Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá

Chương 45: Vợ của tôi




"Thịnh tiên sinh." Hoắc Đông Tuấn tới đây lên tiếng chào hỏi với Thịnh Nhạc Dục.

"Hoắc tiên sinh rất hân hạnh được đón tiếp." Thịnh Nhạc Dục cười bắt tay với anh ta, tập đoàn Hoắc thị chủ yếu kinh doanh châu báu, đương nhiên bọn họ muốn tạo mối quan hệ.

"Giám đốc Hoắc, rất hân hạnh được đón tiếp ngài." Thịnh Nhạc Dục liếc mắt liền thấy được người đứng đầu tập đoàn Hoắc thị sau lưng Hoắc Đông Tuấn một đoạn, cũng chính là ba của Hoắc Đông Tuấn.

Không biết giám đốc Hoắc đang suy nghĩ cái gì, vừa bị Thịnh Nhạc Dục gọi như vậy, lúc này mới phục hồi tinh thần, thu hồi ánh mắt tìm tòi ở mọi nơi trong sân, khẽ gật đầu với Thịnh Nhạc Dục.

Giám đốc Hoắc xuất hiện đương nhiên là khiến Thịnh Nhạc Dục hưng phấn không thôi, lần này hắn mở triển lãm châu báu, thật ra thì chính là một quan hệ hữu nghị với những những người trong nghề, dịp "giao lưu theo nhu cầu".

Thịnh Nhạc Dục tuyệt đối không ngờ rằng giám đốc Hoắc sẽ tự mình đến tham dự, lúc đầu cho là, Hoắc Đông Tuấn có thể tham dự đã là cho hắn không ít mặt mũi rồi.

Chớ nhìn hắn giúp Tả Phỉ Bạch lên điện ảnh và truyền hình không công, nhưng, Thịnh Nhạc Dục tự hiểu, hắn còn chưa có lực ảnh hưởng lớn như vậy, chỉ có thể nói, vai diễn xuất kia cũng có chút may nắm mèo mù vớ cá dán.

Lòng giám đốc Hoắc không yên bắt tay với Thịnh Nhạc Dục, ở địa vị này của ông, không cần thiết đi theo nhà thiết kế trang sức Thịnh Nhạc Dục hàn huyên.

Có lẽ đợi qua mấy năm nữa, khi Thịnh Nhạc Dục ở trong xã hội lên như diều gặp gió, có lẽ bọn họ có thể nói chuyện.

Dĩ nhiên, thái độ này của giám đốc Hoắc cũng không làm Thịnh Nhạc Dục phản cảm.

Ai cũng có con đường riêng, giám đốc Hoắc có thể xuất hiện tại tiệc rượu của hắn cũng đã là cho hắn mặt mũi rất lớn, hắn vốn cho là chỉ có Hoắc Đông Tuấn muốn tham dự, không ngờ giám đốc Hoắc cũng có thể đại giá quang lâm, nói thật, Thịnh Nhạc dục ngược lại có chút thụ sủng nhược kinh.

Dĩ nhiên Thịnh Nhạc Dục sẽ không nhàm chán đến mức đi đến trò chuyện với giám đốc Hoắc, loại kết giao này quá mức cố ý, chẳng những không có tác dụng tốt gì, ngược lại sẽ phản tác dụng, hắn mới không làm chuyện như vậy.

Cho nên, sau khi khách khí chào hỏi Hoắc đổng một tiếng, liền tiếp tục đi tiếp đón những người khác.

Nhìn thấy Thịnh Nhạc Dục rời đi, Hoắc Đông Tuấn nhỏ giọng hỏi ba của mình: "Ba, ba tới nơi này làm gì?"

"Đương nhiên là ba có mục đích của ba." giám đốc Hoắc vừa nói chuyện với Hoắc Đông Tuấn, ánh mắt lại vừa quay một vòng trong đại sảnh, sau khi xác định không có người ông muốn tìm, đưa mắt kiên định đến cửa đại sảnh, chắc là người còn chưa có tới.

Trong hành lang, Hà Quyên có chút khẩn trương kéo cánh tay Chu Duệ Trạch, đi theo anh từ từ đi về phía trước.

"Sao vậy, bà xã, khẩn trương sao?" Chu Duệ Trạch buồn cười nhìn Hà Quyên bên cạnh, từ lúc bắt đầu vào quán rượu, cô cũng có chút lo lắng.

"Ừ." Hà Quyên cũng không giấu giếm, gật đầu thừa nhận, "Nếu lát nữa em biểu hiện không tốt, mất mặt mũi của anh làm thế nào? Anh là thay mặt công ty của các anh đến tham dự."

Hà Quyên lo lắng nhìn Chu Duệ Trạch: "Nếu bởi vì biểu hiện của em không tốt, về sau, cấp trên của anb sẽ làm khó dễ anh, ảnh hưởng đến công việc của anh sẽ không tốt."

Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng nở nụ cười, trong mắt tràn đầy nụ cười dịu dàng: "Bà xã, em chưa chưa từng tham gia tiệc rượu như vậy sao?"

"Không có." Hà Quyên thật lòng đáp.

Chu Duệ Trạch trấn an vỗ vỗ cánh tay Hà Quyên, dịu dàng nói: "Yên tâm đi, không có việc gì."

Chưa từng tham gia, không nghĩ việc bản thân sẽ mất thể diện, lại nghĩ đến công việc của anh, tiền đồ của anh. . . . . .

Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt Chu Duệ Trạch càng sâu, cùng Hà Quyên đi vào đại sảnh tiệc rượu.

Sau khi đưa lên thiếp mời, đi vào, tiệc rượu đã bắt đầu, Chu Duệ Trạch cũng không có ý đi lại chào hỏi Thịnh Nhạc Dục. Dĩ nhiên, khách đi chào hỏi chủ nhân đây là một loại lễ nghi, nhưng loại lễ nghi này Chu Duệ Trạch sẽ để ở trong mắt sao?

Về phần Hà Quyên, đừng nhìn cô chưa từng tham gia tiệc rượu, nhưng loại lễ phép này cô vẫn hiểu.

Vấn đề là, làm sao cô biết đây là tiệc rượu Thịnh Nhạc Dục tổ chức, không biết chủ nhân là ai, đương nhiên cũng không phát hiện chuyện Chu Duệ Trạch không đi chào hỏi.

Hà Quyên liền kéo cánh tay Chu Duệ Trạch, làm tròn chức trách của một bạn gái.

Dù sao những người ở đây, cô đều không biết, nhìn bộ dạng Chu Duệ Trạch, giống như anh cũng không biết người nào, sau khi đi vào kiền tuỳ ý đi loanh quanh.

Chẳng lẽ tham gia tiệc rượu chính là cái dáng vẻ này sao?

Đang suy nghĩ, đột nhiên một người quen đi tới trước mặt, khiến Hà Quyên kinh ngạc hơi trợn to hai mắt, ở bên tai Chu Duệ Trạch nhỏ giọng nói: "Ông xã, em thấy một người quen."

"Người nào?" Chu Duệ Trạch kỳ quái hỏi, chẳng lẽ nhanh như vậy liền gặp Thịnh Nhạc Dục rồi sao ?

Không đúng, nhìn thấy Thịnh Nhạc Dục, phản ứng của Hà Quyên không phải như vậy.

"Chính là giám đốc Hoắc thông tình đạt lý em đụng ở trong spa. . . . . ." Hà Quyên nói đến một nửa, Chu Duệ Trạch lập tức biết là người nào, Hà Quyên từng nói qua với anh.

Vừa ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy người Hà Quyên từng gặp mặt một lần, Hoắc Đổng Chính bước nhanh tới.

Tốc độ như vậy ở trong mắt người khác cũng chỉ là tốc độ bình thường, nhưng mà ở trong mắt người quen thuộc giám đốc Hoắc , có thể nhìn ra vấn đề, tốc độ của ông tuyệt đối là tăng lên gấp đôi.

Về phần người nhìn ra được, đương nhiên là con trai của giám đốc Hoắc Hoắc Đông Tuấn.

Hoắc Đông Tuấn kinh ngạc nhìn cha mình từ lúc vào hội trường tinh thần vẫn có chút không tập trung, đột nhiên vội vã đi thẳng tới, ánh mắt kỳ quái lập tức vội vàng đi theo, muốn nhìn một chút rốt cuộc là ai để cho ba của anh của để ý như vậy.

"Chu. . . . . . Tiên sinh." Lời ra đến khóe miệng, sửng sốt bị ánh mắt "mỉm cười" của Chu Duệ Trạch cắt đứt, giám đốc Hoắc gọi một cách bảo đảm nhất.

Hà Quyên kinh ngạc nhìn Chu Duệ Trạch, chẳng lẽ trước đây bọn họ quen biết?

"Giám đốc Hoắc, hân hạnh." Chu Duệ Trạch vươn tay ra bắt tay với giám đốc Hoắc.

Giám đốc Hoắc kích động muốn đưa hai tay ra, lại bị ánh mắt lạnh của Chu Duệ Trạch thoáng nhìn qua, cứng rắn thu lại một cái tay.

Đều là người lăn lộn trên xã hội, chút phản ứng nhạy bén này vẫn phải có, không để cho những người khác nhìn ra một chút sơ hở bắt tay với Chu Duệ Trạch.

"Vị này là. . . . . ." Giám đốc Hoắc không nhịn được tò mò mà hỏi một câu.

Lời vừa ra khỏi miệng, trong lòng giám đốc Hoắc hồi hộp một chút, thầm hô một tiếng, hỏng bét.

Tại sao ông có thể đường đột như vậy?

Người này thích làm theo ý mình nhất, hỏi như vậy, tất nhiên sẽ làm anh không vui.

Đang lúc trong lòng giám đốc Hoắc thấp thỏm không yên, không biết phải bổ sung thế nào, lại phát hiện Chu Duệ Trạch một chút cũng không có ý không thích, ngược lại cười tủm tỉm giới thiệu: "Hà Quyên . . . . . ."

Hà Quyên?

Trong lòng giám đốc Hoắc cả kinh, cái tên này quen thuộc như vậy, không phải là. . . . . .

Khi giám đốc Hoắc kinh ngạc không thôi, lại nghe được mấy chữ làm ông kinh hãi hơn.

Chỉ nghe Chu Duệ Trạch trầm ổn lại trịnh trọng nói tiếp: "Vợ của tôi."