Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng Yêu

Chương 20: Dối trá



Lúc nấu bữa tối, Đỗ Lôi Ti nhìn thấy nguyên liệu trong tủ lạnh, quyết định nấu trứng gà sốt cà chua, lại chọn mấy loại rau, ở trong phòng bếp chuẩn bị.

Quản gia cùng những người giúp việc khác đứng ở ngoài nhìn cô, trong lòng mọi người đều thắc mắc, trong phủ tổng thống có đầu bếp cao cấp sao không dùng lại muốn người giúp việc chuẩn bị bữa tối chứ?

Bởi vì trong nồi vẫn còn nước, Đỗ Lôi Ti đổ dầu vào liền bắn lên bàn tay cô, bàn tay trắng như tuyết liền xuất hiên dấu vết hồng hồng.

Bây giờ tay cô bị phỏng rất đau nhưng không nghĩ nhiều, trực tiếp đổ trứng gà đã đánh vào trong nồi, nướng cháy đen mới lấy ra.

Đỗ Lôi Ti chuẩn bị xong bốn món mặn một món canh, bày trên bàn ăn, ba người ngồi trên bàn ăn trợn to mắt nhìn bàn ăn, sau đó lại cùng nhau ngẩng đầu nhìn cô.

Tất cả người giúp việc đều há miệngnhìn cô giống như người ngoài hành tinh.

Đỗ Lôi Ti len lén nuốt nước miếng, trong lòng bi thương, cô cũng không muốn như vậy.

Bùi Tuấn Vũ mặt không đổi cầm đũa lên, khều khều món ăn bị khét trên bàn nói “Cái này là cái gì?”

Đỗ Lôi Ti nuốt nước miếng, khẩn trương đến nỗi cà lăm “Là, là, là......”

“Là cái gì?” Giọng Bùi Tuấn Vũ tỏa ra khí lạnh.

“Dạ, trứng sốt cà chua!” Đỗ Lôi Ti bị dọa sợ khóc thút thít nói.

“Cái này thì sao?”

“Là, là canh nấm.”

Bùi Tuấn Vũ nặng nề bỏ đôi đũa lên bàn ăn, mặt tối sầm nhìn cô gái trước mặt đang khóc thút thít, lại nhìn các món ăn trên bàn, xoay người bỏ đi.

Đỗ Lôi Ti cùng tất cả người giúp việc vừa nhìn thấy tổng thống rời đi, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, quản gia cần chiếc khăn trên tay nhẹ nhàng lau mồ hôi.

Bùi Mộng Na đứng lên nói “Đầu bếp, bây giờ chuẩn bị lại bữa tối!” Sau đó đi tới trước mặt Đỗ Lôi Ti.

Cầm tay Đỗ Lôi Ti đến ghế sa lon ngồi.

“Đau......” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đỗ Lôi Ti nhíu lại.

“Sao vậy?” Bùi Mộng Na nhìn thấy bàn tay nhỏ bé của cô bị phỏng, dắt cô về phòng mình.

Mọi người thấy bóng lưng của hai người đều đứng bàn tán, rốt cuộc người giúp việc mới tới này có quan hệ như thế nào với người nhà tổng thống?

“Sao cô chủ lại đối xử tốt với người giúp việc mới như vậy?”

“Không biết, có thể là có quan hệ gì đó không?”

“Tổng thống nhìn thấy một bàn thức ăn như vậy chỉ lạnh lủng bỏ đi, lúc trước có đầu bếp nấu các món khó ăn tổng thống liền đuổi việc, tại sao lần này lại không như vậy?”

“Đúng là như vậy ư?”

“Ai......”

Mọi người đang rối rít bàn luận, quản gia đứng một bên ho khan hai tiếng, nghiêm khắc nói “ Không nên nói lung tung, đây là phủ tổng thống, không phải chợ bán thức ăn, biết chưa?”

Tất cả người giúp việc nghe thấy vội vàng tản ra làm việc của mình.

Bùi Mộng Na kéo Đỗ Lôi Ti vào phòng mình, để cô ngồi trên giường, lấy hộp thuốc, tìm thuốc trị bỏng.

“Cô chủ, không cần đâu, không còn đau nữa.” Đỗ Lôi Ti cẩn thận từ chối.

Bùi Mộng Na nhìn bộ dáng khẩn trương của cô nở nụ cười “Sao lại không đau, không phải bây giờ cô rất đau sao? Lúc trước tôi cũng từng bị phỏng, tôi biết rõ cảm giác thế nào.”

“Nhưng, nhưng mà cô là cô chủ, tôi chỉ là một người giúp việc.”

“Trong mắt tôi người giúp việc cũng là người, hơn nữa tôi đã xem cô là bạn, cô không muốn tôi làm bạn cô sao?” Bùi Mộng Na nghi ngờ nhìn cô.

Cô chủ thật sự là người tốt, so với hai cha con tổng thống thật sự chênh lệch rất lớn.

“Nhưng nhưng......” Đỗ Lôi Ti nhìn cô như còn muốn nói gì liền bị cắt ngang.

“Không cần nhưng gì hết, tôi đã xem cô là bạn tôi.” Nói xong cầm lọ thuốc trị bỏng bôi lên tay cô.

Bùi Mộng Na cũng không biết là chuyện gì xảy ra, lần đầu nhìn thấy cô liền có cảm giác muốn cô làm bạn, nhìn thấy cô đi cùng với anh trai còn có lần cô khóc từ trong phòng làm việc đi ra, cảm thấy cô thật sự là một người rất đơn thuần, cô thật sự muốn làm bạn với một người đơn thuần như Đỗ Lôi Ti.

Không giống như những người phụ nữ bên ngoài kia, biết cô là em gái tổng thống liền nịnh bợ cô, khiến cho cô cảm thấy những người đó thật sự chính là dối trá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.