Ông Xã Thần Bí Không Thấy Mặt

Chương 173



Mắt thấy nước mắt Tĩnh Lam sắp rơi xuống, Duy Nhất vội vàng tiếp lời: “Ở thì ở, Lãnh Ngạn! Em vốn thích ở đây!”

Một giây kế tiếp Duy Nhất hận không thể đập bể miệng mình, sau khi Tĩnh Lam nghe lời cô nói đã vui vẻ: “Duy Nhất thích ở đây sao? Vậy không bằng về sau hai người ở lâu dài chỗ này đi, chúng ta ở chung một chỗ…”

Duy Nhất nhìn Lãnh Ngạn, chờ chỉ thị của anh, trong ngực đã đánh trống.

Lãnh Ngạn nhẹ nhàng ho một tiếng, trên mặt bình tĩnh không gợn sóng, “Tĩnh Lam, như vậy… Không tốt lắm đâu!”

Đôi môi Tĩnh Lam khẽ run, nước mắt tràn ra, “À đúng, như vậy… Quả thật không tốt lắm, như thế không phải em đã trở thành bóng đèn lớn rồi sao?”

“Không phải ý này…” Lãnh Ngạn khẽ nhíu mày, từ đáy lòng anh mà nói, anh không muốn làm tổn thương bất kỳ ai, nhưng cho dù như thế nào, tổn thương Tĩnh Lam là việc không thể tránh rồi, nhưng phải làm thế nào để giảm tổn thương đến mức thấp nhất?

Duy Nhất thấy thế trong lòng không có cảm xúc gì, cảm giác Tĩnh Lam như vậy là trách nhiệm của mình, mặc dù hôn nhân của mình và Lãnh Ngạn chỉ là hình thức, nhưng mình là người thứ ba không hề nghi ngờ chút nào, nếu chuyện này bị xã hội dư luận đánh giá, ai sẽ hiểu cho cô và Lãnh Ngạn?

Cô hơi đau lòng an ủi Tĩnh Lam, “Tĩnh Lam, mặc dù chúng ta không ở cùng chỗ, nhưng tôi và Lãnh Ngạn dieenddanleequuydonn sẽ thường tới thăm chị, tôi biết rõ từ nhỏ chị đã ở nhà họ Lãnh, má Tằng cũng đối xử tốt với Lãnh Ngạn, hai người giống như người nhà của Lãnh Ngạn, đương nhiên, cũng là người nhà của tôi.”

Tĩnh Lam tỏ vẻ vô cùng vui mừng, “Có thật không? Cô thật sự không ghét tôi? Không phải cô ghét bỏ tôi từng là người điên?”

“Sao có thể chứ? Tôi không cha không mẹ, không có người thân, có thể nhiều hơn một người thân là cầu còn không được!” Trong mắt Duy Nhất hiện lên sương mù, cô thật lòng thật ý tiếp nhận Tĩnh Lam, bởi vì cô rõ ràng Lãnh Ngạn không có tình cảm với Tĩnh Lam.

Chỉ có điều, cô cảm thấy khá buồn cười, hai người phụ nữ của Lãnh Ngạn lại có thể hòa thuận trên bàn cơm như thế này.

“Vậy không bằng kết chị em đi! Em sẽ ghét bỏ chị đây sao?” Tĩnh Lam hí hửng đề nghị.

“Được… A!” Duy Nhất không ngờ Tĩnh Lam có ý nghĩ này, đồng ý rất miễn cưỡng, cảm giác là lạ, giống như chỉ có trước đây thời một chồng nhiều vợ thê thiếp mới có quan hệ chị em, nghĩ tới đây, Duy Nhất đưa mắt nhìn Lãnh Ngạn.

Ánh mắt của Lãnh Ngạn và Duy Nhất chạm nhau ngắn ngủi giữa không trung, nói xen vào, “Nhanh ăn đi, thức ăn nguội rồi!”

Tĩnh Lam hé miệng cười cười, “Được! Nhanh ăn đi! Vui mừng đến hồ đồ rồi! Ngạn, mẹ làm món ăn có phải ăn ngon hơn bên ngoài nhiều không?”

Lãnh Ngạn khẽ gật đầu: “Đúng! Món ăn má Tằng làm tuyệt nhất!”

“Vậy sau này nhớ thường trở lại dùng cơm!” Tĩnh Lam cười nhìn dáng vẻ anh ăn cơm.

“Được, anh biết rồi!” Lãnh Ngạn thuận miệng đáp.

Duy Nhất nghe đến đây đã sáng rõ, trong lòng mờ mờ ảo ảo cảm thấy không thoải mái, nhất là hai chữ “Trở lại”, đây là muốn ly dị chồng?

Cô nói mình bỏ qua, dù sao quan hệ giữa Lãnh Ngạn và Tĩnh Lam bất thường, hơn nữa, Tĩnh Lam còn bị bệnh thần kinh…

Sau khi ăn cơm xong, Tĩnh Lam giữ Duy Nhất và Lãnh Ngạn ở nhà chính, mình lại đi ra ngoài.

“Chị đi đâu?” Duy Nhất không nhịn được hỏi.

Tĩnh Lam quay đầu cười một tiếng, “Đi về nơi thuộc về chị!”

Duy Nhất nhìn theo bóng lưng cô ta, vẻ mặt mơ màng, xoay người hỏi Lãnh Ngạn, “Chị ấy đi đâu?”

“Tầng hai khu nhà nhỏ đằng sau!” Lãnh Ngạn hơi chột dạ trả lời.

Duy Nhất nhìn thấu sự chột dạ của anh, cong môi lên, “Em biết rồi! Ngày đầu tiên Tần Nhiên dẫn em đến nhà họ Lãnh, nói cho em biết tầng hai khu nhà nhỏ ở đằng sau là phòng không an toàn, phải tránh đến gần, hóa ra là vậy! Kẻ lừa gạt, vừa mới bắt đầu anh đã là kẻ siêu lừa gạt!”

Lãnh Ngạn khẽ mỉm cười, nắm tay Duy Nhất, “Bây giờ hối hận vì bị anh lừa sao?”

Duy Nhất lại hất tay anh ra, ngồi cách xa anh, “Đừng động chân động tay! Đừng nói bây giờ anh và Tĩnh Lam die3nda`nle3qu'uydo0n còn chưa ly hôn, coi như ly hôn rồi, ở trước mặt chị ấy phải chú ý một chút, đừng gây kích thích đến chị ấy!”

Lãnh Ngạn hơi không vui, “Anh nói về, em lại muốn ở lại, nóng người một chút cũng không được!”

“Không phải em nghĩ vì anh sao! Sợ chị ấy không chịu nổi kích thích, anh thật oách, đến oán giận em!” Duy Nhất uất ức cong môi lên.

Lãnh Ngạn thấy buồn cười, “Trời đất chứng giám, sao anh dám oán hận em! Anh chỉ… Duy Nhất, chúng ta đi về phòng!” Anh nhìn bốn phía.

“Không đi!” Duy Nhất xoay người, “Tôi nay chúng ta ở riêng, giống như trước đây, đừng để Tĩnh Lam không thoải mái!”

“Tĩnh Lam, Tĩnh Lam, bây giờ cả ngày em chỉ biết thông cảm cô ấy, sao không thông cảm cho anh, thông cảm cho chính em?” Lãnh Ngạn không nhịn được oán trách.

“Em không thông cảm cho anh?” Duy Nhất cảm thấy uất ức, cả ngày cô suy nghĩ vì Tĩnh Lam không phải thông cảm cho anh thì thông cảm cho ai?

Chẳng lẽ cô rất thích chồng mình nói chuyện với vợ trước sao?

“Đúng! Em không thông cảm cho anh, anh gọi Tĩnh Lam tới thông cảm cho anh đi.” Biết rõ ràng không giải thích được cơn tức này, nhưng Duy Nhất vẫn nhịn không được một mình chạy bịch bịch bịch lên tầng trên, để lại Lãnh Ngạn ở phòng khách.

Đã lâu không về gian phòng này rồi, Duy Nhất đẩy cửa phòng ra, tất cả vẫn như trước, hơn nữa bên trong không nhiễm một hạt bụi, xem ra má Tằng dọn dẹp ngày ngày.

Nhưng có lúc cô thật sự không hiểu tâm sự của má Tằng, tìm người thay thế giúp ông xã của con gái mình, mong đợi con gái và Lãnh Ngạn ly hôn, chẳng lẽ làm mẹ, bà không hy vọng con gái hạnh phúc sao?

Hay bà cũng hiểu Tĩnh Lam và Lãnh Ngạn là dưa xanh hái không ngọt đây?

Nhớ tới trước kia bà đối xử tốt với mình, trong lòng cô vẫn tràn đầy cảm kích má Tằng, ít nhất không ích kỷ xiết chặt Lãnh Ngạn bên cạnh Tĩnh Lam.

Cô bất tri bất giác đi đến trước cửa sổ, Tulip trên bệ cửa sổ đã đổi thành loại cây không biết tên, bên ngoài bệ cửa sổ, con búp bê nhỏ vẫn theo gió phát ra tiếng chuông thanh thúy.

Nhưng cô kinh ngạc không thôi chính là, một bụi cây từ gian phòng Lãnh Ngạn ở tầng dưới đang vươn ra, leo lên cửa sổ phòng cô…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.