Ông Xã Là Người Thực Vật

Chương 13



Triệu Tuyết Nhi theo bản năng nhìn về phía Triệu Linh Lộ, lại bị ánh mắt hung ác Triệu Linh Lộ hù dọa đến cả người run lên. Chẳng qua đối mặt với Lâm Du người đã bảo hộ mình, hiện tại cô không cách nào miễng cưỡng mình nói dối Lâm Du được.

Cuối cùng, Triệu Tuyết Nhi nơm nớp lo sợ đưa tay ra, bắt được tay áo của Lâm Du, nhỏ giọng cầu khẩn nói: “Tôi mời cậu ăn cơm trưa có được hay không?”.

Đây chính là Triệu Tuyết Nhi, nhát gan lại hèn yếu, tính cách bất đồng hoàn toàn so vớ Lâm Du, lại cứ đi đến cùng một sinh mệnh như đời trước. Người điên, bệnh nhân tân thần, là đại danh từ các cô đã từng mang chung, cũng là bằng chứng hai người quen biết.

“Được” Cầm tay của Triệu Tuyết Nhi, xem nhẹ lòng bàn tay của Triệu Tuyết Nhi không ngừng toát ra mồ hôi lạnh, Lâm Du hơi hơi cong lông mi mắt, đem Triệu Tuyết Nhi dẫn đi trước mắt Triệu Linh Lộ cùng Lâm Nhất Thiến.

Rất nhiều năm sau, Triệu Tuyết Nhi đã trở thành đại minh tinh nhà nhà đều biết, vẫn như cũ không quên vô số lần ở trước mặt truyền thông nhắc tới lần gặp gỡ ngày hôm nay. Mỗi lần bị phóng viên hỏi tới, cô đều cười lấy biệt danh “Nữ thần cứu Vận Mệnh” để gọi Lâm Du.

Cô nói, cô rất cảm kích thời kì tối tăm nhất của cuộc đời, gặp bạn tốt nhất của đời này, lấy dược Lâm Du cứu giúp. Ngày này thời điểm được mang ra khỏi rừng cây nhỏ, chỉ một cái chớp mắt như vậy, cô thấy được hào quang trên đầu Lâm Du, xinh đẹp lại… thánh khiết.

Triệu Linh Lộ vốn muốn ngăn cản Lâm Du, lại bị Lâm Nhất Thiến kéo lại. Không nhịn được quay đầu lại, Triệu Linh Lộ giọng rất kém cỏi trợn mắt nhìn Lâm Nhất Thiến: “Cậu rốt cuộc đứng bên nào?”.

Nhất Thiến kéo không trả lời, chỉ là hướng về phía bên ngoài rừng cây nhỏ chỗ đám người Cố Nhiên đang đứng chép miệng.

“Cái gì vậy?” Triệu Linh Lộ không tình nguyện nghiêng đầu qua.

Một khắc nhìn thấy Cố Nhiên kia, trong lòng Triệu Linh Lộ như có mười triệu con ngựa chạy qua, sắc mặt chợt xanh chợt trắng, lún túng phất tay một cái, liều mạng bày ra khuôn mặt vui vẻ: “Này!”.

“Thật làm cho tôi kiến thức thêm rộng rãi!” Bĩu môi khinh thường, Cố Nhiên hai tay xen ở túi quần, mang theo một đám bằng hữu nghiên ngang mà đi.

Triệu Linh Lộ thiếu chút nữa tức chết. chắc chắn Cố Nhiên Đã đi xa, tức giận hất tay Nhất Thiến Thiến ra “Cậu nhìn thấy Cố Nhiên như thế nào không nói sớm cho mình một tiếng? Cố tình muốn nhìn tôi như trò cười phải không?”

“Nói bậy gi đấy? Tớ là người như vậy sao? Hai ta là bằng hữu tốt nhất, tớ có thể hại cậu sao? Cố Nhiên là theo sau lưng Lâm Du đi tới, tớ làm sao biết được? Cậu muốn trách thì trách Lâm Du! Ai biết nàng không có chuyện gì làm ăn no rỗi việc, nhất định phải chạy tới làm rối chuyện của hai ta? Đúng rồi, nhất định ngay cả Cố đại thiếu cũng bị kinh động “ Vô tội gặp phải Triệu Linh Lộ chỉ trích, Lâm Nhất Thiến một bụng ủy khuất, tức giận giải thích.

“Được rồi, được rồi! Xin lỗi, là tôi hiểu lầm cậu” nghe Lâm Nhất Thiến giải thích, tức giận của Triệu Linh Lộ tản đi. Dừng lại một chút, cô ngượng ngùng cúi đầu xuống, “Cậu không phải không biết, Cố Nhiên là vị hôn phu của tớ. để cho hắn nhìn thấy tớ vừa rồi như vậy, nhất định sẽ chán ghét tớ”

Cô dĩ nhiên biết, nếu không làm sao có lòng tốt nhắc nhở Triêu Linh Lộ, thật là chó cắn Lã Dộng Tân! Mặc dù Triệu Linh Lộ nói xin lỗi, Lâm Nhất Thiến vẫn không thể nào cao hứng.

Thừa dịp Triệu Linh Lộ bận rộn cúi đầu mắc cỡ, Lâm Nhất Thiến trợn mắc nhìn Triệu Linh Lộ một hồi lâu, mới thu hồi chán ghét tiết lộ ra ngoài, nhẹ nhàng thở một hơi: “Vậy cậu định làm như thế nào? Cứ mặc cho Cố đại thiếu hiểu lầm, cũng không giải thích?”

“Dĩ nhiên phải giải thích!” Triệu Linh Lộ thật nhanh ngẩn đầu lên, khắp khuôn mặt đều là đắc chí vừa lòng, “Cố Nhiên là đối tượng mẹ tớ lựa chọn, ngàn dặm mới tìm được một, là tốt nhất!”

Tốt nhất? Cố Nhiên rốt cuộc làm sao được tính là tốt nhất? Đối với ánh mắt Triệu Linh Lộ, Lâm Nhất Thiến khịt mũi coi thường. Nếu không phải Hứa Mạch xảy ra tai nạn xe cộ, nới nào đến phiên Cố Nhiên làm cái “Tốt Nhất” này? Huống chi, coi như không có Hứa Mạch, còn có Chu Tuyền nhà cô xứng danh.

Nghĩ đến Chu Tuyền, tâm tình Lâm Nhất Thiến liền chuyển biến. Bất qua chuyện cô là vợ Chu Tuyền, cũng không thể để cho Triệu Linh Lộ biết được. Nếu Không, lấy miệng rộng của Triệu Linh Lộ, không náo loạn mọi người mới là lạ.

Lâm Du đem Triệu Tuyết Nhi mang đi phòng ăn địa phương. Dọc đường đi cô không có hỏi nhiều, Triệu Tuyết Nhi cũng không có mở miệng. Cho đến khi lấy xong thức ăn tìm một góc ngồi xuống, Triệu Tuyết Nhi mới chậm rãi hướng Lâm Du nói lên chuyện tình của cô.

Mọi chuyện rất cẩu huyết, ôm sai hài tử, gieo nhầm nhân sinh. Đợi đến chân tướng được làm rõ, thời điểm mọi chuyện trở về chỗ cũ, Triệu Tuyết Nhi mặc dù được trở về Triệu gia, lại không được người nhà hoan nghênh, ngược lại là chê cười cùng cười nhạo.

Mà Triệu Linh Lộ là giả tiểu thư, bởi vì ông nội không nỡ bỏ, bà nội không nỡ bỏ, baba không nỡ bỏ, mẹ không nỡ bỏ, anh trai không nỡ bỏ, em trai không nỡ bỏ. Dù sao thì là Triệu gia sỡ hữu tất cả bằng hữu không nỡ bỏ, chẳng những không có bị đổi về gia đình ban đầu, ngược lại biến thành “Đứa bé đáng thương” được tất cả mọi người che chở.

“Tại sao nói nàng đáng thương?” gặp gỡ Triệu Tuyết Nhi, lần đầu Lâm Du nghe. Bệnh viện tâm thần không phải là địa phương tán dóc qua lại. Ở nơi đó, không có người đồng tình ngươi, cũng không có người thương hại ngươi. Mọi người đều là tự thân khó bảo toàn, phía sau mỗi người đều là vô tận u ám cùng thống khổ.

“Bọn họ nói, cô từ nhỏ nuôi dưỡng ở Triệu gia, chưa từng chịu hơn nữa điểm ủy khuất? Có thể cô không phải con gái ruột của Triệu gia, trong lòng nhất định rất dày vò, cũng rất khó chịu, khẳng định không kịp đợi muốn rời khỏi cái nhà này. Không muốn không phải không nỡ bỏ cả nhà của cô yêu thương cô phải thất vọng, cô nhất định sẽ không để mặc cho những người yêu thương mình phải chịu áp lực lớn như vậy, thống khổ như vậy…”

“Vậy còn cô? Cô cũng cho là như vậy?” Nhớ lại lúc trước Triệu Tuyết Nhi bị khi dễ lại không có phản kháng, còn cảnh tượng cúi đầu nói xin lỗi, Lâm Du hỏi.

Ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Du, trên mặt Triệu Tuyết Nhi tràn đầy quấn quit, thật giống như rất muốn nói cái gì, lại lo lắng sợ hãi không giám nói.

Ngay tại lúc tính nhẫn nại của Lâm Du sắp bị hao hết,lúc không nhịn được chuẩn bị đứng dậy đi, Triệu Tuyết Nhi khiếp khiếp âm thanh rốt cuộc vang lên: “Không phải, mình không cho là như vậy”.

Lúc này Lâm Du mới hài lòng. Gõ đĩa thức ăn Triệu Tuyết Nhi cơ hồ chưa có động tới, ra lệnh “Ăn cơm”

“ừ” thấy Lâm Du không có lộ ra vẻ mặt không đồng ý, cũng không có chỉ trích ngôn ngữ của cô không đúng, Triệu Tuyết Nhi yên lòng, không nhịn được lộ ra nụ cười thật to.

Dáng dấp Triệu Tuyết Nhi không tính là tuyệt đẹp, nhưng cũng là hoa hậu lớp dưới. Theo cách nói của Lâm Nhất Thiến mà nói, thỳ chính là một Bạch Liên Hoa làm người thương yêu.

Lâm Du vốn là đối với dung mạo không có mẫn cảm, nhưng giờ phút này trên mặt Triệu Tuyết Nhi lộ ra nụ cười, rơi vào trong mắt Lâm Du, ngược lại cũng coi là cảnh đẹp rồi.

Chiều hôm đó cho đến giờ học, Lâm Du cũng ở lại thư viện đọc sách. Triệu Tuyết Nhi yên lặng ngồi ở một bên, chưa từng rời đi một chút. Ngay cả Lâm Du đi phòng rửa tay, Triệu Tuyết Nhi cũng không nói tiếng nào đi theo.

Lâm Du không hỏi Triệu Tuyết Nhi buổi chiều có tiết hay không, cũng không hỏi Triệu Tuyết Nhi tiếp theo định làm gì. Nhân sinh là của Triệu Tuyết Nhi, cuối cùng vẫn phải dựa vào Triệu Tuyết Nhi chính mình bước đi.

Dĩ nhiên, Lâm Du sẽ không cự tuyệt Triệu Tuyết Nhi đến gần, cũng sẽ không không nhìn Triệu Tuyết Nhi nhờ giúp đỡ. Chỉ cần Triệu Tuyết Nhi chủ động mở miệng, cô sẽ ở trong phạm vi đủ khả năng đưa tay giúp đỡ, ra sức bảo vệ Triệu Tuyết Nhi không giẫm lên vết xe đổ, một lần nữa bị cưỡng ép đưa đi bệnh viện tâm thần.

Tựa hồ cảm thấy Lâm Du ngầm cho phép, trên mặt Triệu Tuyết Nhi từ đầu đến cuối đều mang theo nụ cười ngọt ngào, cho đến khi cùng Lâm Du tách ra, mới biến trở về nhu nhược như trước.

Đối với lần này, Lâm Du không có nói ra bất kì nghi ngờ nào. Nhu nhược sử dụng tốt rồi, cũng có thể biến thành màu sắc tự vệ, cô tin tưởng Triệu Tuyết Nhi dám ở trước mặt cô lộ ra nụ cười, cuối cùng rồi sẽ tạo ra cho bản thân một mảnh trời xanh mấy trắng.

Buổi chiều kết thúc chương trình học, Lâm Du trực tiếp trở về Hứa gia. Ngồi ở mép giường Hứa Mạch, từng chút một nói đến sự tình cả ngày hôm nay.

Vẫn là một mình Lâm Du lầm bầm lầu bầu, nhưng lại nói thật lâu. Không nói không biết, cẩn thận nói ra Lâm Du mới phát hiện, đi học ngày thứ nhất, thế nhưng lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Bởi vì là Hứa Mạch, Lâm Du không có bất kì che dấu, cho dù chuyện cô cùng Triệu Tuyết Nhi đã từng trải qua, cũng không tự chủ nói ra. Vừa lúc đó, điện thoại di động của cô vang lên.

Chuyện nhận được tin nhắn của Vương Dung Dung, là ngoài dự liệu của Lâm Du. Buổi sáng mới trao đổi số điện thoại với Vương Dung Dung, không nghĩ nhanh như vậy liền dung tới.

Vương Dung Dung nói với Lâm Du, để cho Lâm Du nhanh lên diễn đàn của trường xem một chút, Lâm Du liền tức giận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.