Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 127: Đứa bé 2



“Duy Nhất! Em làm sao vậy?” Một cánh tay có lực bế cô lên, giọng nói hết sức lo lắng.

Duy Nhất quay đầu, thấy là Dịch Hàn, giống như thấy cây cỏ cứu mạng, túm lấy vạt áo anh, đau đến đổ mồ hôi hột, “Dịch Hàn, nhanh, cứu em… Đứa bé của em… Đau quá…”

Mặt Dịch Hàn lập tức biến sắc, ôm cô bước nhanh lên xe.

Trên quần trắng như tuyết của Duy Nhất đã loang lổ vết máu, Dịch Hàn cũng không quan tâm nhiều như vậy, đặt cô lên ghế, xe chạy như gió bay điện giật tới bệnh viện.

Khi Duy Nhất tỉnh táo lại từ trong hôn mê, canh giữ bên cạnh cô là Dịch Hàn. Cô không biết có phải trùng hợp không, hình như mỗi một lần cô gặp nguy nan, đều là Dịch Hàn xuất hiện kịp thời bên người cô, mà người luôn miệng nói yêu cô che chở cô, lại không biết ở xó xỉnh nào cùng ai…

Nhìn bình nước biển treo trên đầu, cô đột nhiên nhớ đến đứa nhỏ, hí hửng túm lấy tay Dịch Hàn, “Đứa nhỏ! Đứa nhỏ thế nào?”

Dịch Hàn khẽ trề môi, giống như không đành lòng nói ra khỏi miệng, vừa đúng lúc bác sỹ đi tới, trách cứ Dịch Hàn, “Cậu làm cha cũng quá qua loa, trên đường bình thường lại có thể để cho cô ấy té ngã, ngã đến không còn đứa con! Đây là thai đầu, rút kinh nghiệm, về sau phải cẩn thận, theo lệ thường sẽ biến thành thói quen sinh non, đến lúc đó không cách nào sinh con sẽ phiền toái! Còn có, đây là thuốc uống của cô ấy, uống theo hướng dẫn, trong phòng một tháng không thể chung phòng, nhớ kỹ!”

Trên gương mặt tuấn tú của Dịch Hàn thoáng hiện vẻ lúng túng, khẽ gật đầu, “Đã nhớ! Sau này sẽ cẩn thận!”

Duy Nhất hoàn toàn không nghe lọt mấy lời đó, chỉ đắm chìm trong câu nói kia của bác sỹ - “Ngã đến không còn đứa nhỏ!”

Đứa bé không còn sao? Cô cảm thấy trái tim giống như bị vật gì sắc nhọn đào một hố to, đứa bé này đến không trong mong đợi của cô, nhưng bé lại đến vội vàng hấp tấp, dù ít dù nhiều cũng có chút tác dụng điều chỉnh mối quan hệ giữa cô và Lãnh Ngạn, để cho sau khi cô và Lãnh Ngạn chiến tranh lạnh, hưởng thụ hạnh phúc ngắn ngủi.

Chỉ có thể nói, Lãnh Ngạn và cô, đều rất mong mỏi đứa nhỏ này, thậm chí phác họa hình dáng bé, nếu là bé gái sẽ có cặp mắt của cô, cằm của anh; nếu là bé trai sẽ di truyền đường cong của anh, hoạt bát của cô, tên tuyệt đối không đặt Lãnh Tâm Lãnh Phế, Lãnh Ngạn nói anh sẽ lật từ điển tìm một cái tên thích hợp nhất cho con, anh còn nói, đứa bé là kiêu ngạo của anh…

Vậy mà, bé con đáng thương này, niềm kiêu ngạo của anh, chỉ ở trong bụng cô vài ngày ngắn ngủn, đã vội vã rời đi, cô đột nhiên cảm thấy, thì ra sinh mạng yếu ớt như vậy…

Cô rất muốn khóc, nhưng không có nước mắt; cô rất nhớ người kia, nhưng lại không biết anh đang ở đâu…

Ấm áp bao quanh bàn tay nhỏ bé của cô lại của một người đàn ông khác…

“Duy Nhất, đừng khổ sở, em còn trẻ, về sau sẽ có đứa nhỏ khác!” Dịch Hàn dịu dàng nói với cô.

Nước mắt tuôn ra từ mắt vốn khô khốc, những lời này anh không nên nói! Phải là người đàn ông kia tới ôm cô, nói với cô, bảo bối, đừng khổ sở, chúng ta còn trẻ, sẽ có nhiều đứa bé…

Dịch Hàn đưa tay cẩn thận lau nước mắt cho cô, thậm chí hơi nhát gan, chỉ nhẹ nhàng chạm vào, lại chạm đau trái tim Duy Nhất.

Cô nhớ tới, ai từng nói, nước mắt của cô chỉ có thể chảy trước mặt anh…

Nhưng mà, có không, nước mắt cũng có thể hẹn trước? Lúc anh rảnh rỗi mới cho phép chảy xuống?

Dịch Hàn đột nhiên đánh đạo, đưa tay từ trước ngực vòng ra sau lưng cô, ôm lấy cô từ trên giường, ôm vào trong ngực, cẩn thận tránh kim tiêm, khẽ vuốt tóc cô an ủi, “Đừng khóc, không phải Duy Nhất kiên cường nhất sao? Khóc sưng lên mắt sẽ không đẹp, Lãnh Ngạn nhìn thấy sẽ không thích…”

Lãnh Ngạn… Tên này làm cô đau đớn thật sâu.

Duy Nhất lẳng lặng dựa vào ngực anh, yên lặng rơi lệ, chóp mũi là hơi thở của người đàn ông khác không giống Lãnh Ngạn, nếu ngày thường, cô nhất định không để cho mình đắm chìm trong hơi thở này, nhưng mà, cô thật sự mệt mỏi, thân thể lẫn tâm lý đều mệt đến cực điểm, chỉ muốn nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt thấm ướt áo sơ mi của anh…

Duy Nhất khẽ thở dài, “Cô bé! Em quá nhỏ, không nên chịu đựng nhiều như vậy! Thông báo cho Lãnh Ngạn, được không?”

Duy Nhất lắc đầu, cô rất muốn ngủ, yên lặng ngủ, không cần cãi nhau, Lãnh Ngạn tới nhất định sẽ cãi nhau…

Áo sơ mi của Duy Nhất có mùi cây oải hương thơm ngát, trước kia khi mẹ giặt quần áo thích dùng loại hương này, ngửi thấy mà yên lòng, giống như được ôm trong ngực mẹ, trong chốc lát, khóe môi Duy Nhất lộ ra nụ cười nhàn nhạt, chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại bị mùi cháo gà nồng nàn hấp dẫn. Trong mấy ngày cô có bầu, vẫn ăn không vô đồ, ăn gì cũng nôn mửa toàn bộ ra, trong dạ dày vẫn trống không, lúc này ngửi thấy mùi thơm của cháo gà lập tức cảm thấy bụng đói kêu vang.

Cô nhắm mắt hít sau một hơi, than thở, “Thơm quá!”

Mở mắt ra, Dịch Hàn ấp áp mỉm cười xuất hiện trước mắt cô, “Con sâu nhỏ bị thèm ăn rồi!! Đỡ em dậy uống!”

Duy Nhất mặc kệ anh lót gối đầu, đỡ mình dựa nghiêng vào đầu giường, “Cám ơn!” Cô nói với từ trong thâm tâm.

“Cám ơn cái gì? Không phải chúng ta là bạn bè sao?” Dịch Hàn cười nói.

“Đúng! Là bạn bè không sai!” Duy Nhất nắm tóc, “Nhưng mà, mỗi khi em bị bệnh đều gặp anh, hại anh lao tâm khổ tứ không nói, lại còn tiền thuốc men cho em, em phải trả tiền thuốc cho anh, cùng với lần trước, số di động của anh là bao nhiêu? Muốn tìm anh đều không tìm được!”

“Nào! Hé miệng!” Dịch Hàn ngoảnh mặt làm ngơ với lời cô nói, đút một muỗng cháo gà đến bên miệng cô.

“Vẫn nên để em đi!” Duy Nhất định nhận lấy chén từ trên tay anh.

Dịch Hàn không cho phép, “Em là bệnh nhân, anh bón cho em là phải! Uống nhanh đi, lạnh uống không tốt!”

“Như vậy rất thẹn thùng!” Tuy nói vậy, nhưng Duy Nhất vẫn há miệng ra, cháo gà rất ngon, nhưng đây không phải việc Dịch Hàn nên làm, mà là trách nhiệm của người khác…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.