Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ

Chương 123-1: Anh nói anh thích em sao? (1)



Nghe cô nói lời nói mê sản, tay đưa đến giữa không trung bỗng nhiên cứng đờ, trong đầu có một cô nhóc ăn mặc như một tiểu công chúa đang chạy đến càng gần, cuối cùng chậm rãi chồng lên gương mặt của Ôn Tiểu Noãn hiện tại.

Tiêu Mặc Tân kinh hãi, trực tiếp đưa tay bưng lấy gương mặt cô từ trong ngực của mình ra, sau đó. . . . . ."Tiểu Hàn?"

"Rốt cuộc anh đã nhớ ra em. . . . . . ." Còn chưa nói hết lời, đồng chí Ôn Tiểu Noãn đã hoa lệ hóa đá. Không phải cô đang nằm mơ chứ? Cô điên rồi, sao có thể cho rằng đây là nằm mơ? Ôn Tiểu Noãn rất muốn tìm một cái lỗ chui vào, coi như không có lỗ đất chui vào chăn cũng được, không biết sao Tiêu đại minh tinh lại rất dùng sức bưng lấy mặt cô, dáng vẻ rất là kích động, chính là không để cho cô động đậy một chút nào.

Ôn Tiểu Noãn muốn khóc, toàn bộ sự kìm nén ngày hôm qua đã lộn trở về, hu hu hu. . . . . . Đều do con bé Tiêu Hòa Nhã đáng chết, để cho cô uống thuốc kích thích gì đó, bây giờ cô còn có một chút hình tượng nào sao? Còn có, làm sao bây giờ? Cũng đã bị ăn sạch sành sanh rồi? Muốn anh chịu trách nhiệm? Chuyện này, cô nói ra rất mất mặt, cô cũng không hy vọng anh chỉ vì trách nhiệm với mình. Xem như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra? Những thứ khác hay gì đó cô không để ở trong lòng cũng không thích so đo làm gì, thế nhưng là trinh tiết cô giữ hai mươi mấy năm, mà anh lại là người cô thích mười năm, nếu như là người xa lạ cô có thể làm như bị chó cắn, nhưng đối tượng lại là anh cô nên làm cái gì bây giờ? Còn có Tiểu Hàn. . . . . .

"Anh nhớ ra em rồi hả?" Ôn Tiểu Noãn mở to hai mắt, đôi tay gắt gao ôm chặt cổ Tiêu Mặc Tân.

"Em thật sự là Tiểu Hàn?" Tiêu Mặc Tân hỏi, anh tìm nhiều năm như vậy không ngờ cô ở gần ngay trước mắt, Tiểu Noãn Tiểu Hàn. . . . . ."Anh đã tìm được em rồi! Lãnh Tiểu Hàn, em hại anh tìm thật khổ cực!" Tiêu Mặc Tân kích động, nâng mặt của cô lên dùng sức hôn.

Lần này đổi thành Ôn Tiểu Noãn đờ đẫn, chưa bao giờ nghĩ tới anh cũng sẽ như cô vậy trân quý đặt cô ở trong lòng của anh mười năm. Nếu sớm biết. . . . . . Nếu sớm biết anh đang tìm mình, cô đã sớm vọt tới trước mặt của anh chất vấn. Sao bọn họ sẽ lãng phí thời gian mười năm chứ?

Đột nhiên trong lúc đó cảm thấy rất uất ức, chưa từng nghĩ thời điểm anh biết mình sẽ kích động như vậy, nhớ tới con đường thầm mến gập ghềnh nhiều năm như vậy, Ôn Tiểu Noãn càng cảm thấy uất ức, dầu gì cô cũng đường đường là thiên kim nhà Thị trưởng, lúc nào thì chịu qua uất ức này.

"Đừng khóc đừng khóc! Không phải anh ở chỗ này sao?" Tiêu Mặc Tân ôm cô vào trong ngực mình, rất thương xót nói. Một tay ôm lấy eo của cô một tay khác nhẹ nhàng vỗ vỗ ở trên lưng của cô.

"Ngày hôm qua anh còn nói rất thất vọng về em!" Ôn Tiểu Noãn uất ức, nhớ tới tối qua thì khổ sở tột đỉnh, anh nào biết rằng lòng của cô đau xót.

"Không có. . . . Không có! Làm sao anh sẽ thất vọng về em! Nhất định em nghe lầm rồi!" Tiêu Mặc Tân không thừa nhận. Anh nào biết rằng, người mười năm ở cùng với mình đang ở ngay bên cạnh anh chứ? Nếu biết đánh chết anh, anh cũng sẽ không rống to với cô, cô yêu thương nhớ nhung anh cầu còn không được!

Ôn Tiểu Noãn hết chỗ nói rồi, người này chơi xấu thế nhưng mặt không đỏ tim không đập nhanh.

"Tiểu Hàn, sao em lại trở thành con gái của Thị trưởng vậy?" Tiêu Mặc Tân hỏi.

Ôn Tiểu Noãn cọ xát ở trên người của anh. "Em vốn là con gái của lão Ôn, chỉ là hắn ta ly hôn với Tiểu Lãnh nhà em, em liền đi theo Tiểu Lãnh, sau đó Tiểu Lãnh tái giá với lão Ôn, bà sợ chồng cũ ngược đãi em nên mang em theo đến bên cạnh ông ấy, khi đó ông ấy còn chưa phải là Thị trưởng thành phố Hoa, mà là bí thư ở địa phương nhỏ. Ông ấy nói Lãnh Tiểu Hàn không được, không có chút không khí nóng hầm hập, liền đổi tên em thành Ôn Tiểu Noãn!"

Tiêu Mặc Tân gật đầu, nếu như biết em đang ở thành phố Hoa, làm sao anh có thể để lỡ mất em nhiều năm như vậy! Rõ ràng anh theo ước định, trưởng thành đi tìm em nhưng em cũng là người đi nhà trống, hàng năm anh cũng sẽ đi thành phố kia mấy lần, cuối cùng cũng không có gặp được cô gái nhỏ nào để tóc dài thích mặc váy dài nữa.

"Lão Ôn nói chân em quá dài, mặc váy quá xấu. Nên em không mặc váy nữa!" Ôn Tiểu Noãn mếu máo, sớm biết ở trong ấn tượng của anh, mặc váy cùng với mái tóc dài chính là dấu hiệu của cô, coi như xấu xí đi nữa cô cũng sẽ mặc bất cứ giá nào. Mà tóc dài quá phiền toái, kể từ sau khi Lãnh nhà cô vứt bỏ cô bỏ trốn cùng với người đàn ông khác cô sẽ không còn có người xử lý tóc miễn phí cho cô nữa, sau lại đến nơi lão Ôn, tự nhiên sẽ không nghĩ chu đáo như vậy, cô cũng tiết kiệm phiền toái, chỉ để tóc đến trước ngực, dài ra thì bắt đầu cắt.

"Tiểu Hàn, chúng ta kết hôn đi!" Rất lâu sau đó, Tiêu Mặc Tân nhỏ giọng nhưng nói rất chân thành, vốn là mình đồng ý chờ đến lúc sau khi cô lớn lên sẽ kết hôn cùng với cô, hiện nay cộng thêm chuyện tối ngày hôm qua mình càng không thể nào buông cô ra được rồi, như vậy chỉ có một đường kết hôn.

"Hả. . . . . ." Ôn Tiểu Noãn vừa nghe, nhất thời ngẩng đầu lên một đôi mắt to nhìn chòng chọc vào anh, giọng nói có chút gấp gáp hỏi: "Anh mới vừa nói gì?"

"Chúng ta kết hôn đi!" Tiêu Mặc Tân cười nói lại một lần nữa.

Ôn Tiểu Noãn vui mừng, nước mắt khó khăn lắm mới ngừng lại bắt đầu rơi xuống, anh muốn kết hôn cùng với mình! Anh thật sự muốn kết hôn cùng với mình, nhưng. . . . . .

"Em. . . . . . Em đã không giống với dáng vẻ mười năm trước nữa rồi!" Ôn Tiểu Noãn có chút thấp thỏm nói, mười năm có thể thay đổi rất nhiều thứ, tuy rằng cô thích anh, rất thích rất thích, anh cũng giống vậy tìm cô mười năm, nhưng cô không bao giờ là công chúa đáng yêu trong miệng anh nữa rồi. Nếu như anh phát hiện tính tình của mình khác biệt với trước kia quá nhiều thì làm sao? Anh còn nguyện ý muốn mình nữa sao?

"Anh cũng vậy, đã không phải là anh trước đây mười năm nữa rồi!" Tiêu Mặc Tân ấm áp cười nói. "Mặc dù không như suy nghĩ trong lòng, nhưng nếu không thể buông tay tại sao không thử ở chung một chỗ một chút, hơn nữa em cho là hiện tại chúng ta tách ra được sao?" Tiêu Mặc Tân có ngụ ý.

Ôn Tiểu Noãn theo ánh mắt của anh nhìn xuống, oanh một tiếng, cảm thấy mạch máu trong cả người mình nổ tung rồi, cảm thấy cơ thể của mình như đang thiêu đốt vậy, ánh mắt của anh vừa đúng rơi vào nơi đầy đặn của cô đang áp sát vào ngực anh. Giờ phút này những dấu dâu tây xanh xanh tím tím như đang bất mãn vậy.

Mặt Ôn Tiểu Noãn như đốt lửa, một câu cũng nói không ra được.

"Mặt đỏ như vậy, có phải thuốc chưa hết tác dụng hay không?" Tiêu Mặc Tân hỏi, giọng dịu dàng nghiêm túc khác thường, lại đột nhiên lật người một cái vốn là hai người đang nằm đột nhiên biến thành một trên một dưới. "Vì không để cho người vô tội gặp em mạnh tay bẻ hoa, bản thiếu gia khổ cực một chút vậy!"

Lời nói miễn cưỡng như thế khiến bạn học Ôn Tiểu Noãn rất hoa lệ hóa đá, khi hoàn hồn lại thì đã sớm mất tiên cơ.

Những cái hôn rơi vào trước ngực như mưa, cơ thể không tự chủ khẽ co lại, sau khi mới nếm thử dục vọng qua một lần vẫn còn muốn nếm thử thêm lần nữa, tiếng rên rỉ vụn vặt không ngừng phát ra từ trong miệng, ánh mặt trời ngoài cửa rất nóng, người có tình sưởi ấm an ủi lẫn nhau.

"Đúng rồi Hiệu trưởng, em có một chuyện vẫn quên hỏi!" Tiêu Hòa Nhã chạy ra từ trong phòng tắm, trên người bọc một cái khăn tắm lớn, chỉ là tóc ướt nhẹp vẫn còn nhỏ nước, hình như nghĩ đến vấn đề rất nghiêm trọng cũng không kịp lau đã chạy ra ngoài.

Đang đi Thượng Quan Ngưng dừng lại, thấy bộ dạng cô có chút nhếch nhác như vậy không tự chủ nhíu mày một cái, vốn định đi thư phòng bước chân nhất thời đổi phương hướng, trực tiếp vào phòng tắm lấy khăn lông lớn trùm lên trên đầu của cô, không dịu dàng lau tóc cho cô.

"Ha ha ha. . . . . . Hiệu trưởng, cái khăn lông này là màu đỏ, anh nói cái khăn này giống cái khăn trùm đầu đỏ của tân nương khi thành thân ở cổ đại không?" Tiêu Hòa Nhã cười hì hì nói xong, sau đó rất không khéo hắt hơi một cái.

"Lần sau còn ướt nhẹp mà chạy ra như vậy xem anh có đánh em không!" Sắc mặt Thượng Quan Ngưng không tốt uy hiếp.

"Á. . . . . ." Tiêu Hòa Nhã sờ lỗ mũi một cái, cũng không phải tất cả nhảy mũi đều là bị cảm mạo, không phải người ta nói có người nhớ bạn thì bạn cũng sẽ nhảy mũi sao? "Đúng rồi đúng rồi, câu hỏi, trọng điểm là câu hỏi!" Tiêu Hòa Nhã một phen gạt khăn lông trên đầu sau đó rất nghiêm túc nhìn chằm chằm Thượng Quan Ngưng.

Thượng Quan Ngưng nhíu mày, trên khuôn mặt tuấn mỹ bình lặng không gợn sóng. "Em có thể có vấn đề gì chứ?"

Ánh mắt khinh thường kia rất là đả thương người, Tiêu Hòa Nhã che trái tim nhỏ rất là ai oán liếc anh một cái. "Hiệu trưởng, cái gì gọi là em có thể có vấn đề gì! Em cũng không phải là người chuyện gì cũng biết làm sao mà có thể không có vấn đề chứ?"

"Trọng điểm!" Thượng Quan Ngưng khoanh cánh tay trước ngực lành lạnh nhắc nhở.

"Ồ! Hiệu trưởng, em vẫn quên hỏi, anh tốt với em như vậy rốt cuộc là thích điểm nào ở em? Nói đi, nhìn tình cảm qua lại giữa hai ta sâu như thế, anh trực tiếp nói cho em biết anh thích điểm nào ở em, em sẽ không chê cười anh!" Tiêu Hòa Nhã rất là khí khái nói.

"Anh nói anh thích em sao?" Sau đó, dưới ánh mắt sững sờ của Tiêu Hòa Nhã rất là tao nhã xoay người, theo mục tiêu đã định đi tới thư phòng.

Tiêu Hòa Nhã sững sờ nhìn bóng lưng của anh cho đến sau khi bóng dáng của anh bị cửa ngăn cách thần trí mới phản ứng, một cỗ lửa giận dâng lên từ trong lòng trong nháy mắt di chuyển khắp tay chân, choáng nha, anh không thích em anh ăn em phấn khởi như vậy làm gì? Càng nghĩ càng tức giận, cuối cùng không nhịn được tức miệng mắng to: "Thượng Quan Ngưng, cái người khốn kiếp này!"

Âm thanh cao đó khiến Thượng Quan Ngưng vừa mới đẩy cửa thư phòng ra trượt chân. Sau đó bốn người Nhất - Nhị - Tam - Tứ nhịn quái dị trong ánh mắt cố giả bộ trấn định đi về phía bàn học của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.