Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng Yêu

Chương 50



“Mộng Na, nhanh xin lỗi công chúa!” Giọng nói lạnh lùng phát ra từ người đàn ông đang đi từ trên lầu xuống.

Bùi Mộng Na nhìn anh trai mình, im lặng hỏi “Anh, tại sao em phải xin lỗi?”

Lâm Thanh nhìn người đàn ông trước mặt thay mình nói chuyện, rộng lượng nói “Tổng thống, không quan trọng, em gái còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, tôi sẽ không so đo với cô ấy!”

Bùi Mộng Na liếc cô ta, khinh thường trả lời “Công chúa, tôi không có người chị gái như cô, tôi gánh không nổi, lại nói chúng ta cũng không có quan hệ gì.”

“Nói xin lỗi!” Giọng nói lạnh lẽo lại vang lên.

“Tại sao em phải xin lỗi? Em không làm gì sai?” Bùi Mộng Na bất mãn trả lời.

Bùi Tuấn Vũ nhìn em gái mình “Bởi vì cô ấy là khách quý!”

Lúc anh ra những lời này có hai nghĩa, một là muốn nhân cơ hội này để em gái mình khiêm tốn một chút, hai là muốn cho công chúa nghe rõ, cô ta chỉ là khách ở đây, không phải chủ nhân nơi này!

Đỗ Lôi Ti nhìn thấy cô chủ như vậy vội vàng mở miệng “Cô chủ, chúng ta ra ngoài đi?”

“Chỗ này cô có quyền nói sao? Một người giúp việc nho nhỏ lại dám làm càn như vậy.” Lâm Thanh không coi ai ra gì nói.

Bùi Mộng Na tức giận nhìn người phụ nữ đối diện mình......

“Mộng Na, em ra ngoài trước đi, anh có chuyện muốn nói với công chúa!” Bùi Tuấn Vũ nhìn em gái nói.

Bùi Mộng Na tức giận ném dao nĩa lên bàn, kéo Đỗ Lôi Ti, trực tiếp đi ra ngoài phủ tổng thống!

Bùi Tuấn Vũ nhìn hai người, lại quay đầu nói “Công chúa, đây là phủ tổng thống, không phải là đất nước cô, tôi không muốn khách ở trong nhà lại tự quản lý người giúp việc của tôi.”

Lâm Thanh hừ nhẹ trả lời “Tổng thống, đất nước anh không giống đất nước tôi, tôi cảm thấy người giúp việc trong phủ của anh không biết phân biệt lớn nhỏ, lại có thể cùng chủ đi ra ngoài? Còn nữa, người giúp việc mới vừa đi ra ngoài đó tay chân rất vụng về.”

“Công chúa, người giúp việc đó là tôi thuê, còn phải hỏi cô sao? Mặc dù cô là khách ở đây nhưng mà hãy có bộ dáng của một người khách, bằng không mời trở về!” Bùi Tuấn Vũ không khách khí nói.

Lâm Thanh thật sự không ngờ, tổng thống lại bao che cho một người giúp việc, điều này làm cô ta thật mất mặt. Cô ta đã nhắm vào vị trí nữ chủ nhân nơi này, cô ta nhất định phải lấy được!

Vì muốn cứu vãn một chút mặt mũi, Lâm Thanh hạ giọng nói “Tổng thống, sao lại có thể như vậy chứ, tôi vẫn cho rằng đất nước anh không giống đất nước tôi. Cho nên thật xin lỗi, sẽ không có lần sau.”

Bùi Tuấn Vũ vừa ăn sáng vừa nhìn người phụ nữ trước mặt “Nhớ là tốt rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.