Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng Yêu

Chương 116



Cô khẽ đẩy cửa phòng làm việc, một ít ánh sáng lọt qua khe cửa......

Đỗ Lôi Ti theo ánh đèn nhìn vào bên trong, toàn bộ hình ảnh kia lọt vào mắt cô, còn có tim cô......

Tiểu Thanh nhìn thấy bóng dáng ở cửa, vội vàng vòng hai tay ôm chặt cổ người đàn ông, miệng ngày càng kêu lớn hơn......

Đỗ Lôi Ti chảy nước mắt, che miệng không để mình phát ra bất kỳ âm thanh nào, xoay người chạy về phòng mình!

Cô nằm lên giường khóc, muốn giải tỏa tất cả đau thương trong lòng......

Sau khi khóc một lúc lâu, cô ngồi dậy, lau khô nước mắt, hít mũi nghĩ nếu chuyện đã phát triển đến mức này, cô phải làm sao chứ?

Mặc dù quan hệ giữa anh và cô chỉ là trên hợp đồng nhưng cũng đã đăng ký kết hôn, cô không thể cứ như vậy rời đi, nghĩ tới đây, cô đi tới mở máy tính, nhanh chóng in “Đơn xin ly hôn”

Sau khi đơn ly hôn được in ra, dù chỉ mấy phút ngắn ngủi nhưng cũng khiến cho cô kiên quyết rời khỏi anh, cô hận anh.... ...

Cô lấy bút ra ký tên mình lên giấy, khiến người đàn ông này hối hận cả đời đi, mất đi người con gái đáng yêu như cô là tổn thất của anh ta!

Cô cầm đơn ly hôn trong tay, ôm trước ngực khóc lớn, cô cảm thấy trong lòng nặng nề không thở được, cô để đơn ly hôn xuống, đứng dậy, chậm rãi đi tới tủ quần áo, nhìn cái va li nhỏ, thì ra rời đi lại đơn giản như vậy?

Cô lấy va li ra, một tay khác kiểm tra túi xách của mình, bởi vì cô không muốn mang theo bất kỳ vật gì có liên quan đến anh, cho dù là một cây kim nhỏ cũng phải lấy ra......

Cô mở túi xách của mình ra, nhìn thấy bên trong có một cái thẻ vàng, cô lấy ra nhìn thấy là thứ không thuộc về mình liền đặt lên trên giấy ly hôn, xách va li cùng túi xách đi tới cửa, lúc đóng cửa cô chảy nước mắt, bi thương nhìn căn phòng đã từng là phòng ngủ của anh và cô......

Sau khi đóng cửa, cô không hề lưu luyến, xách va li, nhanh chóng rời khỏi nơi mà cô sắp không thở nổi nữa......

Lúc Bùi Tuấn Vũ xoa bóp người phụ nữ ở dưới, cảm thấy cảm nhận không đúng lắm, lớn nhỏ cũng không đúng, vì vậy anh cố gắng lắc đầu, mở hai mắt......

Lúc anh nhìn rõ người phụ nữ nằm dưới người mình, chợt đứng dậy lạnh lùng nói “Cô muốn chết sao?”

Tiểu Thanh nhìn thấy tổng thống tức giận, kiều mỵ nói “Tổng thống, em thật sự rất yêu anh!”

“Cô xứng à?” Bùi Tuấn Vũ hỏi ngược lại.

“Tổng thống, anh xem vóc dáng của em so với phu nhân tốt hơn nhiều, hơn nữa về phương diện kia nhất định sẽ càng làm cho anh hài lòng!” Tiểu Thanh vừa nói vừa ưỡn ngực.

Cô ta vẫn tò mò, rõ ràng cô ta đã bỏ thuốc vào chai rượu của anh, tại sao đầu óc anh vẫn còn tỉnh táo như vậy chứ?

Chẳng lẽ đây là thuốc giả?

Tiểu Thanh thầm mắng trong lòng, tên bán thuốc kia dám lừa cô, đến thời điểm quan trọng lại xuất hiện tình huống như vậy!

Bùi Tuấn Vũ đẩy cô ta ngã xuống mặt đất, bóp cổ cô ta, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô ta nói “Bây giờ lập tức cút ra ngoài!”

Tiểu Thanh từ trên sàn nhà bò dậy, ôm bắp đùi anh, cầu xin “Tổng thống, đừng như vậy, em thật sự rất yêu anh, em yêu anh hơn bất kỳ ai khác......”

“Đừng ép tôi phải đánh phụ nữ!” Nói xong mở cửa phòng làm việc.

Tiểu Thanh nhìn thấy người đàn ông trước mặt nhất quyết như vậy liền cắn răng tức giận nhặt quần áo ngủ trên sàn nhà mặc vào đi ra ngoài!

Giây phút đóng cửa kia, cô ta khẽ cười, xem như cô ta không có được người đàn ông trong kia cũng sẽ khiến cho người phụ nữ kia không lấy được, ha ha......

Kết quả đúng như vậy, mặc dù có chút tiếc nuối nhưng mà người phụ nữ kia cũng sẽ không thể tiếp tục ở đây!

Tiểu Thanh chợt nhíu mày nghĩ, ngày mai nhất định phải đi tìm tên bán thuốc kia, dám bán hàng giả cho cô, nếu không phải do thuốc giả thì cô ta đã đạt được mục đích rồi!

Bùi Tuấn Vũ đóng cửa phòng làm việc, đi thẳng vào phòng ngủ......

Anh đi vào, nhìn thấy phòng ngủ tối đen, mở đèn ngủ, đi vào phòng tắm, tẩy rửa mùi rượu trên người, đi ra lên giường nằm......

Cô gái kia chắc đang ở phòng Mộng Na khóc lóc, cũng tốt, như vậy anh có thể xem thử lúc không có cô anh có thể ngủ được hay không?

Đỗ Lôi Ti xách va li, đi trên đường, nơi này căn bản không có taxi cho nên cô chỉ có thể đi bộ như vậy, mắt cá chân đau, bây giờ đã không còn cảm giác, trong lòng đau đớn như đang chảy máu khiến cô không thể thở nổi......

Cô vừa đi, vừa hít thở sâu nhưng mà nước mắt lại không ngừng rơi......

Cô không biết mình đã đi bao lâu, lúc phíc chân trời vừa hé sáng, cô mới nhìn thấy có mấy chiếc xe chạy trên đường!

Cô đứng trước trạm xe buýt, không biết mình muốn đi đâu, bây giờ cô muốn yên lặng một chút, muốn quên đi người đàn ông mà cô từng yêu......

Nhìn thấy xe buýt dừng lại cô liền ngồi lên, mãi cho đến khi xe dừng lại cô mới xách va li đi xuống!

Đứng ở bến xe, cô muốn về nhà, muốn quay về vòng ôm ấm áp của mẹ nhưng bây giờ cô lại không thể làm vậy, cô không thể để cho mẹ lo lắng......

Đỗ Lôi Ti nhìn thấy trên biển báo trong trạm xe hiện lên chuyến đi ra biển, cô mua vé ngồi lên!

Cô ngồi lên xe, chiếc xe chậm rãi rời đi, nhìn cảnh vật bên ngoài, ngồi trên xe rời đi cái thành phố làm cho cô đau lòng, trong lòng không thể diễn tả được cảm giác thế nào......

Sáng sớm Bùi Mộng Na tỉnh dậy, sau khi rửa mặt liền đi tới phòng của Đỗ Lôi Ti, mở cửa nhìn thấy chỉ có anh trai nằm trên giường, cô đi lên trước, đẩy đẩy anh trai đang ngủ say “Anh, tỉnh dậy?”

Bùi Tuấn Vũ nhíu mày nói “Chuyện gì vậy?”

“Anh, chị dâu đâu?” Bùi Mộng Na vội vàng hỏi.

Bùi Tuấn Vũ ngồi dậy bóp đầu, đầu anh thật sự rất là đau “Chị dâu không có ở phòng em sao?”

Bùi Mộng Na cảm thấy hết nói nổi, trợn mắt hỏi “Sao chị dâu lại ở phòng em chứ?”

Nói xong nhìn về phía bàn máy tính hỏi “Anh, phía trên kai là cái gì?”

Hỏi xong cô đi tới, bất ngờ nhìn mấy chữ trước mắt, còn có thẻ vàng, cô cầm lên đưa đến trước mặt anh chất vấn “Anh, rốt cuộc đây là chuyện gì xảy ra?”

Bùi Tuấn Vũ cầm lấy “Đơn xin ly hôn” bốn chữ xuất hiện trên giấy a4, còn có thẻ vàng, anh nhìn xuống, còn có một lá thư......

Anh cúi đầu nói “Mộng Na, em ra ngoài trước đi!”

“Anh, mọi chuyện sao lại trở nên như vậy? Chị dâu muốn ly hôn?” Bùi Mộng Na đứng đó hỏi.

“Mộng Na đi ra ngoài!” Bùi Tuấn Vũ lặp lại.

Bùi Mộng Na tức giận đi ra ngoài, cô nhất định phải hỏi cho rõ rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, cô đi tới phòng Bùi Vũ đẩy cửa đi vào!

Lina nhìn thấy cô nói “Mộng Na, trước khi vào phòng không biết phải gõ cửa sao?”

Bùi Mộng Na liếc cô ta “Đây là nhà tôi, tôi muốn làm gì cũng được, không cần người ngoài như cô đến dạy tôi!”

“Cô.......” Lina tức giận nhìn cô.

Bây giờ Bùi Mộng Na không có thời gian nói với cô ta, trực tiếp hỏi “Tiểu Vũ, cháu cùng cô ra ngoài một chút, cô có chuyện muốn hỏi cháu!”

Bùi Vũ nhìn cô hỏi “Cô, có chuyện gì không?”

“Cháu đến phòng cô đi!” Nói xong cầm tay cậu đi.

Lina nhìn một lớn một nhỏ, nhún vai, cô ta biết con trai mình sẽ không nói ra, cô ta cũng đi ra ngoài, đi xuống phòng khách.

Bùi Mộng N dắt cháu mình đi về phòng, đóng cửa lại, nhìn thằng bé hỏi “Tiểu Vũ, rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Cháu phải nói thật với cô!”

Bùi Vũ nhìn ánh mắt cô, cuống quýt né tránh nói “Cô......là......là.....”

Bùi Mộng Na vội vàng hỏi “Là cái gì?”

“Là người phụ nữ kia đẩy cháu!”

“Có thật không?” Bùi Mộng Na không tin hỏi.

Bùi Vũ gật đầu kiên định nói “Đúng, là người phụ nữ đó làm!”

Bùi Mộng Na ngồi trên giường, cô không tin, nhưng lời của cháu mình lại không thể không tin, cô không ngờ mọi chuyện lại vượt xa ngoài dự đoán của cô......

Bùi Tuấn Vũ nhìn thấy em gái rời khỏi phòng, mở lá thư ra, bên trong viết “Người đàn ông chết tiệt, bây giờ tôi hủy bỏ hợp đồng, vẫn là câu nói kia, tôi thu hồi tiếng yêu với anh nhưng mà tôi còn muốn nói cho anh biết, anh không nhìn thấy chân tướng mọi việc cho nên đừng đổ oan cho người khác, nếu như anh thương yêu Tiểu Vũ, tốt nhất đừng để vợ trước của anh ở bên cạnh thằng bé, tôi thấy đau lòng thay cho Tiểu Vũ khi có người mẹ như vậy! Đỗ Lôi Ti!”

Anh nhìn lá thư, lại nhìn đơn xin ly hôn, cầm viết ký tên mình xuống!

Người phụ nữ đã rời đi này chỉ là mộ phần chen vào cuộc sống của anh, xem như cô rời đi đối với anh mà nói cũng không ảnh hưởng gì.

Anh không tin những gì trong thư cô viết, vợ cũ của anh dịu dàng như vậy sao có thể làm việc kia, anh không tin một người có thể dễ dàng thay đổi như vậy!

Đi vào phòng tắm rửa mặt, đi xuống nhìn thấy một hàng người giúp việc đứng trong phòng khách, em gái anh đang đứng trước mặt chất vấn!

Bùi Tuấn Vũ đi lên trước, lạnh giọng nói “Đây là chuyện gì?”

“Anh, chuyện ngày hôm qua nhất định có người nhìn thấy, có người đang giấu diếm, xem ra, phủ tổng thống phải thay người rồi!” Bùi Mộng Na nói.

Lina đi tới cạnh Bùi Tuấn Vũ nhẹ giọng nói “Tuấn Vũ, anh xem Mộng Na làm như vậy không tốt lắm, tại sao lại nghi ngờ người giúp việc chứ!”

Bùi Mộng Na nhìn cô ta nói “Tôi nói chuyện với người giúp việc nhà tôi, người ngoài như cô không cần chen miệng vào!”

“Sao tôi lại là người ngoài chứ?” Lina mất hứng hỏi.

“Sao cô không phải người ngoài?”

“Tôi là mẹ Tiểu Vũ!”

Bũi Mộng Na nói “Cô là mẹ Tiểu Vũ sao? Nếu cô thật sự thương yêu Tiểu Vũ, cô sẽ không bỏ một đứa bé mới sinh còn có người đàn ông mà mình yêu, tôi biết cô lần này quay về nhất định không có gì tốt!”

“Tuấn Vũ, anh xem Mộng Na nói kìa!” Lina tố cáo với người đàn ông bên cạnh.

Bùi Tuấn Vũ nghiêm mặt lạnh giọng “Im miệng!”

“Quản gia, đến phòng làm việc của tôi!” Nói xong liền đi.

Quản gia đi theo tổng thống vào phòng làm việc!

Bùi Tuấn Vũ ngồi trước bàn làm việc, tựa lưng vào ghế nói “Quản gia, bây giờ ông đi hỏi cho rõ ràng từng người giúp việc, chuyện ngày hôm qua có ai nhìn thấy không, nếu như nói dối lập tức đuổi ra ngoài, tôi không muốn trong phủ tổng thống có bất kỳ ảnh hưởng không tốt nào nữa!”

“Vâng, tổng thống!” Quản gia cung kính trả lời, xoay người đi ra ngoài!

Bùi Mộng Na nhìn thấy anh đi lên lầu, nhìn người phụ nữ đáng ghét kia nói “Có phải cô cũng nên đi rồi không, cô cũng thấy Tiểu Vũ rồi, bây giờ Tiểu Vũ rất tốt!”

“Mộng Na đừng nói khó nghe như vậy, hình như cô ở đây cũng không có quyền gì? Nếu cô lấy chồng, thì chủ nhân nơi này là ba của con trai tôi!” Lina đứng đó cười nói.

Bùi Mộng Na cảm thấy người phụ nữ này da mặt thật dày “Ba thằng bé là anh trai tôi!”

“Anh cô thì sao? Bây giờ Tiểu Vũ còn nhỏ không thể rời xa tôi, nếu cô nói như vậy thì tôi sẽ đưa Tiểu Vũ đi cùng!” Lina uy hiếp.

Bùi Mộng Na không mắc bẫy, nói “Cô có quyền gì mà đưa Tiểu Vũ đi?”

Lina cầm tay con trai “Con đi cùng mẹ được không?”

Bùi Vũ nhìn cô lại nhìn mẹ khóc nói “Con muốn ba mẹ ở chung một chỗ!”

“Nghe Tiểu Vũ nói không?” Lina nói

Bùi Mộng Na tức giận nói “Vậy bây giờ cô đưa con cô rời khỏi đây đi!”

“Được!” Nói xong dắt Tiểu Vũ quay về phòng thu dọn đồ.

Bùi Tuấn Vũ từ trong phòng đi ra, nhìn thấy hai mẹ con xách hành lý nhíu mày nói “Các người muốn làm gì?”

Lina tức giận trả lời “Anh hỏi em gái tốt của anh đi!” Nói xong dắt tay con trai đi xuống cầu thang.

Bùi Tuấn Vũ đi theo sau lưng hai người, nhìn em gái hỏi “Đây là chuyện gì?”

Bùi Mộng Na bình tĩnh trả lời “Cô ta muốn đưa Tiểu Vũ rời khỏi đây!”

“Không được! Tiểu Vũ không thể rời khỏi đây!” Bùi Tuấn Vũ lạnh giọng nói.

“Tuấn Vũ, bây giờ anh đã kết hôn rồi, em không muốn con trai em bị khinh bỉ, em phải dẫn thằng bé rời khỏi đây!” Lina kiên quyết nói.

“Không cho phép!” Bùi Tuấn Vũ lạnh giọng nói.

“Vậy thì được, nếu như vậy thì chúng ta tái hôn!” Lina yêu cầu.

Bùi Mộng Na đứng bên cạnh thật sự không nhịn được “Anh, anh xem đi, bây giờ thì diện mạo thật sự của cô ta lộ ra rồi!”

“Không thể tái hôn!” Bùi Tuấn Vũ lạnh giọng trả lời.

Lina tức giận nhìn hai anh em trước mặt “Tuấn Vũ, đây là do anh lựa chọn, em phải đưa Tiểu Vũ đi, nhưng anh lúc nào cũng có thể đến thăm thằng bé!”

“Đợi đã......! Cô có hỏi Tiểu Vũ xem thằng bé muốn đi cùng cô hay không chưa?’ Bùi Mộng Na gọi cô ta lại hỏi.

Lina cúi đầu, mỉm cười nhìn con trai mình hỏi “Tiểu Vũ, con muốn sống với mẹ không?”

Bùi Vũ do dự, thằng bé không biết sao mẹ lại như vậy? Nhưng mà nhìn thấy các bạn khác đều có mẹ bên cạnh thương yêu, chắc hôm qua tâm tình mẹ không tốt nên mới đối xử với cậu như vậy?

“Vâng, con muốn ở với mẹ!” Bùi Vũ nhỏ giọng nói, quay đầu nhìn ba mình nói “Ba, ba sẽ đi thăm Tiểu Vũ chứ?”

Bùi Tuấn Vũ nhìn con trai mình nói “Được, lúc nào có thời gian ba sẽ đến thăm con!”

Lina không đợi Tiểu Vũ nói, trực tiếp dắt tay thằng bé rời đi!

Bùi Tuấn Vũ nhìn hai bóng dáng biến mất khỏi phủ tổng thống, nhíu mày ngồi trên ghế sa lon.

Bùi Mộng Na cũng ngồi xuống nói “Anh, sao anh có thể để người phụ nữ kia đưa Tiểu Vũ đi?”

“Có một người phụ nữ từng nói, một đứa trẻ cần có tình thương của ba đồng thời cũng cần có tình thương của mẹ, nếu Tiểu Vũ đã lựa chọn......” Bùi Tuấn Vũ nói.

“Anh, người phụ nữ mà anh nói không phải là chị dâu đấy chứ?” Bùi Mộng Na trong lòng biết rõ còn hỏi.

“Đúng!”

“Anh, anh thật sự muốn ly hôn sao?”

Bùi Tuấn Vũ ngẩng đầu nhìn cô nói “Đúng, ký tên rồi!”

Bùi Mộng Na vừa nghe thấy anh trai nói như vậy, cảm thấy chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép “Anh, có phải anh hồ đồ rồi hay không? Người phụ nữ tốt như vậy lại không muốn?”

“Mộng Na, sao em lại thích cô ấy như vậy?” Bùi Tuấn Vũ tò mò hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.