Ông Xã Phúc Hắc, Vợ Ngốc Đáng Yêu

Chương 7: Có gì đặc biệt hơn người



Cứ như vậy Đỗ Lôi Ti bị hai người đàn ông cao to vạm vỡ đeo kính đen đỡ lên xe.

Đỗ Lôi Ti vừa giãy giụa vừa la to “A, va li của tôi, hai người nhanh buông tôi a, không muốn đến phủ tổng thống, buông tôi ra......”

Đường Vũ xách va li đang nằm trên mặt đất lên nhét vào trong cốp ở sau xe, ngay sau đó ngồi vào ghế phụ cạnh ghế tài xế.

Tiếc rằng Đỗ Lôi Ti đấu không lại hai người đàn ông to lớn nên cứ như vậy bị đưa lên xe.

Dọc đường đi cô không ngừng giãy giụa, đi tới nơi mà cô chỉ có thể nhìn thấy trên ti vi.

Tổng, tổng thống, phủ tổng thống......

Không thể nào, thật sự đưa cô đến phủ tổng thống sao?

Hiện tại Đỗ Lôi Ti rất sợ, trái tim bé bỏng của cô không ngừng đập loạn nhịp, cơ thể cũng tự động run lên.

Xe dừng lại bên trong biệt thự, Đường Vũ đi xuống xe, đứng ở cửa chờ cô.

Đường Vũ chờ lâu không nhịn được níu chặt chân mày nói “Cô Đỗ, sao cô còn chưa xuống xe, tổng thống đang đợi cô!”

“Cái đó......hiện tại chân tôi mềm nhũn, không đi được.” Đổ Lôi Ti không ngừng vân vê vạt áo, giọng điệu trả lời càng ngày càng nhỏ.

“Dìu cô ấy xuống xe, đến phòng làm việc của tổng thống!” Đường Vũ nói với bảo vệ đang đứng bên cạnh.

Vừa nghe thấy hai người bảo vệ hung ác kia sẽ tới đỡ mình Đỗ Lôi Ti sợ tới mức từ trên xe nhảy ra ngoài, lo lắng trả lời “Không, không cần, tôi tự đi được.”

Có nằm mơ Đỗ Lôi Ti cũng không nghĩ đến cô lại có thể đến phủ tổng thống, nếu là ở thời cổ đại thì đây chính là nơi vua ở.

“Vậy thì tốt, tổng thống đợi cô rất lâu rồi!” Nói xong, Đường Vũ nhấc chân đi vào biệt thự.

“Này, anh thư ký, tôi...va li của tôi phải làm sao?”

Đỗ Lôi Ti nhăn mặt, theo sát phía sau.

Mẹ kiếp, rốt cuộc là người thế nào chứ, thư ký tổng thống thì sao, có gì đặc biệt hơn người, cô đang suy nghĩ, tương lai nhất định phải lớn hơn chức vụ thư ký của anh ta, để cho bọn họ nhìn một chút xem cô là ai.

Nghĩ thì nghĩ, lại nói ở đây trừ tổng thống là người có chức vụ to nhất cũng chỉ có phu nhân tổng thống mới là người đứng thứ hai, nghĩ tới đây vẫn là thôi đi, Đỗ Lôi Ti chỉ là một công dân nhỏ, đời sau cũng không thể ngồi lên vị trí phu nhân tổng thống.

Khi đi vào sảnh lớn, Đỗ Lôi Ti không tự chủ nhìn xung quanh đến choáng váng, cảm giác như cô đang đi vào xứ sở thần tiên, nhìn quanh bốn phía, trong lòng không khỏi cảm thán......

Người có tiền chính là không thiếu tiền a a a!!!

Khi tới phòng làm việc của tổng thống, Đỗ Lôi Ti khẩn trương đến nỗi chân không ngừng run lên.

“Cốc cốc......” Đường Vũ lễ phép gõ cửa phòng làm việc.

“Mời vào!” Bùi Tuấn Vũ vẫn cúi đầu xem tài liệu.

“Tổng thống, đã đưa người đến!”

“Được, cậu có thể đi ra ngoài!”

Đường Vũ đi ra khỏi phòng làm việc, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Bùi Tuấn Vũ từ trong tài liệu ngẩng mặt lên, nhìn cô gái trước mặt, dáng dấp thanh tú, chỉ có ăn mặc......

“Cô có biết tại sao hôm nay lại bị bắt đưa tới đây không?” Bùi Tuấn Vũ khẽ nhếch miệng nhìn cô gái trước mắt.

“Tiểu nhân không biết, tổng thống đại nhân một ngày kiếm cả tỷ bạc, tìm cái mạng nhỏ này có chuyện gì sao?” Đỗ Lôi Ti giả vờ ngây ngốc hỏi.

Bùi Tuấn Vũ vừa nghe thấy cô nói như vậy, thật sự không nhịn được cười nhưng anh là tổng thống, không thể tùy tiện biệu lộ cảm xúc ra ngoài.

“Xe của tôi do cô làm xước phải không!”

Đỗ Lôi Ti dùng hết công lực mở to hai mắt, lắc đầu liên tục “Tổng, tổng thống, anh đừng hiểu lầm, xe của anh bị xước sao lại liên quan đến tôi.”

“Thật sao?” Bùi Tuấn Vũ đi lên trước, đứng trước mặt Đỗ Lôi Ti.

Đỗ Lôi Ti bị dọa sợ, lui về phía sau, mắt nhìn ra chỗ khác “Thật, thật sự không liên quan đến tôi.”

Đỗ Lôi Ti từ nhỏ đã có tật, nếu cô nói dối mặt sẽ quay ra chỗ khác nhìn lung tung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.