Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng Yêu

Chương 6: Phủ tổng thống



Ngày hôm sau khi trời vừa rạng sáng , Đỗ Lôi Ti muốn dậy sớm đi tìm việc, không ngờ bà chủ nhà phù thủy đã đứng trước cửa phòng cô.

Bà chủ nhà phù thủy bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười “Tiểu Lôi, sớm như vậy đã muốn đi ra ngoài sao, thời gian đóng tiền phòng đã tới!”

Đỗ Lôi Ti nở nụ cười còn khó coi hơn khóc “Dì, có thể trễ thêm mấy ngảy không, bây giờ cháu muốn ra ngoài tìm việc làm, lĩnh lương liền lập tức trả tiền phòng cho dì có được không?”

“Cái gì? Cô không có việc làm? Vậy cô còn ở đây làm gì? Tiền phòng còn không đóng nổi vậy thì tôi cũng không cho thuê phòng nữa, cô mau thu dọn đồ đạc đi!” Bà chủ nhà phù thủy lộ ra khuôn mặt sắc sảo quát tháo.

Đỗ Lôi Ti vừa nghe thấy không cho thuê phòng, vậy không phải cô phải ngủ dưới gầm cầu rồi sao, nghĩ đến đây nhất thời hoảng sợ đến khẩn trương “Dì, làm ơn, thư thả cho cháu mấy ngày đi, nếu bây giờ cháu dọn đi cũng sẽ không có chỗ nào để ở!”

“Cô có chỗ ở hay không liên quan gì đến tôi, có hai con đường cô tự chọn đi, một là bây giờ đóng tiền thuê nhà cho tôi, hai là ngay lập tức thu dọn đồ đạc rời đi!”

“Dì, con có thể không chọn cái nào được không? Còn có lựa chọn thứ ba không?” Đỗ Lôi Ti khẽ hỏi, chỉ sợ chọc bà chủ nhà phù thủy này phát điên lên.

Bà chủ nhà phù thủy cười hì hì nhìn cô, lập tức lộ ra nét mặt hung ác “Điều thứ ba là ngay lập tức cút đi!” Nói xong đi vào trong phòng ném va li của Đỗ Lôi Ti ra ngoài.

Vừa nhìn thấy va li của mình nằm ở ngoài hành lang, Đỗ Lôi Ti nhất thời bùng nổ “Bà, bà phù thủy, không thuê thì không thuê, sao lại ném va li của tôi ra ngoài?”

“Cái gì, cô kêu tôi là phù thủy, đúng là hồ ly tinh, tôi tốt bụng cho cô thuê phòng, cô lại chửi tôi như vậy?” Bà chủ nhà phù thủy giơ tay lên như muốn đánh Đỗ Lôi Ti.

Đỗ Lôi Ti nhắm hai mắt lại, che đầu, chờ đợi cái tát này giáng xuống, nhưng mà chờ cả một lúc lâu vẫn không thấy đau, kết quả là, từ từ mở hai mắt của mình, chuẩn bị xem chuyện gì xảy ra cô liền hoàn toàn kinh ngạc!

A a a a a!

Chuyện gì xảy ra vậy?

Ai tới nói cho cô biết với?

Tại sao thư ký tổng thống lại tìm tới đây?

Trong nháy mắt Đỗ Lôi Ti liền nghĩ đến mấy vết xước trên cửa sổ xe tổng thống, kết quả liền giả vờ cười khúc khích hỏi: “Thư ký đại nhân, anh tìm tôi có việc gì sao?”

Đường Vũ nghe thấy có người gọi mình là đại nhân, thiếu chút nữa nhịn không được bật cười, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng: “Tổng thống muốn gặp cô!”

“Thư ký đại nhân, tổng thống một ngày kiếm cả tỷ bạc, tại sao lại muốn gặp tôi, lại nói bây giờ tôi thất nghiệp còn phải ra ngoài tìm việc nên không thể đi theo!” Nói xong muốn xách va li của mình chạy đi.

Đường Vũ quay đầu lại, ý nói bảo vệ ở sau lưng mình ngăn người lại, đi lên trước, mặt không có biểu hiện gì nói “Cô Đỗ, tổng thống muốn gặp cô, cô phải đi một chuyến.”

Bà chủ nhà đứng một bên ngẩn người, vừa nghe thấy hai chữ tổng thống, vội vàng khóa cửa, chạy về nhà mình, chỉ sợ dính vào rắc rối.

Đỗ Lôi Ti nhìn thấy bộ dáng chạy trốn của bà chủ nhà liền tối sầm mặt, mẹ kiếp, chẳng lẽ lại sợ tổng thống như vậy sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.