Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá

Chương 102: Sưởi ấm



Chu Duệ Trạch đùa giỡn cười cười, ánh mắt nhìn về phía mọi người, hỏi "Các người không muốn làm ăn cùng với tôi?"

Chu Duệ Trạch vừa nói xong, mọi người cùng nhau lắc đầu.

Đùa gì thế, làm ăn cùng Chu Duệ Trạch là quá thuận tiện rồi. Hoàn toàn không cần quan tâm bất kỳ nguy hiểm gì, chỉ cần ánh mắt đủ chính xác, đầu tư cái gì đều là kiếm tiền, cũng sẽ không có phiền phức khác bên ngoài.

Đối tác tốt như vậy, nếu bọn họ bỏ qua, chắc đầu óc bị nước vào rồi.

Thấy phản ứng của mọi người trong lòng Chu Kỳ Côn liền lạnh lẽo, ông thế nào cũng không nghĩ tới sự nghiệp của con trai mình đến mức này.

Hình như so với tưởng tượng của ông còn rộng lớn hơn nhiều, hơn nữa, những người hôm nay ông mời tới tới tuyệt đối đều là người có mặt mũi, tại sao lại sợ Chu Duệ Trạch như vậy?

"Các vị, buổi tối cũng không có chuyện khác sao? Công ty không vội vàng?" Chu Duệ Trạch lành lạnh hỏi.

Lời vừa ra khỏi miệng, lập tức có người nghĩ đến công ty mình còn có những chuyện khác phải xử lý, lập tức cáo từ.

Rất nhanh, mọi người rối rít rời đi, chỉ để lại ký giả do Chu Kỳ Côn chuẩn bị vẫn còn ở bên trong biệt thự, không biết nên làm cái gì bây giờ.

Nhìn mới vừa rồi mọi người còn náo nhiệt, bây giờ phần lớn chỉ lưu lại mười mấy phóng viên đứng cô đơn ở bên trong kia, Chu Kỳ Côn đột nhiên có một loại cảm giác bi thương, cũng không biết tại sao, làm cho ông nghĩ tới lúc ông buôn bán thất bại.

Cái loại cảm giác bị mọi người vứt bỏ, bị cô lập ở toàn bộ thế giới cảm giác hoàn toàn suy sụp.

"Được, tốt, thật đúng là không biết con trai của tôi có bản lãnh như vậy. Có thể ở giới kinh doanh một tay che trời rồi." Chu Kỳ Côn càng nghĩ càng giận, nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, sau đó chỉ một ngón tay vào phóng viên phía dưới, "Anh có thể ở giới kinh doanh một tay che trời, anh cho rằng có thể cản trở miệng của tất cả mọi người sao?"

Chu Duệ Trạch nở nụ cười, thật sự cảm thấy cha của mình rất là buồn cười, người đàn ông đã từng mang cho anh vô số ký ức kinh khủng đã trở nên buồn cười như vậy rồi sao.

Người đàn ông ban đầu dùng dây lưng từng phát từng phát in dấu vết trên người của anh, thế nào trở nên ấu trĩ như thế?

"Bọn họ nghĩ muốn truyền đi ra ngoài?" Chu Duệ Trạch tùy ý hỏi.

Chu Kỳ Côn hừ lạnh một tiếng: "Chẳng lẽ anh không biết ngôn luận tự do? Anh còn muốn can thiệp hay sao?"

"Dĩ nhiên. Mọi người có thể tự do ngôn luận, chỉ là, tôi không muốn nghe đến tự do." Chu Duệ Trạch cầm điện thoại di động lên tùy ý bấm gọi một dãy số, sau khi bên kia tiếp nhận, lạnh lùng hỏi một câu: "Khi nào thì phóng viên cũng bắt đầu tới đưa tin tôi rồi?"

Nói xong, căn bản cũng không chờ bên kia đáp lời, trực tiếp cúp điện thoại.

Không quá hai phút, khi Chu Kỳ Côn vẫn còn kinh ngạc, phía dưới đột nhiên vang lên chuông điện thoại, một phóng viên khó hiểu cầm điện thoại lên, tiếp nhận, thái độ một mực cung kính vừa muốn nói chuyện, lại bị bên kia tức giận mắng dọa sợ.

Không biết bên trong điện thoại nói cái gì, chỉ biết là người phóng viên kia sắc mặt đột nhiên đen xuống, còn kinh khủng hơn so với thấy quỷ, luôn miệng đáp lời: "Đúng, đúng, phải . . . . . Được, vâng. . . . . ."

Sau đó cúp điện thoại, nhìn về phía Chu Kỳ Côn: "Chu tiên sinh, tôi đi về trước đây, cái đó, tôi sẽ gửi trả lại ."

Nói xong, cũng không đợi Chu Kỳ Côn trả lời, vội vàng ôm máy chụp hình của mình, thu dọn đồ đạc vèo một cái chạy đi, so với thỏ chạy trốn còn nhanh hơn.

Ngay sau đó, điện thoại của các phóng viên khác liên tiếp vang lên, cùng nhận điện thoại, vẻ mặt thấp thỏm giống nhau động tác và lời nói nhanh chóng như nhau.

Không quá năm phút sau, trong biệt thự to như vậy người ngoài đều đi sạch sẽ.

Chu Duệ Trạch đùa giỡn nhìn Chu Kỳ Côn cực kỳ tức giận cười: "Ông còn có cái gì có thể tiếp tục."

Cái gì áp lực bên ngoài, còn có dư luận, anh hoàn toàn cũng không để những thứ kia ở trong mắt.

Ai dám đưa tin anh?

Ai dám gây khó dễ cho anh?

Nhiều năm như vậy, anh có thể có địa vị bây giờ, khắp nơi tất cả các mặt đều có quan hệ.

"Mày. . . . . ." Chu Kỳ Côn không biết nói gì, dường như ngàn lời muốn nói đều mắc ở trong cổ họng, cố tình không phát ra được âm thanh nào.

"Được rồi, được rồi, hai cha con còn đánh nhau sao?" Đổng Nhu Bình ở một bên vội vàng hoà giải, cười ha hả nói, "Duệ Trạch con cũng thiệt là, ba con còn không phải là vì chào đón con."

Chu Duệ Trạch cười lạnh, hoàn toàn không để ý đến Đổng Nhu Bình nói: "Hôm nay tôi không tới xem các người diễn trò, chỉ là nói cho các người biết, về sau không có việc gì đừng tới tìm tôi."

"Các người sinh ra tôi, phí sinh hoạt tôi sẽ cho, nhưng là những thứ khác cũng không cần suy nghĩ." Lời nói của Chu Duệ Trạch giống như nói cho Chu Kỳ Côn nghe.

Chu Kỳ Côn giận đến mặt đỏ bừng, giận dữ hỏi: "Mày cho rằng tao là ham muốn tiền của mày sao?"

Dù sao trước kia ông cũng là ông chủ của một công ty, sẽ tới nông nỗi ham phí sinh hoạt sao?

Chu Duệ Trạch lạnh lùng cười, trong tươi cười không có một chút nhiệt độ chỉ có sự châm chọc nồng đậm: "Nói không ham, vậy cuộc sống nhiều năm xa xỉ của ông trôi qua như thế nào?"

"Xe, phòng ốc, từng tiệc rượu xa xỉ là ai tính tiền?" Chu Duệ Trạch hừ lạnh, nhìn chằm chằm Chu Kỳ Côn, "Nhẫn nại của tôi có hạn, cung cấp sinh hoạt phí cho các người đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, không cần vọng tưởng tới thao túng cuộc sống của tôi."

"Láo xược!" Chu Kỳ Côn chợt vung lên cánh tay, dựa theo hướng Chu Duệ Trạch rồi đánh xuống.

Chút động tác lén lút này làm sao có thể tổn thương được Chu Dduệ Trạch, Chu Kỳ Côn chỉ cảm thấy cổ tay căng thẳng, bị Chu Duệ Trạch vững vàng bắt được, đôi mắt tức giận chống lại đôi mắt lạnh lẽo của Chu Duệ Trạch, khiến trong lòng Chu Kỳ Côn đột nhiên cả kinh, hình như có chuyện gì đó không giống nhau.

Hoàn toàn nằm ngoài tính toán của ông, hình như có chuyện gì đó ông không có tính đến .

Chu Duệ Trạch chế nhạo: "Bây giờ tôi đã không phải đứa bé trước kia, muốn đánh liền đánh tôi, khiến ông thất vọng. Khuyên ông một câu, tốt nhất an phận thủ thường, đừng làm chuyện để cho tôi mất hứng."

"Xem như ông cũng có một phần sinh ra tôi, tôi có thể cho ông dưỡng lão, nếu không. . . . . ." Câu nói kế tiếp Chu Duệ Trạch cũng không có nói ra, chỉ là ánh mắt lạnh lẽo của anh khiến Chu Kỳ Côn giạt mình rùng mình một cái, không khỏi khiếp đảm.

"Bà xã, chúng ta đi." Chu Duệ Trạch buông lỏng tay Chu Kỳ Côn ra, ôm Hà Quyên xoay người rời đi.

"Duệ Trạch, con đi đâu hả? Đều trở về, chẳng lẽ cũng không ở nhà ở một buổi chiều sao?" Đổng Nhu Bình còn muốn khuyên nhủ Chu Duệ Trạch, giữ quan hệ hòa hoãn.

Chỉ là, trước kia ấn tượng người đối diện quá mức khắc sâu, cho nên, Chu Duệ Trạch rất không thích cái nhà này.

Trong nhà này chỉ có không ngừng mắng, trong thoáng chốc, dường như lại nghe đến âm thanh quen thuộc trước kia, mỗi ngày cũng tràn ngập ở bên tai—

"Mày là con tao sao? Thế nào đần như vậy? Ngay cả cái này cũng sẽ không…?"

"Đồ như mày cũng coi là người hả?"

"Sao mày không chết luôn đi?"

"Mày chính là đồ tai họa, nếu không công ty cũng sẽ không đóng cửa."

"Mày chính là mầm tai họa!"

Một tiếng một tiếng mắng, một câu một câu lời nói ác độc, giống như tái hiện, lần nữa xuất hiện, ăn sâu vào xương tủy anh, vĩnh viễn đều không cách nào phai mờ, cả ngày lẫn đêm không ngừng hành hạ linh hồn của anh.

Thân thể không khỏi khẽ phát run, lãnh, rất lạnh. . . . . .

Vừa lúc đó, cảm thấy cánh tay ấm áp ôm anh vào trong ngực, vừa vặn vòng hông của anh, ấm áp từ từ tới lan ra, xua cái lạnh lẽo đến tận xương đó đi ra ngoài.

Biết là người nào cho anh ấm áp, Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng cười, xoay tay lại ôm Hà Quyên: "Bà xã, chúng ta về nhà."

Nơi có Hà Quyên mới là nhà của anh, mới là nhà cho anh ấm áp.

Nơi đó có người yêu của anh, là nơi anh có thể buông lỏng cả người.

Nhà tuyệt đối không phải là nơi sang trọng chỉ có ích lợi này, nơi không có một chút tình người.

"Súc sinh, nếu mày đi, cũng đừng trở lại." Chu Kỳ Côn ở sau lưng Chu Duệ Trạch lớn tiếng kêu lên mắng.

Chu Duệ Trạch lạnh lùng cười, không hề quay đầu lại lành lạnh ném ra một câu: "Chu tiên sinh, ông lầm sao, cái phòng này hình như là của tôi đấy, ông có tư cách gì ra lệnh cho tôi?"

Nói xong, hoàn toàn không xem người sau lưng là có nét mặt gì, mang theo hà Quyên rời đi.

Ngồi vào bên trong xe, Chu Duệ Trạch nhắm mắt lại an tĩnh nghỉ ngơi, trong đầu hò hét loạn lên, hoàn toàn không cho anh được nghỉ ngơi.

Anh không có nghĩ đến, anh phụng dưỡng nhiều năm như vậy, đổi lại là bọn họ được voi đòi tiên.

Thật ra thì anh vẫn không hiểu một chuyện, chính là, tại sao từ nhỏ anh cũng không được cha mẹ thích. Đã từng một lần anh cho là mình được nhặt về từ bên ngoài, thậm chí sau khi anh có năng lực, còn đi bệnh viện xét nghiệm DNA, quan hệ máu mủ cũng không sai, anh đúng là con ruột.

Nhưng mà, tại sao cha mẹ anh từ nhỏ đã nhìn không tốt đây?

Từ lúc đi học chính là dáng vẻ như thế, nếu anh thi đứng thứ hai, cha mẹ lập tức cho anh một bữa đánh chửi, mắng anh không dám ngẩng đầu.

Cứ như vậy, thành tích học tập của anh càng ngày càng không được, chỉ cần không phải thứ nhất, đổi lấy chính là đánh chửi. Sau lại thành tích bộc phát không được, chính là một ngày đều không ngừng đánh chửi.

Bất kể anh làm cái gì đều sẽ bị mắng, giống như bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều sẽ bị trút lên hai bàn tay.

Cuối cùng làm cho anh nơm nớp lo sợ, cái gì cũng không dám làm, có một chút động tĩnh sẽ bị sợ đến run rẩy.

Lúc này Chu Kỳ Côn lại có lý do, nói anh không có can đảm, không giống như là con ông ta.

Hình như trí nhớ trước kia khắc sâu nhất đúng là dây lưng, dây lưng của Chu Kỳ Côn, một dây lưng một dây lưng quất trên người, một dây lưng đi xuống, lập tức tím bầm, cái dấu vết đó rất nhiều ngày cũng không lặn xuống được.

Anh cứ sống như vậy, cho đến khi công ty Chu Kỳ Côn đóng cửa, cho đến khi theo ông ta từ trong biệt thự dời đến phòng thuê nho nhỏ.

Cuộc sống thay đổi, hoàn cảnh chung quanh thay đổi, cuộc sống của anh vẫn không có biến hóa.

Trước kia bọn họ vội chuyện của công ty, có lẽ hai ba ngày mới có thể bị dây lưng rút ra dừng lại.

Sau khi Chu Kỳ Côn phá sản, dường như đã thành thói quen, ở trong ký ức của anh, trên người cũng chưa có ngày nào không bị thương .

Rốt cuộc, dưới tình huống không thể nhịn được nữa, anh chạy, không có mang theo gì cả chạy.

Sau đó, cuộc sống thay đổi, xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Vốn cũng không quan tâm sống chết, cho nên khi gặp phải chuyện tàn nhẫn làm anh cứ thế đi theo con đường mới .

Mới bắt đầu không có bất kỳ quy tắc nào, tất cả bản lĩnh, đều là vật lộn sống chét học được ngoài đời.

Về sau, từ từ tiếp xúc đến nơi huấn luyện chính quy, mới bắt đầu tiếp xúc các loại khẩu súng với công nghệ cao gì đó.

Rõ ràng lúc nhỏ học chậm như vậy, đến khi đó lại đột nhiên tăng mạnh, cho nên có một loại năng lực đã gặp qua là không quên được, giống như là sa mạc khô khốc, bất kỳ kiến thức nào cũng nhanh chóng bị hấp thu hết, vĩnh viễn đều lấp không đầy.

Sau lại biết một thầy thuốc tâm lý uy tín, mới làm anh từ từ thông suốt, nếu nói tuổi thơ không cách nào học tập xong tất cả đều là bóng ma trong lòng.

Sau đó chính là thoát khỏi nơi huấn luyện, trở thành kẻ lang thnag không sợ chết, cũng làm cho người ta khiếp sợ.

Người khác buôn bán đều là làm mờ ám, chính là hắn làm minh , thậm chí cùng các quốc gia đánh lên giao đạo, không biết có phải vận số của anh quá tốt, hay còn là nguyên nhân gì khác.

Làm việc nguy hiểm nhu vậy, thế nhưng để cho anh tìm được một chút thăng bằng, thành người trung gian có thế lực khắp nơi, người người cũng nể mặt anh.

Khoảng thời gian có thu hoạch tốt nhất chính là biết Nhiếp Nghiêu, còn là Nhiếp Nghiêu khuyên anh, thành lập một công ty công khai, nghỉ một chút.

Trừ nguyên nhân này ra, càng thêm bởi vì anh gặp được Hà Quyên, muốn một phần an ổn.

Yên lặng kinh doanh công ty, yên lặng coi chừng Hà Quyên chờ khi có cơ hội đến gần.

Chu duệ trạch suy nghĩ trăm vòng, dường như trong đầu rất loạn, chỉ cần đụng phải cha mẹ anh, anh cũng không thoải mái, nhưng là quan hệ máu mủ, anh cũng không thể giết bọn họ?

Ở trong lòng nhẹ nhàng thở dài, hô hấp có mùi vị quen thuộc, để cho anh có cảm giác rất an tâm, Chu Duệ Trạch chậm rãi cong lên khóe môi, mặc kệ như thế nào, bên cạnh anh còn có người đang quan tâm anh.

Sau khi về đến nhà, mang Chu Duệ Trạch về phòng, xả xong nước tắm: "Đi tắm thôi."

"Được." Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng dùng gương mặt đụng một cái vào gò má của Hà Quyên, vào phòng tắm.

Hà Quyên cởi lễ phục ra, thay đồ mặc ở nhà, đi phòng bếp làm cơm tối, cũng không có làm loại món ăn phức tạp, mà là tiện một bàn trứng gà vàng óng làm bánh trứng, lấy chút thức ăn ngon, nấu cháo.

Đợi đến sau khi chuẩn bị xong, nhìn Chu Duệ Trạch còn không có ra ngoài, vào phòng tắm, nhìn anh còn nằm ở trong bồn tắm, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, đi tới: "Nước lạnh rồi."

"Ừ." Chu Duệ Trạch khẽ hừ một tiếng, từ từ đứng lên.

Vừa mới đứng lên, khăn tắm lớn khô mát mềm mại vây ở trên người anh, Hà Quyên ngồi xổm xuống thân thể hướng về phía anh nói: "Nhấc chân."

Chu Duệ Trạch nghe lời giơ chân lên, Hà Quyên dùng khăn lông lau khô chân của anh, để cho anh giẫm lên dép lê sạch sẽ, còn nói: "Nhấc chân."

Hai cái chân cũng lau sạch sẽ, lôi kéo Chu Duệ Trạch đi giường trong phòng ngủ, ấn anh lên giường, sau lưng kê một chiếc gối, đắp chăn cho anh, nhẹ nhàng cười: "Phủ thêm áo choàng tắm vào, em đi lấy cơm tối."

Hà Quyên đi phòng bếp lấy chút thức ăn và dau rưa cuộn vào trong bánh trứng, xếp xong từng cái một, bưng bát cháo đi vào.

Đặt vào trên bàn nhỏ ở mép giường, ngồi ở mép giường, gắp lên một miếng, hướng về phía Chu Duệ Trạch nói: "Há mồm."

Dáng vẻ dụ dỗ đứa trẻ rốt cuộc lại làm cho Chu Duệ Trạch nhịn không được cười lên: "Bà xã, em thật sự coi anh là đứa bé để dỗ sao?"

Hà Quyên nhẹ nhàng cười: "Vốn đều là trẻ con, chúng ta dụ dỗ lẫn nhau."

Rõ ràng không phải là cái gì lời ngon tiếng ngọt, cố tình nói một câu như vậy, khiến trong mũi Chu Duệ Trạch chua xót, cúi đầu, cắn một miếng bánh trứng bột, từ từ nhai, nồng nặc mùi trứng và rau dưa rất ngon miệng, phối hợp vừa phải.

Kết hợp với hương vị ngọt ngào của cháo, một đường ấm đến trong dạ dày, để cho anh cả người cũng cảm thấy ấm áp.

"Anh tự mình ăn." Chu Duệ Trạch nhanh chóng sửa sang xong tâm tình của mình, nhận lấy chiếc đũa, chính mình tự ăn .

"Bà xã, em cũng ăn đi." Chu Duệ Trạch ngẩng đầu, hướng về phía Hà Quyên cười ôn hòa.

Nụ cười ấm áp như vậy một chút cũng không nhìn ra mới vừa rồi ở bên ngoài còn lạnh lẽo, Hà Quyên khẽ gật đầu cười, đáp một tiếng: "Được."

Hà Quyên đi bưng cho mình một bát cháo, hai người ở chung một chỗ an tĩnh ăn, cũng không nói gì, so với nói gì càng làm cho người ta an tâm hơn.

Cơm nước xong, hai người cũng không có làm gì, chỉ là mở ra TV, an tĩnh dựa chung một chỗ xem.

Mãi cho đến khi Hà Quyên cảm thấy người bên cạnh truyền đến hô hấp đều đều, cô vẫn như cũ không nhúc nhích, chờ anh thật sự ngủ say, lúc này Hà Quyên mới từ từ đứng dậy, đắp chăn cho Chu Duệ Trạch, tắt TV, đi thu dọn phòng bếp.

Sau đó đi tắm rửa, không tiếng động chui vào trong chăn, ôm Chu Duệ Trạch, an tĩnh ngủ.

Nổi ưu thương của anh toàn bộ cô đều thấy, có thể làm cho anh chỉ có như vậy, cho anh biết, mặc kệ như thế nào, còn có cô ở đây.

Hà Quyên mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, bị cô ôm Chu Duệ Trạch chậm rãi mở mắt, đôi mắt trong sáng, có chút buồn ngủ.

Cứ như vậy trong bóng đêm mượn một chút ánh sáng xuyên từ bên ngoài vào ngưng mắt nhìn người bên cạnh, ánh mắt nhu hòa, đầy tràn tình yêu vô tận.

Nhẹ nhàng hôn lên trán của Hà Quyên, trở tay kéo Hà Quyên vào trong ngực, trước ngực không bao giờ là trống trải nữa, tất cả đều bị lấp đầy, thở dài thỏa mãn một tiếng, Chu Duệ Trạch lúc này mới thoải mái ngủ.

Hai người cứ như vậy ôm nhau ngủ, da thịt kề nhau, cảm thụ hô hấp của nhau, cùng nhau sưởi ấm, cả đêm mộng đẹp.

Chu Duệ Trạch nơi này an ổn, bên kia Chu Kỳ Côn lại như có bão, bên trong nhà một mảnh hỗn độn.

"Được rồi, chớ đập, nếu như ông phá hủy căn phòng này, nó cũng sẽ không có cảm giác." Đổng Nhu Bbình ở bên trong thư phòng nhíu lại mày đẹp, không đồng ý nhìn đống bừa bãi đầy đất.

Phân phó người giúp việc một tiếng, để cho bọn họ quét sạch sẽ.

Bừa bãi trên sàn cũng được thu dọn xong, Chu Kỳ Côn vẫn ở nơi đó không tiếng động hờn dỗi, Đổng Nhu Bình khuyên: "Tính con trai hay đùa nghịch ngợm, ông là ba lại đi tức giận với con trai mình sao?"

"Nó bây giờ còn là đứa bé sao? Không thấy hiện giờ nó có khả năng rất lớn sao! Thật lợi hại, một cú điện thoại, tất cả mọi người đều chạy." Chu Kỳ Côn hoàn toàn không nghĩ tới sự nghiệp của Chu Duệ Trạch bây giờ lại lớn như vậy.

Ông thật sự là nghĩ không ra, đúa trẻ trước kia có chút đần, nhưng là rất nghe lời.

Hiện tại thế nào biến thành như vậy?

Ông nói gì nó đều không nghe, còn làm ông mất mặt trước mặt nhiều người như vậy, đây là ý gì?

Tại sao có thể như vậy?

" Đứa bé đã lớn rồi, cũng đã có chủ ý." Đổng Nhu Bình khuyên Chu Kỳ Côn, "Có thể còn là nhất thời không có tiếp nhận Tiểu Manh, hơn nữa sự nghiệp của nó bây giờ giống như rất lớn. Như vậy, đương nhiên nó thấy không thoải mái, con trai của mình, cãi nhau ầm ĩ với nhau làm gì hả?"

"Cãi nhau ầm ĩ? Bà rốt cuộc có biết hay không ai mới là cha ai là con?" Chu Kỳ Côn rống giận, "Con không nghe lời cha, còn ra thể thống gì? Cho là nó hiện tại có mấy đồng tiền dơ bẩn thì ngon sao?"

Mặt mũi này ông nhất định phải tìm trở về, ông tuyệt đối không thể mất mặt như vậy!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.