Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng Yêu

Chương 16: Bắt tại trận



Bùi Tuấn Vũ tối sầm mặt đi vào phòng tắm, cô gái đáng chết thật sự gây phiền toái cho anh, lúc bàn tay nhỏ bé của cô vừa mới đụng phải vật tượng trương cho người đàn ông, không ngờ lại nổi lên phản ứng nguyên thủy của đàn ông, bây giờ chỉ có thể đi tắm nước lạnh.

Khi anh đi xuống lầu liền nhìn thấy hai người vừa nói vừa cười đi vào.

Đỗ Lôi Ti vừa nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của tổng thống, chân liền run lên, bàn tay nắm chặt vạt áo “Tổng, tổng thống......”

Bùi Mộng Na nhìn thấy cô khẩn trương, vỗ vỗ bả vai cô an ủi “Không có chuyện gì, anh tôi chính là người như vậy, cô đừng sợ anh ấy,đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, hôm nay cô ăn chung với tôi!” Nói xong dắt tay Đỗ Lôi Ti đi về phía bàn ăn.

Đỗ Lôi Ti vội vàng từ chối “Cô chủ, không cần, cám ơn cô, tôi ăn chung với những người giúp việc khác là được, cô và tổng thống cứ từ từ ăn.” Nói xong chạy vào phòng ăn dành cho người giúp việc nhanh như làn khói.

Mẹ kiếp, ai dám ăn cơm cùng người có khuôn mặt tối sầm thế kia chứ, làm sao có thể tiêu hóa chứ, lại nói, ở đây người giúp việc nhiều như vậy cô cũng không muốn bị người khác bàn tán.

“Anh, anh không cảm thấy cô ấy thật đáng yêu sao?”

“Không có cảm thấy, ngược lại cảm thấy có chút ngu ngốc!” Bùi Tuấn Vũ lạnh lùng nói.

“Anh, lúc nói chuyện anh nhất định phải cay nghiệt vậy sao? Anh vẫn chưa quên người phụ nữ kia sao?”

“Ăn cơm, không nên nhắc lại người đó, anh ăn no rồi!” Dùng khăn giấy lau miệng, xoay người trở lại phòng làm việc.

Anh vẫn yêu người phụ nữ đó, sau khi sinh con lại bỏ trốn cùng với người đàn ông khác, chỉ vì khi đó anh chỉ là một nghị sĩ nhỏ.

Bây giờ trong mắt anh, tất cả phụ nữ đều giống nhau, đều ham hư vinh, anh sẽ không tin tưởng vào tình yêu nữa.

Trong mắt anh đàn bà chỉ là một món đồ chơi, có cũng được mà không có cũng không sao.

“Cậu chủ về rồi!” Quản gia nói.

Bé trai nhìn ông một cái liền đi tới bên cạnh Bùi Mộng Na ngồi xuống “Cô, cháu đã về, cô không mua trò chơi cho cháu à?”

Đỗ Lôi Ti vừa nghe thấy quản gia gọi cậu chủ, rất tò mò nhìn bé trai một cái, thật sự giống tổng thống y như đúc.

Đây là chuyện gì chứ? Không phải nói tính tình cậu chủ rất cổ quái sao? Sao cô nhìn không giống? Ngược lại cô còn cảm thấy bé trai này rất đáng yêu.

Bé trai nhìn thấy Đỗ Lôi Ti ở trong phòng ăn dành cho người giúp việc nhìn lén, vì vậy phách lối mở miệng nói, “Cô kia, cô qua đây, không cần đứng đó nhìn lén tôi như vậy!”

Tình huống này là thế nào vậy?

Cô giống như bị sét đánh, bị bắt tại trận, khuôn mặt tối sầm.......

Đỗ Lôi Ti từ từ đi tới, khẩn trương hỏi “Cậu chủ có chuyện gì không?”

“Sao cô lại nhìn lén tôi?”

Mẹ kiếp thằng bé này thật sự không có lễ phép, không hổ là cha con, tính cách đều giống nhau!

Bùi Mộng Na ngồi một bên che miệng cười, sau đó nói “Tiểu Vũ, không được không lễ phép như vậy, phải gọi là dì.”

Đỗ Lôi Ti vừa nghe thấy cách gọi này, thật sự không hài lòng, rõ ràng cô hơn thằng bé chưa tới hai mươi tuổi, tại sao lại gọi dì chứ? Rõ ràng phải gọi là chị chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.