỉnh núi mềm mại.

Nhìn như câu dẫn đơn giản nhưng cũng đã tiêu hết một lượng dũng khí lớn của cô, khuôn mặt cô đỏ bừng, lúc này không biết làm thế nào cho phải, cugnx may Thượng Quan Thác Dương vui mừng phát hiện mèo con to gan của anh cư nhiên lại không mặc áo lót, anh không thể chờ đợi thêm được nữa lập tức giành lại thế chủ động.

Anh kéo chiếc áo cản trở của cô lên, lòng bàn tay to lớn không chút khách khí đè ép hai vú mềm mại, tham lam ngắm nhìn không thể tưởng tượng được lại co dãn mềm mại như vậy. “Em thật đẹp. . . .”

Tay cô vô lực đặt trên đầu vai anh, cô xấu hổ không dám mở mắt, “Không nên nhìn em như vậy. . . .”

“Em cũng không nhìn anh, sao biết anh đang nhìn em?” Giọng nói khàn khàn vô cùng hấp dẫn, mị hoặc giống như là quỷ sa tăng tuyên bố sẽ tới. chương 7.2 Giống 45như ma quỷ 3fnguyền rủa 0lại giống 1dnhư giọng b6nói ra lệnh, 6uy lực không athể tưởng bctượng nổi, 7cô không cetự hcur angoan ngoãn 15mở hai mắt 6ra, chống dlại con ngươi 95muốn dọa 88khiếp lòng 79người. Bắt aeđược một 08giây này, fdục vọng 56tràn ngập bhai trong mắt fcàng trở b5nên cuồng ffvọng hơn b1nhìn chăm 2chú, đói 0khát không 7chút nào 19che giấu 6khiến cả bdngừoi cô 5nóng lên, 9theo bản dnăng cô đưa bcái lưỡi 9trăng mịm c6ra làm dịu 8đi đôi dmôi khô khốc, 90ngọn lửa cftrong mắt b8anh tựa 61hồ tùy lúc 1đều có 84thể đem ecô đốt 3cháy. Động bbtác nhỏ 8vô tâm của 6bcô lại là e8cái cớ cho b7quỷ sa tăng 76gây ra sóng 1to gió lớn, 4anh chiếm dlấy cánh 30môi mềm 13mại của 6fcô điên 29cuồn bú 43liếm, tràn 8đầy sức 9elực phảng 9phất như 49muốn cướp fdlấy toàn 24bộ hô hấp dcủa cô. Ngọn 7lửa muốn 93quấy rối alinh hồn 2cô điên dcuồng tàn dsát, đôi 68môi cô yêu 9kiều thở 65dốc, huyết 0dmạch ở 9cổ nhảy elên, chứa bbđựng bờ 98ngực mênh fmang, . . 1 © DiendanLeQuyDon.com. tất cả fanh đều 05không bỏ 9esót. Cô 3cảm giác 7fmình sắp eetan chảy, cfkhi đầu 5lưỡi anh 9cbắt đầu 6đùa bỡn 8btrên đầu cfvú cô, cô 0không kịp ddrụt rè, e8quên mình 5rên rỉ 30vui vẻ. Đầu 97lưỡi anh a0càng thêm emãnh liệt, 9giống như angười khách eđang rất 44đói rốt 2dcuộc có 4được một dbcơ hội aăn no nê, 7miệng không engừng thưởng 2thức nhựa 1hương trầm 1d(Vú), anh 4dlấy một 9cái tay gạt eđi chiếc equần dài 0bcủa cô, bngón cái e6cách một a1lớp lace 3thật mỏng 77vuốt ve ehoa hạch, c1ngón giữa 91òn có lúc 7vô ý đưa eađẩy ép b9chất lỏng c6chảy ra 5từ bối 45thịt dưới dchiếc quần flace. Kéo ffchiếc quần alót máu 0đen dính 0chất lỏng 6emàu sáng f1trong ra, 8ngón tay f7dài di theo 8ướt át a0chen vào ehoa động anhỏ hẹp 57của cô, c4cô khẽ 1kêu một 65tiếng, nhụy ftâm còn b9cuồn cuộn a6chảy ra ddmật hoa, 25khoái ý fcực đại a0cơ hồ nhảy 06lên đến 3đỉnh. “Mèo dcon nhạy 1fcảm!” c2Anh miem cười, d5mê luyến athật sâu e9nhạy cảm 54của cô, 6anh tăng bfnhanh tốc cfđộ ngón c9tay móc lấy, b7thở gấp bgáp như e9có như không athở ra, 0fái dịch 21chiêm chiếp, aâm thanh bđỏ mặt dtrong cả 7căn phòng 0khiến người 90say mê. Khi 3anh đang dchuẩn bị bgiải phóng dnhiệt thiết 3bgiữa hai 91chân thì 6ađiện thoại 3vang lên 61phá hỏng 82không khí, 9không có f9ý định dđể ý tới 8chuông cửa 1phá hoại e8việc tốt 15của người 1khác. “Có b6người tới. f © DiendanLeQuyDon.com. . .” Tiếng f8chuông cửa 7vang không cngừng, Thượng 5Quan Phiên 05Phiên không 3cách nào ffmắt điếc 28tai ngơ. “Bất 7kể ai, làm bcnhư không 6có ai ở 0nhà.” Anh 55cúi đầu 0bhôn cô, dcô lại ekhông cách 6dnào chuyên etâm. “Đừng dnhư vậy, dđi xem là 45ai trước fđã được 0không?” 0Cô cũng 53muốn tiếp aetục làm dtiếp, nhưng aetiếng chuông 8cửa vang elên rất e6mau. Thượng 57Quan Thác 7Dương nổi 6giận cặp 00mắt như 6emuốn tóe 1lửa quét 24về phía 5điện thoại 1cạnh cửa, 8anh cúi người 4dnặng nề 9bhôn cô một 7cái, mới 1fmang bộ edạng anh 81cả không eetình nguyện 8eđi về phía e6điện thoại. “Là 98Hi cùng Tiểu a0Yên.” Đôi 63vợ chồng fnày ăn no 6quá sinh 7rảnh rỗi, f6không có 2việc gì 2chạy tới 20nhà họ alàm gì? Thượng 2Quan Phiên 3Phiên hít 2một hơi, 24cầm lấy 8fquần lót a9chạy về 8dphía cầu 16thang, “Anh 2dcứ mở 56cửa trước, cmột lát 2bnữa em xuống.” Thượng fbQuan Thác 0Dương nhìn 41bóng lưng 9bcô vội cvàng bỏ 9fchạy, bất 7giác bất 3đắc dĩ 32thở dài, 98bọn họ 6càng lúc 7càng giống 80tình cảm 37vụng trộm f2rồi. Mở b7cửa, nhìn d9thấy vẻ d2mặt cười chì hì của 73Duật Đát 5Yên, lửa 8nóng trong flòng anh 0dlại tăng 9elên. Anh fcắn răng cnghiến lợi 85nhìn chằm 7chằm cô, 3“Em lành d5nghề dùng d2ngón tay 1nhấn chuông ccửa nhà fanh sao?” “Anh 3hôm nay ăn anhầm phải e5thuốc nổ 8à?” Tâm 4tình tốt 8eđẹp của eDuật Đát eYên cũng bkhông vì f4vậy mà 3bị ảnh 07hưởng, acô bước f8nhẹ nhàng dvào phòng 2khách, sau cđó Viên 78Dập Hi cũng 93bước vào 8ccửa với 4gương mặt ccưng chiều. “Hôm f4nay là chủ enhật, là 22ngày sum 4vầy, sao b4không mang b9cô bé nhà 9họ Viêm 69các cậu f7đi chơi a6tiết Thanh bminh.” Dù a5sao người e3tới là e5khách, Thượng 0Quan Thác bDương cũng fbđè xuống clửa nóng 82trong lòng 72bên ngoài 94cười nhưng 4trong không 20cười hàn 83huyên. Nhắc etới con agái bảo ebối, Duật bĐát Yên 3ctự nhiên 11phát ra tình 09thương của cngười mẹ 5chói sáng, e“Mẹ em 37mang con bé 6etới buổi 7đấu giá 7từ thiện.” “Oh! 6Các người 5rốt cuộc f9cũng quyết 64định đem f0bán đấu 9giá tiểu 8eác ma đó 8rồi à?” 37Anh nửa ftrêu ghẹo 4nói: “Tiểu 0gia hỏa 2kia chỉ 0cần không 70nói lời bnào, bằng cvẻ ngoài 13ngọt ngào e5động lòng 0người của 3con bé, có 78thể hô 6giá rất 4cao.” “Anh ađây còn ecó điều 24chưa biết, 33tôi sợ 8fcon bé quá 07đáng yêu 4sẽ tạo c4nên xung c3đột giữa b0nhiều người, 5cho nên tôi 83quyết định 7trực tiếp ecbán con bé 8cho nhà anh, 8Phiên Phiên 91rất thích eđứa trẻ, 6ccô ấy nhất 20định sẽ 5hứng thú 0ra một giá btiền xinh f5xắn.” 50Nói đến 2mồm mép 0lém lỉnh, 58cô luôn 55được xưng c4tụng là 2echuyên nghiệp. “Cô c0ngay cả 26chuyện bán 27con gái câu 04vinh cũng dlàm ra được 03sao?” Thượng bfQuan Thác 34Dương cố 8ý oa oa kêu 0loạn, “Hi, 2còn không 6mau mang bà 0dxã cậu 1cvề dạy 1dỗ lại?” “Tớ 38sao nỡ ra btay chứ, a9trước kia 3không được, 0bây giừo 5dcàng không 6thể nào, 3Tiểu Yên 6cô ấy. 6 © DiendanLeQuyDon.com. . .” Viên d1Dập Hi cười 35nhẹ nhàng, 9Duật Đát 93Yên phản 4eứng nhanh 32chóng ngăn 35cản ông 8xã nói tiếp. “Chờ e8một chút, 2Phiên Phiên 0đâu?” 6Thượng 1Quan Thác bDương lé cfmắt liếc eftrộm cầu 69thang yên 4tĩnh, “Cô eấy đang 61ngủ trưa, ccô tìm cô 9ấy làm 83gì?” “Đương canhiên là ccó chuyện 74quan trọng, cdvậy tôi e0đi lên gọi 9cô ấy!” “Không ađược!” 44Anh cuống dquýt đứng 70chắn trước 52mặt cô, 3dnhận lấy 11ánh mắt ecnghi ngờ bcủa vợ echổng Viêm 6dgia, “Thật ccra thì cô e2ấy đã c1bị tiếng 1chuông cửa b2vừa rồi 1đánh thức, 67cho nên cô fấy sẽ 0lập tức 70xuống đây.” “Vậy 3sao?” Duật ceĐát Yên c0vẻ mặt 0dhoài nghi, a7mới ngồi d2lên ghé 0sa lon, một 15cái quần b7dài màu dxám nhạt a5lập tức dgây sự 03chú ý với 7cô, “Đây 9là quần 2ô của Phiên dPhiên? Sao 3lại tùy 7tiện vứt cở phòng ckhách?” Thượng 07Quan Thác 5eDương trong 85bụng cả 7kinh, thầm d7mắng mèo ccon hốt f8hoảng chạy 8trốn quá f3không cẩn bthận, anh 47đoạt lấy 9cái quần a5trước khi 40Duật Đát 05Yên phát 9hiện một fmảng quần dthấm ướt 2không bình 0thường, dsải bước 04lớn chạy 24về phía 2tolet, tiện aetay ném quần b6vào bên 0trong giỏ 4bđựng quần dáo, rồi 07lại như 0không có 6cchuyện gì 6xảy ra trở 3về phòng 9khách. Động 03tác cứng dcngắc của 3anh ngược 3clại khiến 9người khác 5hoài nghi, b0Duật Đát bdYên không 4khỏi nhíu 0blại lông fnày, không enhịn được dchất vấn, 1“Dương, 6anh có vấn 5đề đó!” Âm bcuối cô 1kéo thật 88dài, Thượng f5Quan Thác bDương cố 85gắng trấn 6fđịnh giả 2cười rất 6không tự c1nhiên, “Cô 1mới có bvấn đề!” “Anh 0rõ ràng. 93 © DiendanLeQuyDon.com. . . .” “Sao 26hôm nay hai dngười lại 10rảnh rỗi 3tới đây?” caThượng 8Quan Phiên 1Phiên hít dmột hơi 3cthật sâu aở giữa 9acầu thang 38mới chậm 2erãi bước d9xuống lầu. 89 © DiendanLeQuyDon.comThật là e6hù chết 3ccô! Mới 8vừa rồi 00trở về 3nhìn thấy f7mình trong 5gương, đầu 0ctóc xộc e0xệch cùng 82gò má tôn 2flên đôi bmôi sưng 5ađỏ, tất 8cả đều clà dấu 98vết của d5trò chơi 06nhiệt tình 28vừa rồi fđể lại, bcũng may 78cô trốn anhanh, nếu 0không cô 28thật không 03biết giải f8thích bộ 4dáng của admình với dhọ như a7thế nào. Duật eĐát Yên dvừa nhìn d4thấy cô, 94liền tranh 17thủ kéo 3cô ngồi alại gần 61mình, vẻ 56mặt không 3che giấu 4eđược mừng bdrỡ: “vừa brồi tớ 83và Hi nghe 97được một 48tin tức e3tốt, không 2ckịp đợi dmuốn chia 0sẻ cùng acác cậu.” “Thế 0bnào? Các 31cậu lại 1muốn kết 2hôn lần 80nữa sao?” d9Khóe mắt bliếc qua bfliếc lại f9nhìn thấy cfcái miệng 2đã bớt eđỏ hồng, 65nhớ tới 03chuyện tốt 80bị cắt bbđứt, tâm atình Thượng 2Quan Thác bDương trở 9nên tồi 9tệ. “Mới 66không phải!” 72Duật Đát dYên lười 7phải so 9đo với 3anh, không facó ngăn ccản. “Phải. f6 © DiendanLeQuyDon.com. .. “ Cô 27kéo tay Thượng 5Quan Phiên b6Phiên dán 3alên bụng 22bằng phẳng 2ccủa mình. Thượng fQuan Phiên 42Phiên yên 4lặng mấy 14giây sau 9mới có 2phản ứng, 0“Chẳng elẽ cậu 0alại. . . c © DiendanLeQuyDon.com.” “Bingo! 1Trong bụng 0vủa tớ c8bây giờ clại có 9một cô 3bé Viêm 8fhoặc là 08một tiểu 9soái Viêm, 4enhưng mà b8bác sĩ nói a9cũng có 21thể là c2sinh đôi 1cđó!” “Nhà 7anh có gen 9csinh đôi, anghi ngờ 2eTiểu Yên 6sinh đôi 1cũng có b8tỉ lệ 1rất cao, 6nhưng bây a1giờ là a5thời kì 6bđầu của 5athai kỳ, 3phải đợi 9hai, ba tháng 0sau mới a7có thể fxác định.” 5Viêm Dập 2Hi bổ sung, anụ cười 33khóe mắt 7canh nói rõ 30anh cao hứng 01bao nhiêu 1nghênh đón 8sinh mệnh 8mới này. “Ôi fbtrời ơi! 74Chúc mừng 9fcậu!” d8Thượng 2Quan Phiên 15Phiên có bfthể cảm anhận được 18làm mẹ eđem lại 4fcho bạn c3tốt bao 0nhiêu kích c2động vui 9bsướng, acô rất eevinh hạnh c1có thể 2chia sẻ 0phần cảm 99động này 7avới bạn cctốt. “A! 2Có phải 0bcậu nghiện 24sinh con không?” 61Thượng e7Quan Thác 50Dương vẫn 4thói quen 8aba hoa, nhưng 1fmà cũng d9có thể fnhận ra 60họ rất a6hạnh phúc. “Cùng 8người mình 1yêu tạo anên một 6sinh mệnh 4fmới là 5một chuyện 8rất hạnh ephúc, có 1thể sinh 8tớ sẽ atận lực f0sinh, có 3thể tổ 7echức được 84một đội ebòng chày dlà tốt 4nhất.” “Đội 73bóng chày? 74Cô cận 3cthận vóc 1người biến 5dạng, biến 5thành một facon heo mập!” bMơ ước 0của người 74phụ này 7không khỏi 73quá khoa 6atrương. “Chỉ 7cần Hi không 1ghét bỏ 6tớ liền 48tốt.” c7Duật Đát 1Yên thích 4athú, không 7thèm để 38ý Thượng bQuan Thác 8Dương dội 86một gáo dbnước lạnh, c“Phiên 9Phiên, chúng d4ta trước ekia đã nói e5tương lai cphải giúp b6ông xã sinh 6amột đống acon, đôi d6bóng chày c5của tớ 78cậu cũng b0có phần eđấy!” “Đó 3là khi còn 3bé nói đùa, 0tớ không bfcó dũng bakhí lớn 3như cậu.” “Chờ cdđến lúc b3cậu gặp 6cđược người 23đàn ông ecậu yêu 93cậu sẽ fkhông nói c2như vậy 0nữa.” efCô từ nhỏ 7đã quyết 57chí thề cgả cho Viêm d1Duật Hi, bthay anh sinh 41một đống 95con, bởi 77vì yêu, a1cho nên thực 7hiện không 97một chút 19khó khăn. f © DiendanLeQuyDon.com“Thật 84là! Bây f5giờ cậu b6rốt cuộc ffcó đối 9tượng không, 6acậu nên 68bắt kịp 96bước chân 2của tớ c0nhanh một 7chút, nói ekhông chừng 0chúng ta acòn có thể 3thay bảo 6dbảo định 3hôn ước.” Duật 6fĐát Yên d9ảo tưởng 30về bức 5tranh hòa c7thuận hạnh aphúc, đàn 0cười đến 3toe toét, 8nếu nói cThượng eQuan Phiên dePhiên không 4hâm mộ 86loại hạnh 0phúc đó 96là gạt 69người, 7nhưng cô e8rất biết 6đủ, có 27thể len 46lén duy trì 56tình yêu esay đắm ctrước mắt 1cũng đã 52làm cô hài 8lòng, không edám mong 20đợi quá 8nhiều, tránh acho quá tham b1lam sẽ bị 7sét đánh 9chết. Nhìn 6khuôn mặt 8nhỏ nhắn 3bồi cười 92nhợt nhạt, 5trong lòng 55Thượng beQuan Thác 75Dương đủ 3cngũ vị etạp trần, d9anh cả đời 9cũng không 0thể cho bcô loại chạnh phúc 8như của f7Duật Đát 8Yên, chứ bđừng nói adđến là dakết hôn basinh con, 27đoạn tình 26cảm không dathể cho 4ai biết 58cũng không f3biết có 89thể duy f2trì được 3bao lâu, 9đột nhiên. ee © DiendanLeQuyDon.com. . .anh bỗng cxuất hiện 3aý nghĩ buông atay cô. Anh 7akhông xác 64định được 4có phải 7tất cả 6phụ nữ 6đều khát c7vọng cùng 1người đàn công mình cyêu tạo enên một csinh mệnh 6dmới hay 2không, nhưn 7anh biết 4cô nhất eđịnh cũng 2bcó mong ước 6đó, cô 0thích trẻ 40con, cũng 70đã từng 4cùng chị bbem tốt ảo b9tưởng về ehạnh phúc, afcô đã dựng 30nên một 06kế hoạch 6fhoàn hảo 5cho cuộc 7sống tương 5lai nhưng b4lại bởi bvì đối 63tượng là 1anh mà thiếu 22sót. Bởi 1vì anh cũng ađã rơi 4evào vòng 5xoáy tình fbyêu cấm 2kị, liền 92dắt cô 4cùng làm engười giả c0đui, ngụy 0btrang vờ 95như không 4nhìn thấy fthực tế 8tàn khốc, 6anh như vậy ccó phải 68ích kỉ 0quá không? Thực 46tế xiềng 3xích bọn fhọ sẽ a1không vì 2bọn họ d4cố ý coi b3thường eliền biến 6emất, anh 9nên để 86mặc cho cđoạn tình 04cảm này 07tiếp tục, betước đoạt eánh sáng 1rực rỡ 48trên người 4dcô? Nhưng 7nếu anh 8quyết định 3không còn ctiếp tục bcùng cô, fcó lẽ cô ffcũng sẽ ekhông vì 8vậy mà 48từ bỏ 7ý định, f2trở lại 83quỹ đạo 69thường 6bngày của 0cuộc sống, 6chờ đợi fmột ngày cnào đó 72quên được 5evà bắt d2đầu một e2đoạn tình 80cảm mới. 1d © DiendanLeQuyDon.com. . . “Anh 71ở đây 8suy nghĩ 2cái gì?” 3Thấy anh 2ethật lâu 7bkhông nói 2dlời nào, 0Duật Đát 0Yên đưa etay tớ trước amặt anh 20giơ giơ, f6cô nhận 5thấy tầm fmắt anh nằm deở tờ giấy atrên bàn, 41cô tò mò aacầm lên csuy nghĩ, 2d“Đây là 9dthức đơn 78sao? Nhà các 8cậu hôm d8nay ăn chay?” Thượng 8Quan Thác 3aDương hồi b5phục tinh 2athần lại dnghe ý nghĩ d0của cô, 6cười trộm 9ha ha, Thượng 0Quan Phiên 5Phiên vừa 64xấu hổ 8trừng mắt 2nhìn anh một acái, mới 18lấy lại 4cthực đơn btừ trong 9tay Duật 0Đát Yên. “Vậy d9cá tuyết 85hấp, thịt 2fchân giò 5hun khói trong 6aCaesar salad b5có được 25coi là một edloại thịt fkhông?” Duật baĐát Yên b3mím cái 43miệng nhỏ 9nhắn hiển 92nhiên không 9gật bừa, 2“Cậu và a9Hi đúng 09là cùng 1fmột dạng, 90đều là 1động vật 5thích ăn 3ccỏ.” “Ha 41ha! Nói rất 44hay!” Thượng 3eQuan Thác 29Dương khó 6có khi nhận 86được đồng 4ý kiến ctừ cô. “Hôm cnay nhà các 8cậu mở 5tiêc, tớ 35và Hi có 94thể ở 5lại cùng 21ăn không?” dHôm nay tâm cetình cả 9cô rất 2ctốt, rất 1emuốn ngồi a0bên cạnh 5người quan 8trọng với 17mình cùng 90nhau cạn 9bchén nước 8angọt. “Cũng 9không phải fmở party, cnáo nhiệt e6có gì tốt?” ebThượng a6Quan Thác 9Dương không 30chút suy b9nghĩ liền ecự tuyệt ahai người 6làm kì đà 5cản mũi b8này tham 84gia. “Không 04khí náo 1nhiệt, đồ băn thơm d4ngon, tớ 6ctán thành.” 9Lời nói 37của Thượng 5Quan Phiên cPhiên rõ cràng đối 0nghịch với 18anh, ai bảo 1hắn ghét b4bỏ thực 59đơn của 0cô. “Tốt! 8Vậy tớ atrước đi cxem tủ lạnh ffcó những 0thứ gì, atớ cũng 37sẽ giúp 2dmột tay.” Duật 7fĐát Yên 7evừa nói 47vừa đi 5về phía 82phòng bếp, e9muốn tránh akhỏi ánh 0mắt như fmuốn giết aengười của f8Thượng ddQuan Thác e0Dương, Thượng 8Quan Phiên 2Phiên cười 6ctrộm đi 6csau cô vào d8phòng bếp, 9phòng khách 7lớn như 2vậy bỗng 40dư lại 56còn hai người fđàn ông, 4Thượng a2Quan Thác 5cDương rốt 3cuộc phát 3dhiện ánh 98mắt quan 9sát của 8Viêm Dập 8Hi. “Sao 0lại nhìn ftớ như d0vậy?” “Hôm 8anay cậu 1egiống như 42là không 96hoan nghênh 32bọn tớ?” 9Viêm Dập 5Hi không 8acó không 3vui, chẳng 1qua là cảm ddthấy kì 40quái, người cnày nhất 8định thích c7náo nhiệt. “Nào 4dcó? Là cậu 2nghĩ nhiều fquá.” Anh c5lúng túng, 8dlấy một 42quyến tạp 4chí dưới cbàn lên d9làm bộ 3nghiêm túc bxem. “Tạp 9chí cầm dngược.” bViêm Dập a3Hi hảo tâm 61nhắc nhở. Thượng 4Quan Thác bDương nghe 15vậy liền 13lật ngược clại cuốn 17tạp chí, 7đôi mắ 8ngước lên 1dmới phát 3hiện lần fnày mới 1là cầm fngược, 3anh thuận 1tay ném tạp 8chí sang 88một bên. 89 © DiendanLeQuyDon.com“Sao lại 9trêu chọc 6tớ?” “Trong 22lòng cậu fkhông có 2gì thì làm fsao tớ có 73thể đùa e2bỡn?” 58Viêm Dập 12HI bình tĩnh dnửa dựa 7ghế salon, aaThượng 2Quan Thác f9Dương muốn 76phản bác, d8trong phòng 52bếp truyền 1đến một 57tiếng thét d9lớn, theo casau đó là b3tiếng nồi 5brơi xuống 1vang lên, blàm cả ahai người eeđàn ông 7giật nảy 3mình. Hai c9người vội 98chạy tới f2phòng bếp, 9nhìn thấy 9bvẻ mặt efDuật Đát 2Yên hoảng bsợ khua ckhua con dao c4thái thịt, aThượng e6Quan Phiên aPhiên co 0rúm lại 99trên mặt dđất hai btay ôm đầu, 3arất sợ 21hãi con dao 7kia đâm d0thọt cho amột cái, ehai người 2fđàn ông bhai mặt danhìn nhau. Thượng fQuan Thác eDương tiến 9alên che chở fmèo con còn 9chưa hoàn 4hồn, Viêm 8bDập Hi lại cmạo hiểm f2tính mạng a9đoạt lấy e1con dao thái 8thịt từ 2bà xã. “Có 34con gián, 15có con gián, bcó con gián!” 8cDuật Đát dYên cơ hồ 7ethét lên 71chói tai, 2cô thật fcsự bị bdọa sợ! 8“Phiên 8Phiên cầm blấy cái fly ném nó, 77em dùng nồi bđập nó, bnó liền 0ebắt đầu ctán loạn, 0hơn nữa anó còn có fcthể bay. e7 © DiendanLeQuyDon.com. . .” Viêm 03Dập Hi đem 48dao thái fdthịt trên c2tay để 3csang một b9bên, nhìn 0bộ dạng 7bcô như bị 30dọa đến fanóng nảy 43mới tính 3dùng dao 87chém chết 10con gián fkia, anh thở 77phào nhẹ cnhõm, ôm ccô vào lòng 17trấn an, ac“Chỉ là 2một con 2gián thôi c2mà, đừng 5csợ!” Lơ 3đãng nhìn 85thấy trên 4mu tay mèo 3acon chảy 95ra máu đỏ 9tươi, Thượng 1dQuan Thác 6Dương lập 06tức nhíu 57mày, “Em ebị thương.” Sau fkhi nghe anh 43nói, lúc c7này Thượng f2Quan Phiên f2Phiên mới 5cảm thấy 6đau, “Hình 6như là bị 37vụn thủy ctinh rạch 0vào.” “Con 49gián kia bthì không 6làm sao, a0em lại bị 7dlàm cho chảy 1dmáu, em là 2đồ ngốc 31sao?” Anh 23kéo cô vào cngồi trong a6phòng khách, flấy hòm fthuốc tới acẩn thận 45kiểm tra 9vết thương f1của cô. “Cũng e0không phải balà em cố 92ý, em bị 6con gián 41dọa lại 94còn bị 75anh mắng, a7em thật csự xui xẻo 5mà!” Cô 5cố ý làm cbộ uất 4ức hút 7hút lỗ 4dmũi, khiến 36cô còn để 52ý là con 40gián thối 27đó còn d7nấp trong cdbóng tối. “Mình ekhông cẩn 0thận, không ccần giả a5bộ đáng 2thương với fanh.” Giọng 7nói Thượng eQuan Thác cdDương thật 1ckhông tốt, 8nhưng động d8tác bôi 3thuốc lại bbvô cùng 6dịu dàng, f“Anh mà 4nhìn thấy 0con gián 67đó, nhất cađịnh anh 8dsẽ khiến 0nó chết 0rất khó fcoi!” “Tốt 6rồi! Bây 2dgiờ em không 8sao rồi, enhưng mà 7bây giờ fphòng bếp 5loạn thành 5đoàn, bữa 6tối phải 7làm sao bây agiờ?” “Còn facó thể 5làm gì? 47Gọi đồ 02ăn bên ngoài ffhay là ngoài 7ăn đều bđược.” “Hừ! 87Bây giờ bthì đúng như 6ý anh rồi.” 11mất cơ a2hội thể 8hiện, cô 9fcó vẻ bất 5mãn, không 5phải là f4cô khoe khoang, 4thức ăn anhẹ cô anấu chưa dbao giờ bbị đổ 5thừa! “Nói bvới em là c4muốn ăn 5bthì chính 9là muốn d6ăn, em cũng 50không nghe 5lời anh 0nói!” Ngón 6tay trỏ 0của anh 9không khách 95khí đâm e1đâm vào 9ađầu cô. b5 © DiendanLeQuyDon.com“Chờ tay a2em khỏi, 5anh sẽ ngày 1ngày kêu 26em xuống dbếp, nấu e8đến khi e9em khóc, 3nấu đến 94lúc em không 5dmuốn nấu 7nữa.” Hai 99người không a7coi ai ra fagì bận b3rộn cãi 8vã, nghiễm 8nhiên quên 96mất trong e7nhà còn 1có người d2khác, lông 4mày Viêm 6Dập Hi nhíu 0elại nhìn 5ckhông khí 5giữa hai abọn họ, 5ngay cả fDuật Đát 32Yên cũng 7cảm thấy c2khác thường. “Hello! 9Các người 44không còn 19nhớ rõ 2asự tồn 0tại của 38bọn tớ 6sao?” Duật 0cĐát Yên advừa mở a1miệng, hai 2người như bfbị điện egiật kéo 8giãn khoảng ccách ra, dccô thuân 5thế ngồi 4vào giữa 4hai người, catùy ý quan 79sát hai anh 04em này hôm 33nay rất 3kì quái. “Tình 7cảm giữa 2hai người 9khi nào thì btốt vậy?” “Tình 44cảm giữa 2chúng tôi 33vốn rất 80tốt, cô femuốn khích cbác ly gián 5sao?” Bởi 6vì chột 4dạ, Thượng 9Quan Thác ddDương cố aý hung dọa. “Tôi edcũng không cphải hoài enghi tình 0cảm thắm acthiết giữa ehai người, atôi chỉ 5cảm thấy 16thái độ 1dcùng động 4tác rất cbkì quái.” “Cậu 9esuy nghĩ 1nhiều quá, 3cậu cùng 61nghe thấy 4tớ vừa 7hừ anh ấy, 43anh còn mắng 47tớ ngu ngốc eđe dọa 80tớ, không 5phải giống 5như bình athường 44sao?” Thượng fQuan Phiên 35Phiên vội a9vàng giúp 5một tay. “Nhưng 54mà. . . .” 0Có chỗ 0nào đó 5không đúng e0lắm, cô 8ecũng không 0phải nói 9cquá lên, 5d“Hi, anh f7hiểu ý 44em không?” “Ừ!” dbViêm Dập 3bHi nhàn nhạt 93đáp một 9tiếng, “Chuyện 3như vậy edkhông thể ftùy tiện 6elấy ra đùa cgiỡn.” Một 4câu nói aalàm thức 5dtỉnh người 69trong mộng, 19Duật Đát 5Yên cuối 4cùng cũng 5cđi đúng cevào vấn 2đề: “Đúng c0rồi! Dáng 7dvẻ vừa 55rồi của 2hai người, adngười không 5fbiết chắc 6chắn sẽ 85nghĩ hai 3người là 96một đôi 0tình nhân.” Lời 62này vừa 7anói ra, hai 6người trong ecuộc đứng 7ngây tại 7chỗ, Thượng 7Quan Thác 9Dương là 81người đầu 14tiên lấy dlại tinh b1thần, không 2bkhỏi bội 83phục tài 0cquan sát 1của đôi aevợ chồng afnhạy cảm. “Cô 3cảm thấy 5tôi và Phiên dPhiên có 9thể sao?” 3Anh ổn định 2cẩn thận 57đáp lại, 3tránh cho 75nói nhiều 0fsai nhiều, 11anh đem vấn d9đề trả 2lại cho 3cô. “Tôi b4nói ở đây 88là người ckhác, tôi 7đương nhiên 1abiết là 3không thể 9nào.” Nếu 1bnhư có hai f2anh em nào 2đó ban đầu 1không cẩn f4thận không a1đi theo lộ 5tuyến của 57anh em tốt, bđiều này 1cô cũng 4không dám 6ađảm bảo, 2nhưng đôi danh em này 8phải là btrăm phần b5trăm, “Tôi b8tin tưởng 3coi như Phiên 4Phiên yêu 9anh, anh cũng cfsẽ không 69nhìn cô 3ấy bằng 47ánh mắt 46nhìn phụ 30nữ.” Người 8phụ nữ 0anày rốt 5cuộc là 7thiên tài fahay ngu ngốc? 0Thượng 31Quan Thác dfDương âm 66thầm chắc 8lưỡi hít 1ahà: “này 3không thể 6kết quả, 4dkhông cần dccô nói nhảm 8nhiều như 0vậy!” Duật c3Đát Yên chậm hực b4tự tìm cmất mặt, 8suy nghĩ 94một chút 4vẫn cảm bthấy không c5đúng, “Phiên dfPhiên, tớ dvẫn nên ebnhắc nhở 1cậu một echút, Dương 53người này 9mặc dù 7miệng lưỡi c3ti tiện, 4tớ cũng 8phải thừa 6nhận cả e5người anh dta đều 77là hàng atốt nhất, 26chỉ kém 2bHi một chút 31xíu, bên 2cngoài hai 3người nên 6agiữ khoảng d2cách một 0dchút, đừng 46để cho 7những người 2bđàn ông ekhác vì dánh sáng 7trên người 3aanh trai cậu 84mà không edám đến 5gần cậu, 49nếu không ecậu hãy b4chuẩn bị 23cả đời fkhông ai athèm lấy f6đi!” “Không 3ai thèm lấy 4coi như xong, dnếu như 06không phải 9cgả cho người 63đàn ông 9trong lòng, 00tớ cả 9đời cũng 92không đến 6được với adhạnh phúc.” 29Phát ra từ 11nội tâm, 6Thượng dcQuan Phiên f5Phiên nói 7blời đầy eẩn ý. “Chúng 69ta ra ngoài f1ăn đi! Tôi 8adi lấy xe 3trước.” e0Thượng 6Quan Thác eDương nghe fra được 3cô ý tai 0bngôn ngoại, d5nhưng anh dkhông có 0acách nào 95làm vẻ eethản nhiên f4như cô. Anh 2không xác a9định cô bcứ cố bsống cố achết đoạn 11tình cảm 15không thể bnói cho ai ebiết này 42sẽ có hạnh 1phúc, đừng fdnói là mặc cváy cưới, 9làm mẹ, 88ngay cả 4quan tâm 2chăm sóc abọn họ ebđều phải 6acẩn thận, fbị thương 6chảy máu 55cũng không 43thể quang 0bminh chính 8đại nhờ e2bả vai anh a4làm nũng 40ăn vạ, bmột khi 9chân tình c0lộ ra thì 8phải tìm 4bmột đống 5lý do giải 9thích nửa 76ngày. . . 89 © DiendanLeQuyDon.com.Đáng chết! 52Anh không cmuốn cô cuất ức 2cả đời 3dnhư vậy. Có 4flẽ đối 8mặt với 1ađám người 3dtừng giây f7từng phút dnhắc nhở eaanh về quan 5hệ máu 3mủ, bọn 2bhọ luôn 8phải đối 6mặt với 58thế giới 2ehiện thực, ethay vì đợi fđến cái edngày không ebáo trước bsẽ tới 7đó, phải 04chăng nhịn dđau rồi 8biến tất 4cả quay dbtrở lại 7fquỹ đạo aban đầu 8sẽ tốt 1hơn?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.