Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng Yêu

Chương 17: Cậu chủ



Bùi Vũ nhìn người mặc đồ giúp việc đứng trước mặt “Cô kia sao cô lại nhìn lén tôi?”

“Tôi...tôi không có nhìn lén.” Đỗ Lôi Ti vội vàng giải thích.

Bùi Mộng Na ngồi bên cạnh nhìn hai người nói chuyện, thật sự rất thú vị, vì vậy mở miệng nói “Lôi Ti, đây chính là con trai của anh tôi, thằng bé này từ nhỏ đã được chiều hư rồi.

Bùi Vũ bất mãn nhìn cô nói “Cô, mọi người căn bản không cò chiều cháu, kể từ lúc đi học cháu đều ở trường.” Nói xong nét mặt lộ vẻ bi thương.

Đỗ Lôi Ti nhìn thấy biểu hiện kia không khỏi đồng tình, nhẹ nhàng nói “Cậu chủ, ở trường cũng tốt, ở trường có rất nhiều bạn chơi cùng cậu chủ.”

“Cô thì biết gì, ở trường không có ai chơi chung với tôi.”

“Cái gì?” Đỗ Lôi Ti trợn to mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Bùi Vũ nhìn nét mặt của cô, khẽ lườm “Cô kia, thu hồi ánh mắt đồng tình của cô lại.”

Mẹ kiếp, thằng bé này còn có thể đoán được tâm tình của người khác, thật sự khiến cho cô cảm thấy không có chốn dung thân.

Đỗ Lôi Ti bị người khác nhìn thấu tâm tư, cảm thấy xấu hổ ho khan hai tiếng “Cậu chủ, tôi không có đồng tình với cậu là cậu nhìn nhầm rồi.”

Bùi Mộng Na nhìn thấy vẻ mặt khó xử của Đỗ Lôi Ti, mở miệng nói giúp “Tiểu Vũ, cháu phải về phòng làm bài tập rồi.”

Bùi Vũ vừa nghe thấy cô nói như vậy, cầm cặp sách quay về phòng của mình.

“Cô chủ, tôi thật sự không phải là đồng tình với cậu chủ.” Đỗ Lôi Ti hoảng loạn giải thích.

Bùi Mộng Na buồn cười nhìn cô “Lôi Ti, cô không cần khẩn trương như vậy, hôm nay là lần đầu tiên tôi thấy tiểu Vũ biểu hiện như vậy, thì ra không phải là nó không thích nói chuyện.”

Đỗ Lôi Ti không dám tin khi nghe những lời cô nói, vì vậy liền hiếu kỳ hỏi “Sao cậu chủ lại không thích nói chuyện?”

Bùi Mộng Na thu lại nụ cười “Bởi vì từ nhỏ tiểu Vũ đã không có mẹ nên không giống những đứa trẻ khác.”

Đỗ Lôi Ti vừa nghe đến đây cảm thấy ngượng ngùng, đều do cô tò mò đụng chạm vào nỗi đau của người khác “Cô chủ, thật xin lỗi, là tại tôi không tốt.”

Bùi Mộng Na cười cười “Không có gì, đây không phải là bí mật gì, chỉ là, tôi cũng cảm thấy kỳ quái, xem ra tiểu Vũ rất có ấn tượng với cô.”

“Ha ha, cô chủ, chắc cô nhìn lầm rồi, cô chủ, nếu không còn chuyện gì vậy tôi lui xuống trước.” Đỗ Lôi Ti giả vờ ngây ngốc cười.

“Được!” Bùi Mộng Na khẽ trả lời.

Sau khi Bùi Vũ quay về phòng cất cặp sách liền đi ra khỏi phòng của mình.

“Ba, trường học muốn họp phụ huynh, cô giáo muốn ba có mặt.” Bùi Vũ không gõ cửa trực tiếp đi vào phòng làm việc.

Bùi Tuấn Vũ không ngẩng đầu, trực tiếp từ chối “Không có thời gian, con nói người giúp việc đi đi.”

Kể từ sau khi người phụ nữ kia rời đi, Bùi Tuấn Vũ cũng không muốn nhìn mặt con trai mình, không phải là anh không thương con mà là vừa nhìn thấy thằng bé anh sẽ lại nghĩ tới người phụ nữ kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.