Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá

Chương 95-2: Thẳng thắn (2)



Ra cửa, đưa tay bắt một chiếc taxi, trực tiếp về nhà.

Không muốn tiếp tục đi xe buýt, bởi vì thời gian về nhà sẽ lâu hơn, cô sợ dũng khí của cô sẽ bị mài mòn.

Về đến nhà, vừa mới lấy chìa khóa ra, cửa phòng cũng được mở ra, khuôn mặt lo lắng của Chu Duệ Trạch ngay lập tức xông vào mi mắt của cô.

Loại lo lắng đó, khiến trong lòng Hà Quyên đau xót, trong mắt lại có chất lỏng bắt đầu ngưng tụ, vội vàng cúi đầu, che giấu.

Sau khi trở về từ công ty, Chu Duệ Trạch vẫn đang đợi cô, vừa chờ vừa tìm việc làm.

Dọn dẹp phòng một phen, lại bắt đầu rửa rau nấu cơm, vội vàng xử lý mọi chuyện, vừa nghe động tĩnh bên ngoài, chỉ sợ Hà Quyên trở lại, anh không nghe thấy.

Cho đến khi anh nấu cơm xong, Hà Quyên vẫn chưa trở lại.

Ở trong phòng khách Chu Duệ Trạch cứ như vậy chờ đợi, trong phòng tràn ngập mùi vị thức ăn, nhưng cũng không khiến anh có cảm giác hạnh phúc.

Rốt cuộc, nghe được ngoài cửa có tiếng bước chân quen thuộc, lập tức vọt tới trước cửa, mở cửa phòng ra, thấy được sắc mặt Hà Quyên tái nhợt cùng hai mắt sưng đỏ.

Lập tức, giống như có một con dao, trực tiếp đâm vào trái tim anh, đau đến anh hít thở không thông.

Nhìn Hà Quyên thay giày xong, đi vào phòng khách, anh mới từng chút từng chút một nói ra được một câu.

"Ăn cơm trước đi." Chu Duệ Trạch nói.

Có chuyện cũng phải ăn cơm trước, không thể khiến Hà Quyên đói bụng.

"Được." Hà Quyên gật đầu một cái, đi thay quần áo rửa tay.

Lúc đi ra, Chu Duệ Trạch đã bới dùm cho cô một chén cơm.

Hà Quyên ngồi xuống, cúi đầu ăn cơm.

Đây là lần đầu hai người quen biết tới nay ăn cơm trong im lặng, ai cũng không nói gì, chỉ là không tiếng động ăn cơm của mình.

Chu Duệ Trạch mấy lần muốn gắp thức ăn cho Hà Quyên, chiếc đũa giật giật, cũng đều rụt trở về.

Anh sợ sau khi gắp xong ngược lại ảnh hưởng tới tâm trạng ăn cơm của Hà Quyên, chỉ có thể cúi đầu ăn.

Nhìn Hà Quyên chỉ ăn món ăn trước mặt cô, Chu Duệ Trạch giật giật tay, xếp tất cả các món ăn thành một hàng, để trước mặt Hà Quyên, Hà Quyên hơi sững sờ, cũng không nói gì, tiếp tục trầm mặc ăn cơm.

Rất nhanh ăn xong, Chu Duệ Trạch vừa muốn đi dọn dẹp, Hà Quyên nói một câu: "Em dọn cho, anh ngồi đó đi."

Giọng nói nhàn nhạt, khiến thân thể Chu Duệ Trạch cứng đờ, giống như lúc trước ở trong rừng bị rắn độc cắn chết lặng cứng ngắc, chỉ có thể trầm mặc ngồi ở bên cạnh bàn, không nhúc nhích.

Chỉ có con ngươi còn nhìn theo từng động tác từng chuyển động của Hà Quyên, nhìn cô từ từ dọn dẹp, từ từ cầm tất cả chén dĩa đi rửa, sau đó rót hai ly nước trà tới.

Một ly để ở trước mặt anh, một ly để trước mặt cô.

Đây là muốn đàm phán sao?

"Trong máy tính của em có email anh xem chưa?" Hà Quyên hỏi Chu Duệ Trạch, sau khi hỏi xong, tự mình nở nụ cười, "Em thật sự là nói nhảm, anh nếu như chưa xem cũng sẽ không như vậy."

Đối mặt với Hà Quyên, Chu Duệ Trạch không biết phải nói gì cho phải, chỉ có thể ngây ngốc nhìn cô.

Thật ra thì, anh không phải một người ăn nói khéo léo.

Trước kia không nói bây giờ biết mình nói cũng vô ích, sau lại không nói là bởi vì không cần anh nói thủ hạ cũng có thể xử lý xong mọi chuyện.

Duy nhất nói nhiều với Nhiếp Nghiêu cũng là do ở trước mặt Hà Quyên, nhưng là, cho tới bây giờ, anh phát hiện miệng mình thật sự rất ngu, hiện tại ngay cả một câu cũng nói không được, cũng không biết muốn nói gì với Hà Quyên.

"Thật ra thì em hiện tại cũng rất loạn." Hà Quyên vội ngẩng đầu, nỗ lực nặn ra một nụ cười, chỉ là cái nụ cười này so với khóc còn khó nhìn hơn, hợp với Hà Quyên lúc này là đôi mắt sưng đỏ, khiến trong lòng Chu Duệ Trạch đau tựa như dao đâm.

"Đừng cười, nếu muốn khóc thì cứ khóc đi." Câu nói đầu tiên thốt ra như vậy, cũng không có trải qua suy nghĩ, trực tiếp nói ra suy nghĩ trong lòng Chu Duệ Trạch.

Có câu nói đầu tiên, phía sau càng thêm lưu loát: "Lúc bắt đầu anh đã có mục đích tiếp cận em."

Nhìn Hà Quyên kinh ngạc trợn to hai mắt, Chu Duệ Trạch quyết định thẳng thắn nói ra toàn bộ.

Lúc này bất kỳ giải thích gì cũng không cần thiết, thẳng thắn nói ra toàn bộ sự việc, không xác định việc Hà Quyên có tha thứ cho mình hay không.

"Anh vẫn luôn để ý đến tình huống của em, biết ở bên ngoài Thịnh Nhạc Dục có người phụ nữ khác, cho đến lúc bị em đụng phải, em cùng với anh ta không có cách nào ở cùng nhau, anh mới bắt đầu đến gần em."

Nhìn trong mắt Hà Quyên có nghi ngờ, không đợi Hà Quyên hỏi, Chu Duệ Trạch thẳng thắn nói ra: "Không sai, đêm hôm đó là vô tình gặp được, cũng không phải tình cờ, mà do anh sắp xếp."

"Nhìn em khóc, anh muốn đi an ủi. Nhưng mà, một người đàn ông xa lạ ở hơn nửa đêm đi an ủi em... em sẽ có cảnh giác, anh cũng không có biện pháp nào để đến gần em. Cho nên, anh lợi dụng tính cách của em, thói quen đồng tình với kẻ yếu. Vì vậy chính anh ở trước mặt em diễn một tuồng kịch."

Nét mặt Hà Quyên khiếp sợ, khiến trong nội tâm Chu Duệ Trạch hồi hộp, tin tức này đối với cô mà nói có thể là quá chấn động rồi.

"Anh bị bỏ rơi, so với em còn thảm hơn, em quả nhiên đồng tình liền tới giúp anh. Vì vậy anh liền thuận nước đẩy thuyền để em chăm sóc, sau chính là theo anh diễn trò, thuận lợi cùng với em lãnh giấy hôn thú."

Chu Duệ Trạch cười giễu một tiếng: "Có phải em thấy anh rất hèn hạ không?"

"Anh xác nhận anh chính là một người hèn hạ, tuyệt đối không giống như là anh thường ngày, anh là một người vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn."

"Anh cái gì cũng không muốn, anh chỉ muốn em làm vợ của anh." Chu Duệ Trạch nói một hơi, sau đó an tĩnh ngồi ở chỗ đó, chờ lời nói của Hà Quyên.

Cô không phải là hận chết anh?

Chu Duệ Trạch len lén nhìn sang Hà Quyên, phát hiện cô như cũ là khúc gỗ, còn chưa có tiêu hóa hết ý nghĩa trong lời nói của anh.

Dù sao tin tức chấn động nhất cũng đã nói, Chu Duệ Trạch cũng không có cái gì phải sợ nữa.

Nếu lại hỏi cái khác, anh lại nói, không có câu hỏi, trước hết nghe xem ý tứ của Hà Quyên rốt cuộc là gì.

Chu Duệ Trạch không nói, Hà Quyên cũng không nói, hai người cứ như vậy an tĩnh ngồi đối diện, trong ly trà lượn lờ khí nóng, ở giữa hai cá nhân lan tràn, nhàn nhạt khí nóng không có cách nào khiến hai người ấm áp một chút, chỉ có thể vô dụng tản ra cũng không nhiều khí nóng.

"Tại sao?" Giọng nói Hà Quyên khàn khàn phá vỡ không khí trầm mặc sắp làm người ta hít thở không thông.

Chu Duệ Trạch ngẩng đầu, không hiểu nhìn Hà Quyên.

Hà Quyên nhìn anh, rồi lại giống như không có nhìn anh, chỉ là hỏi nghi vấn của cô: "Tại sao lại muốn gạt em?"

"Anh là muốn đến gần em!" Chu Duệ Trạch nói hết sức thẳng thắn, đây chính là mục đích cuối cùng của anh.

"Anh cũng không phải là quản lý hay phụ tá, phải . . . . ." Hà Quyên nghĩ đến thân phận của Chu Duệ Trạch, vừa trầm lặng.

Nếu Hà Quyên đã mở lời, Chu Duệ Trạch tỉnh táo gật đầu: "Không sai, anh chính là ông chủ thật sự của tập đoàn, có cổ phần khống chế quyền lực."

"Nhiếp Nghiêu là anh em tốt của anh, cũng là Phó tổng giám đốc, anh ta là cổ đông lớn thứ hai." Chu Duệ Trạch nói ra bối cảnh đơn giản nhắn nhủ một phen, "Trừ tập đoàn này, anh còn có một thế lực khác nữa, ngày sau sẽ từ từ nói cho em biết."

"Nói cách khác, anh rất có tiền." Hà Quyên hơi nhướng mày hỏi.

"Không sai." Đối với điểm này, Chu Duệ Trạch thừa nhận, tuyệt đối thừa nhận.

"Có phải anh đã từng có mối tình đầu? Bởi vì đủ loại nguyên nhân trời nam đất bắc không cách nào ở chung một chỗ, ngẫu nhiên anh với em rất giống nhau về mối tình đầu."

Hà Quyên nói xong, Chu Duệ Trạch ngẩn ra.

"Có phải là cha mẹ anh vì sự nghiệp cho nên mới bắt anh kết hôn, đối phương không phải là người anh yêu, cho nên anh mới tới tìm em, muốn chống đối cha mẹ của anh?"

Ánh mắt Chu Duệ Trạch đã bắt đầu xuất hiện trạng thái mê mang.

"Nếu không phải là, anh cảm thấy ở chung với các tiểu thư con nhà giàu quá mức nhàm chán, cả ngày đều là người ta theo đuổi anh, nên anh nghĩ muốn thể nghiệm cảm giác theo đuổi một người ra sao?"

Đầu óc Chu Duệ Trạch kịp thời tỉnh ngộ.

"Hoặc là anh nếm qua quá nhiều sơn hào hải vị, muốn thử một chút cháo trắng rau dưa, thay đổi khẩu vị?"

Hà Quyên nói ra tất cả những gì mà cô có thể suy nghĩ ra, sau đó chăm chú nhìn Chu Duệ Trạch, bất kỳ một cái đáp án nào cô đều có thể tiếp nhận, cũng chuẩn bị tốt tâm tư tiếp nhận.

"Vợ à. . . . . ." Chu Duệ Trạch trầm mặc một hồi, rất nghiêm túc mở miệng, "Về sau đừng xem những phim thần tượng kia nữa, dễ dàng làm người thông minh như em trở thành ngu ngốc."

Hà Quyên cố gắng kìm chế, chợt vỗ bàn một cái: "Em rất nghiêm túc."

Thấy Hà Quyên rốt cuộc cũng khôi phục bộ dạng mạnh như rồng hổ, trong lòng Chu Duệ Trạch âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tâm tình vừa buông lỏng, anh cũng cười hỏi, "Vợ à, em nghĩ nhiều lý do cẩu huyết như vậy, tại sao lý do quan trọng nhất lại không nghĩ tới?"

"Lý do gì?" Hà Quyên ngây ngốc hỏi.

"Anh yêu em." Chu Duệ Trạch đắm đuối đưa tình ngưng mắt nhìn Hà Quyên, không cho phép ánh mắt của cô tránh né, "Anh yêu em, cho nên mới hao tổn tâm cơ như vậy để tới gần em. Làm sao em lại không nghĩ tới khả năng này."

"Không thể nào." Hà Quyên không chút suy nghĩ lập tức phủ quyết, "Anh nói anh yêu em từ lúc nào? Chúng ta trước kia cũng chưa từng gặp qua."

"Hơn nữa, dù là gặp qua. . . . . ." Hà Quyên tự giễu cười một tiếng, "Anh đừng nói với em là vừa thấy đã yêu. Em không tin một người có thân phận địa vị như anh sẽ đối với một người phụ nữ nào đó vừa thấy đã yêu."

Chỉ bằng thân phận địa vị của Chu Duệ Trạch, đã gặp qua không ít phụ nữ?

Phụ nữ đẹp hay xấu, loại phụ nữ nào anh chưa từng gặp qua?

Đừng nói là thân phận con gái nhà giàu giống nhau, trong ngày thường người theo đuổi anh sẽ thiếu sao?

Anh tùy tiện ngoắc ngoắc ngón tay, phụ nữ loại nào cũng có?

Hà Quyên tự hiểu bản thân mình nằm ở đâu.

Nói diện mạo, cô vẫn cảm thấy mình là một người có hơi thở điềm đạm, huống chi trong ngày thường cô còn không thích trang điểm.

Lúc làm việc nhiều lắm chỉ sử dụng một chút phấn, kẻ lông mày, trước khi ra cửa thoa một chút son.

Lúc đi dự tiệc thì kẻ mascara, đánh chút má hồng, cô cũng không biết nhiều về trang điểm.

Đều nói phụ nữ ba phần dung mạo bảy phần trang điểm, cô đối với trang điểm không có bất kỳ hứng thú nào.

Mặt khác so sánh cách ăn mặc với những người phụ nữ khác, là tự hạ thấp bản thân mình.

Ngay cả tóc đều là tùy tiện buộc tóc đuôi ngựa, không uốn tóc cũng không nhuộm, hàng năm đều là một kiểu tóc. Huống chi, cô làm người có chút bảo thủ, chỉ xoã tóc dài khi ở trước mặt chồng mình.

Về phần vóc người. . . . . . Trời sinh khung xương lớn, hiện tại phổ biến con gái có khung xương nhỏ, càng chưa nói đến cái loại tiểu cô nương ỏng ẹo đáng yêu.

Nói dễ nghe gọi là cao gầy, nhưng mà hiện tại không phải phổ biến loại con gái xinh đẹp duyên dáng hay sao.

Như vậy cô, như thế nào lại khiến Chu Duệ Trạch vừa thấy đã yêu đây?

Chu Duệ Trạch cười gật đầu, thừa nhận lời Hà Quyên nói: "Không sai, anh đối với em quả thật không phải vừa thấy đã yêu."

Trong nội tâm Hà Quyên hồi hộp, rõ ràng đã biết đáp án, nhưng mà nghe được chính miệng Chu Duệ Trạch nói ra, trong lòng cô rất đau.

Nỗ lực hít sâu một hơi, ép nước mắt trở về, cô không khóc, tuyệt đối không khóc.

Có chuyện gì đều phải chờ mọi chuyện giải quyết xong, cô rất kiên cường.

"Em hiểu rõ." Hà Quyên cười, rất nhẹ nụ cười rất nhạt, giống như không có việc gì, một loại nụ cười khiến trong lòng Chu Duệ Trạch đau như bị ai đâm.

Chính là loại kiên cường đáng chết này, che giấu toàn bộ đau khổ mà mặt vẫn nở nụ cười, làm cho anh vừa yêu vừa hận.

Thật vất vả, ở trước mặt của anh Hà Quyên biểu lộ tâm tình của cô, thân phận của anh lập tức bị vạch trần, Hà Quyên lại bắt đầu khôi phục thành bộ dáng ban đầu.

Ở dưới bàn, tay Chu Duệ Trạch từ từ nắm chặt thành quyền, những chuyện khác đều không quan trọng, quan trọng là muốn cùng Hà Quyên nói chuyện rõ ràng.

"Anh đối với em quả thật không phải vừa thấy đã yêu." Chu Duệ Trạch nói nghiêm túc, "Anh đối với em là lâu ngày nảy sinh tình yêu."

Lâu ngày nảy sinh tình yêu?

Hà Quyên kinh ngạc nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, tin tức này quá chấn động đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.